Xitrum3108
Gió lạnh đầu buồi
Cái cảm giác cay đắng nhất của t là sự tin tưởng sự tôn trọng bị đặt nhầm chỗ. Cái cảm giác dù xung quanh mình có rất nhiều mqh, mình dành cho họ sự tôn trọng sự tin tưởng nhưng sau đó nhận ra rằng họ không như tao từng nghĩ. Dù bên ngoài nhìn vào có thể người khác sẽ thấy t đầy đủ, bình yên nhưng không phải người trong cuộc như t nên họ ko thể thấy đc cái nỗi cô đơn, cái sự cay đắng khi niềm tin, sự tôn trọng bị đặt nhầm chỗ. Mặc dù những vấn đề đều xuất phát từ phía tao đầu tiên, trách nhiệm t phải chịu đầu tiên nhưng trước giờ t vẫn luôn cố sống hài hoà, dĩ hoà vi quý, đôi khi cố để vừa lòng người ta nhưng càng thế thì t càng nhận lại những điều tệ hơn. Thực sự đôi lúc nhìn lại t vẫn thấy sự non nớt của mình và cái giá cho sự non nớt khờ khạo của tao là mất tiền, mất tình, mất sự gắn kết. Quay đi quẩn lại cũng chỉ có gia đình là sẵn sàng bên mày, ở cạnh mày những lúc mày xuống dốc nhất, lạc lõng nhất vậy mà trc h tao nhìn lại và thấy mình vô tâm vô cảm với chính những người ruột thịt, lao đầu ra ngoài kia chạy theo những cuộc vui vô bổ, những cái ham muốn nhất thời bỏ ngoài tai sự quan tâm lo lắng từ gia đình để rồi khi trải qua kha khá rồi thì mày mới để ý đến 2 chữ gia đình. “ khôn nhà dại chợ” để nhận đc những bài học mà sao bản thân tao mãi không thể thay đổi, đôi lúc muốn thoát ra nhưng cảm giác dần dần mình đang bị mất kiểm soát với chính mình, trở thành con rối cho người ta giật dây, điều khiển. Mới sáng sớm đã lên đây kể khổ than vãn như này tao biết là không nên, nhất là nó xuất phát từ 1 thằng đàn ông, tao biết điều đó nhưng nếu ai có thể đọc hết đc những dòng này thì t cảm ơn rất nhiều, chúng mày có thể chia sẻ câu chuyện, suy nghĩ của chúng mày rồi ta cùng nhau chia sẻ động viên và giúp đỡ nhau đc phần nào đấy.