Xã hội nhiễu nhương, nên sống như 1 thằng đàn ông như thế nào?

Vẫn 1 chữ nghèo thì bị khinh,
Ai cũng đáng tin, cho đến họ chứng minh điều ngược lại. =))
Thôi thì tin ai được thì tin, mày ở thế mạnh thì họ sẽ đối xử khác, chăm bẵm hơn hẳn. Câu chuyện vị thế này, tao gặp nhiều rồi. Quanh đi quẩn lại, vẫn là câu chuyện giá trị mày có đủ cao để người khác hi sinh vì mày, rồi nhận về lợi ích.
Buồn nhưng thật. Càng nói tao lại càng thấy chán quá. :haha:
Mày chắc người bắc, tao cũng vậy,

Tao vào nam sống 1 thời gian thì người trong nam ko có kiểu khinh / trọng như thế, hoặc là có nhưng ít, còn mẹ chồng bắc thì vlz lắm.
Về bắc thất vọng đóe để đâu hết khi nhìn người thân trong nhà mình sống ko bằng người xa lạ trong nam.
 
Tao cũng từng nghĩ như thế.
Nhưng rồi sống trong xã hội vn này, tao nhận ra tiền không mua được sự tôn trọng của người có quyền.
Và tao lại thấy đời tao mông lung.
có tiền đi đã, nghĩ xa xôi vkl =))
 
Để người ta tôn trọng =))
Tao cũng chia sẻ vậy thôi, nói mẹ đẻ tao thì lại bảo con mất dạy, thôi thì mẹ chồng của vợ tao đấy, đời đóe tin ai đc
Họ hàng, ruột thịt máu mủ, tin tưởng bọn này là chết, k ăn xiên đôi thì ăn xiên ba lúc nào k hay. Kinh nghiệm sống rồi. Không nói "sự tôn trọng của người ngoài" =))
Vẫn 1 chữ nghèo thì bị khinh,

Mày chắc người bắc, tao cũng vậy,

Tao vào nam sống 1 thời gian thì người trong nam ko có kiểu khinh / trọng như thế, hoặc là có nhưng ít, còn mẹ chồng bắc thì vlz lắm.
Về bắc thất vọng đóe để đâu hết khi nhìn người thân trong nhà mình sống ko bằng người xa lạ trong nam.
Đồng ý.
Nghèo thì chắc chắn bị khinh
Giàu thì chắc chắn sẽ bị xiên nếu số đen
Trong nam t chưa sống không biết thế nào
Có thể lịch sử giàu có chênh lệch giữa Nam Bắc. Nam ngày xưa giàu có nên k ai nhòm ngó tiền sản của ai, k như bọn Bắc Cạn, ăn vào máu rồi.
Đã nghèo đói sao "rách,, thơm", toàn bọn xạo Lồn lừa đảo :vozvn (19):
 
Như tít, sống gần 30 mùa trăng nhưng vẫn cảm thấy bản thân không ra hồn đàn ông.
Nhiều người bảo là "Nhìn lên không bằng ai, nhìn xuống không ai bằng mình" để ta cảm thấy thỏa mãn với cuộc sống hiện tại, nhưng tự vấn bản thân thì vẫn thấy rất mông lung, sống vẫn chưa đủ vững vàng.
Thế nên, theo các xamer, giữa cái thời đại này, nên sống như thế nào? Nên coi trọng cái gì? Nên từ bỏ tín niệm gì?
Điều gì đã khiến bản thân các xamer trở nên vững vàng?
Các xamer đã làm gì để khiến bản thân được tôn trọng?
Tao xuất thân từ gia đình nghèo. Nên trong cái nghèo tao luôn cố gắng thoát ra cái tầng lớp đó, nhớ lại nhà tao đi thuê trọ sống lay lất tới tận năm tao học lớp 8 mới có được cái nhà cấp 4 nho nhỏ. Tao quyết chí thi đại học bách khoa tp hcm và từ đó mở ra cuộc đời khác của tao, nhớ lại năm 2003 tao xách con xe cà tàng dream china chạy lên sài gòn nhập học mà nó lâng lâng. Sau đó tao trải qua nhiều cty, làm đủ thứ nghề, bổng một ngày ở tuổi 33-34 tao cảm thấy lạc lõng, tao thấy cái xã hội tao đang sống con người chỉ biết có tiền, đạo đức tha hoá, số lượng bệnh ung bứu và các bệnh viện chuyên về nó mọc lên như nấm. Con người sống trong cái xã hội đó lao đầu vào kiếm tiền, xong dùng tiền lùng mua thực phẩm sạch để ăn, để đấu tranh và tránh né với hiện thực xã hội nhằm tồn tại. Tao thấy gã hàng xóm nắm trong tay trăm tỷ ra đi với đúng nghĩa đen chết ngoài đường trên người chỉ mặc đúng cái quần tà lỏn, sau đó hai con vợ bé với thêm 3 đứa con rơi về khóc lóc đòi chia gia tài, vvv. Tao với vợ dẹp hết các dự án đang dỡ dang, dẹp hết các dự định, tao bỏ tiền ra cho vợ đi du học canada và đem chồng con theo, qua đây tao trải nghiệm lại cuộc sống từ con số 0, cùng thời điểm mới qua vài tháng thì Covid ập tới, tao ngồi nhà nghe “hành trình về phương đông” rồi “ muôn kiếp nhân sinh, lại học thêm về kinh dịch, nghe các bậc thầy giảng giải về triết học phương đông, lại nghe mấy cái video của johnny trí nguyễn về sự tỉnh thức, vvv từ đó sự ham muốn về vật chất của tao mất đi, tao tìm thấy được sự bình yên và hạnh phúc với hiện thực của tao, có thêm sự hiểu sâu hơn về quy luật nhân quả, tao quay lại nhìn vào cuộc sống trước đây, nhìn cách vận hành của xã hội việt nam tao chỉ biết lắc đầu. Việc mày hỏi làm gì để được tôn trọng ở cái xã hội việt nam nó vô chừng lắm. Mày muốn ai tôn trọng mày mới là vấn đề, ví như quyền lực gần như hàng top ở Việt nam như ông tô lâm mấy ngày nay rần rần trên mạng, thể loại chỉ cần không ai biết người phát ngôn là ai thì người ta chửi thoả thích, chửi không ra cái chó gì. Giống mấy thằng bữa trước lên hỏi thi vào công chức thuế, tao chỉ cười lắc đầu cho mấy tấm chiếu mới. Người sống ở việt nam bây giờ thường vì lợi quên mình, có được mấy người đủ dũng khí để bênh vực cái yếu, cái đúng, mày thử nhìn mày và nhìn xung quanh mày xem. Nên tao nghĩ mày muốn được tôn trọng thì ít ra mày có thể sống phóng khoán và tôn trọng những người xung quanh, họ sẽ tôn trọng lại mày thôi, bỏ mấy cái lợi ích ra khỏi đầu khi ra quyết định gì đó mày ban đầu sẽ thấy mất mác nhưng từ từ sẽ quen, khi đó mày sẽ được tôn trọng.
 
Đam mê cũng là một cái mơ hồ. Nhiều cái tao rất mê, nhưng đạt đến một tầm nào đấy là tao thấy đủ, không cố gắng nữa. Và chuyển sang cái tiếp theo.
Mày sống hết mình vì 1 cái đam mê như thế nào vậy?
m chọn 1 cái mà đi và ko ngoảnh đầu lại
 
Tao xuất thân từ gia đình nghèo. Nên trong cái nghèo tao luôn cố gắng thoát ra cái tầng lớp đó, nhớ lại nhà tao đi thuê trọ sống lay lất tới tận năm tao học lớp 8 mới có được cái nhà cấp 4 nho nhỏ. Tao quyết chí thi đại học bách khoa tp hcm và từ đó mở ra cuộc đời khác của tao, nhớ lại năm 2003 tao xách con xe cà tàng dream china chạy lên sài gòn nhập học mà nó lâng lâng. Sau đó tao trải qua nhiều cty, làm đủ thứ nghề, bổng một ngày ở tuổi 33-34 tao cảm thấy lạc lõng, tao thấy cái xã hội tao đang sống con người chỉ biết có tiền, đạo đức tha hoá, số lượng bệnh ung bứu và các bệnh viện chuyên về nó mọc lên như nấm. Con người sống trong cái xã hội đó lao đầu vào kiếm tiền, xong dùng tiền lùng mua thực phẩm sạch để ăn, để đấu tranh và tránh né với hiện thực xã hội nhằm tồn tại. Tao thấy gã hàng xóm nắm trong tay trăm tỷ ra đi với đúng nghĩa đen chết ngoài đường trên người chỉ mặc đúng cái quần tà lỏn, sau đó hai con vợ bé với thêm 3 đứa con rơi về khóc lóc đòi chia gia tài, vvv. Tao với vợ dẹp hết các dự án đang dỡ dang, dẹp hết các dự định, tao bỏ tiền ra cho vợ đi du học canada và đem chồng con theo, qua đây tao trải nghiệm lại cuộc sống từ con số 0, cùng thời điểm mới qua vài tháng thì Covid ập tới, tao ngồi nhà nghe “hành trình về phương đông” rồi “ muôn kiếp nhân sinh, lại học thêm về kinh dịch, nghe các bậc thầy giảng giải về triết học phương đông, lại nghe mấy cái video của johnny trí nguyễn về sự tỉnh thức, vvv từ đó sự ham muốn về vật chất của tao mất đi, tao tìm thấy được sự bình yên và hạnh phúc với hiện thực của tao, có thêm sự hiểu sâu hơn về quy luật nhân quả, tao quay lại nhìn vào cuộc sống trước đây, nhìn cách vận hành của xã hội việt nam tao chỉ biết lắc đầu. Việc mày hỏi làm gì để được tôn trọng ở cái xã hội việt nam nó vô chừng lắm. Mày muốn ai tôn trọng mày mới là vấn đề, ví như quyền lực gần như hàng top ở Việt nam như ông tô lâm mấy ngày nay rần rần trên mạng, thể loại chỉ cần không ai biết người phát ngôn là ai thì người ta chửi thoả thích, chửi không ra cái chó gì. Giống mấy thằng bữa trước lên hỏi thi vào công chức thuế, tao chỉ cười lắc đầu cho mấy tấm chiếu mới. Người sống ở việt nam bây giờ thường vì lợi quên mình, có được mấy người đủ dũng khí để bênh vực cái yếu, cái đúng, mày thử nhìn mày và nhìn xung quanh mày xem. Nên tao nghĩ mày muốn được tôn trọng thì ít ra mày có thể sống phóng khoán và tôn trọng những người xung quanh, họ sẽ tôn trọng lại mày thôi, bỏ mấy cái lợi ích ra khỏi đầu khi ra quyết định gì đó mày ban đầu sẽ thấy mất mác nhưng từ từ sẽ quen, khi đó mày sẽ được tôn trọng.
Cám ơn mày đã nói quá đúng, cách vận hành gia đình và xã hội, cách vận hành chính bản thân mỗi người ở VN nữa
 
Thích gì thì làm đó.Nếu đéo hơn người ta sự giàu sang thì hơn người ta cái tử tế.Tao đéo có gì trong tay nhưng hiền lành tử tế nên dù cờ bạc vẫn đéo bị ai xa lánh.
 

Có thể bạn quan tâm

Top