Phật giáo và Chúa

CHÚNG SINH CÕI THIÊN MA PHÁ NGƯỜI TU HÀNH NHƯ SAU
1: THÂN THỂ KHÔNG BỊ CHƯỚNG NGẠI
... Người nào trong khi tu thiền do sức dụng công nên tâm tính được nhiệm màu sáng suốt, tự thấy thân mình trong giấy phút qua lại tự tại, không bị cái gì làm chướng ngại. Vì dụng công tu luyện nên tạm hiện ra các việc như vậy, không phải là chứng Thánh, nếu sinh tâm nghĩ mình chứng Thánh thì bị ma cám dỗ.
2: LOẠI BỎ TRÙNG ĐỘC TRONG THÂN
... Người trong lúc dụng công tu thiền, chợt thấy thân thể mình trong suốt, các loài trùng độc chui bò qua lại trên thân thể, cầm bỏ ra ngoài mà thân thể không đau đớn. Đó chính là dụng công tu luyện nên tạm hiện ra cảnh như vậy, không phải chứng Thánh. Nếu nghĩ mình chứng Thánh thì bị ma cám dỗ.
3: NGHE TRONG HƯ KHÔNG CÓ TIÊNG NÓI PHÁP
... Người trong lúc tu thiền, nghe trong hư không có tiếng thuyết pháp, hoặc nghe Thánh, Hiền, Tiên, Phật trong mười phương thế giới nói ra nghĩa lý nhiệm mầu. Đây là vì người dụng công tu luyện nên tự tâm biện hiện ra cảnh giới như vậy, không phải chứng Thánh, nếu nghĩ mình chứng Thánh thì bị ma ám ảnh.
4: THẤY PHẬT HIỆN VÀ HOA SEN TRỔ
... Người tu thiền định, khi tâm thanh tịnh rồi thì tự phát ra ánh sáng. Lúc bấy giờ thấy mười phương đều hiện ra sắc vàng, tất cả các vật loại hóa thành Phật hết. Rồi lại thấy đức Phật Tỳ Lô Giá Na ngồi trên đài thiên quang, các đức Phật ngồi xung quanh và có vô số hoa sen đồng thời xuất hiện. Đây là do người dụng công tu thiền nên thấy có các cảnh tạm hiện ra như vậy. Không phải chứng Thánh. Nếu nghĩ mình chứng Thánh thì bị ma cám dỗ.
5: THẤY CÁC VẬT BÁU ĐẦY KHẮP HƯ KHÔNG.
... Người tu hiền thấy mười phương hư không đều thành bảy báu, nào màu xanh, sắc vàng, đỏ, trắng, hiện ra vô số mà chẳng chướng ngại nhau. Đây là do trong lúc tu thiền. Vì người dụng công đè nén vọng niệm thái quá nên nó biến hiện ra các cảnh như vậy. Không phải chứng Thánh. Nếu nghĩ mình chứng Thánh thì bị ma cám dỗ.
6: THẤY BAN ĐÊM NHƯ BAN NGÀY.
... Người tu thiền định. Do tâm yên tịnh nên phát ra ánh sáng. Lúc bấy giờ mặc dù là đêm tối. Ở trong nhà tối mà vẫn thấy rõ hết cả mọi vật, không khác gì ban ngày. Vì người dụng công tu luyện nên tạm hiện ra cảnh như vậy. Ko phải chứng Thánh. Nếu cho mình chứng Thánh thì sẽ bị ma cám dỗ.
7: THÂN THỂ KO BIẾT ĐAU.
... Người tu thiền đến khi tâm tính được rỗng không thì thân thể không biết đau. Lúc bấy giờ lửa đốt không cháy, dao cắt đâm không đau. Đấy là do sức dụng tâm tu luyện của người nên tạm được như vậy. Không phải chứng Thánh. Nếu nghĩ mình chứng Thánh thì bị ma cám dỗ.
8: THẤY CẢNH GIỚI PHẬT HIỆN KHẮP NƠI
... Người tu thiền do dụng công cùng tột nên thấy mười phương núi sông toàn cả thế giới đều biến thành cõi Phật, đủ hết bảy món báu chiếu sáng khắp giáp. Lại thấy hằng sa chư Phật ở trong cung điện tốt đẹp hiện đầy cả hư không. Trông lên thì thấy các cung trời. Nhìn xuống lại thấy hết các cõi địa ngục đều không có chướng ngại. Đây là do lúc tu thiền, vì người ngưng vọng tưởng lâu ngày nên nó mới hóa hiện như vậy. Không phải chứng Thánh. Nếu cho mình chứng Thành thì bị đọa vào đường tà.
9: BAN ĐÊM THẤY NGHE ĐƯỢC PHƯƠNG XA.
... Trong khi tu thiền. Do tâm tham cứu sâu xa nên trong lúc giữa đêm nghe được tiếng hoặc nhìn thấy được mọi cảnh vật, con người từ ở xa. Đây là do người kiềm thúc vọng tâm thái quá nên tạm thời hiện ra như vậy. Không phải chứng Thánh. Nếu cho mình chứng Thánh thì bị đọa vào đường tà.
10: THÂN HÌNH BIẾN HÓA, NÓI PHÁP THÔNG SUỐT.
... Trong khi tu thiền. Do người dụng tâm tham cứu cùng tột nên thấy có các vị thiện tri thức, chỉ trong giây phút mà thân mình biến hóa nhiều cách. Đây là do trong khi tu thiền vì người sinh tâm chấp trước nên bị ma ám ảnh, làm cho người đó thông suốt nghĩa mầu, nói pháp vô ngại. Không phải chứng Thánh. Nếu không chấp trước thì cảnh ma này dần dần tiêu trừ. Còn nếu cho mình chứng Thánh thì bị đọa vào cảnh ma.
11: THẤY LOÀI VẬT THƯƠNG KHÓC.
... Người tu thiền khi phá trừ săc ấm rồi. Tâm trí sáng suốt. Do người dụng công dằn ép các vọng tưởng thái hóa nên phát sinh lòng thương xót các loài vật vô cùng, cho đến thấy các loài mòng muỗi, thương cũng như con ruột, thương đến nỗi sa nước mắt khóc hoài. Nếu người giác ngộ thì cảnh ấy dần dần tiêu hết ko có hại gì. Còn mê lầm không biết thì bị Ma Sầu Bi ám ảnh vào tâm, rồi thấy người tự khóc hoài. Tâm mất chánh định. Sau khi chết bị đọa vào cảnh ma.
12: CHÍ DŨNG MÃNH BẰNG PHẬT.
... Người tu thiền khi sắc ấm tiêu, thọ ấm hiện bày, thấy có nhiều điều linh ứng và những cảnh tốt đẹp hiện ra. Vì trong lòng cảm khích thái quá nên người phát tâm đại dũng mãnh, lập chí đồng với chư Phật, quyết tu một đời cho thành Phật. Không chịu trải qua bao vô số kiếp. Nếu người giác ngộ thì cảnh ấy dần dần tiêu diệt. Còn mê lầm không biết mà cho mình chứng Thánh thì bị ma nhập tâm. Lúc đó thấy người hay khoe khoang hống hách, ngã mạn không ai băng, cho đến trên thấy không có Phật, dưới thấy không có người. Mất chánh định. Sau khi chết rồi bị đọa vào ác đạo.
13: TÂM NGHĨ TƯỞNG KHÔ KHAN.
... Người tu thiền. Khi cảnh giới địa vị đã qua khỏi. Cảnh giới địa vị mới chưa chứng. Lúc ấy bơ vơ giữa chừng vì trí lực suy kém nên trong tâm sanh ra khô khan. Tất cả thời khoảnh khắc giây phút nhớ nghĩ vẩn vơ rồi tự cho đó là tinh tấn. Đây là vì trong lúc tu thiền không có trí tuệ sáng suốt để phán đoán. Nếu người hiểu biết thì không có hại. Còn mê lầm không biết, cho mình chứng Thánh thì bị ma ám ảnh vào tâm. Mất chánh định. Chết rồi đọa vào ác đạo.
14: ĐẶNG CHÚT ÍT CHO LÀ ĐẦY ĐỦ. ( đặng tức là được. Đặng trong bài là chứng được).
... Người tu thiền định khi sắc ấm tiêu. Thọ ấm hiện bày. Vì dùng huệ nhiều hơn định. Mất sự thăng bằng nên gặp những cảnh thù thắng hiện ra. Sanh lòng nghi ngờ cho là Đức Tỳ Lô Giá Na Phật, mới đặng chút ít cho là đầy đủ. Nếu người hiểu biết thì không có hại. Còn mê lầm không biết cho mình chứng Thánh thì bị ma ám ảnh. Khi gặp ai, gặp người nào cũng tự xưng chứng đắc đạo vô thượng Bồ Đề. Như thế sẽ mất chánh định. Sau chết đọa vào đường ma.
15: TÂM BUỒN RẦU VÔ HẠN.
... Người tu thiền định khi cảnh cũ đã mất. Địa vị mới chưa chứng. Tự thấy bơ vơ. Gặp cảnh gian nan nguy hiểm, sinh tâm buồn rầu vô hạn, tâm không muốn sống. Cầu xin người khác giết giúp thân mạng mình để sớm được giải thoát. Đây là do trong khi tu hành. Người tu thiếu phương tiện để lướt qua những cảnh ấy. Nếu liễu ngộ (nhận biết) thì không hại. Còn mê lầm không biết mà cho mình chứng Thánh thì bị Ma Ưu Sầu ám ảnh rồi lúc thiền tự cầm gươm dao lóc lấy thịt mình, thích bỏ thân mạng, thường hay lo buồn hoặc vào ở núi non rừng rú, không muốn thấy người, mất tâm chánh định, sau chết rồi đọa vào đường ma.
16: VUI CƯỜI KHÔNG THÔI.
... Người tu thiền định khi tâm được thanh tịnh an ổn rồi. Bỗng nhiên sinh ra vui mừng vô hạn không thể ngăn được. Nếu hiểu biết thì không hại. Còn mê lầm cho mình chứng Thánh thì bị ma nhập tâm. Lúc đó thấy ai cũng cười. Đi đứng nằm ngồi một mình cũng cười. Đi đường một mình thì nói cười ca múa tự cho rằng đã chứng được vô ngại giải thoát. Như thế mất chánh định và chết sẽ đọa đường tà.
17: SINH ĐẠI NGÃ MẠN.
... Người tu thiền định khi thấy sắc ấm tiêu, thọ ấm hiện bày, tự cho được như thế là đầy đủ rồi, sinh tâm đại ngã mạn. Đối với mười phương chư Phật còn khinh khi. Huống hồ là Thinh Văn, Duyên Giác. Nếu hiểu ngộ (nhận biết) thì không hại. Còn nếu mê lầm không biết cho là chứng Thánh thì bị ma đại ngã mạn nó nhập tâm. Không lạy Phật Tổ. Hủy hoại kinh tượng. Hạng người ấy thường nói với tín đồ rằng: Tượng Phật bằng cây gỗ, đất, đồng, chì...v.v. Còn kinh chỉ là giấy mực. Có gì mà kính lạy. Nhục thân (thân thể người) này mới là chân thật hiện hữu, sao không cung kính, thật là điên đảo. Tín đồ nghe rồi tin theo, đốt kinh phá hủy tượng Phật. Người làm cho chúng sinh nghi lầm như thế. Sau khi chết rồi bị đọa vào địa ngục vô gián.
18: TÂM SINH KHINH AN.
... Người tu thiền định khi sắc ấm tiêu, thọ ấm hiện bày. Trong tâm sinh ra vô lượng khinh an rồi tự cho mình đã chứng Thánh, được đại tự tại. Nếu người hiểu biết thì không hại. Còn mê lầm không biết thì bị ma nhập tâm rồi tự cho mình đã đầy đủ, không cần tinh tấn, mất chánh định. Sau khi chết rồi bị đọa vào đường tà.
19: CHẤP KHÔNG.
... Người tu thiền định khi sắc ấm tiêu, thọ ấm hiện bày thì trong tâm bỗng sáng rồi sinh ra chấp đoạn diệt. Bác không có nhân quả, không có tội phúc, tất cả đều không. Nếu người hiểu biết thì không hại. Còn mê lầm không biết chấp mình chứng Thánh thì bị ma nhập tâm, rồi chê bai người trì giới cho là tu hành Tiểu Thừa. Tự cho, tự xưng mình là Bồ Tát ngộ lý chân không rồi. Không còn trì giới và không phạm giới nữa. Vẫn ăn thịt và uống rượu và làm những việc tà dục. Do thần lực của ma làm cho người say mê. Thương yêu cung phụng, luôn luôn trung thành, chẳng sinh lòng nghi ngờ hủy báng. Vì ma nhập lâu ngày làm cho phải điên. Đến nỗi ăn uống những đồ nhơ uế, cũng như uống rượu ăn thịt, phá các giới cấm của Phật, hoàn toàn chấp không. Làm mất chánh kiến của mình. Sau khi chết rồi đọa vào đường ác.
20: VÌ QUÁ THAM ÁI NÊN SINH RA CUỒNG
... Người tu thiền định khi sắc ấm tiêu, thọ ấm hiện bày thì sinh ra vô cùng ái dục, đến nỗi phát cuồng. Nếu người giác ngộ thì cảnh đó hết dần. Còn nếu mê lầm không biết cho là chứng Thánh thì bị ma nhập tâm, rồi khuyến hóa người đời bình đẳng hành dục, nói với tín đồ rằng: Hành dục là đạo Bồ Đề, người hành dâm dục là kẻ duy trì chánh pháp. Do thần lực của ma làm cho người cuồng kia chinh phục được cả ngàn muôn người. Đến chừng ma nhàm chán, bỏ người tu thiền kia rồi. Lúc bấy giờ người không còn oai đức gì nữa. Bị luật nước giam cầm xử trị. Đến khi chết bị đọa vào địa ngục vô gián.

copy của người anh/ người thầy/ của t
 
Khi nào quy y mới cần giữ ngũ giới. Phật tử thì không nhất thiết phải quy y . Mày cần đọc nhiều hơn đừng quote bài của tao vôi
Bớt mầy, Phật tử mày gọi đó là Cư sỹ, cứ theo Phật là phải quy y tam bảo chứ sao lại k quy y mà đòi là Phật tử. Nói như mày cả VN này cứ đi chùa là thành phật tử mẹ rồi =))

Mày thử lên chùa xin làm Phật tử mà đòi đéo quy y xem ai cho mày mác Phật tử nào =))
 
Bớt mầy, Phật tử mày gọi đó là Cư sỹ, cứ theo Phật là phải quy y tam bảo chứ sao lại k quy y mà đòi là Phật tử. Nói như mày cả VN này cứ đi chùa là thành phật tử mẹ rồi =))

Mày thử lên chùa xin làm Phật tử mà đòi đéo quy y xem ai cho mày mác Phật tử nào =))
Thôi tao thua. Tao nhận sai
 
Bớt mầy, Phật tử mày gọi đó là Cư sỹ, cứ theo Phật là phải quy y tam bảo chứ sao lại k quy y mà đòi là Phật tử. Nói như mày cả VN này cứ đi chùa là thành phật tử mẹ rồi =))

Mày thử lên chùa xin làm Phật tử mà đòi đéo quy y xem ai cho mày mác Phật tử nào =))
m xàm lồng khi đánh đồng Phật giáo Bắc Tông VN đại diện cho Phật giáo nói chung.
phật giáo Tây Tạng ko có gò ngũ giới ăn chay, Lạt Ma có vợ là thường.
phật giáo Nhật bản lấy vợ, chức vị còn được cha truyền con nối
ngay tại VN, phật giáo Nam tông cũng ăn mặn như thường.

Bảo Phật là người thường thì ko đúng. Phật xuất thân là người bình thường tu lên cao, nhưng đạt cấp độ Phật rồi thì đâu còn là người bình thường nữa , Phật có thần thông, cái này mày tìm hiểu về các chuyện kể của phật Thích ca là biết.

Thế gian ko chỉ có 1 vị Phật, mà có vô vàn Phật tổ. Phật Thích ca là người có thật trong lịch sử, còn các Phật tổ khác cũng mơ hồ như Chúa vậy.
 
m xàm lồng khi đánh đồng Phật giáo Bắc Tông VN đại diện cho Phật giáo nói chung.
phật giáo Tây Tạng ko có gò ngũ giới ăn chay, Lạt Ma có vợ là thường.
phật giáo Nhật bản lấy vợ, chức vị còn được cha truyền con nối
ngay tại VN, phật giáo Nam tông cũng ăn mặn như thường.

Bảo Phật là người thường thì ko đúng. Phật xuất thân là người bình thường tu lên cao, nhưng đạt cấp độ Phật rồi thì đâu còn là người bình thường nữa , Phật có thần thông, cái này mày tìm hiểu về các chuyện kể của phật Thích ca là biết.

Thế gian ko chỉ có 1 vị Phật, mà có vô vàn Phật tổ. Phật Thích ca là người có thật trong lịch sử, còn các Phật tổ khác cũng mơ hồ như Chúa vậy.
giờ Phật giáo chia nhiều tông phái, mỗi tông phái nó thích như nào là quyền của nó. Phật giáo Tây Tạng cũng dăm bảy loại, còn loại Lạt ma lấy vợ mày cho tao cái link xem?
Phật giáo nguyên thuỷ từ thời đức Phật cũng ăn mặn nên ăn mặn nó là chuyện bth.

Thần thông thì ngoại đạo cũng có, sang Ấn những người tu hành lâu năm có thần thông là chuyện bth chứ đâu gì đức Phật mới có thần thông. Cứ tu đắc thiền Chỉ thì thần thông đã hiển lộ rồi.
 
mày hiểu thế nào là biết như thực không, người tu hành thì người ta biết như thực. Còn như tao với mày thì gọi là biết xuông, biết lý thuyết thôi. Ví như mày biết nhậu là hại thân, biết xem sẽ nhiều là hại não, biết chây lười thì không phát triển...nhưng mày vẫn đéo thoát ra đc mấy cái mày biết thừa đó. Nên cái đéo gì cũng chỉ là biết lý thuyết. Người tu hành thì người ta nhìn rõ hình tướng vạn pháp nên họ biết như thực.
Thì mày muốn thoát ra thì phải ra sức tu hành,chứ ngồi đó bàn luận sao có thành quả được,ngay như chuyện địt bộp cũng phải học hỏi luyện tập từ từ,lúc chơi lần đầu chưa đút c vô lờ nó bắn rồi,vài lần sau thì đút vô mới bắn,rồi từ từ 5,10,15p tăng lên,chứ có thằng nào chơi gái lần đầu cả tiếng dc.
 
Nói mày đừng tự ái, mày cũng như đang nhét chữ vào mồm Chúa với Phật ấy, dù có khác biệt về phương thức nhưng mục đích đều là cứu người và phổ độ chúng sanh.
Còn việc thờ chung hay riêng thì đúng là nên riêng =)))
 
Nói mày đừng tự ái, mày cũng như đang nhét chữ vào mồm Chúa với Phật ấy, dù có khác biệt về phương thức nhưng mục đích đều là cứu người và phổ độ chúng sanh.
Còn việc thờ chung hay riêng thì đúng là nên riêng =)))
Phật và chúa cứu đc người thì đéo có ai phải gặp tai nạn, bệnh tật mà chết.
 
Phật và chúa cứu đc người thì đéo có ai phải gặp tai nạn, bệnh tật mà chết.
Cứu người không phải dạy người ta trốn tránh nợ nần nghiệp chướng, nghiệp ko trả lúc này thì trả lúc khác, ko thoát được và không ai trả hết hộ cho mày. Bệnh tật cũng có liên quan đến trả nghiệp.
Cứu là đưa họ bít lối mà trả sạch hóa giải tội lỗi và nghiệp nợ, ko phải đi giúp mày lách hết tội lỗi mày phạm từ trước, né hết nạn tai và chết chóc mà số mày phải gánh, ko có đâu, tự tu trả nghiệp lấy.
Còn không có duyên, số mạt vật, trước phạm nhiều tội lỗi quá cũng ko đến lượt cứu bảo mạng =)))) tao nói mong mày đừng tự ái, đổ chấp thói đời. Phật từ bi thương xót chúng sanh nhưng không có duyên cũng ko phổ độ đâu mà
 
Sửa lần cuối:
Phật và chúa cứu đc người thì đéo có ai phải gặp tai nạn, bệnh tật mà chết.
Nói thẳng ra là nhiều kinh sách viết nhưng người phàm đéo hiểu rõ. Ai bảo bệnh ung thư mà Phật Cứu đấy =)) t theo Tịnh Độ - bị mang tiếng là Pháp Môn Quỳ Lạy còn đéo ngửi đc đây =)) kinh sách viết nhưng sư giờ mải đi cúng với kiếm tiền đéo chịu tu để mở mang cho mình và hoằng pháp chúng sinh.
Có câu niệm Đức Quán Thế Âm Bồ Tát cứu con khỏi hầm lửa cháy -ko hiểu hết nghĩa nhảy mẹ vào kho xăng rồi niệm =)))
 
đậu má, ví như mày quy y theo đạo mà vẫn sinh hoạt như người bth thì người ta gọi là cư sĩ tại gia, kể cả là tại gia thì cũng phải cấm nhậu, cấm trộm cắp, cấm tà dâm (chịch người k phải vợ,chồng), cấm nói láo. còn tăng ni sống cùng tăng đoàn thì phải cạo râu và cấm tiệt mấy cái thứ phàm trần nha mày.
Tao mới bắt đầu tìm hiểu đạo phật nhưng tao vẫn xem sex và sóc lọ thì có tu hành dc ko
 
Tôn giá là quan điểm mỗi người không phải ai cũng đủ kiến thức và lý trý để tư duy về thế giới quan và có quan điểm sống cá nhân đúng đắn .
Tôn giáo có thể là điểm tựa cũng như bản lề của 1 số người dựa vào nó để sống (thường thì tôn giáo đều là hướng thiện theo 1 cách nào đó ) .
Mày không nên nghĩ quan điểm mày là đúng đâu vì thế giới này vốn đéo có đúng sai bản thân tôn giáo cũng không phải là toàn năng luôn luôn đúng nó có thể đúng vs người này và sai với người kia .
Quan điểm cá nhân của tao mỗi 1 tôn giáo là 1 tham chiếu để học hỏi, có thể tín cũng có thể không tín .
 
Tao thấy đứa nào đánh đồng 2 đạo này với nhau rất là ấu trĩ. Có đạo còn thờ luôn cả Chúa lẫn Phật chung mâm =)))

Phật và Chúa hầu hết là không cùng quan điểm, thế mà lại thờ chung là sao? bar phải ah?

Phật là nhân vật có thật bằng xương bằng thịt - Chúa sáng thế thì giống kiểu mấy ông Phật thời hiện đại như A di đà, Di lặc, Bồ tát..nghe thì nhiều mà chả ai thấy bh.

Phật phủ nhận một đấng siêu nhiên tạo nên vũ trụ và thế giới. Phật chỉ ra rằng do cái này có nên cái kia có, cái này mà mất thì cái kia cũng bay màu. Nó là những phản ứng hoá học nên cái này tạo ra cái kia chứ chả có cái mẹ gì là tự nhiên hay đấng nào tạo dựng mà thành cả.

Phật bảo chết thì phải tiếp tục luân hồi, chúng mài có thủ khoa ngành đầu thai thì cũng do kế thừa nghiệp tốt từ kiếp trước chứ đéo phải tự dưng đẻ ra có người giàu kẻ hèn, ng đẹp kẻ xấu. Chúa thì ko có khái niệm luân hồi, chết là 1 lên thiêng đàng, 2 là xuống địa ngục.

Phật không có quyền năng, ko có khả năng ban ơn hay giáng hoạ hay phán sét bất cứ ai, đơn giản Phật là con người tu tập và đạt tới trí tuệ thấu hiểu bản chất nhân sinh và vũ trụ quan và dạy lại những gì mình tự chứng, ai tu theo thì chứng, k tu thì thôi, Phật chứ k phải đấng siêu hình gì hết.

Chúa giảng giáo điều nhân đạo và không có thực hành tâm linh. Còn Phật là tu tập, là hành trì, là thiền định và phát triển trí tuệ tâm linh.

Chúa không khắt khe, chúa ko cấm nhậu, ko cấm chịch, ko cấm vui vẻ...còn Phật thì cấm tiệt, Tu hành thì phải cạo bỏ râu tóc tượng trưng cho việc rũ bỏ tất cả, k vương vấn gì, ko có nhục dục, không động tới các loại kích thích, ko nghe nhạc sướng, ko hội họp đàn ca, không đam mê những thứ phàm phu trần tục, ngày chỉ ăn 1 bữa để nuôi tấm thân chứ k cho ăn lắm ngủ nhiều...sống cuộc sống tịnh tịch, ít nói, ít cười, nếu nói chỉ nói tới pháp chứ k chém gió buôn chuyện xàm.

Nói chung là Phật với Chúa như 2 chiến tuyến, chả có cái mẹ gì là giống nhau cả. Còn đứa nào bảo giống nhau là đạo nào cũng hướng thiện thì học mẹ lại cấp 1 có môn đạo đức chứ cần gì phải theo đạo =)))
đạo Cao đài thờ hầm bà lằng nhưng thôi đạo tào lao tự nó suy vong thôi.
Mấy người "đánh đồng" Chúa và Phật thì có 2 dạng:
- Loại biết rõ "như mày" nhưng tuệ hơn mày 1 chút, biết việc giải thích không có lợi lạc cho người nghe/tranh luận dù người đó là đạo gì cho nên họ cứ xuôi theo ngữ cảnh tránh việc chả đâu đến đâu mà lại sinh bất hòa không đáng có.
- Loại thứ 2 là ngu như con bò thôi khỏi diễn giải tốn thần kinh.
 
Nên tao không thích gọi đạo Phật là tôn giáo, vì bản chất nó không có những quy củ giáo điều (do người sáng lập tạo ra). Tao coi đạo Phật là một triết thuyết, và Phật là một triết gia, đem tư tưởng thuyết giảng để ai học thì học.

Dùng từ "đạo Phật" đúng hơn là "Phật giáo".
Đạo giác ngộ đi mày, Phật thì tụi kia cứ nhầm sang phải úm ba la xì bùa của bắc tôn hương khói ngút ngàn
 
CHÚNG SINH CÕI THIÊN MA PHÁ NGƯỜI TU HÀNH NHƯ SAU
1: THÂN THỂ KHÔNG BỊ CHƯỚNG NGẠI
... Người nào trong khi tu thiền do sức dụng công nên tâm tính được nhiệm màu sáng suốt, tự thấy thân mình trong giấy phút qua lại tự tại, không bị cái gì làm chướng ngại. Vì dụng công tu luyện nên tạm hiện ra các việc như vậy, không phải là chứng Thánh, nếu sinh tâm nghĩ mình chứng Thánh thì bị ma cám dỗ.
2: LOẠI BỎ TRÙNG ĐỘC TRONG THÂN
... Người trong lúc dụng công tu thiền, chợt thấy thân thể mình trong suốt, các loài trùng độc chui bò qua lại trên thân thể, cầm bỏ ra ngoài mà thân thể không đau đớn. Đó chính là dụng công tu luyện nên tạm hiện ra cảnh như vậy, không phải chứng Thánh. Nếu nghĩ mình chứng Thánh thì bị ma cám dỗ.
3: NGHE TRONG HƯ KHÔNG CÓ TIÊNG NÓI PHÁP
... Người trong lúc tu thiền, nghe trong hư không có tiếng thuyết pháp, hoặc nghe Thánh, Hiền, Tiên, Phật trong mười phương thế giới nói ra nghĩa lý nhiệm mầu. Đây là vì người dụng công tu luyện nên tự tâm biện hiện ra cảnh giới như vậy, không phải chứng Thánh, nếu nghĩ mình chứng Thánh thì bị ma ám ảnh.
4: THẤY PHẬT HIỆN VÀ HOA SEN TRỔ
... Người tu thiền định, khi tâm thanh tịnh rồi thì tự phát ra ánh sáng. Lúc bấy giờ thấy mười phương đều hiện ra sắc vàng, tất cả các vật loại hóa thành Phật hết. Rồi lại thấy đức Phật Tỳ Lô Giá Na ngồi trên đài thiên quang, các đức Phật ngồi xung quanh và có vô số hoa sen đồng thời xuất hiện. Đây là do người dụng công tu thiền nên thấy có các cảnh tạm hiện ra như vậy. Không phải chứng Thánh. Nếu nghĩ mình chứng Thánh thì bị ma cám dỗ.
5: THẤY CÁC VẬT BÁU ĐẦY KHẮP HƯ KHÔNG.
... Người tu hiền thấy mười phương hư không đều thành bảy báu, nào màu xanh, sắc vàng, đỏ, trắng, hiện ra vô số mà chẳng chướng ngại nhau. Đây là do trong lúc tu thiền. Vì người dụng công đè nén vọng niệm thái quá nên nó biến hiện ra các cảnh như vậy. Không phải chứng Thánh. Nếu nghĩ mình chứng Thánh thì bị ma cám dỗ.
6: THẤY BAN ĐÊM NHƯ BAN NGÀY.
... Người tu thiền định. Do tâm yên tịnh nên phát ra ánh sáng. Lúc bấy giờ mặc dù là đêm tối. Ở trong nhà tối mà vẫn thấy rõ hết cả mọi vật, không khác gì ban ngày. Vì người dụng công tu luyện nên tạm hiện ra cảnh như vậy. Ko phải chứng Thánh. Nếu cho mình chứng Thánh thì sẽ bị ma cám dỗ.
7: THÂN THỂ KO BIẾT ĐAU.
... Người tu thiền đến khi tâm tính được rỗng không thì thân thể không biết đau. Lúc bấy giờ lửa đốt không cháy, dao cắt đâm không đau. Đấy là do sức dụng tâm tu luyện của người nên tạm được như vậy. Không phải chứng Thánh. Nếu nghĩ mình chứng Thánh thì bị ma cám dỗ.
8: THẤY CẢNH GIỚI PHẬT HIỆN KHẮP NƠI
... Người tu thiền do dụng công cùng tột nên thấy mười phương núi sông toàn cả thế giới đều biến thành cõi Phật, đủ hết bảy món báu chiếu sáng khắp giáp. Lại thấy hằng sa chư Phật ở trong cung điện tốt đẹp hiện đầy cả hư không. Trông lên thì thấy các cung trời. Nhìn xuống lại thấy hết các cõi địa ngục đều không có chướng ngại. Đây là do lúc tu thiền, vì người ngưng vọng tưởng lâu ngày nên nó mới hóa hiện như vậy. Không phải chứng Thánh. Nếu cho mình chứng Thành thì bị đọa vào đường tà.
9: BAN ĐÊM THẤY NGHE ĐƯỢC PHƯƠNG XA.
... Trong khi tu thiền. Do tâm tham cứu sâu xa nên trong lúc giữa đêm nghe được tiếng hoặc nhìn thấy được mọi cảnh vật, con người từ ở xa. Đây là do người kiềm thúc vọng tâm thái quá nên tạm thời hiện ra như vậy. Không phải chứng Thánh. Nếu cho mình chứng Thánh thì bị đọa vào đường tà.
10: THÂN HÌNH BIẾN HÓA, NÓI PHÁP THÔNG SUỐT.
... Trong khi tu thiền. Do người dụng tâm tham cứu cùng tột nên thấy có các vị thiện tri thức, chỉ trong giây phút mà thân mình biến hóa nhiều cách. Đây là do trong khi tu thiền vì người sinh tâm chấp trước nên bị ma ám ảnh, làm cho người đó thông suốt nghĩa mầu, nói pháp vô ngại. Không phải chứng Thánh. Nếu không chấp trước thì cảnh ma này dần dần tiêu trừ. Còn nếu cho mình chứng Thánh thì bị đọa vào cảnh ma.
11: THẤY LOÀI VẬT THƯƠNG KHÓC.
... Người tu thiền khi phá trừ săc ấm rồi. Tâm trí sáng suốt. Do người dụng công dằn ép các vọng tưởng thái hóa nên phát sinh lòng thương xót các loài vật vô cùng, cho đến thấy các loài mòng muỗi, thương cũng như con ruột, thương đến nỗi sa nước mắt khóc hoài. Nếu người giác ngộ thì cảnh ấy dần dần tiêu hết ko có hại gì. Còn mê lầm không biết thì bị Ma Sầu Bi ám ảnh vào tâm, rồi thấy người tự khóc hoài. Tâm mất chánh định. Sau khi chết bị đọa vào cảnh ma.
12: CHÍ DŨNG MÃNH BẰNG PHẬT.
... Người tu thiền khi sắc ấm tiêu, thọ ấm hiện bày, thấy có nhiều điều linh ứng và những cảnh tốt đẹp hiện ra. Vì trong lòng cảm khích thái quá nên người phát tâm đại dũng mãnh, lập chí đồng với chư Phật, quyết tu một đời cho thành Phật. Không chịu trải qua bao vô số kiếp. Nếu người giác ngộ thì cảnh ấy dần dần tiêu diệt. Còn mê lầm không biết mà cho mình chứng Thánh thì bị ma nhập tâm. Lúc đó thấy người hay khoe khoang hống hách, ngã mạn không ai băng, cho đến trên thấy không có Phật, dưới thấy không có người. Mất chánh định. Sau khi chết rồi bị đọa vào ác đạo.
13: TÂM NGHĨ TƯỞNG KHÔ KHAN.
... Người tu thiền. Khi cảnh giới địa vị đã qua khỏi. Cảnh giới địa vị mới chưa chứng. Lúc ấy bơ vơ giữa chừng vì trí lực suy kém nên trong tâm sanh ra khô khan. Tất cả thời khoảnh khắc giây phút nhớ nghĩ vẩn vơ rồi tự cho đó là tinh tấn. Đây là vì trong lúc tu thiền không có trí tuệ sáng suốt để phán đoán. Nếu người hiểu biết thì không có hại. Còn mê lầm không biết, cho mình chứng Thánh thì bị ma ám ảnh vào tâm. Mất chánh định. Chết rồi đọa vào ác đạo.
14: ĐẶNG CHÚT ÍT CHO LÀ ĐẦY ĐỦ. ( đặng tức là được. Đặng trong bài là chứng được).
... Người tu thiền định khi sắc ấm tiêu. Thọ ấm hiện bày. Vì dùng huệ nhiều hơn định. Mất sự thăng bằng nên gặp những cảnh thù thắng hiện ra. Sanh lòng nghi ngờ cho là Đức Tỳ Lô Giá Na Phật, mới đặng chút ít cho là đầy đủ. Nếu người hiểu biết thì không có hại. Còn mê lầm không biết cho mình chứng Thánh thì bị ma ám ảnh. Khi gặp ai, gặp người nào cũng tự xưng chứng đắc đạo vô thượng Bồ Đề. Như thế sẽ mất chánh định. Sau chết đọa vào đường ma.
15: TÂM BUỒN RẦU VÔ HẠN.
... Người tu thiền định khi cảnh cũ đã mất. Địa vị mới chưa chứng. Tự thấy bơ vơ. Gặp cảnh gian nan nguy hiểm, sinh tâm buồn rầu vô hạn, tâm không muốn sống. Cầu xin người khác giết giúp thân mạng mình để sớm được giải thoát. Đây là do trong khi tu hành. Người tu thiếu phương tiện để lướt qua những cảnh ấy. Nếu liễu ngộ (nhận biết) thì không hại. Còn mê lầm không biết mà cho mình chứng Thánh thì bị Ma Ưu Sầu ám ảnh rồi lúc thiền tự cầm gươm dao lóc lấy thịt mình, thích bỏ thân mạng, thường hay lo buồn hoặc vào ở núi non rừng rú, không muốn thấy người, mất tâm chánh định, sau chết rồi đọa vào đường ma.
16: VUI CƯỜI KHÔNG THÔI.
... Người tu thiền định khi tâm được thanh tịnh an ổn rồi. Bỗng nhiên sinh ra vui mừng vô hạn không thể ngăn được. Nếu hiểu biết thì không hại. Còn mê lầm cho mình chứng Thánh thì bị ma nhập tâm. Lúc đó thấy ai cũng cười. Đi đứng nằm ngồi một mình cũng cười. Đi đường một mình thì nói cười ca múa tự cho rằng đã chứng được vô ngại giải thoát. Như thế mất chánh định và chết sẽ đọa đường tà.
17: SINH ĐẠI NGÃ MẠN.
... Người tu thiền định khi thấy sắc ấm tiêu, thọ ấm hiện bày, tự cho được như thế là đầy đủ rồi, sinh tâm đại ngã mạn. Đối với mười phương chư Phật còn khinh khi. Huống hồ là Thinh Văn, Duyên Giác. Nếu hiểu ngộ (nhận biết) thì không hại. Còn nếu mê lầm không biết cho là chứng Thánh thì bị ma đại ngã mạn nó nhập tâm. Không lạy Phật Tổ. Hủy hoại kinh tượng. Hạng người ấy thường nói với tín đồ rằng: Tượng Phật bằng cây gỗ, đất, đồng, chì...v.v. Còn kinh chỉ là giấy mực. Có gì mà kính lạy. Nhục thân (thân thể người) này mới là chân thật hiện hữu, sao không cung kính, thật là điên đảo. Tín đồ nghe rồi tin theo, đốt kinh phá hủy tượng Phật. Người làm cho chúng sinh nghi lầm như thế. Sau khi chết rồi bị đọa vào địa ngục vô gián.
18: TÂM SINH KHINH AN.
... Người tu thiền định khi sắc ấm tiêu, thọ ấm hiện bày. Trong tâm sinh ra vô lượng khinh an rồi tự cho mình đã chứng Thánh, được đại tự tại. Nếu người hiểu biết thì không hại. Còn mê lầm không biết thì bị ma nhập tâm rồi tự cho mình đã đầy đủ, không cần tinh tấn, mất chánh định. Sau khi chết rồi bị đọa vào đường tà.
19: CHẤP KHÔNG.
... Người tu thiền định khi sắc ấm tiêu, thọ ấm hiện bày thì trong tâm bỗng sáng rồi sinh ra chấp đoạn diệt. Bác không có nhân quả, không có tội phúc, tất cả đều không. Nếu người hiểu biết thì không hại. Còn mê lầm không biết chấp mình chứng Thánh thì bị ma nhập tâm, rồi chê bai người trì giới cho là tu hành Tiểu Thừa. Tự cho, tự xưng mình là Bồ Tát ngộ lý chân không rồi. Không còn trì giới và không phạm giới nữa. Vẫn ăn thịt và uống rượu và làm những việc tà dục. Do thần lực của ma làm cho người say mê. Thương yêu cung phụng, luôn luôn trung thành, chẳng sinh lòng nghi ngờ hủy báng. Vì ma nhập lâu ngày làm cho phải điên. Đến nỗi ăn uống những đồ nhơ uế, cũng như uống rượu ăn thịt, phá các giới cấm của Phật, hoàn toàn chấp không. Làm mất chánh kiến của mình. Sau khi chết rồi đọa vào đường ác.
20: VÌ QUÁ THAM ÁI NÊN SINH RA CUỒNG
... Người tu thiền định khi sắc ấm tiêu, thọ ấm hiện bày thì sinh ra vô cùng ái dục, đến nỗi phát cuồng. Nếu người giác ngộ thì cảnh đó hết dần. Còn nếu mê lầm không biết cho là chứng Thánh thì bị ma nhập tâm, rồi khuyến hóa người đời bình đẳng hành dục, nói với tín đồ rằng: Hành dục là đạo Bồ Đề, người hành dâm dục là kẻ duy trì chánh pháp. Do thần lực của ma làm cho người cuồng kia chinh phục được cả ngàn muôn người. Đến chừng ma nhàm chán, bỏ người tu thiền kia rồi. Lúc bấy giờ người không còn oai đức gì nữa. Bị luật nước giam cầm xử trị. Đến khi chết bị đọa vào địa ngục vô gián.

copy của người anh/ người thầy/ của t
Trong đạo phật có ma quỷ ko mày
 
Ví thử lúc bé nhà cho ăn miếng thịt có nhè ra ko :))
Là sao,t chưa hiểu

T xem youtube thấy có vị trưởng lão thích thông lạc nói có phép tác ý,tức là đau bệnh chỉ cần nhẩm trong tâm cái bệnh ấy hết đi thì tự khắc nó hết.mày có luyện cái này ko
 
Nói thẳng ra là nhiều kinh sách viết nhưng người phàm đéo hiểu rõ. Ai bảo bệnh ung thư mà Phật Cứu đấy =)) t theo Tịnh Độ - bị mang tiếng là Pháp Môn Quỳ Lạy còn đéo ngửi đc đây =)) kinh sách viết nhưng sư giờ mải đi cúng với kiếm tiền đéo chịu tu để mở mang cho mình và hoằng pháp chúng sinh.
Có câu niệm Đức Quán Thế Âm Bồ Tát cứu con khỏi hầm lửa cháy -ko hiểu hết nghĩa nhảy mẹ vào kho xăng rồi niệm =)))
Nghiệp méo chịu tu trả cứ chạy để lách, chạy làm giàu, ham mê vật chất, thần thông rồi lại đổ phật không thương xót cứu giúp chúng sanh thì tao cũng lạy, tu được thì đã bớt ngu rồi
 
war tôn giáo có bị cấm ở đây ko bây, tao thích nhưng mà sợ mod cho vé chung thân :vozvn (20):
 
war tôn giáo có bị cấm ở đây ko bây, tao thích nhưng mà sợ mod cho vé chung thân :vozvn (20):
Mày thích thì war đi, đây còn nhẹ chán so với voz, tao ngược gió mấy chục thớt sướng v.l nhưng sau mất mấy cái nick
 
Trong đạo phật có ma quỷ ko mày
Bảo là có thì cũng ko hẳn là đúng vì mình đâu thấy biết
Bảo là không thì cũng ko hẳn vì vẫn tồn tại song song vượt xa khỏi thế giới loài người. “Cõi” atula - tức Đại Thọ Quỷ có những con tồn tại 3 triệu kiếp (1 kiếp = 100 năm thiên. 1 ngày thiên = 30 năm trái đất) có thể đấy là 1 thực thể trong vũ trụ này mà vũ trụ này với sự hiểu biết của khoa học loài người thì m thấy nó ntn rồi đấy
 
Chúng mày đang nghe 1 thằng Ngu nó nói ra suy nghĩ của nó đấy. Tốt nhất lướt qua và đừng tranh luận

Kệ con cụ nhà nó :v Kẹ con mẹ nó đi ae ạ
 

Có thể bạn quan tâm

Top