Tôi cả vợ con đang sống chung bố mẹ tao ở 1 cái nhà 3 tầng mấy năm nay rồi nhưng vì không hợp bố mẹ nên ngày nào tôi cũng phải nghe mấy trận chửi (kiểu đmm, chết cmm đi...) mặc dù tôi gần 40 tuổi rồi. Bảo vợ con ra ngoài ở trọ nhưng nó không chịu sợ bị mang tiếng với hàng xóm. Nhiều lúc tôi nghĩ chả muốn về nhà nữa. Giờ có lối thoát nào cho cuộc sống của tôi không các ông?
Nhiều thg chửi bác rùi, thui tui cho bác lời khuyên. Cứ mỗi lần bị dad & mom la chuyện gì thì cứ bình tĩnh dùng lí lẽ hỏi xem sao lại vậy, cớ sự gì, nếu bị la bị chửi đúng lý chỉ từ 40% trở lên thui thì ráng mà nhịn, ráng nói lí lẽ, dù sao cũng là đấng sinh thành chịu thiệt 10% thì cũng ko là gì. Còn trường hợp còn lại thì nên xin phép dad&mom ra ở riêng, nếu ko cho thì thui. Ráng trong nhà mà chịu khó nghe rầy la, chịu khó nói lí lẽ vs họ một chút. Nhớ là cho dù Dad&mom nói đúng hay sai thì giọng điệu của bác cũng phải ở dưới một bậc, như bề tôi.
Nên nhớ là nói chuyện vs dad&mom với thái độ vủa 1 bề tôi nói chuyện vs đấng trên. Mà nếu chịu ko nổi nữa muốn ra ở riêng thì cứ xin phép trước, bẩm báo trước 1 tuần. (và cũng là với thái độ cách ứng xử của một bề tôi). Mom&dad càng lớn tuổi sẽ càng khó tín, như con nít, nhiều khi lí lẽ ko có, nhưng thông cảm và hiểu cho họ, tọa hóa là vậy, ít ai lớn tuổi mà suy nghĩ còn minh mẫn cho lắm.
Còn về vk bác nghĩ ra riêng là sợ mang tiếng vs hàng xóm thì bác nên dùng lí lẽ để giải thích vs ẻm là đây là gia đình của vk ck mình, chứ ko phải là gđ của hàng xóm, cứ sợ suy nghĩ người ngoài thì cả đời ko hạnh phúc đc đâu. Mình ra ở riêng là ít tiếp xúc vs mom&dad chứ ko phải ko quan tâm ko chăm sóc, một tuần vẫn về thăm nhà thường xuyên chứ đâu có bỏ đi luôn đâu.
Nhiêu đó thui Peace !