Một góc nhìn khác về xứ sở thiên đường Hoa Kỳ

HN hiện giờ không có phố nào cả phố nghiện hút , vô gia cư nằm lăn lộn vỉa hè , rác rưởi đầy đường như trên bạn ạ

Clip trên là clip mới, còn rất nhiều clip về nạn vô gia cư, nghiện hút ở Philadelphia
Ở VN bị vô trại Bảo trợ XH để cán bộ hiếp
 
Xã hội như vậy làm động lục cá nhân tự nhìn vào đó mà vận động
Lũ trẻ trâu mới đi ngược lại qui luật
 
Có tiền sống chỗ Lồn nào chả sướng
Bố mày thích địt cả gái Việt lẫn gái Mỹ
Tháng này Việt Nam, tháng sau Mỹ :))
Định cư thì tao chọn Việt Nam, vì tiếng Anh của tao như Lồn :))
 
Video được quay ở Philly, thành phố được coi là tụ điểm tệ nạn hút chích, bắn nhau của nước Mỹ.
Nó cũng giống như mày xem 1 video về VN mà quay ở Quất Lâm, Đồ Sơn thì mày sẽ nói là nước lồn Đoong Lào đek có gì ngoài địt, mại dâm và thuốc lắc.
Tao từng ở Mỹ một thời gian không ngắn rồi đi. Tao thấy nó không phải thiên đường gì cả, tao không hợp cách nói chuyện hay văn hoá nice giả tạo của chúng nó. Nhưng để so sánh thì tao cũng đ thấy nước nào hơn Mỹ
Tml qua denmark ở 1 thời gian chưa? Mỹ tuổi Lồn :D
 
Thiên đường đánh cắp của người khác. Bọn nó giống căn bệnh hại thao túng thế giới này.
 
để tao nói cho mày biết tại sao chúng nó thà ăn xin ngoài đường còn hơn đi làm: tụi nó mỗi tháng đc chính phủ trợ cấp và khoản này tax free, trong khi đi làm hục mặt trả mẹ 35% thuế rồi.
 
Đkm tml thởt điển hình lũ trẻ trâu ngu vl. Thời tao, 1989, chưa tml nào sang Mẽo, cũng biết
Lúc đó Hà nội trên đường vẫn có đầy ăn xin
Xam lồn giờ toàn sức vật bò đỏ bò vàng
Đkm lũ vô học xam loz

Đkm giờ nghe lại bồi hồi phết
1980s 1990s 2000s toàn những làng sóng sự kiện tầm cở thế kỷ
Nam man mọi rợ mà cũng nghiêng ngả =))
 
Đàn chim Việt đã vươn xa tới Đan Mạch rồi bạn :))


Tao từng qua đó chơi 2 tháng, thấy nếu có gia đình tao cùng ở bên đó thì tao cũng muốn ở vl :v nhưng mà ngặt nỗi gia đình toàn ở VN nên đành chịu :v
 
Bọn homeless này toàn bọn khôn lỏi nghĩ ngắn. Thời Obama cứ bơm tiền vào cho chúng nó làm bọn nó sinh ì giống hệt bọn ở mấy tỉnh miền núi phía Bắc, suốt ngày để con lông nhông kiếm tiền khách du lịch, vợ chồng thì ăn chơi cờ bạc lô đề. Dưới thời Trump mạnh tay dẹp bọn này thì dân tình lại phản đối vì thiếu "nhân đạo" =)) Riết rồi bọn này cứ mãi thế, là gánh nặng cho những người lao động chân chính đóng thuế đầy đủ, nhưng lại là quân bài trong tay các chính trị gia mỗi lần tranh cử.
 
Bọn homeless này toàn bọn khôn lỏi nghĩ ngắn. Thời Obama cứ bơm tiền vào cho chúng nó làm bọn nó sinh ì giống hệt bọn ở mấy tỉnh miền núi phía Bắc, suốt ngày để con lông nhông kiếm tiền khách du lịch, vợ chồng thì ăn chơi cờ bạc lô đề. Dưới thời Trump mạnh tay dẹp bọn này thì dân tình lại phản đối vì thiếu "nhân đạo" =)) Riết rồi bọn này cứ mãi thế, là gánh nặng cho những người lao động chân chính đóng thuế đầy đủ, nhưng lại là quân bài trong tay các chính trị gia mỗi lần tranh cử.

Uh. Khôn như mấy thằng ở VN có suy nghĩ bên mẽo vô gia cư không làm mà cũng có ăn, được nhà nước nuôi, không như ở VN :))
 
Uh. Khôn như mấy thằng ở VN có suy nghĩ bên mẽo vô gia cư không làm mà cũng có ăn, được nhà nước nuôi, không như ở VN :))
Mỹ hoàn toàn có thể dẹp hết bọn này được, nhưng đây lại là quân bài mà các chính trị gia dùng để đấu đá nhau nên bao nhiêu năm bọn này vẫn cứ tồn tại song hành cùng sự pt của đất nước là thế. Chính vì lối sống tôn trọng sự tự do cá nhân quá mức mà Mỹ phải trả giá đắt, đó là để thằng TQ nó vượt mặt về kinh tế lẫn sự ảnh hưởng lên các khu vực.
 
Thằng nào muốn rành chơi thử con GTA IV ấy, t không biết có việt hóa chưa mà con game đó nói rõ về giấc mơ Mỹ của tụi nhập cư :vozvn (19): :vozvn (19):
 
Bố thấy tml này nhất,
ĐƯỢC TẶNG HUY CHƯƠNG,
VÌ CÔNG LAO HÍT LOZ THƠM
=))
48054562.cms

Ông Paul Nguyễn sinh tại Việt Nam và di cư sang Pháp. Năm 1942, ông đang học đại học ở Nice, nơi ông gặp một bạn sinh viên là bà Jadwiga Alfabet, một người tị nạn Do thái tới từ Ba Lan. Họ yêu nhau và đã hứa hôn. Mùa hè năm 1942, cảnh sát Pháp bắt đầu bắt người Do thái có quốc tịch nước ngoài, bao gồm cả họ hàng của bà Jadwiga là gia đình Berliner. Ông Paul đã quyết định cưới bà Jadwiga, hy vọng bà sẽ trở thành công dân Pháp và tránh được họa lưu đày. Hai người cưới nhau ngày 5/9/1942 và chuyển tới sống tại Clermont Ferrand và tiếp tục học ở đó. Mùa hè năm 1943, họ trở về Nice, lúc đó đang dưới sự kiểm soát của người Ý và sống khá an toàn.

Tháng 9/1943, quân Đức chiếm Nice và tất cả các khu vực kiểm soát của Ý, và người Do thái lại gặp mối nguy bị đi đày. Ông Paul Nguyễn quyết định giấu không chỉ vợ mình và còn những người họ hàng nhà Berliner là ông Jakub, bà Salome và cậu con trai mới sinh Roland. Ông Nguyễn bằng cách nào đó có được giấy tờ giả và vào tháng 11/1943, đi tàu cùng ông Jakub tới Annecy, ở đó liên hệ với một người buôn lậu đưa Jakub tới Thụy Sĩ. Sau đó ông lại lặp lại hành trình này để giúp bà Salome và người con thơ.

Ông Paul và bà Jadwiga Nguyễn có 2 con gái, và khi ông Paul được đề nghị là Anh hùng năm 2006, lúc đó cả hai ông bà đã tổ chức sinh nhật lần thứ 87. Ngày 30/4/2007, cơ quan Yad Vashem đã công nhận ông Paul Nguyễn Công Anh là Anh hùng Dân tộc.

Nói về những người anh hùng - những người đã có dũng khí chở che, Tổng thư ký Liên hợp quốc Ban Ki-mun cho biết “hãy để ta được thôi thúc bởi những người đã có dũng khí chở che - những người bình thường đã có những hành động phi thường để bảo vệ phẩm giá con người. Tấm gương của họ có thể giúp chúng ta xây dựng một thế giới tốt đẹp hơn cho hôm nay”.

Trong một không gian tưởng niệm ấm cúng tại Hà Nội với sự tham dự của các cơ quan Liên hợp quốc, các đại sứ quán tại Việt Nam, giáo viên, sinh viên Trường Đại học Khoa học và Xã hội nhân văn đã được lật dở những ký ức về Holocaust, những ký ức sẽ còn sống mãi. Những ký ức đó như Ngài Elie Weisel, người giành giải Nobel Hòa bình và là người sống sót khỏi nạn diệt chủng đã từng nói rằng “Nếu điều gì có thể, đó chính là những ký ức sẽ cứu vớt nhân loại chúng ta”.

Đại sứ nhà nước Israel tại Việt Nam, bà Meirav Eilon Shahar xúc động tại Lễ tưởng niệm được tổ chức tại Hà Nội cho biết “Hôm nay không chỉ để dành cho tưởng niệm, hôm nay còn dành cho sự cảnh giác, là để bảo vệ những ký ức vĩnh hằng về Holocaust, và cùng lúc đó làm mới lại sự cam kết của chúng ta về quyền con người và hiểu biết lẫn nhau”.
 
Sửa lần cuối:
Bố thấy tml này nhất,
ĐƯỢC TẶNG HUY CHƯƠNG,
VÌ CÔNG LAO HÍT LOZ THƠM
=))

Ông Paul Nguyễn sinh tại Việt Nam và di cư sang Pháp. Năm 1942, ông đang học đại học ở Nice, nơi ông gặp một bạn sinh viên là bà Jadwiga Alfabet, một người tị nạn Do thái tới từ Ba Lan. Họ yêu nhau và đã hứa hôn. Mùa hè năm 1942, cảnh sát Pháp bắt đầu bắt người Do thái có quốc tịch nước ngoài, bao gồm cả họ hàng của bà Jadwiga là gia đình Berliner. Ông Paul đã quyết định cưới bà Jadwiga, hy vọng bà sẽ trở thành công dân Pháp và tránh được họa lưu đày. Hai người cưới nhau ngày 5/9/1942 và chuyển tới sống tại Clermont Ferrand và tiếp tục học ở đó. Mùa hè năm 1943, họ trở về Nice, lúc đó đang dưới sự kiểm soát của người Ý và sống khá an toàn.

Tháng 9/1943, quân Đức chiếm Nice và tất cả các khu vực kiểm soát của Ý, và người Do thái lại gặp mối nguy bị đi đày. Ông Paul Nguyễn quyết định giấu không chỉ vợ mình và còn những người họ hàng nhà Berliner là ông Jakub, bà Salome và cậu con trai mới sinh Roland. Ông Nguyễn bằng cách nào đó có được giấy tờ giả và vào tháng 11/1943, đi tàu cùng ông Jakub tới Annecy, ở đó liên hệ với một người buôn lậu đưa Jakub tới Thụy Sĩ. Sau đó ông lại lặp lại hành trình này để giúp bà Salome và người con thơ.

Ông Paul và bà Jadwiga Nguyễn có 2 con gái, và khi ông Paul được đề nghị là Anh hùng năm 2006, lúc đó cả hai ông bà đã tổ chức sinh nhật lần thứ 87. Ngày 30/4/2007, cơ quan Yad Vashem đã công nhận ông Paul Nguyễn Công Anh là Anh hùng Dân tộc.

Nói về những người anh hùng - những người đã có dũng khí chở che, Tổng thư ký Liên hợp quốc Ban Ki-mun cho biết “hãy để ta được thôi thúc bởi những người đã có dũng khí chở che - những người bình thường đã có những hành động phi thường để bảo vệ phẩm giá con người. Tấm gương của họ có thể giúp chúng ta xây dựng một thế giới tốt đẹp hơn cho hôm nay”.

Trong một không gian tưởng niệm ấm cúng tại Hà Nội với sự tham dự của các cơ quan Liên hợp quốc, các đại sứ quán tại Việt Nam, giáo viên, sinh viên Trường Đại học Khoa học và Xã hội nhân văn đã được lật dở những ký ức về Holocaust, những ký ức sẽ còn sống mãi. Những ký ức đó như Ngài Elie Weisel, người giành giải Nobel Hòa bình và là người sống sót khỏi nạn diệt chủng đã từng nói rằng “Nếu điều gì có thể, đó chính là những ký ức sẽ cứu vớt nhân loại chúng ta”.

Đại sứ nhà nước Israel tại Việt Nam, bà Meirav Eilon Shahar xúc động tại Lễ tưởng niệm được tổ chức tại Hà Nội cho biết “Hôm nay không chỉ để dành cho tưởng niệm, hôm nay còn dành cho sự cảnh giác, là để bảo vệ những ký ức vĩnh hằng về Holocaust, và cùng lúc đó làm mới lại sự cam kết của chúng ta về quyền con người và hiểu biết lẫn nhau”.
nhiều nước bài do thái lắm, nhưng thằng đức là thằng chịu trận và bị đổ lỗi!
 

Có thể bạn quan tâm

Top