Tối hôm qua tao ngồi thiền, tự nhiên tao rơi vào trạng thái Lồn nào đó tao cũng không giải thích được. Tao thấy trước mắt mình là tinh không mênh mông, nhìn lên nhìn xuống không thấy thân thể của mình. Tìm kiếm khắp nơi một hồi thì thấy chính mình đang ngồi, tao mới biết mình rơi vào trạng thái đặc biệt. Tao ngắm nhìn thân thể của mình, so sánh nó với không gian vũ trụ xung quanh. Đầu tiên Tao thấy mình thật nhỏ bé. Sau đó tao thấy mình có chút chướng mắt với chính thân thể của mình, càng nhìn càng thấy ghét, thấy sao cái mặt của mình lại ngu ngu. Càng nhìn càng ghét , tao như muốn xông đến bóp chết chính mình vậy. Tao thấy sự ảnh hưởng của mình lên vũ trụ này thật nhỏ bé, thậm chí nếu tao chết đi thì cũng không tạo ra một sự thay đổi nào đến môi trường xung quanh. Như là dư thừa vậy, Không thể tạo ra được một hiệu ứng cánh bướm nào làm thay đổi kết cấu của môi trường. Lúc này tao thật sự nhận ra mình là một thằng vô dụng, sự tồn tại của tao là vô nghĩa nếu cứ tiếp tục sống theo cách tao đang sống. Tao kết luận chỉ khi dùng hết 100% bộ não thì mình mới thấy hết được sự ngu ngốc của chính mình.Tao quyết định rồi, tao phải thay đổi.
