Định viết tên thread là trầm cảm nhưng mà bây h đang nghiêm túc vs bệnh trầm cảm rồi nên ko dùng linh tinh nữa, tâm trí mình chắc là cũng chưa đến mức trầm-cảm-nhẹ (còn trầm cảm nặng thì chắc chắn là chưa r) vẫn còn muốn tiến lên, vẫn còn nhiều mục đích sống, nhưng hiện tại cuộc sống đang về mo (về âm luôn)
Từ bé đến lớn sống ngập tràn stress, ngày nhỏ thì gia đình chèn ép theo một lối sống trái ngược hoàn toàn vs con người mình, nhưng nhỏ thì k có khả năng tự vệ (về đấu trí, tâm trí đối vs gia đình), chèn ép thế nào thì chịu thế đấy, ngày cấp 1 lúc nào học lực cũng top 2 trong lớp môn toán, top 1 tiếng anh nhưng tiếng anh là do mình tự đam mê chứ k ai ép (và top 1 tiếng anh từ lớp 1 đến 12), có le lói tìm kiếm đến âm nhạc để thoát khỏi thực tại r nhưng chưa khoẻ
Lên đến cấp 2 bắt đầu đầu óc biết tự suy nghĩ đc cuộc sống 1 chút, có dần đam mê với âm nhạc và máy tính, nhưng bị gia đình chèn ngay, chèn hết chỉ bắt học, cấm động máy tính (nghỉ hè mới đc động -> 1 năm đc 1 tháng động máy tính) trong khi ko bao h chơi game chỉ vọc vạch đủ thứ, may là có cái máy nghe nhạc ko bị thu nhưng suốt ngày chửi vì nghe nhạc, học lực thì vẫn vậy top trong lớp, rồi giữa cấp 2 phải chọn 1 đội tuyển để theo, ngày lớp 6 thì top 2 đội tuyển anh, top 2 đội tuyển vật lý (toán thì bắt đầu chểnh mảng rồi đứng top 10) thì lúc đấy chọn đội lý để theo, mình tự chọn nhưng bây h nghĩ lại ko biết có phải do tâm trí sợ gia đình quá nên tự đánh lừa bản thân là thích học đội lý hơn hay ko :/ giờ nghĩ lại nếu theo học tiếng anh từ đó thì bây h lại có cái vốn tiếng anh xuất sắc thì cũng có cái nghề với mức sống tầm trung rồi, khá là tiếc, về vấn đề âm nhạc thì cũng tầm giữa cấp 2 là tìm đc đến nhạc rock metal và nghe ngày nghe đêm, cảm thụ âm nhạc đc nuôi dưỡng từ ngày đó, chốt lại những năm tháng cấp 2 -> theo học vật lý vô bổ, bỏ dở tiếng anh, máy tính và âm nhạc ko đc nuôi dưỡng.
Lên cấp 3 bắt đầu mù mờ về cuộc sống hiện tại, tương lai, con người thật lớn thêm một chút và tâm trí đánh nhau loạn xạ với con người bị gia đình chèn ép, thế là thành 1 người vô định sống ko mục đích (trong 3 năm c3 thôi) ko thể làm gì đc nữa học hành ko học nữa lên lớp rồi về nhà, bắt đầu chơi game giết thời gian, chơi thì ra quán net chứ máy tính nhà vẫn ko đc động, sống ẩn mình ít giao lưu, giờ lớn lên bạn bè nhận xét “những năm cấp 3 tâm trí mày như 1 đứa trẻ con trống rỗng ko biết 1 cái gì về cuộc sống bên ngoài” đúng thế thật, vì đến cấp 3 là cấm tiệt đi chơi quản ghê hơn cả quản con gái trong khi gái thì ko cần lớn nhưng mình là đàn ông sống bị bao bọc thế sau này có mà chết, nhưng ko làm gì đc cam chịu thôi, rồi học hành thì sa sút xong lại còn stress vụ thi đại học, lúc đấy nghĩ thi trượt thì đúng là về gia đình khủng bố cho phát điên mất càng nghe nhạc nhiều để quên đi thực tại (thế là cảm thụ âm nhạc càng đc nuôi dưỡng :v) may thế đéo nào vẫn đỗ đc đại học để đỡ sợ bị gia đình hành hạ trí óc hết 3 năm cấp 3 nhạt như nước lã chỉ biết chơi game giết thời gian.
Lên đại học, cuộc sống tự lập và bắt đầu vô thức có đc hành trình tìm kiếm con người thật của mình. Thì lên đại học bắt đầu phải sống tự lập, với 1 thằng đến hết cấp 3 tâm trí vẫn là 1 đứa trẻ con năm nhất đúng là cực hình, bị bắt nạt mà chỉ biết cam chịu và trốn tránh, may sao trốn đc lũ bắt nạt thì gặp đc 1 lũ bạn tốt và một số người anh em tốt, tất nhiên là tốt nhưng trong mắt xã hội và gia đình thì đấy là lũ bạn xấu, vì cuộc sống của mình “xa ngã” và qua những cuộc chơi qua những lần trải nghiệm thì mình bắt đầu biết đc con người thật của mình và bắt đầu có xích mích đối vs gia đình, nhưng mà mình ko care, mình gặp vấn đề, nó giúp, mình còn trẻ con, đụt ở điểm nào nó chỉ mình, đi chơi lúc nào nó cũng dẫn mình theo, có thể nhìn mình lúc đó giống bị dê dắt và lợi dụng nhưng lúc đó thì mình trên răng dưới dái ko có gì để lợi dụng hết, đi ăn đi chơi trên 50% là đc bao ko bị lợi dụng 1 cắc nào, đó thì sống cuộc sống của mình bắt đầu từ đó, trải nghiệm và phiêu lưu (bao gồm cả đi cảnh
) va chạm với xã hội cuộc sống, cứng cáp lên nhiều, lớn lên nhiều, và biết đc mình là ai mình muốn gì, rồi cái gì đến cx phải đến, mình bỏ dở đại học về xin gia đình theo học về máy tính, nhưng ông già muốn có bằng đại học đối vs mình cái bằng luôn luôn vô giá trị, thế là ko cho học bất cứ 1 cái gì, bắt học nốt đại học (mà học nốt thì vẫn tầm 4 năm vì 2 năm đi học toàn trượt môn đã qua cái nào đâu) đến đó thì tất nhiên mình ko thể cam chịu ông già đc nữa, mình có mục đích sống rõ ràng làm sao đi theo hão huyền bằng đại học của ông già đc, mình còn nhiều điều phải học, nhiều thứ phải va chạm ngoài xã hội, làm sao vùi đầu thêm vài năm tuổi trẻ vào cái “đại học” đấy nữa đc, người ta đi bộ từ nhỏ đến lớn, mình đến năm 18 tuổi dậm chân tại chỗ, sau 18 tuổi mình biết mình phải chạy, chạy hết sức để bằng một người bình thg, thế đéo biết làm sao vs cuộc sống thế là nghỉ vậy xong ông già vứt xó đéo care, xin tiền ăn ở vài tháng đầu để đi làm cx ko cho, xong vay bạn 10tr cắp đít đi làm (khởi nguồn nợ nần đến bây h chưa xong)
Ngày đấy là đi làm lễ tân cho 1 khách sạn 3 sao nhiều tây ở, mình ko có kiến thức về nghề gì, ko bằng đại học, tiếng anh mặc dù ko theo học nhưng chắc là do năng khiếu, giao tiếp của mình vẫn ở mức trơn tru, nói chuyện vs tây vẫn mượt lắm nên có mỗi việc lễ tân ks là được nhận làm, làm đc 5tr 1 tháng sống ở hn thì may lắm là đủ ăn, và xung đột vs ông già nhưng thế nào thì vẫn phải nói, thi thoảng hết tiền đéo biết làm nào gọi xin ông già 1 2 củ vẫn cho, làm lễ tân 5tr đc gần 1 năm thì chán đéo tả dc dù mình có nát thế nào thì vẫn có sự cầu tiến trong người, làm cứ bình bình thế phát nản, rồi cũng nghỉ, về nói chuyện lại vs ông già xin đi học nghề hoặc xin tiền làm ăn, xin làm ăn mình xin rất ít, ko làm khó ông già, thừa khả năng cho mình, nhưng mà đéo, ông già nhắc lại vụ nghỉ học đại học, nhắc đi nhắc lại, mình nói chuyện nghiêm túc, nói chuyện đầy đủ dàn ý như soạn văn mẫu nhưng ông già bỏ ngoài tai ko nghe chỉ nhắc vụ nghỉ đại học thôi và bảo mình cho mình tiền đi học ko học thì bây h đừng có hỏi đi học, trong khi xin đi học 1 lĩnh vực hoàn toàn khác và học xong có cái nghề, khác hẳn vs học đại học lấy bằng xong vẫn ko có kiến thức làm gì, nhưng mà ông ko nghe chỉ chửi thôi, thế lại bị vứt xó, mà lần vứt xó này, học tiếp đại học thì chắc chắn là đéo rồi, đi làm thì đéo nốt, thực sự là đi làm công ăn lương nó vô định lắm, ko có mục đích tiến lên trong cuộc sống nên mình ko thể tiếp tục, mong mọi người đừng chửi mình vụ này.
Ok nghỉ học, nghỉ 1 công việc nhàm chán rồi mình làm gì, bị ông già vứt xó, và lần này thì mình đâm đầu vào bụi rậm luôn chứ xó nhà thì còn sáng lạng chán so với cái bụi rậm mình đâm vào, bắt đầu buông xuôi tất cả và dính lại vào bay lắc, mình bay lắc từ thời học đại học rồi nhưng ko nhiều, hồi đại học chủ yếu là đi bay ké nên cũng ngại ko đi nhiều, nhưng mà đợt này thì đúng là ác ôn, có những lần bay thông cả tuần, chơi thì càng ngày càng tốn, kẹo nó rẻ lại ko thích chơi, mỗi buổi chơi mỗi 1 viên, ke nó đắt thì lại cuốn ke, đối vs 1 thằng cảm thụ âm nhạc nhiều như mình thì nghe nhạc ông thái hoàng (làm ác vl, thái hoàng có chuyên môn âm nhạc chứ k phải vinahouse vớ vẩn) nghe cảm nhận từng chút một, xong vừa nhạc thái hoàng vừa ke thì đúng là combo tuyệt hảo ko dứt nổi, mình có thể 1 mình tự chơi hết 1 chỉ trong 1 đêm, chơi cực tốn đồ tốn tiền, xong ko làm ăn gì thì cũng đến lúc phải hết tiền, hết tiền thì đi vay, và giai đoạn này thì mình sắp kể đến hiện tại rồi, cũng may sống buông thả thế mà ko dính vào cờ bạc lô đề (có một đợt ôm bảng thấy đen quá nhưng tự chịu đc ko để lại hậu quả) vay chỉ đem đi bay lắc, xong đến lúc nợ nhiều nhiều rồi bắt đầu sợ, tính đi làm trả nợ dần, thế là làm thêm vài cái bát họ nữa với suy nghĩ đi làm, nhưng mà đéo, mình ko thể đi làm nổi nữa thế là mấy cái bát họ đấy cuối cùng cũng đổ vào bay lắc, và như tiến bịp nói thì mình cũng tiến đến giai đoạn cuối “cắm xe-báo nhà” từ lúc nghỉ làm lễ tân đến lúc báo nhà làm khoảng hơn 1 năm, về báo ông già 1 tỷ và từ lúc báo đến bây h lại dc thêm 1 năm, ông già ko giúp đồng nào (câu này là mình kể thôi ko mang hàm ý trách móc gì, riêng chuyện báo nhà này ko thể trách ai ngoài bản thân đc)
Haizzz câu chuyện cuộc đời mình, đối vs mình nó là những mắt xích móc nối với nhau cực kì chắc chắn và mỗi lần mình ko đc đi đúng hướng trong đầu là có chuyện xảy ra và cái kết cuối cùng là nợ nần báo nhà, như ae có thể thấy xuất thân mình ko phải là 1 thằng chơi bời, mình có mục đích sống nhưng mình ko đc ủng hộ, đó cx là 1 phần lý do cho việc sống buông thả của những tháng năm này, nói chung là hoàn cảnh báo nhà của mình, ko phải 100% do mình ham chơi như những báo-er khác, nhưng phần lớn vẫn là do ham chơi thôi. Thôi thì lún đến mức này rồi phải sống chết mà đi lên thôi, gia đình bỏ mặc ko giúp thì mình tự lên, chứ lún tiếp đến giai đoạn đập đá - bắn cá thì có mà reset mất
Hiện tại số nợ thì còn nguyên, và mình bắt đầu theo đuổi 1 nghề (mình chưa muốn chia sẻ vs bất kì ai) 1 nghề mà có cảm hứng cho mình tìm hiểu sâu vào và phát triển, tuy nhiên giờ mới bắt đầu chập chững bước đc nửa bước thôi, ko biết trời đất vũ trụ có cho mình thuận lợi những bước đầu này để mình phát triển ko nhưng sẽ cố gắng hết sức, để nếu sau này có ra sao thì cũng đã từng có 1 lần (thời gian này đây) cố gắng hết sức mình để đứng dậy.
Từ bé đến lớn sống ngập tràn stress, ngày nhỏ thì gia đình chèn ép theo một lối sống trái ngược hoàn toàn vs con người mình, nhưng nhỏ thì k có khả năng tự vệ (về đấu trí, tâm trí đối vs gia đình), chèn ép thế nào thì chịu thế đấy, ngày cấp 1 lúc nào học lực cũng top 2 trong lớp môn toán, top 1 tiếng anh nhưng tiếng anh là do mình tự đam mê chứ k ai ép (và top 1 tiếng anh từ lớp 1 đến 12), có le lói tìm kiếm đến âm nhạc để thoát khỏi thực tại r nhưng chưa khoẻ
Lên đến cấp 2 bắt đầu đầu óc biết tự suy nghĩ đc cuộc sống 1 chút, có dần đam mê với âm nhạc và máy tính, nhưng bị gia đình chèn ngay, chèn hết chỉ bắt học, cấm động máy tính (nghỉ hè mới đc động -> 1 năm đc 1 tháng động máy tính) trong khi ko bao h chơi game chỉ vọc vạch đủ thứ, may là có cái máy nghe nhạc ko bị thu nhưng suốt ngày chửi vì nghe nhạc, học lực thì vẫn vậy top trong lớp, rồi giữa cấp 2 phải chọn 1 đội tuyển để theo, ngày lớp 6 thì top 2 đội tuyển anh, top 2 đội tuyển vật lý (toán thì bắt đầu chểnh mảng rồi đứng top 10) thì lúc đấy chọn đội lý để theo, mình tự chọn nhưng bây h nghĩ lại ko biết có phải do tâm trí sợ gia đình quá nên tự đánh lừa bản thân là thích học đội lý hơn hay ko :/ giờ nghĩ lại nếu theo học tiếng anh từ đó thì bây h lại có cái vốn tiếng anh xuất sắc thì cũng có cái nghề với mức sống tầm trung rồi, khá là tiếc, về vấn đề âm nhạc thì cũng tầm giữa cấp 2 là tìm đc đến nhạc rock metal và nghe ngày nghe đêm, cảm thụ âm nhạc đc nuôi dưỡng từ ngày đó, chốt lại những năm tháng cấp 2 -> theo học vật lý vô bổ, bỏ dở tiếng anh, máy tính và âm nhạc ko đc nuôi dưỡng.
Lên cấp 3 bắt đầu mù mờ về cuộc sống hiện tại, tương lai, con người thật lớn thêm một chút và tâm trí đánh nhau loạn xạ với con người bị gia đình chèn ép, thế là thành 1 người vô định sống ko mục đích (trong 3 năm c3 thôi) ko thể làm gì đc nữa học hành ko học nữa lên lớp rồi về nhà, bắt đầu chơi game giết thời gian, chơi thì ra quán net chứ máy tính nhà vẫn ko đc động, sống ẩn mình ít giao lưu, giờ lớn lên bạn bè nhận xét “những năm cấp 3 tâm trí mày như 1 đứa trẻ con trống rỗng ko biết 1 cái gì về cuộc sống bên ngoài” đúng thế thật, vì đến cấp 3 là cấm tiệt đi chơi quản ghê hơn cả quản con gái trong khi gái thì ko cần lớn nhưng mình là đàn ông sống bị bao bọc thế sau này có mà chết, nhưng ko làm gì đc cam chịu thôi, rồi học hành thì sa sút xong lại còn stress vụ thi đại học, lúc đấy nghĩ thi trượt thì đúng là về gia đình khủng bố cho phát điên mất càng nghe nhạc nhiều để quên đi thực tại (thế là cảm thụ âm nhạc càng đc nuôi dưỡng :v) may thế đéo nào vẫn đỗ đc đại học để đỡ sợ bị gia đình hành hạ trí óc hết 3 năm cấp 3 nhạt như nước lã chỉ biết chơi game giết thời gian.
Lên đại học, cuộc sống tự lập và bắt đầu vô thức có đc hành trình tìm kiếm con người thật của mình. Thì lên đại học bắt đầu phải sống tự lập, với 1 thằng đến hết cấp 3 tâm trí vẫn là 1 đứa trẻ con năm nhất đúng là cực hình, bị bắt nạt mà chỉ biết cam chịu và trốn tránh, may sao trốn đc lũ bắt nạt thì gặp đc 1 lũ bạn tốt và một số người anh em tốt, tất nhiên là tốt nhưng trong mắt xã hội và gia đình thì đấy là lũ bạn xấu, vì cuộc sống của mình “xa ngã” và qua những cuộc chơi qua những lần trải nghiệm thì mình bắt đầu biết đc con người thật của mình và bắt đầu có xích mích đối vs gia đình, nhưng mà mình ko care, mình gặp vấn đề, nó giúp, mình còn trẻ con, đụt ở điểm nào nó chỉ mình, đi chơi lúc nào nó cũng dẫn mình theo, có thể nhìn mình lúc đó giống bị dê dắt và lợi dụng nhưng lúc đó thì mình trên răng dưới dái ko có gì để lợi dụng hết, đi ăn đi chơi trên 50% là đc bao ko bị lợi dụng 1 cắc nào, đó thì sống cuộc sống của mình bắt đầu từ đó, trải nghiệm và phiêu lưu (bao gồm cả đi cảnh
) va chạm với xã hội cuộc sống, cứng cáp lên nhiều, lớn lên nhiều, và biết đc mình là ai mình muốn gì, rồi cái gì đến cx phải đến, mình bỏ dở đại học về xin gia đình theo học về máy tính, nhưng ông già muốn có bằng đại học đối vs mình cái bằng luôn luôn vô giá trị, thế là ko cho học bất cứ 1 cái gì, bắt học nốt đại học (mà học nốt thì vẫn tầm 4 năm vì 2 năm đi học toàn trượt môn đã qua cái nào đâu) đến đó thì tất nhiên mình ko thể cam chịu ông già đc nữa, mình có mục đích sống rõ ràng làm sao đi theo hão huyền bằng đại học của ông già đc, mình còn nhiều điều phải học, nhiều thứ phải va chạm ngoài xã hội, làm sao vùi đầu thêm vài năm tuổi trẻ vào cái “đại học” đấy nữa đc, người ta đi bộ từ nhỏ đến lớn, mình đến năm 18 tuổi dậm chân tại chỗ, sau 18 tuổi mình biết mình phải chạy, chạy hết sức để bằng một người bình thg, thế đéo biết làm sao vs cuộc sống thế là nghỉ vậy xong ông già vứt xó đéo care, xin tiền ăn ở vài tháng đầu để đi làm cx ko cho, xong vay bạn 10tr cắp đít đi làm (khởi nguồn nợ nần đến bây h chưa xong)Ngày đấy là đi làm lễ tân cho 1 khách sạn 3 sao nhiều tây ở, mình ko có kiến thức về nghề gì, ko bằng đại học, tiếng anh mặc dù ko theo học nhưng chắc là do năng khiếu, giao tiếp của mình vẫn ở mức trơn tru, nói chuyện vs tây vẫn mượt lắm nên có mỗi việc lễ tân ks là được nhận làm, làm đc 5tr 1 tháng sống ở hn thì may lắm là đủ ăn, và xung đột vs ông già nhưng thế nào thì vẫn phải nói, thi thoảng hết tiền đéo biết làm nào gọi xin ông già 1 2 củ vẫn cho, làm lễ tân 5tr đc gần 1 năm thì chán đéo tả dc dù mình có nát thế nào thì vẫn có sự cầu tiến trong người, làm cứ bình bình thế phát nản, rồi cũng nghỉ, về nói chuyện lại vs ông già xin đi học nghề hoặc xin tiền làm ăn, xin làm ăn mình xin rất ít, ko làm khó ông già, thừa khả năng cho mình, nhưng mà đéo, ông già nhắc lại vụ nghỉ học đại học, nhắc đi nhắc lại, mình nói chuyện nghiêm túc, nói chuyện đầy đủ dàn ý như soạn văn mẫu nhưng ông già bỏ ngoài tai ko nghe chỉ nhắc vụ nghỉ đại học thôi và bảo mình cho mình tiền đi học ko học thì bây h đừng có hỏi đi học, trong khi xin đi học 1 lĩnh vực hoàn toàn khác và học xong có cái nghề, khác hẳn vs học đại học lấy bằng xong vẫn ko có kiến thức làm gì, nhưng mà ông ko nghe chỉ chửi thôi, thế lại bị vứt xó, mà lần vứt xó này, học tiếp đại học thì chắc chắn là đéo rồi, đi làm thì đéo nốt, thực sự là đi làm công ăn lương nó vô định lắm, ko có mục đích tiến lên trong cuộc sống nên mình ko thể tiếp tục, mong mọi người đừng chửi mình vụ này.
Ok nghỉ học, nghỉ 1 công việc nhàm chán rồi mình làm gì, bị ông già vứt xó, và lần này thì mình đâm đầu vào bụi rậm luôn chứ xó nhà thì còn sáng lạng chán so với cái bụi rậm mình đâm vào, bắt đầu buông xuôi tất cả và dính lại vào bay lắc, mình bay lắc từ thời học đại học rồi nhưng ko nhiều, hồi đại học chủ yếu là đi bay ké nên cũng ngại ko đi nhiều, nhưng mà đợt này thì đúng là ác ôn, có những lần bay thông cả tuần, chơi thì càng ngày càng tốn, kẹo nó rẻ lại ko thích chơi, mỗi buổi chơi mỗi 1 viên, ke nó đắt thì lại cuốn ke, đối vs 1 thằng cảm thụ âm nhạc nhiều như mình thì nghe nhạc ông thái hoàng (làm ác vl, thái hoàng có chuyên môn âm nhạc chứ k phải vinahouse vớ vẩn) nghe cảm nhận từng chút một, xong vừa nhạc thái hoàng vừa ke thì đúng là combo tuyệt hảo ko dứt nổi, mình có thể 1 mình tự chơi hết 1 chỉ trong 1 đêm, chơi cực tốn đồ tốn tiền, xong ko làm ăn gì thì cũng đến lúc phải hết tiền, hết tiền thì đi vay, và giai đoạn này thì mình sắp kể đến hiện tại rồi, cũng may sống buông thả thế mà ko dính vào cờ bạc lô đề (có một đợt ôm bảng thấy đen quá nhưng tự chịu đc ko để lại hậu quả) vay chỉ đem đi bay lắc, xong đến lúc nợ nhiều nhiều rồi bắt đầu sợ, tính đi làm trả nợ dần, thế là làm thêm vài cái bát họ nữa với suy nghĩ đi làm, nhưng mà đéo, mình ko thể đi làm nổi nữa thế là mấy cái bát họ đấy cuối cùng cũng đổ vào bay lắc, và như tiến bịp nói thì mình cũng tiến đến giai đoạn cuối “cắm xe-báo nhà” từ lúc nghỉ làm lễ tân đến lúc báo nhà làm khoảng hơn 1 năm, về báo ông già 1 tỷ và từ lúc báo đến bây h lại dc thêm 1 năm, ông già ko giúp đồng nào (câu này là mình kể thôi ko mang hàm ý trách móc gì, riêng chuyện báo nhà này ko thể trách ai ngoài bản thân đc)
Haizzz câu chuyện cuộc đời mình, đối vs mình nó là những mắt xích móc nối với nhau cực kì chắc chắn và mỗi lần mình ko đc đi đúng hướng trong đầu là có chuyện xảy ra và cái kết cuối cùng là nợ nần báo nhà, như ae có thể thấy xuất thân mình ko phải là 1 thằng chơi bời, mình có mục đích sống nhưng mình ko đc ủng hộ, đó cx là 1 phần lý do cho việc sống buông thả của những tháng năm này, nói chung là hoàn cảnh báo nhà của mình, ko phải 100% do mình ham chơi như những báo-er khác, nhưng phần lớn vẫn là do ham chơi thôi. Thôi thì lún đến mức này rồi phải sống chết mà đi lên thôi, gia đình bỏ mặc ko giúp thì mình tự lên, chứ lún tiếp đến giai đoạn đập đá - bắn cá thì có mà reset mất
Hiện tại số nợ thì còn nguyên, và mình bắt đầu theo đuổi 1 nghề (mình chưa muốn chia sẻ vs bất kì ai) 1 nghề mà có cảm hứng cho mình tìm hiểu sâu vào và phát triển, tuy nhiên giờ mới bắt đầu chập chững bước đc nửa bước thôi, ko biết trời đất vũ trụ có cho mình thuận lợi những bước đầu này để mình phát triển ko nhưng sẽ cố gắng hết sức, để nếu sau này có ra sao thì cũng đã từng có 1 lần (thời gian này đây) cố gắng hết sức mình để đứng dậy.

tao còn nhiều điều lắm, nhưng đéo phải là vấn đề chính trong thread này, trong này hoan nghênh những anh em từng trải, già đời, va vấp nhiều vào tâm sự chia sẻ, 2 thằng chúng mày đéo bao h đủ đẳng cấp để vào đây nói chuyện chứ đừng nói là chửi bố mày như thế, nghe chưa?