Stress quá, vào tâm sự, mình kể chuyện cuộc đời cho mn nghe

Badwolf1

Già trâu
Định viết tên thread là trầm cảm nhưng mà bây h đang nghiêm túc vs bệnh trầm cảm rồi nên ko dùng linh tinh nữa, tâm trí mình chắc là cũng chưa đến mức trầm-cảm-nhẹ (còn trầm cảm nặng thì chắc chắn là chưa r) vẫn còn muốn tiến lên, vẫn còn nhiều mục đích sống, nhưng hiện tại cuộc sống đang về mo (về âm luôn)

Từ bé đến lớn sống ngập tràn stress, ngày nhỏ thì gia đình chèn ép theo một lối sống trái ngược hoàn toàn vs con người mình, nhưng nhỏ thì k có khả năng tự vệ (về đấu trí, tâm trí đối vs gia đình), chèn ép thế nào thì chịu thế đấy, ngày cấp 1 lúc nào học lực cũng top 2 trong lớp môn toán, top 1 tiếng anh nhưng tiếng anh là do mình tự đam mê chứ k ai ép (và top 1 tiếng anh từ lớp 1 đến 12), có le lói tìm kiếm đến âm nhạc để thoát khỏi thực tại r nhưng chưa khoẻ

Lên đến cấp 2 bắt đầu đầu óc biết tự suy nghĩ đc cuộc sống 1 chút, có dần đam mê với âm nhạc và máy tính, nhưng bị gia đình chèn ngay, chèn hết chỉ bắt học, cấm động máy tính (nghỉ hè mới đc động -> 1 năm đc 1 tháng động máy tính) trong khi ko bao h chơi game chỉ vọc vạch đủ thứ, may là có cái máy nghe nhạc ko bị thu nhưng suốt ngày chửi vì nghe nhạc, học lực thì vẫn vậy top trong lớp, rồi giữa cấp 2 phải chọn 1 đội tuyển để theo, ngày lớp 6 thì top 2 đội tuyển anh, top 2 đội tuyển vật lý (toán thì bắt đầu chểnh mảng rồi đứng top 10) thì lúc đấy chọn đội lý để theo, mình tự chọn nhưng bây h nghĩ lại ko biết có phải do tâm trí sợ gia đình quá nên tự đánh lừa bản thân là thích học đội lý hơn hay ko :/ giờ nghĩ lại nếu theo học tiếng anh từ đó thì bây h lại có cái vốn tiếng anh xuất sắc thì cũng có cái nghề với mức sống tầm trung rồi, khá là tiếc, về vấn đề âm nhạc thì cũng tầm giữa cấp 2 là tìm đc đến nhạc rock metal và nghe ngày nghe đêm, cảm thụ âm nhạc đc nuôi dưỡng từ ngày đó, chốt lại những năm tháng cấp 2 -> theo học vật lý vô bổ, bỏ dở tiếng anh, máy tính và âm nhạc ko đc nuôi dưỡng.

Lên cấp 3 bắt đầu mù mờ về cuộc sống hiện tại, tương lai, con người thật lớn thêm một chút và tâm trí đánh nhau loạn xạ với con người bị gia đình chèn ép, thế là thành 1 người vô định sống ko mục đích (trong 3 năm c3 thôi) ko thể làm gì đc nữa học hành ko học nữa lên lớp rồi về nhà, bắt đầu chơi game giết thời gian, chơi thì ra quán net chứ máy tính nhà vẫn ko đc động, sống ẩn mình ít giao lưu, giờ lớn lên bạn bè nhận xét “những năm cấp 3 tâm trí mày như 1 đứa trẻ con trống rỗng ko biết 1 cái gì về cuộc sống bên ngoài” đúng thế thật, vì đến cấp 3 là cấm tiệt đi chơi quản ghê hơn cả quản con gái trong khi gái thì ko cần lớn nhưng mình là đàn ông sống bị bao bọc thế sau này có mà chết, nhưng ko làm gì đc cam chịu thôi, rồi học hành thì sa sút xong lại còn stress vụ thi đại học, lúc đấy nghĩ thi trượt thì đúng là về gia đình khủng bố cho phát điên mất càng nghe nhạc nhiều để quên đi thực tại (thế là cảm thụ âm nhạc càng đc nuôi dưỡng :v) may thế đéo nào vẫn đỗ đc đại học để đỡ sợ bị gia đình hành hạ trí óc hết 3 năm cấp 3 nhạt như nước lã chỉ biết chơi game giết thời gian.

Lên đại học, cuộc sống tự lập và bắt đầu vô thức có đc hành trình tìm kiếm con người thật của mình. Thì lên đại học bắt đầu phải sống tự lập, với 1 thằng đến hết cấp 3 tâm trí vẫn là 1 đứa trẻ con năm nhất đúng là cực hình, bị bắt nạt mà chỉ biết cam chịu và trốn tránh, may sao trốn đc lũ bắt nạt thì gặp đc 1 lũ bạn tốt và một số người anh em tốt, tất nhiên là tốt nhưng trong mắt xã hội và gia đình thì đấy là lũ bạn xấu, vì cuộc sống của mình “xa ngã” và qua những cuộc chơi qua những lần trải nghiệm thì mình bắt đầu biết đc con người thật của mình và bắt đầu có xích mích đối vs gia đình, nhưng mà mình ko care, mình gặp vấn đề, nó giúp, mình còn trẻ con, đụt ở điểm nào nó chỉ mình, đi chơi lúc nào nó cũng dẫn mình theo, có thể nhìn mình lúc đó giống bị dê dắt và lợi dụng nhưng lúc đó thì mình trên răng dưới dái ko có gì để lợi dụng hết, đi ăn đi chơi trên 50% là đc bao ko bị lợi dụng 1 cắc nào, đó thì sống cuộc sống của mình bắt đầu từ đó, trải nghiệm và phiêu lưu (bao gồm cả đi cảnh =)) ) va chạm với xã hội cuộc sống, cứng cáp lên nhiều, lớn lên nhiều, và biết đc mình là ai mình muốn gì, rồi cái gì đến cx phải đến, mình bỏ dở đại học về xin gia đình theo học về máy tính, nhưng ông già muốn có bằng đại học đối vs mình cái bằng luôn luôn vô giá trị, thế là ko cho học bất cứ 1 cái gì, bắt học nốt đại học (mà học nốt thì vẫn tầm 4 năm vì 2 năm đi học toàn trượt môn đã qua cái nào đâu) đến đó thì tất nhiên mình ko thể cam chịu ông già đc nữa, mình có mục đích sống rõ ràng làm sao đi theo hão huyền bằng đại học của ông già đc, mình còn nhiều điều phải học, nhiều thứ phải va chạm ngoài xã hội, làm sao vùi đầu thêm vài năm tuổi trẻ vào cái “đại học” đấy nữa đc, người ta đi bộ từ nhỏ đến lớn, mình đến năm 18 tuổi dậm chân tại chỗ, sau 18 tuổi mình biết mình phải chạy, chạy hết sức để bằng một người bình thg, thế đéo biết làm sao vs cuộc sống thế là nghỉ vậy xong ông già vứt xó đéo care, xin tiền ăn ở vài tháng đầu để đi làm cx ko cho, xong vay bạn 10tr cắp đít đi làm (khởi nguồn nợ nần đến bây h chưa xong)

Ngày đấy là đi làm lễ tân cho 1 khách sạn 3 sao nhiều tây ở, mình ko có kiến thức về nghề gì, ko bằng đại học, tiếng anh mặc dù ko theo học nhưng chắc là do năng khiếu, giao tiếp của mình vẫn ở mức trơn tru, nói chuyện vs tây vẫn mượt lắm nên có mỗi việc lễ tân ks là được nhận làm, làm đc 5tr 1 tháng sống ở hn thì may lắm là đủ ăn, và xung đột vs ông già nhưng thế nào thì vẫn phải nói, thi thoảng hết tiền đéo biết làm nào gọi xin ông già 1 2 củ vẫn cho, làm lễ tân 5tr đc gần 1 năm thì chán đéo tả dc dù mình có nát thế nào thì vẫn có sự cầu tiến trong người, làm cứ bình bình thế phát nản, rồi cũng nghỉ, về nói chuyện lại vs ông già xin đi học nghề hoặc xin tiền làm ăn, xin làm ăn mình xin rất ít, ko làm khó ông già, thừa khả năng cho mình, nhưng mà đéo, ông già nhắc lại vụ nghỉ học đại học, nhắc đi nhắc lại, mình nói chuyện nghiêm túc, nói chuyện đầy đủ dàn ý như soạn văn mẫu nhưng ông già bỏ ngoài tai ko nghe chỉ nhắc vụ nghỉ đại học thôi và bảo mình cho mình tiền đi học ko học thì bây h đừng có hỏi đi học, trong khi xin đi học 1 lĩnh vực hoàn toàn khác và học xong có cái nghề, khác hẳn vs học đại học lấy bằng xong vẫn ko có kiến thức làm gì, nhưng mà ông ko nghe chỉ chửi thôi, thế lại bị vứt xó, mà lần vứt xó này, học tiếp đại học thì chắc chắn là đéo rồi, đi làm thì đéo nốt, thực sự là đi làm công ăn lương nó vô định lắm, ko có mục đích tiến lên trong cuộc sống nên mình ko thể tiếp tục, mong mọi người đừng chửi mình vụ này.

Ok nghỉ học, nghỉ 1 công việc nhàm chán rồi mình làm gì, bị ông già vứt xó, và lần này thì mình đâm đầu vào bụi rậm luôn chứ xó nhà thì còn sáng lạng chán so với cái bụi rậm mình đâm vào, bắt đầu buông xuôi tất cả và dính lại vào bay lắc, mình bay lắc từ thời học đại học rồi nhưng ko nhiều, hồi đại học chủ yếu là đi bay ké nên cũng ngại ko đi nhiều, nhưng mà đợt này thì đúng là ác ôn, có những lần bay thông cả tuần, chơi thì càng ngày càng tốn, kẹo nó rẻ lại ko thích chơi, mỗi buổi chơi mỗi 1 viên, ke nó đắt thì lại cuốn ke, đối vs 1 thằng cảm thụ âm nhạc nhiều như mình thì nghe nhạc ông thái hoàng (làm ác vl, thái hoàng có chuyên môn âm nhạc chứ k phải vinahouse vớ vẩn) nghe cảm nhận từng chút một, xong vừa nhạc thái hoàng vừa ke thì đúng là combo tuyệt hảo ko dứt nổi, mình có thể 1 mình tự chơi hết 1 chỉ trong 1 đêm, chơi cực tốn đồ tốn tiền, xong ko làm ăn gì thì cũng đến lúc phải hết tiền, hết tiền thì đi vay, và giai đoạn này thì mình sắp kể đến hiện tại rồi, cũng may sống buông thả thế mà ko dính vào cờ bạc lô đề (có một đợt ôm bảng thấy đen quá nhưng tự chịu đc ko để lại hậu quả) vay chỉ đem đi bay lắc, xong đến lúc nợ nhiều nhiều rồi bắt đầu sợ, tính đi làm trả nợ dần, thế là làm thêm vài cái bát họ nữa với suy nghĩ đi làm, nhưng mà đéo, mình ko thể đi làm nổi nữa thế là mấy cái bát họ đấy cuối cùng cũng đổ vào bay lắc, và như tiến bịp nói thì mình cũng tiến đến giai đoạn cuối “cắm xe-báo nhà” từ lúc nghỉ làm lễ tân đến lúc báo nhà làm khoảng hơn 1 năm, về báo ông già 1 tỷ và từ lúc báo đến bây h lại dc thêm 1 năm, ông già ko giúp đồng nào (câu này là mình kể thôi ko mang hàm ý trách móc gì, riêng chuyện báo nhà này ko thể trách ai ngoài bản thân đc)

Haizzz câu chuyện cuộc đời mình, đối vs mình nó là những mắt xích móc nối với nhau cực kì chắc chắn và mỗi lần mình ko đc đi đúng hướng trong đầu là có chuyện xảy ra và cái kết cuối cùng là nợ nần báo nhà, như ae có thể thấy xuất thân mình ko phải là 1 thằng chơi bời, mình có mục đích sống nhưng mình ko đc ủng hộ, đó cx là 1 phần lý do cho việc sống buông thả của những tháng năm này, nói chung là hoàn cảnh báo nhà của mình, ko phải 100% do mình ham chơi như những báo-er khác, nhưng phần lớn vẫn là do ham chơi thôi. Thôi thì lún đến mức này rồi phải sống chết mà đi lên thôi, gia đình bỏ mặc ko giúp thì mình tự lên, chứ lún tiếp đến giai đoạn đập đá - bắn cá thì có mà reset mất
Hiện tại số nợ thì còn nguyên, và mình bắt đầu theo đuổi 1 nghề (mình chưa muốn chia sẻ vs bất kì ai) 1 nghề mà có cảm hứng cho mình tìm hiểu sâu vào và phát triển, tuy nhiên giờ mới bắt đầu chập chững bước đc nửa bước thôi, ko biết trời đất vũ trụ có cho mình thuận lợi những bước đầu này để mình phát triển ko nhưng sẽ cố gắng hết sức, để nếu sau này có ra sao thì cũng đã từng có 1 lần (thời gian này đây) cố gắng hết sức mình để đứng dậy.
 
Đừng stress nữa, t mới đi date gặp phải cú lừa thằng gay lọ sợ bỏ mịa đây, vui lên
 
Viết ra đc những dòng này xong khá là nhẹ lòng, những suy nghĩ này mình chưa kể cho bất cứ ai, lần đầu nói ra, nhẹ lòng đi nhiều
 
Nói đi nói lại thì cũng chả tại ai đâu, chỉ tại chính m thôi, tml à. Nên sa cơ ai giúp được thì biết ơn, ko ai giúp thì chấp nhận thương đau, biết ngóc đầu dậy để đi tiếp là được rồi. Tha hóa nó đến tự sự buông xuôi, thủ dâm cảm xúc của m, cho nên nếu thoát đc thì thoát hẳn, đừng lậm lại. Chúc m sớm về bờ
 
Chưa bao giờ là quá muôn tml ạ. Năm tao gần 3x với 2 bàn tay trắng tuy không chơi bời nợ nần gì còn lóc cóc đi học rồi làm lại từ đầu, có làm sao đéo đâu. Trên đời này có rất nhiều người cũng rơi vào hoàn cảnh giống như mày. Ai rồi cũng có một quãng thời gian ngồi nhìn nhận lại bản thân.

Cũng vì để cái tôi , bản ngã nó dẫn dắt mình bao lâu nay ko nhận thức được ra, đến khi cùng cực mới chợt tỉnh ngộ. Cái lúc tỉnh đấy nó quan trọng vãi Lồn, nó quan trọng hơn tất thảy mọi thứ trên đời này . Nó là cái lúc mày thấu hiểu hơn về cuộc đời, về cái vòng xoáy phát triển của xã hội. Yên tâm , giờ mới là lúc mày thực sự xây dựng cuộc sống cho bản thân mày. Thời gian trước đó mày bị dẫn dắt bởi những dòng nghiệp lực trong quá khứ thôi. Đéo ai cũng thế cả.
 
Chẳng bao giờ muộn để làm lại. Đừng để ai bắt nạt mình nhưng chính mình cũng đừng tự làm đau mình. Tao nghĩ rằng một thằng thông minh như mày sẽ tìm được lối thoát cho chính mình.
 
Tóm lại là mày tự hủy do bị bố mẹ chèn ép về tinh thần từ bé. Cảm giác sống trong gia đình như 1 con rối bị bố mẹ điều khiển, ko được sống cuộc đời của mình, dẫn đến ra xã hội thì sa ngã do chưa từng được làm chủ bản thân.

Đến khi nhận ra mình là ai trong thế giới này thì đã khá muộn rồi. Dù sao muộn còn hơn không, nhận ra được bản thân là ai, biết yêu bản thân là một bước chuyển mình rồi. Chúc mày may mắn, chặng đường phía trước còn nhiều khó khăn nhưng hãy cố tìm ra con đường của riêng mình, không có gì quý hơn độc lập, tự do.
 
Đó là những gì chúng ta phải trải qua...
Tao sẽ coi thớt của mày là một cái bồn cầu và ỉa ké vào đây những gì tao đang phải chịu đựng.
:feel_good:
Hơn 1000 ngày qua, ngày đéo nào tao cũng muốn mình bị mất trí nhớ; và cũng bằng đấy ngày tao sống cùng ma túy, nhiều hơn bất kỳ quãng thời gian nào trước đó; ngay cả khi tao đang viết bài này, có lẽ nó giúp tao thoát khỏi cú badtrip của cuộc sống, dù không phải lúc nào tao cũng phê.
:feel_good:
Một người cẩn thận có khi nào vấp ngã không? Có. Một kẻ đa nghi có tồn tại sự tin tưởng hay không? Có chứ. Vậy nếu một ngày tao đánh mất bản thân mình thì có tìm lại được không? Tìm lại cái đầu buồi, mất rồi thì update thôi. Mọi việc đều cần phải như vậy để trở nên tốt hơn mà.
:feel_good:
Dù sao thì bản thể của tao vẫn sống, tao vẫn có thể làm mới lại tâm hồn trên 1 tờ giấy bạc. Mọi thứ rồi cũng sẽ chỉ là ngày hôm qua.
:feel_good:
Tao đã từng là một con ngoan trò giỏi 17 năm đèn sách vì gia đình, đã từng là người đồng nghiệp đáng mến của các nữ viên văn phòng cũng vì gia đình, và cả một bờ vai an toàn làm chỗ dựa cho rất nhiều cô gái, cùng 1 lúc cũng được cũng vì mong muốn 1 gia đình, và đã từng là chàng trai ngoan nhất HN, đã từng thôi, giờ tao xàm Lồn rồi.
:feel_good:
Và bỗng nhiên một ngày tao nhận ra tao chưa từng có khoảng thời gian nào sống cho bản thân, tao chưa từng có một điều gì đó thực sự được gọi là tình yêu nam nữ, tao không biết yêu, mày hoặc nhiều người nghe sẽ thấy lạ, nhưng tao mắc một hội chứng tâm lí là vậy. Ngày này cách đây lâu lắm rồi, nó xảy ra sau khi tao biết xạo.
:feel_good:
Tao tin rằng sau mỗi biến cố lớn, cuộc đời người ta sẽ thay đổi. Biến cố của tao cách đây hơn 3 năm rồi, nhưng tao vẫn vậy, vẫn mọi thứ như trên và thêm kỹ năng xạo Lồn. Tao cảm thấy mày thật may mắn vì mày vẫn còn thời gian và có thể thay đổi được sự việc tồi tệ đó. Còn tao thì không.
:feel_good:
 
Mẹ. Đọc thấy chốt lại vấn đề toàn tại tml chủ thớt chứ tại đéo ai mà trách. Mày đặt địa vị vào bố mày xem mày sẽ xử lý như thế nào.
Nghiêm túc nhìn nhận lại bản thân đi. Không thấy được bản chất thì không có cách giải quyết vấn đề mà thoát ra đâu. Nhìn từ bên ngoài vào ấy, chứ đừng nhìn từ trong ra.
 
Đó là những gì chúng ta phải trải qua...
Tao sẽ coi thớt của mày là một cái bồn cầu và ỉa ké vào đây những gì tao đang phải chịu đựng.
:feel_good:
Hơn 1000 ngày qua, ngày đéo nào tao cũng muốn mình bị mất trí nhớ; và cũng bằng đấy ngày tao sống cùng ma túy, nhiều hơn bất kỳ quãng thời gian nào trước đó; ngay cả khi tao đang viết bài này, có lẽ nó giúp tao thoát khỏi cú badtrip của cuộc sống, dù không phải lúc nào tao cũng phê.
:feel_good:
Một người cẩn thận có khi nào vấp ngã không? Có. Một kẻ đa nghi có tồn tại sự tin tưởng hay không? Có chứ. Vậy nếu một ngày tao đánh mất bản thân mình thì có tìm lại được không? Tìm lại cái đầu buồi, mất rồi thì update thôi. Mọi việc đều cần phải như vậy để trở nên tốt hơn mà.
:feel_good:
Dù sao thì bản thể của tao vẫn sống, tao vẫn có thể làm mới lại tâm hồn trên 1 tờ giấy bạc. Mọi thứ rồi cũng sẽ chỉ là ngày hôm qua.
:feel_good:
Tao đã từng là một con ngoan trò giỏi 17 năm đèn sách vì gia đình, đã từng là người đồng nghiệp đáng mến của các nữ viên văn phòng cũng vì gia đình, và cả một bờ vai an toàn làm chỗ dựa cho rất nhiều cô gái, cùng 1 lúc cũng được cũng vì mong muốn 1 gia đình, và đã từng là chàng trai ngoan nhất HN, đã từng thôi, giờ tao xàm lồn rồi.
:feel_good:
Và bỗng nhiên một ngày tao nhận ra tao chưa từng có khoảng thời gian nào sống cho bản thân, tao chưa từng có một điều gì đó thực sự được gọi là tình yêu nam nữ, tao không biết yêu, mày hoặc nhiều người nghe sẽ thấy lạ, nhưng tao mắc một hội chứng tâm lí là vậy. Ngày này cách đây lâu lắm rồi, nó xảy ra sau khi tao biết xạo.
:feel_good:
Tao tin rằng sau mỗi biến cố lớn, cuộc đời người ta sẽ thay đổi. Biến cố của tao cách đây hơn 3 năm rồi, nhưng tao vẫn vậy, vẫn mọi thứ như trên và thêm kỹ năng xạo lồn. Tao cảm thấy mày thật may mắn vì mày vẫn còn thời gian và có thể thay đổi được sự việc tồi tệ đó. Còn tao thì không.
:feel_good:
Mày 3x rồi đấy , phê vừa thôi. Càng phê thì tỉnh thế đéo nào được. Mà mày làm j mà ngày nào cũng có đồ để phê thế
 
Túm lại là bú kẹo ke, nhà thì không điều kiện, năng lực bản thân không, bản lĩnh không và nỗ lực gần như không.
Và muốn ảo tưởng thành công như lúc chơi đồ. :waaaht:
 
Đồng cảm tml, tao cảm thấy hình bóng của tao trong câu chuyện của mày, từ 1 thằng ở vạch xuất phát tao bị kéo âm vạch, mất phương hướng sống trong 1 khoảng thời gian quá dài. Giờ thì mọi thứ tốt hơn, đầu óc tao cũng buông bỏ bớt. Chúc mày may mắn.
 
Định viết tên thread là trầm cảm nhưng mà bây h đang nghiêm túc vs bệnh trầm cảm rồi nên ko dùng linh tinh nữa, tâm trí mình chắc là cũng chưa đến mức trầm-cảm-nhẹ (còn trầm cảm nặng thì chắc chắn là chưa r) vẫn còn muốn tiến lên, vẫn còn nhiều mục đích sống, nhưng hiện tại cuộc sống đang về mo (về âm luôn)

Từ bé đến lớn sống ngập tràn stress, ngày nhỏ thì gia đình chèn ép theo một lối sống trái ngược hoàn toàn vs con người mình, nhưng nhỏ thì k có khả năng tự vệ (về đấu trí, tâm trí đối vs gia đình), chèn ép thế nào thì chịu thế đấy, ngày cấp 1 lúc nào học lực cũng top 2 trong lớp môn toán, top 1 tiếng anh nhưng tiếng anh là do mình tự đam mê chứ k ai ép (và top 1 tiếng anh từ lớp 1 đến 12), có le lói tìm kiếm đến âm nhạc để thoát khỏi thực tại r nhưng chưa khoẻ

Lên đến cấp 2 bắt đầu đầu óc biết tự suy nghĩ đc cuộc sống 1 chút, có dần đam mê với âm nhạc và máy tính, nhưng bị gia đình chèn ngay, chèn hết chỉ bắt học, cấm động máy tính (nghỉ hè mới đc động -> 1 năm đc 1 tháng động máy tính) trong khi ko bao h chơi game chỉ vọc vạch đủ thứ, may là có cái máy nghe nhạc ko bị thu nhưng suốt ngày chửi vì nghe nhạc, học lực thì vẫn vậy top trong lớp, rồi giữa cấp 2 phải chọn 1 đội tuyển để theo, ngày lớp 6 thì top 2 đội tuyển anh, top 2 đội tuyển vật lý (toán thì bắt đầu chểnh mảng rồi đứng top 10) thì lúc đấy chọn đội lý để theo, mình tự chọn nhưng bây h nghĩ lại ko biết có phải do tâm trí sợ gia đình quá nên tự đánh lừa bản thân là thích học đội lý hơn hay ko :/ giờ nghĩ lại nếu theo học tiếng anh từ đó thì bây h lại có cái vốn tiếng anh xuất sắc thì cũng có cái nghề với mức sống tầm trung rồi, khá là tiếc, về vấn đề âm nhạc thì cũng tầm giữa cấp 2 là tìm đc đến nhạc rock metal và nghe ngày nghe đêm, cảm thụ âm nhạc đc nuôi dưỡng từ ngày đó, chốt lại những năm tháng cấp 2 -> theo học vật lý vô bổ, bỏ dở tiếng anh, máy tính và âm nhạc ko đc nuôi dưỡng.

Lên cấp 3 bắt đầu mù mờ về cuộc sống hiện tại, tương lai, con người thật lớn thêm một chút và tâm trí đánh nhau loạn xạ với con người bị gia đình chèn ép, thế là thành 1 người vô định sống ko mục đích (trong 3 năm c3 thôi) ko thể làm gì đc nữa học hành ko học nữa lên lớp rồi về nhà, bắt đầu chơi game giết thời gian, chơi thì ra quán net chứ máy tính nhà vẫn ko đc động, sống ẩn mình ít giao lưu, giờ lớn lên bạn bè nhận xét “những năm cấp 3 tâm trí mày như 1 đứa trẻ con trống rỗng ko biết 1 cái gì về cuộc sống bên ngoài” đúng thế thật, vì đến cấp 3 là cấm tiệt đi chơi quản ghê hơn cả quản con gái trong khi gái thì ko cần lớn nhưng mình là đàn ông sống bị bao bọc thế sau này có mà chết, nhưng ko làm gì đc cam chịu thôi, rồi học hành thì sa sút xong lại còn stress vụ thi đại học, lúc đấy nghĩ thi trượt thì đúng là về gia đình khủng bố cho phát điên mất càng nghe nhạc nhiều để quên đi thực tại (thế là cảm thụ âm nhạc càng đc nuôi dưỡng :v) may thế đéo nào vẫn đỗ đc đại học để đỡ sợ bị gia đình hành hạ trí óc hết 3 năm cấp 3 nhạt như nước lã chỉ biết chơi game giết thời gian.

Lên đại học, cuộc sống tự lập và bắt đầu vô thức có đc hành trình tìm kiếm con người thật của mình. Thì lên đại học bắt đầu phải sống tự lập, với 1 thằng đến hết cấp 3 tâm trí vẫn là 1 đứa trẻ con năm nhất đúng là cực hình, bị bắt nạt mà chỉ biết cam chịu và trốn tránh, may sao trốn đc lũ bắt nạt thì gặp đc 1 lũ bạn tốt và một số người anh em tốt, tất nhiên là tốt nhưng trong mắt xã hội và gia đình thì đấy là lũ bạn xấu, vì cuộc sống của mình “xa ngã” và qua những cuộc chơi qua những lần trải nghiệm thì mình bắt đầu biết đc con người thật của mình và bắt đầu có xích mích đối vs gia đình, nhưng mà mình ko care, mình gặp vấn đề, nó giúp, mình còn trẻ con, đụt ở điểm nào nó chỉ mình, đi chơi lúc nào nó cũng dẫn mình theo, có thể nhìn mình lúc đó giống bị dê dắt và lợi dụng nhưng lúc đó thì mình trên răng dưới dái ko có gì để lợi dụng hết, đi ăn đi chơi trên 50% là đc bao ko bị lợi dụng 1 cắc nào, đó thì sống cuộc sống của mình bắt đầu từ đó, trải nghiệm và phiêu lưu (bao gồm cả đi cảnh =)) ) va chạm với xã hội cuộc sống, cứng cáp lên nhiều, lớn lên nhiều, và biết đc mình là ai mình muốn gì, rồi cái gì đến cx phải đến, mình bỏ dở đại học về xin gia đình theo học về máy tính, nhưng ông già muốn có bằng đại học đối vs mình cái bằng luôn luôn vô giá trị, thế là ko cho học bất cứ 1 cái gì, bắt học nốt đại học (mà học nốt thì vẫn tầm 4 năm vì 2 năm đi học toàn trượt môn đã qua cái nào đâu) đến đó thì tất nhiên mình ko thể cam chịu ông già đc nữa, mình có mục đích sống rõ ràng làm sao đi theo hão huyền bằng đại học của ông già đc, mình còn nhiều điều phải học, nhiều thứ phải va chạm ngoài xã hội, làm sao vùi đầu thêm vài năm tuổi trẻ vào cái “đại học” đấy nữa đc, người ta đi bộ từ nhỏ đến lớn, mình đến năm 18 tuổi dậm chân tại chỗ, sau 18 tuổi mình biết mình phải chạy, chạy hết sức để bằng một người bình thg, thế đéo biết làm sao vs cuộc sống thế là nghỉ vậy xong ông già vứt xó đéo care, xin tiền ăn ở vài tháng đầu để đi làm cx ko cho, xong vay bạn 10tr cắp đít đi làm (khởi nguồn nợ nần đến bây h chưa xong)

Ngày đấy là đi làm lễ tân cho 1 khách sạn 3 sao nhiều tây ở, mình ko có kiến thức về nghề gì, ko bằng đại học, tiếng anh mặc dù ko theo học nhưng chắc là do năng khiếu, giao tiếp của mình vẫn ở mức trơn tru, nói chuyện vs tây vẫn mượt lắm nên có mỗi việc lễ tân ks là được nhận làm, làm đc 5tr 1 tháng sống ở hn thì may lắm là đủ ăn, và xung đột vs ông già nhưng thế nào thì vẫn phải nói, thi thoảng hết tiền đéo biết làm nào gọi xin ông già 1 2 củ vẫn cho, làm lễ tân 5tr đc gần 1 năm thì chán đéo tả dc dù mình có nát thế nào thì vẫn có sự cầu tiến trong người, làm cứ bình bình thế phát nản, rồi cũng nghỉ, về nói chuyện lại vs ông già xin đi học nghề hoặc xin tiền làm ăn, xin làm ăn mình xin rất ít, ko làm khó ông già, thừa khả năng cho mình, nhưng mà đéo, ông già nhắc lại vụ nghỉ học đại học, nhắc đi nhắc lại, mình nói chuyện nghiêm túc, nói chuyện đầy đủ dàn ý như soạn văn mẫu nhưng ông già bỏ ngoài tai ko nghe chỉ nhắc vụ nghỉ đại học thôi và bảo mình cho mình tiền đi học ko học thì bây h đừng có hỏi đi học, trong khi xin đi học 1 lĩnh vực hoàn toàn khác và học xong có cái nghề, khác hẳn vs học đại học lấy bằng xong vẫn ko có kiến thức làm gì, nhưng mà ông ko nghe chỉ chửi thôi, thế lại bị vứt xó, mà lần vứt xó này, học tiếp đại học thì chắc chắn là đéo rồi, đi làm thì đéo nốt, thực sự là đi làm công ăn lương nó vô định lắm, ko có mục đích tiến lên trong cuộc sống nên mình ko thể tiếp tục, mong mọi người đừng chửi mình vụ này.

Ok nghỉ học, nghỉ 1 công việc nhàm chán rồi mình làm gì, bị ông già vứt xó, và lần này thì mình đâm đầu vào bụi rậm luôn chứ xó nhà thì còn sáng lạng chán so với cái bụi rậm mình đâm vào, bắt đầu buông xuôi tất cả và dính lại vào bay lắc, mình bay lắc từ thời học đại học rồi nhưng ko nhiều, hồi đại học chủ yếu là đi bay ké nên cũng ngại ko đi nhiều, nhưng mà đợt này thì đúng là ác ôn, có những lần bay thông cả tuần, chơi thì càng ngày càng tốn, kẹo nó rẻ lại ko thích chơi, mỗi buổi chơi mỗi 1 viên, ke nó đắt thì lại cuốn ke, đối vs 1 thằng cảm thụ âm nhạc nhiều như mình thì nghe nhạc ông thái hoàng (làm ác vl, thái hoàng có chuyên môn âm nhạc chứ k phải vinahouse vớ vẩn) nghe cảm nhận từng chút một, xong vừa nhạc thái hoàng vừa ke thì đúng là combo tuyệt hảo ko dứt nổi, mình có thể 1 mình tự chơi hết 1 chỉ trong 1 đêm, chơi cực tốn đồ tốn tiền, xong ko làm ăn gì thì cũng đến lúc phải hết tiền, hết tiền thì đi vay, và giai đoạn này thì mình sắp kể đến hiện tại rồi, cũng may sống buông thả thế mà ko dính vào cờ bạc lô đề (có một đợt ôm bảng thấy đen quá nhưng tự chịu đc ko để lại hậu quả) vay chỉ đem đi bay lắc, xong đến lúc nợ nhiều nhiều rồi bắt đầu sợ, tính đi làm trả nợ dần, thế là làm thêm vài cái bát họ nữa với suy nghĩ đi làm, nhưng mà đéo, mình ko thể đi làm nổi nữa thế là mấy cái bát họ đấy cuối cùng cũng đổ vào bay lắc, và như tiến bịp nói thì mình cũng tiến đến giai đoạn cuối “cắm xe-báo nhà” từ lúc nghỉ làm lễ tân đến lúc báo nhà làm khoảng hơn 1 năm, về báo ông già 1 tỷ và từ lúc báo đến bây h lại dc thêm 1 năm, ông già ko giúp đồng nào (câu này là mình kể thôi ko mang hàm ý trách móc gì, riêng chuyện báo nhà này ko thể trách ai ngoài bản thân đc)

Haizzz câu chuyện cuộc đời mình, đối vs mình nó là những mắt xích móc nối với nhau cực kì chắc chắn và mỗi lần mình ko đc đi đúng hướng trong đầu là có chuyện xảy ra và cái kết cuối cùng là nợ nần báo nhà, như ae có thể thấy xuất thân mình ko phải là 1 thằng chơi bời, mình có mục đích sống nhưng mình ko đc ủng hộ, đó cx là 1 phần lý do cho việc sống buông thả của những tháng năm này, nói chung là hoàn cảnh báo nhà của mình, ko phải 100% do mình ham chơi như những báo-er khác, nhưng phần lớn vẫn là do ham chơi thôi. Thôi thì lún đến mức này rồi phải sống chết mà đi lên thôi, gia đình bỏ mặc ko giúp thì mình tự lên, chứ lún tiếp đến giai đoạn đập đá - bắn cá thì có mà reset mất
Hiện tại số nợ thì còn nguyên, và mình bắt đầu theo đuổi 1 nghề (mình chưa muốn chia sẻ vs bất kì ai) 1 nghề mà có cảm hứng cho mình tìm hiểu sâu vào và phát triển, tuy nhiên giờ mới bắt đầu chập chững bước đc nửa bước thôi, ko biết trời đất vũ trụ có cho mình thuận lợi những bước đầu này để mình phát triển ko nhưng sẽ cố gắng hết sức, để nếu sau này có ra sao thì cũng đã từng có 1 lần (thời gian này đây) cố gắng hết sức mình để đứng dậy.
Tao nói thật. Tao thấy mấy thằng stres nó bị bệnh nặng do chưa kiếm được người bạn đồng hành để bộc lộ hết cảm xúc , ví dụ như tao có nhu cầu chia sẻ lớn thì tao tìm người muốn lắng nghe . Mê gái đẹp thì kiếm tiền , rồi đi tuor chơi với mấy em chân dài dài . Đã sợ thì không làm , đã làm thì không sợ . Nên trước giờ tao chưa thấy hoảng với phốt :))
 
ăn nhằm gì, t cũng từng long bong như mày, thậm chí tệ hơn, nhưng rồi bằng nỗ lực của bản thân, bằng chính sức trai, tao địt em gái ông sếp lên bờ xuống ruộng nên giờ t xài tiền đéo phải nghĩ, còn nó thì cứ năn nỉ anh đừng dùng bao cho em đứa con đi, đấy, tất cả là do con cu, à nhầm, do mình nhé chàng trai
 
Thằng thớt phiến diện rồi, mày mới chỉ nhìn thấy cái sai của bố mẹ mày, cũng ko khác gì bố mẹ mày chỉ thấy cái sai của mày. Chừng nào chỉ biết chăm chăm nhìn vào cái sai của người khác để chì chiết thay vì nhìn đc cả đúng cả sai để rút ra đc chân ý thì mày còn stress dài vì mày nhìn đâu cũng chỉ thấy sai và mày là nạn nhân. Rất khuyến khích mày kể ra cho nhẹ lòng và biết đâu có cơ duyên sẽ giúp mày hiểu ra đc gì đó nhưng tao tin nếu mày kể chuyện vừa kể với những lão từng trải tầm trung niên đổ lên thì người ta đều sẽ bảo mày phản ứng vẫn rất trẻ con. Ban đầu mày đáng thương nhưng về sau mày đáng trách rồi.
 
điển hình của một thằng Loser, nhu nhược từ bé. Bỏ ĐH và muốn kiếm tiền từ cái đầu trẻ ranh kèm vốn kinh nghiệm từ giao lưu với lũ bạn dạy mình ăn chơi rồi muốn bố mẹ đầu tư tiền. Rồi lao đầu vào ke kẹo, bốc bát họ báo nhà 1 tỷ, túng bấn quá lên đây than thở là gần tự kỷ, đổ lỗi cho hoàn cảnh, đỗ lỗi cho những người sinh ra mình. Tự nhận mình tự kỷ đúng là sỉ nhục những người tự kỷ chân chính.

Loại năng lực kém, an vị mẹ cái kiếp lễ tân thì khéo giờ lên PGA đời còn khá hơn.
 
tỉnh rồi cho tao hỏi 2CB trải nghiệm nó như nào ? giống lsd dmt ko
Tao thấy nó nhẹ hều như kẹo thôi, nhưng dễ choáng cả ra tí ảnh đấy, kẻ 1 line xong địt nhau ok phết, phá sức như chơi đá. Tiền đình không nên chơi, cũng đừng chơi nhiều dễ xước não cả buồn nôn.
:feel_good:
 
2 thằng ranh con, đầu óc đần độn đọc hiểu có vấn đề xong định kéo tao xuống bằng với đẳng cấp loser tự kỉ của chúng mày à, bọn mày ở dưới đáy xã hội đéo có chuyện kéo tao xuống theo đâu
Trong post này có rất nhiều cmt chửi trách mắng tao, ko phải mỗi 2 thằng mày, nhưng người ta chửi có lý do rõ ràng và góp ý chân thành cho t hướng sửa sai, những câu chửi chân thành vậy t rất trân trọng
Còn dm cái loại chửi đổng như 2 thằng mày nhé, căng cái đầu óc đần độn của chúng m ra mà nghe bố m giải thích lại đây
Túm lại là bú kẹo ke, nhà thì không điều kiện, năng lực bản thân không, bản lĩnh không và nỗ lực gần như không.
Và muốn ảo tưởng thành công như lúc chơi đồ. :waaaht:
Nhà tao tao ko giám nhận là giàu đại gia nhưng mà đi vay cả bát họ lẫn tín dụng đc hơn tỷ bạc mày nghĩ chúng nó ngu như mày à :))) đéo phải tự nhiên mà t nợ đc số tiền như thế, còn năng lực ko, dm kết quả học tập của t ngày đó và cho đến tận bây h, t kể ra cho cái loại như m bỏ ngoài tai để chửi à, đọc kĩ vào thằng đần, bản lĩnh ko nỗ lực ko, bản lĩnh và nỗ lực tao mà ko có thì giờ tao có bằng đại học rồi và tao đi “lên huyện” làm rồi, nghe kĩ chưa con lợn, nhà bố m mà nghèo thì bố m đã đéo buông xuôi rồi, tao muốn kể, chia sẻ hoàn cảnh của tao để anh em tâm sự chia sẻ góp ý vs tao nên tao đéo kể về gia cảnh, và dm để 1 con lợn như mày nói này kia xong bảo tao nhà nghèo đú đởn á, đéo có chuyện đấy đâu.
điển hình của một thằng Loser, nhu nhược từ bé. Bỏ ĐH và muốn kiếm tiền từ cái đầu trẻ ranh kèm vốn kinh nghiệm từ giao lưu với lũ bạn dạy mình ăn chơi rồi muốn bố mẹ đầu tư tiền. Rồi lao đầu vào ke kẹo, bốc bát họ báo nhà 1 tỷ, túng bấn quá lên đây than thở là gần tự kỷ, đổ lỗi cho hoàn cảnh, đỗ lỗi cho những người sinh ra mình. Tự nhận mình tự kỷ đúng là sỉ nhục những người tự kỷ chân chính.

Loại năng lực kém, an vị mẹ cái kiếp lễ tân thì khéo giờ lên PGA đời còn khá hơn.
Điển hình? Điển hình chỗ cặc nào vậy boy? Từ nhỏ đến lớn tao có thể là thằng nghiện, thằng tự kỉ, nhưng trong mắt xã hội và người xung quanh chưa bao h tao là 1 thằng loser, đọc câu chuyện cuộc đời tao tao kể khá rõ ràng, đéo mẹ phải động não chứ, đúng là gặp mấy thằng loser thuần chủng cay ghê, địt mẹ ngày nhỏ học đứng có thể gọi là đầu lớp (đầu lớp tao thì tương đương với đứng đầu cả khối luôn nhé boy), còn chuyện nhu nhược thì t đã sửa từ khi học đại học và dm m đứng trước mặt t nói câu đấy xem t có sút cho vào mõm ko, còn mày bảo t bỏ đh để kiếm tiền từ đầu óc trẻ ranh á, xin lỗi dù có trẻ ranh hay ko thì đầu óc t động não rất nhiều đéo đến lượt mày bảo là trẻ ranh, còn t kể rõ ràng, trong 3 năm cấp 3 đầu óc tao mới trẻ ranh thôi nhé đéo phải là lúc bỏ đh vẫn thế nhé con lợn, thời điểm tao bỏ đh chắc đầu tao phải hơn cái đầu lợn của mày hơn tầm 15-20 tuổi đời đấy, còn giao lưu với ai là lựa chọn của tao, địt mẹ mày tao nói khá nhiều về những việc chúng nó giúp tao, mày thì focus vào việc “dạy ăn chơi” :)))) đúng chất loser đéo hiểu gì về đời chỉ nhìn vào cái xấu để chửi đổng

Và chốt lại cho 2 con lợn này, loser toàn tập từ nhỏ đến lớn, chỉ biết cắm đầu vào lên mạng chửi đổng, chắc chưa bao giờ biết đc mùi vị của cuộc chơi nó ntn, mùi vị đồng tiền phung phí nó ntn nên bản thân loser dưới đáy xã hội của chúng m phản vệ ngay và sợ hãi những câu chuyện thế này rồi cố mà chửi để cảm thấy bản thân loser của chúng mày tốt hơn sự chơi bời của tao-sự chơi bời mà chúng m sợ đéo dám thử và đéo có đẳng cấp để thử. Chửi cho cố vào, vì loại chúng mày đéo bao giờ đủ đẳng cấp để hưởng thụ những cuộc chơi đâu, và nếu mà có thì cũng đéo dám thử đâu, chỉ biết ngồi chửi đổng thôi. Và còn 1 chi tiết về con người tao đó là từ nhỏ tao nắm bắt tâm lý người khác rất tốt, và đến sau này ra xã hội tao chịu khó nhìn nhận học hỏi nữa, nên chỉ từ câu chửi của chúng m tao có thể đoán ra mạch suy nghĩ và hoàn cảnh của chúng m như trên 80 90% là đúng :) tao còn nhiều điều lắm, nhưng đéo phải là vấn đề chính trong thread này, trong này hoan nghênh những anh em từng trải, già đời, va vấp nhiều vào tâm sự chia sẻ, 2 thằng chúng mày đéo bao h đủ đẳng cấp để vào đây nói chuyện chứ đừng nói là chửi bố mày như thế, nghe chưa?
 
2 thằng ranh con, đầu óc đần độn đọc hiểu có vấn đề xong định kéo tao xuống bằng với đẳng cấp loser tự kỉ của chúng mày à, bọn mày ở dưới đáy xã hội đéo có chuyện kéo tao xuống theo đâu
Trong post này có rất nhiều cmt chửi trách mắng tao, ko phải mỗi 2 thằng mày, nhưng người ta chửi có lý do rõ ràng và góp ý chân thành cho t hướng sửa sai, những câu chửi chân thành vậy t rất trân trọng
Còn dm cái loại chửi đổng như 2 thằng mày nhé, căng cái đầu óc đần độn của chúng m ra mà nghe bố m giải thích lại đây

Nhà tao tao ko giám nhận là giàu đại gia nhưng mà đi vay cả bát họ lẫn tín dụng đc hơn tỷ bạc mày nghĩ chúng nó ngu như mày à :))) đéo phải tự nhiên mà t nợ đc số tiền như thế, còn năng lực ko, dm kết quả học tập của t ngày đó và cho đến tận bây h, t kể ra cho cái loại như m bỏ ngoài tai để chửi à, đọc kĩ vào thằng đần, bản lĩnh ko nỗ lực ko, bản lĩnh và nỗ lực tao mà ko có thì giờ tao có bằng đại học rồi và tao đi “lên huyện” làm rồi, nghe kĩ chưa con lợn, nhà bố m mà nghèo thì bố m đã đéo buông xuôi rồi, tao muốn kể, chia sẻ hoàn cảnh của tao để anh em tâm sự chia sẻ góp ý vs tao nên tao đéo kể về gia cảnh, và dm để 1 con lợn như mày nói này kia xong bảo tao nhà nghèo đú đởn á, đéo có chuyện đấy đâu.

Điển hình? Điển hình chỗ cặc nào vậy boy? Từ nhỏ đến lớn tao có thể là thằng nghiện, thằng tự kỉ, nhưng trong mắt xã hội và người xung quanh chưa bao h tao là 1 thằng loser, đọc câu chuyện cuộc đời tao tao kể khá rõ ràng, đéo mẹ phải động não chứ, đúng là gặp mấy thằng loser thuần chủng cay ghê, địt mẹ ngày nhỏ học đứng có thể gọi là đầu lớp (đầu lớp tao thì tương đương với đứng đầu cả khối luôn nhé boy), còn chuyện nhu nhược thì t đã sửa từ khi học đại học và dm m đứng trước mặt t nói câu đấy xem t có sút cho vào mõm ko, còn mày bảo t bỏ đh để kiếm tiền từ đầu óc trẻ ranh á, xin lỗi dù có trẻ ranh hay ko thì đầu óc t động não rất nhiều đéo đến lượt mày bảo là trẻ ranh, còn t kể rõ ràng, trong 3 năm cấp 3 đầu óc tao mới trẻ ranh thôi nhé đéo phải là lúc bỏ đh vẫn thế nhé con lợn, thời điểm tao bỏ đh chắc đầu tao phải hơn cái đầu lợn của mày hơn tầm 15-20 tuổi đời đấy, còn giao lưu với ai là lựa chọn của tao, địt mẹ mày tao nói khá nhiều về những việc chúng nó giúp tao, mày thì focus vào việc “dạy ăn chơi” :)))) đúng chất loser đéo hiểu gì về đời chỉ nhìn vào cái xấu để chửi đổng

Và chốt lại cho 2 con lợn này, loser toàn tập từ nhỏ đến lớn, chỉ biết cắm đầu vào lên mạng chửi đổng, chắc chưa bao giờ biết đc mùi vị của cuộc chơi nó ntn, mùi vị đồng tiền phung phí nó ntn nên bản thân loser dưới đáy xã hội của chúng m phản vệ ngay và sợ hãi những câu chuyện thế này rồi cố mà chửi để cảm thấy bản thân loser của chúng mày tốt hơn sự chơi bời của tao-sự chơi bời mà chúng m sợ đéo dám thử và đéo có đẳng cấp để thử. Chửi cho cố vào, vì loại chúng mày đéo bao giờ đủ đẳng cấp để hưởng thụ những cuộc chơi đâu, và nếu mà có thì cũng đéo dám thử đâu, chỉ biết ngồi chửi đổng thôi. Và còn 1 chi tiết về con người tao đó là từ nhỏ tao nắm bắt tâm lý người khác rất tốt, và đến sau này ra xã hội tao chịu khó nhìn nhận học hỏi nữa, nên chỉ từ câu chửi của chúng m tao có thể đoán ra mạch suy nghĩ và hoàn cảnh của chúng m như trên 80 90% là đúng :) tao còn nhiều điều lắm, nhưng đéo phải là vấn đề chính trong thread này, trong này hoan nghênh những anh em từng trải, già đời, va vấp nhiều vào tâm sự chia sẻ, 2 thằng chúng mày đéo bao h đủ đẳng cấp để vào đây nói chuyện chứ đừng nói là chửi bố mày như thế, nghe chưa?
vãi đái, đọc ban đầu tưởng hiền lành gia đình ép buộc, hóa ra cũng k vừa =)))
 
Rất cảm ơn anh em đã vào an ủi động viên và chia sẻ, làm cho đầu óc mình nhẹ nhàng đi đôi chút, để tập trung hơn đc vào tương lai sắp tới, hiện tại mình 25 tuổi, về vốn sống, trải đời có thể tự tin mình già hơn tuổi khoảng 5 6 tuổi, tuy nhiên điều quan trọng hơn cả là sự nghiệp thì đến năm 25 tuổi chưa có gì là cũng có thể nói là hơi muộn, và mình lại phải cố gắng chạy gấp 10 lần người khác để bắt kịp họ. Bắt đầu chập chững bước 1 bước trên con đường sự nghiệp ở tuổi 25, muộn nhưng ko bao h là quá muộn, những bước đầu chập chững luôn là những bước đi khó khăn nhất, nặng nề nhất, cố gắng đến 1 ngày đôi chân bước đi được nhuần nhuyễn để có thể chạy đua với đời
 
T thắc mắc sao đọc lướt cả bài ko có đoạn nào địt bọp, đá 4' vậy m?
 

Có thể bạn quan tâm

Top