Trung Quốc sẽ thành cường quốc số 1 thế giới

Anthony_T

Đẹp trai mà lại có tài
Trung Quốc hiện đang theo đuổi chương trình "thịnh vượng chung" hay còn gọi là "cộng đồng phú dụ" (共同富裕), 1000 công ty lớn nhất nước này sẽ được giao nhiệm vụ phát triển 1000 huyện nghèo nhất nước.

Công ty lớn nhất sẽ nhận huyện nghèo nhất, và coi như huyện đó là 1 bộ phận của công ty vậy, giám đốc công ty kiêm phó chủ tịch danh dự huyện (kiêm nhiệm từ xa), các tập đoàn này phải đầu tư cơ sở hạ tầng và phát triển kinh tế ở các huyện đó. Ví dụ tập đoàn A lớn nhất nước ta, sẽ chịu trách nhiệm phát triển huyện nghèo nhất nước, và tập đoàn A sẽ có mặt ở đó, lập khu công nghiệp, lập nhà máy, đồn điền, trang trại, trường học, bệnh viện....để giải quyết lao động, phát triển huyện về mọi mặt. Đây là trách nhiệm xã hội của doanh nghiệp, nên hiệu quả kinh tế có khi là lỗ, nhưng hiệu quả xã hội là rất lớn. Tập đoàn thì lấy nơi lãi bù nơi lỗ, tập đoàn lớn lãi tỷ tỷ đô thì một huyện nghèo kia chẳng là gì. Các ngân hàng lãi khủng tỷ tỷ đô cũng được yêu cầu "gánh" một huyện nghèo xa xôi để phát triển đi lên. Chỉ sau chục năm, kinh tế huyện đó khởi sắc, phát triển vượt bậc, người dân sung túc, no ấm, đạt được sự "khá giả toàn diện". Tập đoàn Pinduoduo hồi cuối tháng 8 cam kết tài trợ toàn bộ lợi nhuận 372 triệu USD mà họ kiếm được trong quý II/2021 để đóng góp cho sự phát triển các khu vực nông thôn của Trung Quốc, sau đó thì Alibaba cũng đóng góp 15.5 tỷ đô, Tencent cũng chi 7.7 tỷ đô vào quỹ "thịnh vượng chung" để phát triển nông thôn xa xôi.

Hàn Quốc cũng vậy, nên các bạn thấy Samsung, LG,... có cả những SP như sâm, Đông Trùng Hạ Thảo, nhung hươu, linh chi... với logo của họ trên hộp. Nông sản được trồng ở những huyện nghèo nhất Hàn Quốc, các tập đoàn tới đặt nhà máy chế biến theo chương trình bắt buộc của chính phủ với nghĩa vụ cân bằng kinh tế, chương trình làng mới Saema'eul. Người dân nghèo ban đầu cũng nghi ngờ, có người còn sợ bị chiếm mất đất, có người còn cực đoan muốn nghèo bền vững như vậy (sợ nhà máy tới ô nhiễm, chấp nhận con cháu đi lang thang xin việc khắp nơi)....nhưng sau này, nhận thức khá hơn, tâm lý ghét người giàu bớt dần, và họ mới thấy hiệu quả xã hội của những nhà máy này trong việc phát triển xã hội địa phương. Tiền thuế từ các nhà máy sẽ giúp địa phương có tiền để đầu tư bệnh viện hiện đại, đường sá nông thôn rộng rãi khang trang, trường học sạch đẹp, người già được phát tiền mỗi tháng. Hạnh phúc khi cuối đời, vẫn sống ở làng quê mà được gần con gần cháu. Các đô thị thì bớt sự quá tải do di dân lên tìm việc làm.

Top 500 công ty của Việt Nam, cũng cần có chính sách tương tự thay vì vinh danh và lên sân khấu nhận giải, rồi hết. Cần giao cho họ 500 xã nghèo nhất đất nước để họ phát triển, coi như nhiệm vụ xã hội cần phải có 1 của doanh nghiệp chân chính. Ngân hàng thì báo lãi ngàn tỷ ngàn tỷ, nhiều tập đoàn cũng thế mà chưa có chính sách bắt buộc nào để san sẻ lại cho xã hội ngoài mấy chương trình từ thiện lôm côm như thỉnh thoảng cho vài thùng mì tôm.

Đất nước cần thêm nhiều dự án công nghiệp công nghệ cao, ít hoặc không ô nhiễm ở những nơi xa xôi hẻo lánh, nơi người dân rất cần việc làm để không phải ly hương.

Trước khi các tập đoàn về đầu tư, thì mỗi người trẻ, nếu có đầu óc và năng lực tí, cố mở cái gì đó để giúp bà con có việc làm. Đã có nhiều bạn trẻ làm như vậy trên khắp các làng quê VN, rất đáng khích lệ.

Mong sao khi hết dịch, không có đoàn người lũ lượt chạy trên đường để tìm việc làm nữa. Doanh nghiệp, nhà máy là cái thiếu ở các vùng quê, các bạn cố gắng tạo ra càng nhiều càng tốt. Giúp người, là giúp cái căn cơ như vậy, chứ không phải lâu lâu cho vài thùng mì tôm hay hai ba đồng, họ ăn rồi cũng đói. Từ thiện tốt nhất là cho họ việc làm, đầu tư khắp các vùng miền thay vì cứ dồn mọi thứ ở Sài Gòn Hà Nội Bình Dương. Dịch bệnh là lúc vũ trụ điều chỉnh lại cái gì đó con người tư duy sai, những nơi dịch nặng nhất là những nơi đã phát triển không đúng. Sài Gòn và vùng phụ cận lẽ ra phải trở thành trung tâm tài chính, dịch vụ, thương mại như Thượng Hải, London, New York, Auckland, Sydney....chứ không nên có nhà máy sản xuất

______________________
Tony Buổi Sáng (Sưu tầm)
 
Thế là mấy thằng nãnh đạo tàu bắt buộc mấy công ty lớn phải hy sinh kinh tế cty để đầu tư vô mấy vùng nghèo bất chấp lợi nhuận, và công lao thuộc vể cảng và nhà lước à :feel_good:
 
Ý tưởng rất độc đáo. Nếu nói Mỹ là quốc gia đạt tới đỉnh cao dân chủ thì Trung Quốc chính là quốc gia đạt tới đỉnh cao kộng sản thời điểm hiện tại. Việt Nam thì nữa mùa
 
TQ thành cường quốc số 1 TG thì t xin qua làm cư dân TQ
Nó giờ chả thiếu mẹ gì hết. Tinh thần dân tộc, cơ sở hạ tầng, lãnh đạo, nền tảng khoa học, kỷ luật, dân đông. Chỉ thiếu thời gian
 
bọn kinh tế thế giới ai cũng đồng ý là 2030 thì tàu béo sẽ thay mẽo làm trùm kinh tế tính về gdp tổng, về quân sự thì đứng thứ 2 toàn cầu thay nga ngố

đến 2040 2050 khả năng tàu béo phát động xung đột hay chiến tranh để thể hiện là rất cao khi lúc đó thế và lực về kinh tế quân sự đã hoàn thiện, và chúng mày biết ai sẽ ăn đủ đầu tiên rồi =))
 
Thằng khựa nó mạnh số 1 thì cũng chỉ dám đi cưỡi đầu đám asian thôi chứ có dám đụng đến nhật, hàn đâu chứ nói gì mỹ hay nato
 
Thế là mấy thằng nãnh đạo tàu bắt buộc mấy công ty lớn phải hy sinh kinh tế cty để đầu tư vô mấy vùng nghèo bất chấp lợi nhuận, và công lao thuộc vể cảng và nhà lước à :feel_good:
Có đảng và nhà nước hay chỉ có a Tập mới ghìm được mấy tập đoàn khổng lồ từ đó nó mới có chính sách như này
 
Thế là mấy thằng nãnh đạo tàu bắt buộc mấy công ty lớn phải hy sinh kinh tế cty để đầu tư vô mấy vùng nghèo bất chấp lợi nhuận, và công lao thuộc vể cảng và nhà lước à :feel_good:
Thế k có chính sách ngăn cản các cty nước ngoài vào thì khác mẹ gì VN bây giờ ? Nhờ chính sách ý mà mấy công ty ý lên như diều gặp gió. Chưa kể chính quyền Tập buff maxping luôn. Giờ trả lại 1 2 đồng là ít đấy. Nếu k đồng ý thì cút, nó cho thằng khác lên. Nhìn ngay vào Vin kia kìa, nhà nước mình cũng buff vl. Thế nên nó mới đẩy trả hỗ trợ lại nhiều như vậy. Chứ k lấy cc đc tiền của bọn cty nước ngoài ý
 
Việt Nam & Trung Quốc
1. Về mặt quốc gia
TQ là chủ nghĩa bá quyền, VN là chủ nghĩa ly khai. TQ luôn muốn mở rộng, thôn tính; VN thì luôn muốn ly khai, chia tách (nhìn lại suốt chiều dài lịch sử nội bộ của 2 nước có thể thấy).
TQ có thể phát triển nhưng ko bao h có thể vươn tới tầm của phương Tây, vì TQ chỉ sao chép thành quả của phương Tây nhưng ko sao chép được căn nguyên của các thành quả đó, TQ giống như người tập thể hình, chỉ tập phần thân trên. VN thì sao chép TQ & nhiều nước khác, nhưng ko chịu học đến nơi mà chỉ chộp cái gì dễ dãi và có thể ăn ngay, giống như người đẽo cày giữa đường.
Trong quá khứ VN đã có lúc phát triển rực rỡ và ko phụ thuộc TQ khi xây dựng bản sắc khác với TQ, đó là thời đại Lý, Trần khi văn hoá của Đại Việt là Phật giáo, trong khi TQ là Nho giáo. Từ đời hậu Lê, Đại Việt chủ trương sao chép nguyên bản của TQ & cũng chung với số phận với TQ khi Nho giáo ngày càng suy vi & bị liệt cường xâu xé. Nho giáo là 1 đạo thực dụng (có lợi trong ngắn hạn & phạm vi nhỏ; có hại trong dài hạn & phạm vi lớn), chỉ xoay quanh con người, bỏ qua các yếu tố khác, về mặt này nó kém Lão giáo, kém Thiên chúa giáo; bản thân Nho giáo cũng ko có cái quyền "bất khả xâm phạm" như Thiên chúa khi Khổng tử chỉ là 1 con người ko phải là thánh, là đấng tạo hoá, nên có thể nghe theo có thể ko. Với số dân mù chữ đến hơn 90% thì độ bao phủ của Nho giáo càng kém xa Thiên chúa giáo nên nền móng của Nho giáo càng ko vững chắc. Sau giai đoạn thực dân, Nho giáo coi như bị phá huỷ, VN & TQ chọn chung con đường của Nga Sô, đến nay thì cái đạo Nga Sô nó cũng phai tàn, mất phương hướng nên TQ quay lại chọn Nho giáo bằng cách thành lập thật nhiều học viện Khổng tử nhưng chỉ là nỗ lực phần lớn của chính quyền nên ko có nhiều tác dụng, TQ coi như ko cần kim chỉ nam dẫn lối (là đạo hoặc tôn giáo), TQ chỉ cần phát triển nhanh gấp, ngang bằng phương Tây về vật chất nhưng ko có phương hướng dài lâu, ko có căn cơ làm gốc lâu bền như phương Tây - có 2000 năm Ki tô làm chỗ dựa về tinh thần, có nhiều thế hệ sống với tinh thần đó, có pháp luật dựa trên nó nên có sự đồng thuận & trật tự trong xã hội tạo nên 1 nền móng vững chắc, có tính kế thừa. Bản thân Thiên chúa giáo còn những khiếm khuyết ko thể giải quyết được nên xã hội phương Tây cũng có những lỗ thủng mà Thiên chúa giáo ko thể vá, vì tuy thiên chúa là tối thượng nhưng nếu ko công nhận quy ước thiên chúa là đấng sáng thế thì cũng ko cần tuân theo thiên chúa.
Còn VN tất nhiên cũng ko có con đường & cũng chẳng có nỗ lực kiếm tìm hay thậm chí sao chép 1 con đường nào. VN là mô hình giật gấu vá vai, đói ăn vụng, túng làm liều.
2. Về mặt con người
TQ duy ý chí, đã quyết là làm bằng được, bất kể phương tiện hay thời cơ ra sao. Việt Nam duy tình, xốc nổi, nhiệt tình nhưng dễ thay đổi, hay nhụt chí. Về thủ đoạn, TQ với VN ko hơn kém nhau nhưng TQ kiên nhẫn, chịu khó chờ đợi, xào nấu hơn còn VN thì chỉ muốn ăn ngay nên hay lãnh phần thua thiệt. TQ cũng như VN, cũng có người này người kia nhưng do ảnh hưởng của Nho giáo, 1 người TQ tử tế rất coi trọng chữ tín, tình bằng hữu.
 
Thiếu dân chủ
Đất nước tỉ dân thì phải vậy thôi. Một đất nước mà ai muốn làm gì làm không ai quản nổi thì chỉ có loạn. Đã gọi là lãnh đạo thì đéo có kiểu tự do theo nghĩa đen
 
TQ mà thành số 1 thế giới thì bọn mẽo nhật nó thành số 1 dãy thiên hà
 
Nó muốn đua với mỹ xem thể chế nào mới là tốt,nó còn nhiều nơi nghèo với lạc hậu,có nhanh thì ngày đó còn xa lắm
 
Đất nước tỉ dân thì phải vậy thôi. Một đất nước mà ai muốn làm gì làm không ai quản nổi thì chỉ có loạn. Đã gọi là lãnh đạo thì đéo có kiểu tự do theo nghĩa đen
Lên top 1 mà m biết Vì sao Hong Kong với Đài Loan thà chết ko thèm về ko? Vì TQ dân ko có tiếng nói, đi đâu cũng bị theo dõi, ko có tự do
 
Cái này tao định nói lâu nay nhưng tiện chủ đề nói luôn.
Trung Cẩu và Huê Kỳ ai sẽ bá chủ trong khoảng 50 năm tới.
Theo tao dự đoán đó là Trung cẩu.
Lý do:bộ máy thể chế toàn trị của Trung Tặc là bộ máy tối ưu hơn trong "chiến tranh". Chiến tranh ở đây nhiều khía cạnh, cũng có thể hiểu đó là 1 sự cạnh tranh cực kỳ khốc liệt. Bộ máy tước đoạt đi nhiều quyền con người và biến chúng thành công cụ tối ưu phục vụ mục đích bá chủ. Ví dụ chính sách can thiệp sâu cuộc sống mới đây như cấm trẻ em dưới 18 tuổi chơi game quá vài tiếng 1 tuần cho thấy Bắc Kinh đang muốn vận động tụi trẻ thành mấy con robot học tập rèn luyện hết công suất thay vì cho chúng nó chơi bời phí phạm. Rõ ràng phải công nhận chơi game hiện tại có hại nhiều hơn lợi. Dân số cũng là 1 lợi thế. Các quốc gia ngày xưa giàu lên nhờ có lực lượng nô lệ- với dân số đông và loại dân mạt hạng rất nhiều là nguồn lực vô tận của Tàu, giới tinh hoa sẽ bòn xưa rút cốt bọn này tận tủy - lý do đơn giản là vì lớp mạt hạng chúng nó ngu.

Trong khi đó Mỹ vốn dĩ đa văn hóa, đề cao nhiều quyền con người hơn. Vẫn đang đứng thứ nhất nên giới trẻ tầm này đang được hưởng thụ thành quả của thế hệ trước mang lại - gọi là hưởng lạc và ngủ quên thì không sai. Thậm chí hiện tại giá trị Mỹ giảm sút rất nhiều. Nếu là 10 năm trước tao mà được chọn auto chọn ở Mỹ, công dân Mỹ hộ chiếu Mỹ giấc mơ Mỹ. Nhưng giờ thì đéo, nếu đc t sẽ chọn Châu Âu, đặc biệt là Bắc Âu.
Tuy vẫn đang bá chủ thế giới nhưng sẽ không còn lâu nữa.
 
Nói thì nói sao cũng được, quan trọng là làm kìa....Chừng nào châu Á và TQ có nhiều trường ĐH đứng trong top ten Universities in world thì hãy nói. Còn bây giờ đi học lại của người ta mà muốn làm trùm. Hơn nhau là cái đầu chứ không phải cơ bắp nhé. Ngay cả vaccine Covid là quyền lực mềm mà cũng không có, mà đòi cương cứng....cứng cái con kẹt...
 
Trung Quốc hiện đang theo đuổi chương trình "thịnh vượng chung" hay còn gọi là "cộng đồng phú dụ" (共同富裕), 1000 công ty lớn nhất nước này sẽ được giao nhiệm vụ phát triển 1000 huyện nghèo nhất nước.

Công ty lớn nhất sẽ nhận huyện nghèo nhất, và coi như huyện đó là 1 bộ phận của công ty vậy, giám đốc công ty kiêm phó chủ tịch danh dự huyện (kiêm nhiệm từ xa), các tập đoàn này phải đầu tư cơ sở hạ tầng và phát triển kinh tế ở các huyện đó. Ví dụ tập đoàn A lớn nhất nước ta, sẽ chịu trách nhiệm phát triển huyện nghèo nhất nước, và tập đoàn A sẽ có mặt ở đó, lập khu công nghiệp, lập nhà máy, đồn điền, trang trại, trường học, bệnh viện....để giải quyết lao động, phát triển huyện về mọi mặt. Đây là trách nhiệm xã hội của doanh nghiệp, nên hiệu quả kinh tế có khi là lỗ, nhưng hiệu quả xã hội là rất lớn. Tập đoàn thì lấy nơi lãi bù nơi lỗ, tập đoàn lớn lãi tỷ tỷ đô thì một huyện nghèo kia chẳng là gì. Các ngân hàng lãi khủng tỷ tỷ đô cũng được yêu cầu "gánh" một huyện nghèo xa xôi để phát triển đi lên. Chỉ sau chục năm, kinh tế huyện đó khởi sắc, phát triển vượt bậc, người dân sung túc, no ấm, đạt được sự "khá giả toàn diện". Tập đoàn Pinduoduo hồi cuối tháng 8 cam kết tài trợ toàn bộ lợi nhuận 372 triệu USD mà họ kiếm được trong quý II/2021 để đóng góp cho sự phát triển các khu vực nông thôn của Trung Quốc, sau đó thì Alibaba cũng đóng góp 15.5 tỷ đô, Tencent cũng chi 7.7 tỷ đô vào quỹ "thịnh vượng chung" để phát triển nông thôn xa xôi.

Hàn Quốc cũng vậy, nên các bạn thấy Samsung, LG,... có cả những SP như sâm, Đông Trùng Hạ Thảo, nhung hươu, linh chi... với logo của họ trên hộp. Nông sản được trồng ở những huyện nghèo nhất Hàn Quốc, các tập đoàn tới đặt nhà máy chế biến theo chương trình bắt buộc của chính phủ với nghĩa vụ cân bằng kinh tế, chương trình làng mới Saema'eul. Người dân nghèo ban đầu cũng nghi ngờ, có người còn sợ bị chiếm mất đất, có người còn cực đoan muốn nghèo bền vững như vậy (sợ nhà máy tới ô nhiễm, chấp nhận con cháu đi lang thang xin việc khắp nơi)....nhưng sau này, nhận thức khá hơn, tâm lý ghét người giàu bớt dần, và họ mới thấy hiệu quả xã hội của những nhà máy này trong việc phát triển xã hội địa phương. Tiền thuế từ các nhà máy sẽ giúp địa phương có tiền để đầu tư bệnh viện hiện đại, đường sá nông thôn rộng rãi khang trang, trường học sạch đẹp, người già được phát tiền mỗi tháng. Hạnh phúc khi cuối đời, vẫn sống ở làng quê mà được gần con gần cháu. Các đô thị thì bớt sự quá tải do di dân lên tìm việc làm.

Top 500 công ty của Việt Nam, cũng cần có chính sách tương tự thay vì vinh danh và lên sân khấu nhận giải, rồi hết. Cần giao cho họ 500 xã nghèo nhất đất nước để họ phát triển, coi như nhiệm vụ xã hội cần phải có 1 của doanh nghiệp chân chính. Ngân hàng thì báo lãi ngàn tỷ ngàn tỷ, nhiều tập đoàn cũng thế mà chưa có chính sách bắt buộc nào để san sẻ lại cho xã hội ngoài mấy chương trình từ thiện lôm côm như thỉnh thoảng cho vài thùng mì tôm.

Đất nước cần thêm nhiều dự án công nghiệp công nghệ cao, ít hoặc không ô nhiễm ở những nơi xa xôi hẻo lánh, nơi người dân rất cần việc làm để không phải ly hương.

Trước khi các tập đoàn về đầu tư, thì mỗi người trẻ, nếu có đầu óc và năng lực tí, cố mở cái gì đó để giúp bà con có việc làm. Đã có nhiều bạn trẻ làm như vậy trên khắp các làng quê VN, rất đáng khích lệ.

Mong sao khi hết dịch, không có đoàn người lũ lượt chạy trên đường để tìm việc làm nữa. Doanh nghiệp, nhà máy là cái thiếu ở các vùng quê, các bạn cố gắng tạo ra càng nhiều càng tốt. Giúp người, là giúp cái căn cơ như vậy, chứ không phải lâu lâu cho vài thùng mì tôm hay hai ba đồng, họ ăn rồi cũng đói. Từ thiện tốt nhất là cho họ việc làm, đầu tư khắp các vùng miền thay vì cứ dồn mọi thứ ở Sài Gòn Hà Nội Bình Dương. Dịch bệnh là lúc vũ trụ điều chỉnh lại cái gì đó con người tư duy sai, những nơi dịch nặng nhất là những nơi đã phát triển không đúng. Sài Gòn và vùng phụ cận lẽ ra phải trở thành trung tâm tài chính, dịch vụ, thương mại như Thượng Hải, London, New York, Auckland, Sydney....chứ không nên có nhà máy sản xuất

______________________
Tony Buổi Sáng (Sưu tầm)
Xác định chiếm thêm vn làm 1 tỉnh của nó nữa thì max
 
Trung Quốc hiện đang theo đuổi chương trình "thịnh vượng chung" hay còn gọi là "cộng đồng phú dụ" (共同富裕), 1000 công ty lớn nhất nước này sẽ được giao nhiệm vụ phát triển 1000 huyện nghèo nhất nước.

Công ty lớn nhất sẽ nhận huyện nghèo nhất, và coi như huyện đó là 1 bộ phận của công ty vậy, giám đốc công ty kiêm phó chủ tịch danh dự huyện (kiêm nhiệm từ xa), các tập đoàn này phải đầu tư cơ sở hạ tầng và phát triển kinh tế ở các huyện đó. Ví dụ tập đoàn A lớn nhất nước ta, sẽ chịu trách nhiệm phát triển huyện nghèo nhất nước, và tập đoàn A sẽ có mặt ở đó, lập khu công nghiệp, lập nhà máy, đồn điền, trang trại, trường học, bệnh viện....để giải quyết lao động, phát triển huyện về mọi mặt. Đây là trách nhiệm xã hội của doanh nghiệp, nên hiệu quả kinh tế có khi là lỗ, nhưng hiệu quả xã hội là rất lớn. Tập đoàn thì lấy nơi lãi bù nơi lỗ, tập đoàn lớn lãi tỷ tỷ đô thì một huyện nghèo kia chẳng là gì. Các ngân hàng lãi khủng tỷ tỷ đô cũng được yêu cầu "gánh" một huyện nghèo xa xôi để phát triển đi lên. Chỉ sau chục năm, kinh tế huyện đó khởi sắc, phát triển vượt bậc, người dân sung túc, no ấm, đạt được sự "khá giả toàn diện". Tập đoàn Pinduoduo hồi cuối tháng 8 cam kết tài trợ toàn bộ lợi nhuận 372 triệu USD mà họ kiếm được trong quý II/2021 để đóng góp cho sự phát triển các khu vực nông thôn của Trung Quốc, sau đó thì Alibaba cũng đóng góp 15.5 tỷ đô, Tencent cũng chi 7.7 tỷ đô vào quỹ "thịnh vượng chung" để phát triển nông thôn xa xôi.

Hàn Quốc cũng vậy, nên các bạn thấy Samsung, LG,... có cả những SP như sâm, Đông Trùng Hạ Thảo, nhung hươu, linh chi... với logo của họ trên hộp. Nông sản được trồng ở những huyện nghèo nhất Hàn Quốc, các tập đoàn tới đặt nhà máy chế biến theo chương trình bắt buộc của chính phủ với nghĩa vụ cân bằng kinh tế, chương trình làng mới Saema'eul. Người dân nghèo ban đầu cũng nghi ngờ, có người còn sợ bị chiếm mất đất, có người còn cực đoan muốn nghèo bền vững như vậy (sợ nhà máy tới ô nhiễm, chấp nhận con cháu đi lang thang xin việc khắp nơi)....nhưng sau này, nhận thức khá hơn, tâm lý ghét người giàu bớt dần, và họ mới thấy hiệu quả xã hội của những nhà máy này trong việc phát triển xã hội địa phương. Tiền thuế từ các nhà máy sẽ giúp địa phương có tiền để đầu tư bệnh viện hiện đại, đường sá nông thôn rộng rãi khang trang, trường học sạch đẹp, người già được phát tiền mỗi tháng. Hạnh phúc khi cuối đời, vẫn sống ở làng quê mà được gần con gần cháu. Các đô thị thì bớt sự quá tải do di dân lên tìm việc làm.

Top 500 công ty của Việt Nam, cũng cần có chính sách tương tự thay vì vinh danh và lên sân khấu nhận giải, rồi hết. Cần giao cho họ 500 xã nghèo nhất đất nước để họ phát triển, coi như nhiệm vụ xã hội cần phải có 1 của doanh nghiệp chân chính. Ngân hàng thì báo lãi ngàn tỷ ngàn tỷ, nhiều tập đoàn cũng thế mà chưa có chính sách bắt buộc nào để san sẻ lại cho xã hội ngoài mấy chương trình từ thiện lôm côm như thỉnh thoảng cho vài thùng mì tôm.

Đất nước cần thêm nhiều dự án công nghiệp công nghệ cao, ít hoặc không ô nhiễm ở những nơi xa xôi hẻo lánh, nơi người dân rất cần việc làm để không phải ly hương.

Trước khi các tập đoàn về đầu tư, thì mỗi người trẻ, nếu có đầu óc và năng lực tí, cố mở cái gì đó để giúp bà con có việc làm. Đã có nhiều bạn trẻ làm như vậy trên khắp các làng quê VN, rất đáng khích lệ.

Mong sao khi hết dịch, không có đoàn người lũ lượt chạy trên đường để tìm việc làm nữa. Doanh nghiệp, nhà máy là cái thiếu ở các vùng quê, các bạn cố gắng tạo ra càng nhiều càng tốt. Giúp người, là giúp cái căn cơ như vậy, chứ không phải lâu lâu cho vài thùng mì tôm hay hai ba đồng, họ ăn rồi cũng đói. Từ thiện tốt nhất là cho họ việc làm, đầu tư khắp các vùng miền thay vì cứ dồn mọi thứ ở Sài Gòn Hà Nội Bình Dương. Dịch bệnh là lúc vũ trụ điều chỉnh lại cái gì đó con người tư duy sai, những nơi dịch nặng nhất là những nơi đã phát triển không đúng. Sài Gòn và vùng phụ cận lẽ ra phải trở thành trung tâm tài chính, dịch vụ, thương mại như Thượng Hải, London, New York, Auckland, Sydney....chứ không nên có nhà máy sản xuất

______________________
Tony Buổi Sáng (Sưu tầm)
Đm giờ Tàu nó nhiều cái ngang hoặc hơn mẹ nó Mẽo r.Vấn đề chỉ còn là thời gian thôi.Cứ cái đà này tầm 10-15 năm nữa là vượt Mỹ về quy mô nền kinh tế.
 
Chính sách hay đó nhưng VN thì chắc khó bởi tàu nó nghiêm thằng nào láo nháo sai đường lối là mất ghế ngồi tù ngay. VN thì ai cũng thấy rồi chuyện doanh nghiệp "liên minh" với chính quyền địa phương đéo thiếu nhưng tiếc là đéo phải để phát triển kinh tế mà toàn câu kết chèn ép dân với khai thác tài nguyên lậu
 

Có thể bạn quan tâm

Top