tml1xxxtml2
Già trâu
tml coi nàng rẽ trái, chàng rẽ phải chưa, tao thích film này. Cuộc sống đôi khi chỉ là bởi một chữ "duyên" thôi...
Đôi khi tình yêu nó đơn giản và dễ thương lắm, hổng có màu mè "hoa lá hẹ" hay "dát đầy vàng" thì mới quý giá đâu.
Dạ vângĐây là phim mà anh nên xem hả em ?
Hay quá. Đúng tâm trạng của anh. Cảm ơn em. Mà em chăm đọc sách vs học hành thế mà vẫn lạc vào xam nhỉ.ĐỪNG RÀNG BUỘC TÌNH YÊU
Xưa kia, có một cô gái đơn độc luôn khao khát có một tình yêu. Một ngày nọ, trong khi đang tản bộ vào một khu rừng, cô thấy có hai chú chim nhỏ bị rơi. Thế là, cô mang chúng về nhà và bỏ vào một chiếc lồng nhỏ. Cô nuôi chúng bằng tất cả tình yêu thương và hai chú chim ngày càng lớn lên khỏe mạnh. Sáng nào chúng cũng chào cô bằng những tiếng hót tuyệt diệu. Cô gái cảm thấy thương hai chú chim vô cùng. Cô muốn chúng hót cho mình nghe mãi mãi.
Bỗng dưng một ngày nọ, cô gái quên đóng cửa lồng chim. Chú chim lớn và khỏe hơn bay ra khỏi lồng. Cô gái đứng nhìn với vẻ lo lắng khi chú chim lượn vòng trên đầu cô. Cô lo sợ chú chim sẽ bay đi mất và cô sẽ không còn thấy nó nữa. Cho nên khi chú chim bay sát người cô, cô vội chộp lấy nó. Cô bắt được chú chim và giữ chặt chú trong tay. Cô rất đỗi vui mừng vì đã tóm được chú chim ấy.
Chợt cô cảm thấy chú chim mềm rũ ra. Cô xòe tay ra, bàng hoàng nhìn chú chim đã chết. Tình yêu quá mãnh liệt của cô đã vô tình giết chết chú chim. Cô thấy chú chim còn lại đang loạng choạng trong lồng. Cô có thể cảm nhận được khao khát lớn nhất của chú là được tự do. Chú khao khát được bay vút lên bầu trời trong xanh.
Cô bắt chú chim ra khỏi chiếc lồng và nhẹ nhàng tung chú lên trời. Chú chim lượn một, hai rồi ba vòng. Cô gái hân hoan ngắm nhìn niềm vui sướng từ chú chim. Trong lòng cô giờ chẳng còn chút lo sợ mất chú chim nữa. Cô muốn chú chim được hạnh phúc.
Bất chợt chú chim bay gần hơn và nhẹ nhàng đậu lên bờ vai của cô. Nó cất lên giai điệu ngọt ngào nhất mà cô chưa bao giờ được nghe.
(Sưu tầm)
---
"Nếu bạn yêu một thứ gì đó, hãy để cho nó được tự do. Nếu nó quay lại với bạn, thì nó là của bạn, nếu nó không quay lại, thì ngay từ đầu nó chẳng bao giờ là của bạn."
- Richard Bach -
Vào xam là mặt tối của em mà. Ở đây em thoải mái hơn, chân thật hơnHay quá. Đúng tâm trạng của anh. Cảm ơn em. Mà em chăm đọc sách vs học hành thế mà vẫn lạc vào xam nhỉ.
Đừng sa ngã là đcVào xam là mặt tối của em mà. Ở đây em thoải mái hơn, chân thật hơn![]()
Em thâm niên 2 năm ròi nháĐừng sa ngã là đc
a nào đó


lúc Mình nghèo rớt cái mồng tơi Mình vẫn mơ mộng và bây giờ thoải mái một chút vẫn mơ mộng. Có những người là tỉ phú họ cũng không biết mơ mộng là gì đâu nha 
vì đến giờ Mình chưa thấy tác dụng phụ nào
)Anh chơi xàm cũng không lâu lắm, nói chung là chẳng để ý em là ai, toàn lên xõa và thỏa mồm khẩu nghiệp thôi, cho tới 1 hôm em hỏi anh nghĩ em như thế nào.Em thâm niên 2 năm ròi nhá
Dạ vâng, hôm đó em thấy anh gà& chị kain hỏi anh nên em hỏi theo.Anh chơi xàm cũng không lâu lắm, nói chung là chẳng để ý em là ai, toàn lên xõa và thỏa mồm khẩu nghiệp thôi, cho tới 1 hôm em hỏi anh nghĩ em như thế nào.

Sáng nay Mình nhận được tin nhắn của cô bạn cùng lớp từ cấp một, bạn hỏi rằng "Sao mày có thể lúc nào cũng sống thơ mộng được hay vậy?"
Mình hiểu ý của bạn. Bạn Mình cũng giống như hầu hết những người bạn bằng tuổi Mình, đều đang có một cuộc sống khá gấp gáp, bận rộn và hầu như quần quật cả ngày đến mức ngoài hai chữ "thực tế" ra thì việc "mơ mộng" như ngắm bình minh hay hoàng hôn như Mình là một điều gì đó quá xa xỉ.
Thật ra ngày xưa thâm chí dù đang dành thời gian làm việc, học cuối tuần quần quật cả ngày thì đêm đến Mình cũng không quên dành thời gian bật nhạc lãng mạn, mở đèn led đủ màu, đốt nến thơm, nằm phè ra đọc sách và vẫn cho phép bản thân được "mơ mộng" như vậy.
"Mơ mộng" đôi khi như một liều thuốc quý vậy, nếu mình xem nó là cách "tưới nước" cho tâm hồn "khô cằn" và đầy "thực dụng" của mình trong cuộc sống hàng ngày thì lợi ích của nó cho mình còn nhiều hơn những gì mình tưởng tượng nữa.
Mình luôn chọn trong "mơ mộng" có "thực tế" và trong "thực tế" có "mơ mộng" chứ không đắm chìm trong một thế giới nào quá lâu vì sẽ dẫn đến những suy nghĩ lệch lạc và dẫn đến việc hoặc quá "hồng hóa" cuộc sống hoặc để bản thân trở nên quá "lãnh đạm" với nhu cầu mưu sinh của cuộc sống.
Đừng nghĩ "vì Mình có tiền nên có quyền mơ mộng"lúc Mình nghèo rớt cái mồng tơi Mình vẫn mơ mộng và bây giờ thoải mái một chút vẫn mơ mộng. Có những người là tỉ phú họ cũng không biết mơ mộng là gì đâu nha
Mơ mộng là một sự lựa chọn và Mình chọn nó cho cuộc sống của mình. Đối với Mình, cuộc sống này chính nhờ những "tâm hồn thơ thẩn" một chút này lại chính là những "phép màu" chữa lành được ti tỉ trái tim tan vỡ trên hành tinh này mà - đặc biệt là đối với những người làm nghệ thuật như nhà văn, ca sĩ, nhạc sĩ, diễn viên,...
Có những người cười Mình, cũng có những người ước "có thời gian" được như Mình, có những người sẽ nghĩ Mì "ấu trĩ"...mà dù là bằng những sự phán xét nào cũng được, miễn Mình bằng lòng với cuộc sống của hiện tại thì đó là điều quan trọng nhất bởi không ai sống thay Mình được và dĩ nhiên không phải ai cũng muốn chọn "mơ mộng" và "thơ thẩn" được như Mình Nhỉ?!
Có lẽ sau bao nhiêu năm trôi qua, bản thân Mình cũng thay đổi ít nhiều trong suy nghĩ và cả nhận thức. Nhưng sự mơ mộng và lãng mạn đúng chất nàng thơ lơ tơ mơ thì Mì vẫn giữ lại và cũng không có ý định thay đổivì đến giờ Mình chưa thấy tác dụng phụ nào
)
Nhân một ngày rất đẹp. Xin chào ông mặt trời.


à sách này có vẻ thú vị, để sau tháng 8 này anh mua đọc, có gì anh sẽ bình loạn sáchCó lẽ bước đầu tiên là chấp nhận nó đã.

@Xẽoeo Anh mới nói chuyện điện thoại với mẹ anh haha. Có kể mấy chuyện mấy cháu sinh viên bây giờ làm sugar baby đầy rẫy, rồi các cháu cũng có gu già 30+ nữa mới ghê. Mấy cái này mẹ anh đâu biết gì. Anh bảo mẹ đừng lo chuyện anh lấy vợ, từ từ sau này có khi mấy em trẻ cũng không chê mình.
Mẹ anh bảo, thôi con, mấy đứa đó nó không đồng điệu với mình, suy nghĩ nhận thức cách xa quá, mà những người đồng cam cộng khổ thì mới ở với nhau lâu dài. Mấy đứa mà mê già mê tiền còn phá thảm nữa con. Mẹ anh 60+ nhưng nhìn dễ thương xì teen lắm.
Để từ từ anh thuyết phục mẹ![]()
Em cám ơn anh đã đọc bài của em nha.Thật sự thì 1 phần nào đó, em đã sống giỏi hơn cả anh dù anh có kinh nghiệm sống hơn em hơn 10 tuổi. Cụ thể ở đây là tận hưởng cuộc sống 1 cách thư thái, thư giãn, cảm nhận từng chi tiết một từ cuộc sống chung quanh. 1 điều mà lúc từ nhỏ anh chưa được học là sự thư giãn. Bây giờ anh vẫn còn đang tập đây. Khả năng thư giãn cũng quan trọng như khả năng gồng mình sống nhanh đối phó với áp lực cuộc sống, khả năng tập trung. Con người mình sống cần có nhiều pha, pha tối, pha sáng, pha nóng pha lạnh (hình như từ "pha" này có gốc từ từ "phase").
Khi em nói về sự dung hòa giữa thơ mộng và thực tế thì cũng có nghĩa anh chẳng gì thêm để khuyên em cả. Có lẽ nhiều người, cả anh nữa, sẽ đòi khuyên em đừng ảo tưởng về 1 cuộc tình như mơ, 1 chàng hoàng tử ao ước, tốt đẹp, hoàn mỹ... Nhưng mà có lẽ, 1 phần nào đó những lời "khuyên" như trên xuất phát từ nhận định cá nhân mà cũng có khi là đánh giá về bản thân hoặc chồng/bạn trai của họ. Có khi đơn giản là thằng khuyên em tự cảm thấy bản thân rõ ràng không hoàn hảo như thế nào, hoặc những cô khác dựa vào kinh nghiệm bản thân và người tình có những chỗ tệ nào nhưng chọn sự chấp nhận. Thật ra, quyết định mơ mộng như thế nào là do em tự quyết. Có khi em tìm được hoàng tử thì sao
Nhưng thực sự chấp nhận điều không hoàn mỹ, chấp nhận điểm khuyết cũng là 1 điều nên học hỏi và sử dụng đúng đắn, tiên quyết nhất mà cũng khó nhất là chấp nhận bản thân mình. Mà thôi, dài rồi, anh nói để nghe em nói, chia sẻ, có khi học được từ em chứ không dám dạy em như paragraph ở trên nói về chuyện khuyên
à sách này có vẻ thú vị, để sau tháng 8 này anh mua đọc, có gì anh sẽ bình loạn sách![]()