Cảm giác cay đắng nhất chúng mày từng trải qua là gì? Anh em vào bổ quả sự cái nhỉ.

Xitrum3108

Gió lạnh đầu buồi
Cái cảm giác cay đắng nhất của t là sự tin tưởng sự tôn trọng bị đặt nhầm chỗ. Cái cảm giác dù xung quanh mình có rất nhiều mqh, mình dành cho họ sự tôn trọng sự tin tưởng nhưng sau đó nhận ra rằng họ không như tao từng nghĩ. Dù bên ngoài nhìn vào có thể người khác sẽ thấy t đầy đủ, bình yên nhưng không phải người trong cuộc như t nên họ ko thể thấy đc cái nỗi cô đơn, cái sự cay đắng khi niềm tin, sự tôn trọng bị đặt nhầm chỗ. Mặc dù những vấn đề đều xuất phát từ phía tao đầu tiên, trách nhiệm t phải chịu đầu tiên nhưng trước giờ t vẫn luôn cố sống hài hoà, dĩ hoà vi quý, đôi khi cố để vừa lòng người ta nhưng càng thế thì t càng nhận lại những điều tệ hơn. Thực sự đôi lúc nhìn lại t vẫn thấy sự non nớt của mình và cái giá cho sự non nớt khờ khạo của tao là mất tiền, mất tình, mất sự gắn kết. Quay đi quẩn lại cũng chỉ có gia đình là sẵn sàng bên mày, ở cạnh mày những lúc mày xuống dốc nhất, lạc lõng nhất vậy mà trc h tao nhìn lại và thấy mình vô tâm vô cảm với chính những người ruột thịt, lao đầu ra ngoài kia chạy theo những cuộc vui vô bổ, những cái ham muốn nhất thời bỏ ngoài tai sự quan tâm lo lắng từ gia đình để rồi khi trải qua kha khá rồi thì mày mới để ý đến 2 chữ gia đình. “ khôn nhà dại chợ” để nhận đc những bài học mà sao bản thân tao mãi không thể thay đổi, đôi lúc muốn thoát ra nhưng cảm giác dần dần mình đang bị mất kiểm soát với chính mình, trở thành con rối cho người ta giật dây, điều khiển. Mới sáng sớm đã lên đây kể khổ than vãn như này tao biết là không nên, nhất là nó xuất phát từ 1 thằng đàn ông, tao biết điều đó nhưng nếu ai có thể đọc hết đc những dòng này thì t cảm ơn rất nhiều, chúng mày có thể chia sẻ câu chuyện, suy nghĩ của chúng mày rồi ta cùng nhau chia sẻ động viên và giúp đỡ nhau đc phần nào đấy.
 
Cái cảm giác cay đắng nhất của t là sự tin tưởng sự tôn trọng bị đặt nhầm chỗ. Cái cảm giác dù xung quanh mình có rất nhiều mqh, mình dành cho họ sự tôn trọng sự tin tưởng nhưng sau đó nhận ra rằng họ không như tao từng nghĩ. Dù bên ngoài nhìn vào có thể người khác sẽ thấy t đầy đủ, bình yên nhưng không phải người trong cuộc như t nên họ ko thể thấy đc cái nỗi cô đơn, cái sự cay đắng khi niềm tin, sự tôn trọng bị đặt nhầm chỗ. Mặc dù những vấn đề đều xuất phát từ phía tao đầu tiên, trách nhiệm t phải chịu đầu tiên nhưng trước giờ t vẫn luôn cố sống hài hoà, dĩ hoà vi quý, đôi khi cố để vừa lòng người ta nhưng càng thế thì t càng nhận lại những điều tệ hơn. Thực sự đôi lúc nhìn lại t vẫn thấy sự non nớt của mình và cái giá cho sự non nớt khờ khạo của tao là mất tiền, mất tình, mất sự gắn kết. Quay đi quẩn lại cũng chỉ có gia đình là sẵn sàng bên mày, ở cạnh mày những lúc mày xuống dốc nhất, lạc lõng nhất vậy mà trc h tao nhìn lại và thấy mình vô tâm vô cảm với chính những người ruột thịt, lao đầu ra ngoài kia chạy theo những cuộc vui vô bổ, những cái ham muốn nhất thời bỏ ngoài tai sự quan tâm lo lắng từ gia đình để rồi khi trải qua kha khá rồi thì mày mới để ý đến 2 chữ gia đình. “ khôn nhà dại chợ” để nhận đc những bài học mà sao bản thân tao mãi không thể thay đổi, đôi lúc muốn thoát ra nhưng cảm giác dần dần mình đang bị mất kiểm soát với chính mình, trở thành con rối cho người ta giật dây, điều khiển. Mới sáng sớm đã lên đây kể khổ than vãn như này tao biết là không nên, nhất là nó xuất phát từ 1 thằng đàn ông, tao biết điều đó nhưng nếu ai có thể đọc hết đc những dòng này thì t cảm ơn rất nhiều, chúng mày có thể chia sẻ câu chuyện, suy nghĩ của chúng mày rồi ta cùng nhau chia sẻ động viên và giúp đỡ nhau đc phần nào đấy.
Đồng cảm
Nhưng Chủ Nhật rồi, vác ass đi cf đâu đó r mai đi cày tiếp đi thớt ml
 
Đồng cảm
Nhưng Chủ Nhật rồi, vác ass đi cf đâu đó r mai đi cày tiếp đi thớt ml
Cảm ơn mày, đôi lúc thấy csong hơi lạc hướng mông lung nên tao dừng lại chút để nhìn nhận những vấn đề tồn đọng những thiếu sót hay sai lầm của mình thôi rồi ai cũng phải sống tiếp hết, phải cày hết. Chúc mày và gia đình có 1 ngày chủ nhật an yên hạnh phúc.
 
Cảm ơn mày, đôi lúc thấy csong hơi lạc hướng mông lung nên tao dừng lại chút để nhìn nhận những vấn đề tồn đọng những thiếu sót hay sai lầm của mình thôi rồi ai cũng phải sống tiếp hết, phải cày hết. Chúc mày và gia đình có 1 ngày chủ nhật an yên hạnh phúc.
Thực ra mày giống tao, tao đã bỏ hẳn 22 năm vì những điều như thế nên tao thấy quá là bình thường. Thậm chí nyc tao còn chửi tao suốt vì sống như thế mà. Nhưng kệ thôi, ai hiểu sao hiểu, tao vẫn là tao thôi. Cứ cống hiến cho 1 mục đích, rồi sẽ có người giúp lại mày 1 ngày nào đó.
 
Thực ra mày giống tao, tao đã bỏ hẳn 22 năm vì những điều như thế nên tao thấy quá là bình thường. Thậm chí nyc tao còn chửi tao suốt vì sống như thế mà. Nhưng kệ thôi, ai hiểu sao hiểu, tao vẫn là tao thôi. Cứ cống hiến cho 1 mục đích, rồi sẽ có người giúp lại mày 1 ngày nào đó.
đạu má, m nại dạy đạo ný cmnr
 
lúc mày không có tiền đúng nghĩa mày không có gì trong tay luôn

các mối quan hệ nó xem như vứt hết, đi mượn tiền mới hiểu cảm giác nhục

bị khinh, bị xa lánh như chó ghẻ ấy, nhất là cảm giác khinh từ mấy đứa mà mày tưởng thân thích
 
Mới thi cái IELTS 4.5 mà đéo đậu, hụt hẫng vcl. Mất 4 củ 4. Loser thật sự bọn mày ạ. Tao 29 rồi tính đi nước ngoài.
 
Mới thi cái IELTS 4.5 mà đéo đậu, hụt hẫng vcl. Mất 4 củ 4. Loser thật sự bọn mày ạ. Tao 29 rồi tính đi nước ngoài.
Ielts 4.5 đi ngoài ra nước à.? Nhà có lực thì đu qua Mẽo rồi học tiếng Anh từ gốc nhé.
 
lúc mày không có tiền đúng nghĩa mày không có gì trong tay luôn

các mối quan hệ nó xem như vứt hết, đi mượn tiền mới hiểu cảm giác nhục

bị khinh, bị xa lánh như chó ghẻ ấy, nhất là cảm giác khinh từ mấy đứa mà mày tưởng thân thích
Đúng luôn mày. Riêng với tao thì tao ko dư dả gì nhiều nhưng t sẵn sàng bỏ ra tất cả sô tiền tao có nếu tao muốn, quan trọng là khi tao bỏ tiền ra cho cái gì đấy tao có nhận lại đc đúng cái gì tao muốn ko ấy. Còn đéo có tiền thì thằng nào cũng sẽ trải qua cảm giác như nhau có khác ở cái trải nghiệm, chân lý muôn đời nay rồi.
 
Thực ra mày giống tao, tao đã bỏ hẳn 22 năm vì những điều như thế nên tao thấy quá là bình thường. Thậm chí nyc tao còn chửi tao suốt vì sống như thế mà. Nhưng kệ thôi, ai hiểu sao hiểu, tao vẫn là tao thôi. Cứ cống hiến cho 1 mục đích, rồi sẽ có người giúp lại mày 1 ngày nào đó.
hai mươi mấy năm cuộc đời tao vẫn đang chưa thấy được đường sáng, cảm ơn mày đã chia sẻ nhé, tao cố gắng sửa đổi bản thân trước đã rồi mới mong những điều cao sang hơn.
 
Đang ỉa thì con giun đũa to bằng ngón tay cái chung ra!
Điều khốn nạn nhất là nó đéo ra hẵng mà cứ chui ra lại chui vào cái lỗ đít đang nhíu lại, vừa nứng vừa mắc ỉa...
Khốn nạn vcl...
 
Chuỗi ngày vừa qua tao quên ko làm theo cái câu thoại trích dẫn này. Đừng thằng nào như tao nhé.
“ Ở xã hội này, mày phải có tiền trc tiên, có tiền thì mày có quyền lực, có quyền lực mày sẽ có đàn bà”.
 

Attachments

  • E5DECDA9-5BF4-478E-8FB3-1404A926BF5C.jpeg
    E5DECDA9-5BF4-478E-8FB3-1404A926BF5C.jpeg
    88.2 KB · Lượt xem: 31
Sửa lần cuối:
Cái cảm giác cay đắng nhất của t là sự tin tưởng sự tôn trọng bị đặt nhầm chỗ. Cái cảm giác dù xung quanh mình có rất nhiều mqh, mình dành cho họ sự tôn trọng sự tin tưởng nhưng sau đó nhận ra rằng họ không như tao từng nghĩ. Dù bên ngoài nhìn vào có thể người khác sẽ thấy t đầy đủ, bình yên nhưng không phải người trong cuộc như t nên họ ko thể thấy đc cái nỗi cô đơn, cái sự cay đắng khi niềm tin, sự tôn trọng bị đặt nhầm chỗ. Mặc dù những vấn đề đều xuất phát từ phía tao đầu tiên, trách nhiệm t phải chịu đầu tiên nhưng trước giờ t vẫn luôn cố sống hài hoà, dĩ hoà vi quý, đôi khi cố để vừa lòng người ta nhưng càng thế thì t càng nhận lại những điều tệ hơn. Thực sự đôi lúc nhìn lại t vẫn thấy sự non nớt của mình và cái giá cho sự non nớt khờ khạo của tao là mất tiền, mất tình, mất sự gắn kết. Quay đi quẩn lại cũng chỉ có gia đình là sẵn sàng bên mày, ở cạnh mày những lúc mày xuống dốc nhất, lạc lõng nhất vậy mà trc h tao nhìn lại và thấy mình vô tâm vô cảm với chính những người ruột thịt, lao đầu ra ngoài kia chạy theo những cuộc vui vô bổ, những cái ham muốn nhất thời bỏ ngoài tai sự quan tâm lo lắng từ gia đình để rồi khi trải qua kha khá rồi thì mày mới để ý đến 2 chữ gia đình. “ khôn nhà dại chợ” để nhận đc những bài học mà sao bản thân tao mãi không thể thay đổi, đôi lúc muốn thoát ra nhưng cảm giác dần dần mình đang bị mất kiểm soát với chính mình, trở thành con rối cho người ta giật dây, điều khiển. Mới sáng sớm đã lên đây kể khổ than vãn như này tao biết là không nên, nhất là nó xuất phát từ 1 thằng đàn ông, tao biết điều đó nhưng nếu ai có thể đọc hết đc những dòng này thì t cảm ơn rất nhiều, chúng mày có thể chia sẻ câu chuyện, suy nghĩ của chúng mày rồi ta cùng nhau chia sẻ động viên và giúp đỡ nhau đc phần nào đấy.
Cuộc đời có bao lâu mà phải sống cho người khác:vozvn (19):
 
Thực ra mày giống tao, tao đã bỏ hẳn 22 năm vì những điều như thế nên tao thấy quá là bình thường. Thậm chí nyc tao còn chửi tao suốt vì sống như thế mà. Nhưng kệ thôi, ai hiểu sao hiểu, tao vẫn là tao thôi. Cứ cống hiến cho 1 mục đích, rồi sẽ có người giúp lại mày 1 ngày nào đó.
Thực ra m giống t, khác cái từ năm 15t do cơ duyên t ngộ đạo những điều như thế nên tao thấy quá là bình thường.
 
Chuỗi ngày vừa qua tao quên ko làm theo cái câu thoại trích dẫn này. Đừng thằng nào như tao nhé.
“ Ở xã hội này, mày phải có tiền trc tiên, có tiền thì mày có quyền lực, có quyền lực mày sẽ có đàn bà”.
M nói sai r. Để tao chỉnh lại cho chuẩn chỉ.
Nhất tiền tệ, nhì hậu duệ, ba quan hệ, bốn trí tuệ.
Có tiền thì ba cái sau tự đến. Còn đàn bà này nọ gia vị phụ, có hay không có cũng được.
 

Có thể bạn quan tâm

Top