Giới thiệu phim

tml coi nàng rẽ trái, chàng rẽ phải chưa, tao thích film này. Cuộc sống đôi khi chỉ là bởi một chữ "duyên" thôi...
 
Một cuốn sách khác khá hay, đào sâu hơn về chủ đề này: Chữa lành đứa trẻ bên trong bạn.
 
Có lẽ bước đầu tiên là chấp nhận nó đã.
 

Attachments

  • 4F0F279A-14D8-419E-B92B-0F425C3E389C.jpeg
    4F0F279A-14D8-419E-B92B-0F425C3E389C.jpeg
    208.1 KB · Lượt xem: 2
ĐỪNG RÀNG BUỘC TÌNH YÊU

Xưa kia, có một cô gái đơn độc luôn khao khát có một tình yêu. Một ngày nọ, trong khi đang tản bộ vào một khu rừng, cô thấy có hai chú chim nhỏ bị rơi. Thế là, cô mang chúng về nhà và bỏ vào một chiếc lồng nhỏ. Cô nuôi chúng bằng tất cả tình yêu thương và hai chú chim ngày càng lớn lên khỏe mạnh. Sáng nào chúng cũng chào cô bằng những tiếng hót tuyệt diệu. Cô gái cảm thấy thương hai chú chim vô cùng. Cô muốn chúng hót cho mình nghe mãi mãi.

Bỗng dưng một ngày nọ, cô gái quên đóng cửa lồng chim. Chú chim lớn và khỏe hơn bay ra khỏi lồng. Cô gái đứng nhìn với vẻ lo lắng khi chú chim lượn vòng trên đầu cô. Cô lo sợ chú chim sẽ bay đi mất và cô sẽ không còn thấy nó nữa. Cho nên khi chú chim bay sát người cô, cô vội chộp lấy nó. Cô bắt được chú chim và giữ chặt chú trong tay. Cô rất đỗi vui mừng vì đã tóm được chú chim ấy.

Chợt cô cảm thấy chú chim mềm rũ ra. Cô xòe tay ra, bàng hoàng nhìn chú chim đã chết. Tình yêu quá mãnh liệt của cô đã vô tình giết chết chú chim. Cô thấy chú chim còn lại đang loạng choạng trong lồng. Cô có thể cảm nhận được khao khát lớn nhất của chú là được tự do. Chú khao khát được bay vút lên bầu trời trong xanh.

Cô bắt chú chim ra khỏi chiếc lồng và nhẹ nhàng tung chú lên trời. Chú chim lượn một, hai rồi ba vòng. Cô gái hân hoan ngắm nhìn niềm vui sướng từ chú chim. Trong lòng cô giờ chẳng còn chút lo sợ mất chú chim nữa. Cô muốn chú chim được hạnh phúc.

Bất chợt chú chim bay gần hơn và nhẹ nhàng đậu lên bờ vai của cô. Nó cất lên giai điệu ngọt ngào nhất mà cô chưa bao giờ được nghe.

(Sưu tầm)
---
"Nếu bạn yêu một thứ gì đó, hãy để cho nó được tự do. Nếu nó quay lại với bạn, thì nó là của bạn, nếu nó không quay lại, thì ngay từ đầu nó chẳng bao giờ là của bạn."

- Richard Bach -
 

Attachments

  • 425A3526-1F3D-4C4B-8373-473F89099F45.jpeg
    425A3526-1F3D-4C4B-8373-473F89099F45.jpeg
    62.5 KB · Lượt xem: 2
ĐỪNG RÀNG BUỘC TÌNH YÊU

Xưa kia, có một cô gái đơn độc luôn khao khát có một tình yêu. Một ngày nọ, trong khi đang tản bộ vào một khu rừng, cô thấy có hai chú chim nhỏ bị rơi. Thế là, cô mang chúng về nhà và bỏ vào một chiếc lồng nhỏ. Cô nuôi chúng bằng tất cả tình yêu thương và hai chú chim ngày càng lớn lên khỏe mạnh. Sáng nào chúng cũng chào cô bằng những tiếng hót tuyệt diệu. Cô gái cảm thấy thương hai chú chim vô cùng. Cô muốn chúng hót cho mình nghe mãi mãi.

Bỗng dưng một ngày nọ, cô gái quên đóng cửa lồng chim. Chú chim lớn và khỏe hơn bay ra khỏi lồng. Cô gái đứng nhìn với vẻ lo lắng khi chú chim lượn vòng trên đầu cô. Cô lo sợ chú chim sẽ bay đi mất và cô sẽ không còn thấy nó nữa. Cho nên khi chú chim bay sát người cô, cô vội chộp lấy nó. Cô bắt được chú chim và giữ chặt chú trong tay. Cô rất đỗi vui mừng vì đã tóm được chú chim ấy.

Chợt cô cảm thấy chú chim mềm rũ ra. Cô xòe tay ra, bàng hoàng nhìn chú chim đã chết. Tình yêu quá mãnh liệt của cô đã vô tình giết chết chú chim. Cô thấy chú chim còn lại đang loạng choạng trong lồng. Cô có thể cảm nhận được khao khát lớn nhất của chú là được tự do. Chú khao khát được bay vút lên bầu trời trong xanh.

Cô bắt chú chim ra khỏi chiếc lồng và nhẹ nhàng tung chú lên trời. Chú chim lượn một, hai rồi ba vòng. Cô gái hân hoan ngắm nhìn niềm vui sướng từ chú chim. Trong lòng cô giờ chẳng còn chút lo sợ mất chú chim nữa. Cô muốn chú chim được hạnh phúc.

Bất chợt chú chim bay gần hơn và nhẹ nhàng đậu lên bờ vai của cô. Nó cất lên giai điệu ngọt ngào nhất mà cô chưa bao giờ được nghe.

(Sưu tầm)
---
"Nếu bạn yêu một thứ gì đó, hãy để cho nó được tự do. Nếu nó quay lại với bạn, thì nó là của bạn, nếu nó không quay lại, thì ngay từ đầu nó chẳng bao giờ là của bạn."

- Richard Bach -
Hay quá. Đúng tâm trạng của anh. Cảm ơn em. Mà em chăm đọc sách vs học hành thế mà vẫn lạc vào xam nhỉ.
 
Hay quá. Đúng tâm trạng của anh. Cảm ơn em. Mà em chăm đọc sách vs học hành thế mà vẫn lạc vào xam nhỉ.
Vào xam là mặt tối của em mà. Ở đây em thoải mái hơn, chân thật hơn :vozvn (25):
 
(PHẦN 2)

Nữ tử Tô Châu - Một mái nhà tranh ngoài Tô thành. Muôn gốc hoa đào, đầy trời trăng



Trung Quốc có câu “trên có thiên đàng, dưới có Tô Hàng”, nhưng lại có người giải thích theo một hướng độc đáo hơn rằng câu nói này không phải là khen hai thành phố đó đẹp mà ý nói rằng mỹ nhân Tô Châu, phong cảnh Hàng Châu. Vẻ đẹp của Tô Châu không phải kiểu diễm lệ thần tiên như Hàng Châu, mà là kiểu tỉ mỉ đến từng chi tiết.



Nhắc đến Giang Nam, mọi người phần lớn sẽ nghĩ tới Tô Châu, con gái Giang Nam xinh đẹp động lòng người từ đó mà ra. Phụ nữ được làm từ nước, Giang Nam đa phần cũng là nước nuôi dưỡng mà thành. Tô Châu vì nước mà khéo léo, thanh nhã cùng tỉ mỉ, nuôi dưỡng ra tính chất thơ ca của Giang Nam, cũng nuôi dưỡng ra nữ tử Cô Tô dịu dàng, tinh tế nên con gái Tô Châu trước giờ đều thanh tú khiến người khác động lòng.



Tô Châu điều kiện tự nhiên tương đối tốt, khí hậu dễ chịu, mưa nhiều, không có bão, độ ẩm không khí cao nên đối với làn da của phụ nữ đều tốt. Da của con gái Tô Châu rất trắng, cả nam nhân cũng rất trắng đó. Mình từng gặp một chú gần 50 tuổi mà da trắng còn hơn cả mình cơ đấy.



Kinh tế ở Tô Châu phát triển (Tô Châu là vùng giàu thường trực từ xưa đã giàu), có tiền nên đương nhiên ăn đều sẽ ngon, biết chăm sóc cơ thể, mặc đẹp, người ăn ngon thì sắc mặt sẽ tốt. Ẩm thực Tô Châu là một trong tám trường phái ẩm thực lớn của Trung Quốc, khẩu vị thiên về ngọt, có cái Thái Hồ to đùng nên chủ yếu là thủy sản. Thời xưa phụ nữ toàn trang điểm bằng chất liệu từ thiên nhiên, ăn mặc chất liệu cũng đều từ cây cối, thảo dược để bảo vệ động vật.



Giang Nam từ xưa đã có nhiều tài tử, từ xưa văn phong Tô Châu tương đối hưng thịnh, từ cổ chí kim đều coi trọng giáo dục văn hóa, con gái Tô Châu đa phần đều được giáo dục nghiêm khắc cao hơn những địa phương khác rất nhiều, đặc biệt là thời xã hội phong kiến nam tôn nữ ti, bất kể ngày xưa hay hiện đại, nam nữ có văn hóa và không có văn hóa đều không giống nhau. Một cô gái nếu có văn hóa tu dưỡng nhất định thì sẽ biết bảo dưỡng bản thân (bảo dưỡng = bảo vệ + nuôi dưỡng). Thế nên phụ nữ biết bảo dưỡng không nhất định phải ưu tú nhưng phụ nữ ưu tú nhất định sẽ biết bảo dưỡng chính mình. Lấy ví dụ thực tế là cách cầm viết và cầm đũa, khi mình lớn lên đi học thấy các bạn đa phần đều cầm viết sai tư thế cả, cầm đũa cũng thế. Các bạn có thể tự xem bản thân mình có sai không nhé, vì nếu cầm sai lâu ngày sẽ hao tổn lực của tay, về già sẽ bị đau khớp tay đó. Nếu tay cầm viết sai thì sẽ có cục chai rất to ở ngón giữa. Ngày xưa người ta dạy con gái ở Tô Châu khó như vậy đấy, đi đứng ngồi cầm đều phải học, rèn xong cái nết mới qua rèn cái chữ. Nên đa phần con gái Tô Châu thi tuyển vào cung đều đạt qua. Không phải tự nhiên mà danh tiếng nữ tử Tô Châu lại đồn xa mấy ngàn năm từ thời xa xưa cho đến bây giờ.



“Giang Nam xuất tài tử, Tề Lỗ xuất thánh nhân”, nam lẫn nữ Tô Châu đều vậy. Nam ôn văn nho nhã, nữ dịu dàng uyển chuyển. Dân trí của Tô Châu cực kỳ cao, số lượng trạng nguyên thời cổ đại và số lượng viện sĩ giáo sư thời hiện đại của Tô Châu đều xếp hàng đầu Trung Quốc. Có thống kê lượng tiêu thụ sách của một chuỗi nhà sách lớn của Đài Loan thì họ cho biết chi nhánh Tô Châu của họ có lượng tiêu thụ sách cao nhất. Mình nói chuyện với người Tô Châu thì thấy họ lịch sự, nhã nhặn, có ý thức tốt. Họ ở chỗ ý thức tốt lắm, họ không bao giờ hỏi sâu về chuyện riêng tư của bạn. Trò chuyện về những vấn đề quan tâm chung thôi và tuyệt đối không xâm phạm riêng tư của người khác nên thấy thoải mái lắm, họ cho mình cảm giác thân thiện nhưng không xuề xòa bồ bã.



Giọng nói rất êm tai (cả trai lẫn gái đều như thế) tiếng địa phương của Tô Châu là chuẩn mực của cái gọi là "Ngô nông nhuyễn ngữ" (tiếng nói mềm nhẹ của người Ngô). Mình nghe nói Nhật ngày xưa lấy tiếng Ngô làm âm đọc Hán Nhật Onyomi nên phát âm của tiếng Tô Châu và tiếng Nhật giống nhau. Tiếng Tô Châu là tiếng Ngô vùng kinh đô, chuẩn mực của tiếng Ngô luôn. Tiếng địa phương khó nghe hiểu nhưng nghe rất dịu dàng dễ chịu. Có người nói, nếu toàn Trung Quốc phổ biến tiếng Tô Châu thì tỷ lệ ẩu đả đánh nhau sẽ giảm đi rất nhiều, bởi đang nóng giận mà nghe thấy tiếng nói dễ thương như thế này cũng xìu đi mất =))



Con gái Tô Châu thường tỉ mỉ, dịu dàng, sống rất tinh tế, xem trọng tình thân, thích sự ổn định, dường như không có ý nghĩ mạo hiểm quá mạnh mẽ.



Tô Châu cũng là vùng đất có khá nhiều hậu cung phi tần trong lịch sử. Tuyên truyền Triệu Phi Yến quê ở Cô Tô, Tô Châu, Mật phi của thời vua Khang Hi cũng là người Tô Châu, Thuần Quý phi của thời vua Càn Long cũng là tài nữ Tô Châu. Còn có mỹ nữ nghiêng nước nghiêng thành Tây Thi - một trong tứ đại mỹ nhân Trung Quốc, đã sinh ra và lớn lên ở đây.



Tô Châu khá hoài cổ, chia ra khu cổ thành và khu hiện đại, nhà cao tầng ở khu hiện đại ở Tô Châu không được phép xây quá cao làm ảnh hưởng đến các kiến trúc cổ. Người Tô Châu cũng khá hoài cổ, ưa thích văn ca nhạc họa, cảnh vật cứ thơ mộng buồn buồn. Thành phố tuy ở cạnh Thượng Hải nhưng lại yên tĩnh hơn rất nhiều, con người tao nhã đầy chất thơ và hơi truyền thống.



Trung Quốc có tứ đại danh viên, hai trong số đó ở Tô Châu. Những loại hình nghệ thuật đậm chất Giang Nam nhất như Côn khúc, bình đàn cũng bắt nguồn từ Tô Châu. Kỹ thuật thêu Tô Châu rất nổi tiếng - Tô tú trứ danh, quê hương của tơ lụa. Người Tô Châu thường giỏi mấy cái cần tỉ mỉ khéo léo, ví dụ như thêu mà lỡ sai 1 tí thì phải tháo ra thêu lại từ đầu. Nó hình thành nên tính cách kiên nhẫn và chậm rãi thong thả, không vội vàng hấp tấp.



Tất nhiên là trên đời này không có gì là hoàn mỹ cả, ngay cả những người Tô Châu mình gặp cũng không phải đẹp nghiêng nước nghiêng thành gì cả nhưng mà sự dịu dàng trong họ thì mình thấy ai cũng có, đặc biệt là các cô chú người Tô Châu, ăn nói nhỏ nhẹ và ý thức tốt lắm, dường như đây là khí chất chung của con người nơi đây.



Dưới đây mình đính kèm vài hình ảnh về bữa ăn thường ngày của người Tô Châu và hai mỹ nữ gốc Tô Châu là Hàn Tuyết và Lý Thấm. Hai chị này đều có đời tư trong sạch trong Cbiz và mang đậm khí chất của nữ tử Tô Châu (theo mình cảm nhận).



Lý Thấm - hẳn là không nhiều người biết đến Lý Thấm với vai trò một diễn viên Côn khúc. Lý Thấm xuất thân danh môn, quê ở Côn Sơn (Tô Châu, Giang Tô). Quê nhà của cô là nơi khai sinh ra Côn khúc, Lý Thấm cũng được tiếp xúc với Côn khúc rất sớm. Cô được nhận xét là người phù hợp diễn khuê môn đán hiếm thấy trong 20 năm gần đây, từ ngoại hình đến khí chất và giọng hát đều phù hợp, có nhiều triển vọng. (Khuê môn đán là một dạng vai trong Côn khúc, chỉ những thiếu nữ chưa xuất giá, đoan trang nhu mì, tính cách hướng nội, trái với thiếp đán thường hoạt bát lanh lợi.). Việc Lý Thấm rẽ sang phim ảnh khiến không ít người tiếc nuối. Dù vậy, khả năng diễn xuất khá và đời tư ít thị phi của cô vẫn khiến nhiều khán giả có hảo cảm, hy vọng trong tương lai Lý Thấm sẽ tiến xa hơn, và sẽ có cơ hội gặp lại cô trên sân khấu Côn khúc.



Riêng Hàn Tuyết thì có xuất thân rất là hiển hách từ gia đình quân nhân, từ nhỏ tiếp nhận nền giáo dục nghiêm khắc gần như là "quân phiệt", cô cũng chưa bao giờ đóng cảnh hôn hay thân mật trong sự nghiệp làm diễn viên. Cô học cực kỳ xuất sắc môn Tiếng Anh, giáo dục chính trị và địa lý. Ngoài ra nữ diễn viên còn tinh thông nghệ thuật cổ điển và thi ca, văn học cổ. Là người rất có hàm dưỡng, tư chất cũng rất tốt.
 
Một số hình ảnh về ẩm thực và hai mỹ nữ, mình có đề cập ở trên.
 

Attachments

  • FE83B83B-3AFE-4416-99FD-A66B1ED40177.jpeg
    FE83B83B-3AFE-4416-99FD-A66B1ED40177.jpeg
    151.3 KB · Lượt xem: 6
  • 46C77DF4-A472-4441-B2E1-784C2D8DDBCA.jpeg
    46C77DF4-A472-4441-B2E1-784C2D8DDBCA.jpeg
    167.2 KB · Lượt xem: 7
  • AE12C1B9-4968-44A7-89C2-ACD024027E63.jpeg
    AE12C1B9-4968-44A7-89C2-ACD024027E63.jpeg
    43.2 KB · Lượt xem: 7
  • C6B90709-F057-4256-A4B0-C1F1102BEA1B.jpeg
    C6B90709-F057-4256-A4B0-C1F1102BEA1B.jpeg
    238.5 KB · Lượt xem: 5
  • FAC666B2-4ED2-468E-B236-1219F7B24337.jpeg
    FAC666B2-4ED2-468E-B236-1219F7B24337.jpeg
    76.6 KB · Lượt xem: 5
Sáng nay Mình nhận được tin nhắn của cô bạn cùng lớp từ cấp một, bạn hỏi rằng "Sao mày có thể lúc nào cũng sống thơ mộng được hay vậy?"

Mình hiểu ý của bạn. Bạn Mình cũng giống như hầu hết những người bạn bằng tuổi Mình, đều đang có một cuộc sống khá gấp gáp, bận rộn và hầu như quần quật cả ngày đến mức ngoài hai chữ "thực tế" ra thì việc "mơ mộng" như ngắm bình minh hay hoàng hôn như Mình là một điều gì đó quá xa xỉ.

Thật ra ngày xưa thâm chí dù đang dành thời gian làm việc, học cuối tuần quần quật cả ngày thì đêm đến Mình cũng không quên dành thời gian bật nhạc lãng mạn, mở đèn led đủ màu, đốt nến thơm, nằm phè ra đọc sách và vẫn cho phép bản thân được "mơ mộng" như vậy.

"Mơ mộng" đôi khi như một liều thuốc quý vậy, nếu mình xem nó là cách "tưới nước" cho tâm hồn "khô cằn" và đầy "thực dụng" của mình trong cuộc sống hàng ngày thì lợi ích của nó cho mình còn nhiều hơn những gì mình tưởng tượng nữa.

Mình luôn chọn trong "mơ mộng" có "thực tế" và trong "thực tế" có "mơ mộng" chứ không đắm chìm trong một thế giới nào quá lâu vì sẽ dẫn đến những suy nghĩ lệch lạc và dẫn đến việc hoặc quá "hồng hóa" cuộc sống hoặc để bản thân trở nên quá "lãnh đạm" với nhu cầu mưu sinh của cuộc sống.

Đừng nghĩ "vì Mình có tiền nên có quyền mơ mộng" =)) lúc Mình nghèo rớt cái mồng tơi Mình vẫn mơ mộng và bây giờ thoải mái một chút vẫn mơ mộng. Có những người là tỉ phú họ cũng không biết mơ mộng là gì đâu nha :))

Mơ mộng là một sự lựa chọn và Mình chọn nó cho cuộc sống của mình. Đối với Mình, cuộc sống này chính nhờ những "tâm hồn thơ thẩn" một chút này lại chính là những "phép màu" chữa lành được ti tỉ trái tim tan vỡ trên hành tinh này mà - đặc biệt là đối với những người làm nghệ thuật như nhà văn, ca sĩ, nhạc sĩ, diễn viên,...

Có những người cười Mình, cũng có những người ước "có thời gian" được như Mình, có những người sẽ nghĩ Mì "ấu trĩ"...mà dù là bằng những sự phán xét nào cũng được, miễn Mình bằng lòng với cuộc sống của hiện tại thì đó là điều quan trọng nhất bởi không ai sống thay Mình được và dĩ nhiên không phải ai cũng muốn chọn "mơ mộng" và "thơ thẩn" được như Mình Nhỉ?!

Có lẽ sau bao nhiêu năm trôi qua, bản thân Mình cũng thay đổi ít nhiều trong suy nghĩ và cả nhận thức. Nhưng sự mơ mộng và lãng mạn đúng chất nàng thơ lơ tơ mơ thì Mì vẫn giữ lại và cũng không có ý định thay đổi :p vì đến giờ Mình chưa thấy tác dụng phụ nào =)))

Nhân một ngày rất đẹp. Xin chào ông mặt trời.
 

Attachments

  • 82B540C8-D890-4DB3-AB37-549993658C11.jpeg
    82B540C8-D890-4DB3-AB37-549993658C11.jpeg
    223.1 KB · Lượt xem: 5
Sửa lần cuối:
Em thâm niên 2 năm ròi nhá
Anh chơi xàm cũng không lâu lắm, nói chung là chẳng để ý em là ai, toàn lên xõa và thỏa mồm khẩu nghiệp thôi, cho tới 1 hôm em hỏi anh nghĩ em như thế nào.
 
Anh chơi xàm cũng không lâu lắm, nói chung là chẳng để ý em là ai, toàn lên xõa và thỏa mồm khẩu nghiệp thôi, cho tới 1 hôm em hỏi anh nghĩ em như thế nào.
Dạ vâng, hôm đó em thấy anh gà& chị kain hỏi anh nên em hỏi theo.
 
@Xẽoeo Anh mới nói chuyện điện thoại với mẹ anh haha. Có kể mấy chuyện mấy cháu sinh viên bây giờ làm sugar baby đầy rẫy, rồi các cháu cũng có gu già 30+ nữa mới ghê. Mấy cái này mẹ anh đâu biết gì. Anh bảo mẹ đừng lo chuyện anh lấy vợ, từ từ sau này có khi mấy em trẻ cũng không chê mình.
Mẹ anh bảo, thôi con, mấy đứa đó nó không đồng điệu với mình, suy nghĩ nhận thức cách xa quá, mà những người đồng cam cộng khổ thì mới ở với nhau lâu dài. Mấy đứa mà mê già mê tiền còn phá thảm nữa con. Mẹ anh 60+ nhưng nhìn dễ thương xì teen lắm.
Để từ từ anh thuyết phục mẹ ;))
 
Sáng nay Mình nhận được tin nhắn của cô bạn cùng lớp từ cấp một, bạn hỏi rằng "Sao mày có thể lúc nào cũng sống thơ mộng được hay vậy?"

Mình hiểu ý của bạn. Bạn Mình cũng giống như hầu hết những người bạn bằng tuổi Mình, đều đang có một cuộc sống khá gấp gáp, bận rộn và hầu như quần quật cả ngày đến mức ngoài hai chữ "thực tế" ra thì việc "mơ mộng" như ngắm bình minh hay hoàng hôn như Mình là một điều gì đó quá xa xỉ.

Thật ra ngày xưa thâm chí dù đang dành thời gian làm việc, học cuối tuần quần quật cả ngày thì đêm đến Mình cũng không quên dành thời gian bật nhạc lãng mạn, mở đèn led đủ màu, đốt nến thơm, nằm phè ra đọc sách và vẫn cho phép bản thân được "mơ mộng" như vậy.

"Mơ mộng" đôi khi như một liều thuốc quý vậy, nếu mình xem nó là cách "tưới nước" cho tâm hồn "khô cằn" và đầy "thực dụng" của mình trong cuộc sống hàng ngày thì lợi ích của nó cho mình còn nhiều hơn những gì mình tưởng tượng nữa.

Mình luôn chọn trong "mơ mộng" có "thực tế" và trong "thực tế" có "mơ mộng" chứ không đắm chìm trong một thế giới nào quá lâu vì sẽ dẫn đến những suy nghĩ lệch lạc và dẫn đến việc hoặc quá "hồng hóa" cuộc sống hoặc để bản thân trở nên quá "lãnh đạm" với nhu cầu mưu sinh của cuộc sống.

Đừng nghĩ "vì Mình có tiền nên có quyền mơ mộng" =)) lúc Mình nghèo rớt cái mồng tơi Mình vẫn mơ mộng và bây giờ thoải mái một chút vẫn mơ mộng. Có những người là tỉ phú họ cũng không biết mơ mộng là gì đâu nha :))

Mơ mộng là một sự lựa chọn và Mình chọn nó cho cuộc sống của mình. Đối với Mình, cuộc sống này chính nhờ những "tâm hồn thơ thẩn" một chút này lại chính là những "phép màu" chữa lành được ti tỉ trái tim tan vỡ trên hành tinh này mà - đặc biệt là đối với những người làm nghệ thuật như nhà văn, ca sĩ, nhạc sĩ, diễn viên,...

Có những người cười Mình, cũng có những người ước "có thời gian" được như Mình, có những người sẽ nghĩ Mì "ấu trĩ"...mà dù là bằng những sự phán xét nào cũng được, miễn Mình bằng lòng với cuộc sống của hiện tại thì đó là điều quan trọng nhất bởi không ai sống thay Mình được và dĩ nhiên không phải ai cũng muốn chọn "mơ mộng" và "thơ thẩn" được như Mình Nhỉ?!

Có lẽ sau bao nhiêu năm trôi qua, bản thân Mình cũng thay đổi ít nhiều trong suy nghĩ và cả nhận thức. Nhưng sự mơ mộng và lãng mạn đúng chất nàng thơ lơ tơ mơ thì Mì vẫn giữ lại và cũng không có ý định thay đổi :p vì đến giờ Mình chưa thấy tác dụng phụ nào =)))

Nhân một ngày rất đẹp. Xin chào ông mặt trời.

Thật sự thì 1 phần nào đó, em đã sống giỏi hơn cả anh dù anh có kinh nghiệm sống hơn em hơn 10 tuổi. Cụ thể ở đây là tận hưởng cuộc sống 1 cách thư thái, thư giãn, cảm nhận từng chi tiết một từ cuộc sống chung quanh. 1 điều mà lúc từ nhỏ anh chưa được học là sự thư giãn. Bây giờ anh vẫn còn đang tập đây. Khả năng thư giãn cũng quan trọng như khả năng gồng mình sống nhanh đối phó với áp lực cuộc sống, khả năng tập trung. Con người mình sống cần có nhiều pha, pha tối, pha sáng, pha nóng pha lạnh (hình như từ "pha" này có gốc từ từ "phase").

Khi em nói về sự dung hòa giữa thơ mộng và thực tế thì cũng có nghĩa anh chẳng gì thêm để khuyên em cả. Có lẽ nhiều người, cả anh nữa, sẽ đòi khuyên em đừng ảo tưởng về 1 cuộc tình như mơ, 1 chàng hoàng tử ao ước, tốt đẹp, hoàn mỹ... Nhưng mà có lẽ, 1 phần nào đó những lời "khuyên" như trên xuất phát từ nhận định cá nhân mà cũng có khi là đánh giá về bản thân hoặc chồng/bạn trai của họ. Có khi đơn giản là thằng khuyên em tự cảm thấy bản thân rõ ràng không hoàn hảo như thế nào, hoặc những cô khác dựa vào kinh nghiệm bản thân và người tình có những chỗ tệ nào nhưng chọn sự chấp nhận. Thật ra, quyết định mơ mộng như thế nào là do em tự quyết. Có khi em tìm được hoàng tử thì sao :)

Nhưng thực sự chấp nhận điều không hoàn mỹ, chấp nhận điểm khuyết cũng là 1 điều nên học hỏi và sử dụng đúng đắn, tiên quyết nhất mà cũng khó nhất là chấp nhận bản thân mình. Mà thôi, dài rồi, anh nói để nghe em nói, chia sẻ, có khi học được từ em chứ không dám dạy em như paragraph ở trên nói về chuyện khuyên :)
Có lẽ bước đầu tiên là chấp nhận nó đã.
à sách này có vẻ thú vị, để sau tháng 8 này anh mua đọc, có gì anh sẽ bình loạn sách :))
 
@Xẽoeo Anh mới nói chuyện điện thoại với mẹ anh haha. Có kể mấy chuyện mấy cháu sinh viên bây giờ làm sugar baby đầy rẫy, rồi các cháu cũng có gu già 30+ nữa mới ghê. Mấy cái này mẹ anh đâu biết gì. Anh bảo mẹ đừng lo chuyện anh lấy vợ, từ từ sau này có khi mấy em trẻ cũng không chê mình.
Mẹ anh bảo, thôi con, mấy đứa đó nó không đồng điệu với mình, suy nghĩ nhận thức cách xa quá, mà những người đồng cam cộng khổ thì mới ở với nhau lâu dài. Mấy đứa mà mê già mê tiền còn phá thảm nữa con. Mẹ anh 60+ nhưng nhìn dễ thương xì teen lắm.
Để từ từ anh thuyết phục mẹ ;))
Thật sự thì 1 phần nào đó, em đã sống giỏi hơn cả anh dù anh có kinh nghiệm sống hơn em hơn 10 tuổi. Cụ thể ở đây là tận hưởng cuộc sống 1 cách thư thái, thư giãn, cảm nhận từng chi tiết một từ cuộc sống chung quanh. 1 điều mà lúc từ nhỏ anh chưa được học là sự thư giãn. Bây giờ anh vẫn còn đang tập đây. Khả năng thư giãn cũng quan trọng như khả năng gồng mình sống nhanh đối phó với áp lực cuộc sống, khả năng tập trung. Con người mình sống cần có nhiều pha, pha tối, pha sáng, pha nóng pha lạnh (hình như từ "pha" này có gốc từ từ "phase").

Khi em nói về sự dung hòa giữa thơ mộng và thực tế thì cũng có nghĩa anh chẳng gì thêm để khuyên em cả. Có lẽ nhiều người, cả anh nữa, sẽ đòi khuyên em đừng ảo tưởng về 1 cuộc tình như mơ, 1 chàng hoàng tử ao ước, tốt đẹp, hoàn mỹ... Nhưng mà có lẽ, 1 phần nào đó những lời "khuyên" như trên xuất phát từ nhận định cá nhân mà cũng có khi là đánh giá về bản thân hoặc chồng/bạn trai của họ. Có khi đơn giản là thằng khuyên em tự cảm thấy bản thân rõ ràng không hoàn hảo như thế nào, hoặc những cô khác dựa vào kinh nghiệm bản thân và người tình có những chỗ tệ nào nhưng chọn sự chấp nhận. Thật ra, quyết định mơ mộng như thế nào là do em tự quyết. Có khi em tìm được hoàng tử thì sao :)

Nhưng thực sự chấp nhận điều không hoàn mỹ, chấp nhận điểm khuyết cũng là 1 điều nên học hỏi và sử dụng đúng đắn, tiên quyết nhất mà cũng khó nhất là chấp nhận bản thân mình. Mà thôi, dài rồi, anh nói để nghe em nói, chia sẻ, có khi học được từ em chứ không dám dạy em như paragraph ở trên nói về chuyện khuyên :)

à sách này có vẻ thú vị, để sau tháng 8 này anh mua đọc, có gì anh sẽ bình loạn sách :))
Em cám ơn anh đã đọc bài của em nha.
 

Có thể bạn quan tâm

Top