Đầu tiên, cần hiểu tham nhũng đến từ đâu? Tham nhũng chỉ có thể tồn tại khi nhà nước chi phối được kinh tế-chính trị.
Vì vậy, bản chất tình trạng tham nhũng đồng biến với tình trạng mở rộng quyền lực kinh tế-chính trị của nhà nước. Hay ngắn gọn, đất nước càng thiên tả, can thiệp kinh tế, ngân sách lớn, bao cấp...thì càng tham nhũng bất kể có dân chủ (tự do bầu cử) hay không!
Một trong những lập luận nghe đến mức nhàm chán đó là "ông đó ăn được nhưng làm được", chẳng hạn là trường hợp điển hình là Bá Thanh Nguyễn
Vậy tham nhũng hay tham nhũng chút ít là cũng có phần nào đó tốt cho nền kinh tế? Câu trả lời là không phải vậy. Tôi phải nhấn mạnh rằng, tham nhũng, dù là chút ít, luôn luôn có hại cho nền kinh tế.
Sai lầm hay nhầm tưởng của những người mặc nhiên thừa nhận nó ở chỗ, tham nhũng làm mọi công việc trơn tru hơn, ít gò bó hơn, có nghĩa họ đang đổi tiền bạc để lấy quyền tự do làm ăn.
Hãy suy nghĩ logic và xa hơn, vậy sẽ thế nào nếu không có những hàng rào dày đặc, phân phát đặc quyền hay không có hàng rào của sự cấm đoán đến chuyện làm ăn, kinh doanh của chúng ta? Rõ ràng, điều đó sẽ luôn tốt hơn là một xã hội người ta cố tình tạo ra sự khó khăn rồi lại để đám quan chức đút túi từ tiền của người dân khi gỡ bớt một phần khó khăn nào đó.
Hay, một kẻ đốt nhà người khác, rồi dọn đống tro tàn sẽ đáng khen chăng? Tại sao kẻ đó không đốt nhà, cứ để yên nhà cho người ta ở chẳng phải đáng khen, tốt hơn chứ!?
Tóm lại, tham nhũng-bản chất của nó là sự xấu xa, không đại diện cho một hiện tượng "có vẻ đúng" nhằm làm cho cuộc sống thuận lợi hơn, dễ dàng hơn nhưng một số người vô tình hay cố ý nhầm tưởng.
Con người VN xứng đáng được hưởng một cuộc sống thuận lợi, dễ dàng mưu sinh, muốn vậy thì cần có tự do với nòng cốt là tự do kinh tế. Khi đó không ai có thể tham nhũng được từ người dân (vì họ dựa vào gì để tham nhũng, cung cấp cho quyền tự do làm ăn nào đó ư? Trong khi người dân đã có sẵn những quyền đó!).
Vì vậy, bản chất tình trạng tham nhũng đồng biến với tình trạng mở rộng quyền lực kinh tế-chính trị của nhà nước. Hay ngắn gọn, đất nước càng thiên tả, can thiệp kinh tế, ngân sách lớn, bao cấp...thì càng tham nhũng bất kể có dân chủ (tự do bầu cử) hay không!
Một trong những lập luận nghe đến mức nhàm chán đó là "ông đó ăn được nhưng làm được", chẳng hạn là trường hợp điển hình là Bá Thanh Nguyễn
Vậy tham nhũng hay tham nhũng chút ít là cũng có phần nào đó tốt cho nền kinh tế? Câu trả lời là không phải vậy. Tôi phải nhấn mạnh rằng, tham nhũng, dù là chút ít, luôn luôn có hại cho nền kinh tế.
Sai lầm hay nhầm tưởng của những người mặc nhiên thừa nhận nó ở chỗ, tham nhũng làm mọi công việc trơn tru hơn, ít gò bó hơn, có nghĩa họ đang đổi tiền bạc để lấy quyền tự do làm ăn.
Hãy suy nghĩ logic và xa hơn, vậy sẽ thế nào nếu không có những hàng rào dày đặc, phân phát đặc quyền hay không có hàng rào của sự cấm đoán đến chuyện làm ăn, kinh doanh của chúng ta? Rõ ràng, điều đó sẽ luôn tốt hơn là một xã hội người ta cố tình tạo ra sự khó khăn rồi lại để đám quan chức đút túi từ tiền của người dân khi gỡ bớt một phần khó khăn nào đó.
Hay, một kẻ đốt nhà người khác, rồi dọn đống tro tàn sẽ đáng khen chăng? Tại sao kẻ đó không đốt nhà, cứ để yên nhà cho người ta ở chẳng phải đáng khen, tốt hơn chứ!?
Tóm lại, tham nhũng-bản chất của nó là sự xấu xa, không đại diện cho một hiện tượng "có vẻ đúng" nhằm làm cho cuộc sống thuận lợi hơn, dễ dàng hơn nhưng một số người vô tình hay cố ý nhầm tưởng.
Con người VN xứng đáng được hưởng một cuộc sống thuận lợi, dễ dàng mưu sinh, muốn vậy thì cần có tự do với nòng cốt là tự do kinh tế. Khi đó không ai có thể tham nhũng được từ người dân (vì họ dựa vào gì để tham nhũng, cung cấp cho quyền tự do làm ăn nào đó ư? Trong khi người dân đã có sẵn những quyền đó!).