Johnsmith
Con chim biết nói
Hello các m. Lại là t Johnsmith đây. Theo t thấy trong các cmt ở thớt Luận Tam quốc của t thì có vẻ có một số các m đang bị lẫn lộn giữa chính sử Tam quốc và truyện hư cấu TQDN. Điển hình là Gia Cát Lượng, trong truyện thì trên thông thiên văn, dưới tường địa lý, hô gió gọi mưa cứ phải gọi là thánh. Nhưng thực ra thì để thành lập và quản trị được các nhà nước như Thục hay Ngụy và Ngô thì cần rất nhiều tài năng ở rất nhiều mặt. GCL hay Chu Du, Quách Gia chỉ là một mặt trong các mặt thôi và thực sự mà nói thì thời 3Q có rất nhiều nhân vật rất tài năng trong vai trò của họ mà TQDN ko nhắc đến hoặc có nhắc nhưng rất mờ nhạt
Hôm nay t sẽ làm về sự phân công vai trò trong ba nước 3Q và một số cá nhân nổi trội ở vai trò của họ.
Chiến lược gia
Đây là vai trò giúp các quân phiệt hoạch định chính sách tổng thể trong việc giành thiên hạ, phát triển thế lực. Khi Tư Mã Huy gặp Lưu Bị sau vụ nhảy ngựa Đàn Khê, cũng đã nhắc nhở sở dĩ Lưu Bị éo phất lên được cũng là vì thiếu nhân tài hoạch định chiến lược kiểu này đây. Các cá nhân nổi danh thời 3Q từng đảm nhận vai trò này thì có Gia Cát Lượng bên Thục với Long Trung sách (nội dung tụi m biết rồi khỏi nói), Lỗ Túc bên Ngô (chiến lược cũng khá giống vs Long Trung sách nhưng đc Lỗ Túc hoạch định cho Tôn Quyền trước cả Long Trung sách, sau này khi có phe Lưu Bị chõ mũi vào thì Lỗ Túc cũng đã có chính sách “xoay trục” khá linh hoạt với tình thế, các m có thể đọc bài góc nhìn về Lỗ Túc t viết để tìm hiểu thêm) hay bộ tứ Tuân Úc, Tuân Du, Quách Gia, Trình Dục bên Ngụy (với chính sách “mượn Thiên tử sai khiến chư hầu”).
Thủ tướng
Đây là vai trò giúp các quân phiệt chế định pháp luật, làm công tác nhân sự, quản lý dân cư, thu thuế, tuyển quân và các công tác khác trong vùng lãnh thổ của mình (nên t tạm gọi là thủ tướng). TQDN chỉ miêu tả cảnh chiến trận và mưu kế mà quên đi mặt rất quan trọng này. Các cá nhân nổi trội từng đảm nhận vai trò này có thể kể đến như GCL (quản lý theo kiểu nửa Pháp trị, nửa Nho giáo, vừa bằng luật pháp, vừa kết hợp giáo hóa dân ngu cu đen). Sau khi GCL chết thì có Tưởng Uyển và Phí Y tiếp tục quản lý Thục theo mô hình này khá hiệu quả. Bên Ngụy thì có Cức Đê và Tư Mã Ý với chính sách quản lý dân số, quân lính và làm nông nghiệp theo kiểu đồn điền mà sau này Ngô và Thục cũng học theo. Đông đảo nhất là Ngô với Trương Chiêu, Trương Hoành, Cố Ung, Lục Tốn… đã giúp Tôn Quyền quản lý Ngô, đồng hóa các dân tộc thiểu số gốc Bách Việt và khai phá vùng rìa Đông Nam sát biển, đặt tiền đề cho các thành phố lớn nhất Tàu ngày nay như Nam Kinh, Thượng Hải, Quảng Châu (Giao Châu với quận Giao Chỉ thời đó cũng do Ngô cai trị)
Thống tướng quân đội
Đây là vai trò quản lý quân đội và thường là sẽ làm luôn tư lệnh mặt trận trong các trận đánh lớn. Trừ Tôn Quyền ko fai là tướng ra nên Ngô có chức Đại Đô đốc quản lý quân đội với các cá nhân từng nắm chức vụ này như Chu Du, Lỗ Túc, Lã Mông, Lục Tốn ra còn Thục và Ngụy với Lưu Bị và Tào Tháo là các lãnh chúa xuất thân là tướng thì tự mình nắm luôn quân đội. Sau khi Lưu Bị và Tào Tháo chết thì con cái lên thay chủ yếu cũng là dân sách vở thôi nên mới thành lập chức vụ kiểu này (Phiêu Kỵ đại tướng quân, Đại Tư mã do Tư Mã Ý nắm. Thục thì sau khi GCL chết có Tưởng Uyển và Phí Y nắm chức Đại Tư mã, Đại tướng quân nhưng Khương Duy nắm chức Vệ tướng quân mới là người chịu trách nhiệm chính về quân sự, nhưng vẫn dưới quyền hai người này).
Tham mưu
Đây là vai trò hiến các “mưu độc kế lạ” cho các lãnh chúa hay tướng lĩnh trong các trận chiến mà chức vụ tụi m thường hay nghe là Tham quân (đối với Nho thần) hay Tham tướng (đối với tướng lĩnh). GCL hay đc gọi là Quân sự nhưng thực ra trong chính sử, lão có rất ít vai trò trong việc hiến mưu kế trong các trận chiến mà thành tựu chủ yếu là ở công tác quản lý nhà nước và hoạch định chính sách tổng thể. Sau này khi Lưu Bị chết và GCL nắm luôn cả quân đội, tiến ra Kỳ Sơn thì cũng đc thống tướng bên Ngụy là Tư Mã Ý khen là “tiến quân lập trại đúng phép tắc” hay “quân lính tinh nhuệ” thôi chứ ko mưu kế thần sầu quỷ khóc như TQDN miêu tả. Các cá nhân từng nắm chức vụ này có thể kể đến Quách Gia (chiến thuật đánh nhanh thắng nhanh trong trận Quan Độ và tập kích rợ Ô Hoàn sau đó), Bàng Thống (3 kế “thượng trung hạ sách” trong chiến dịch chiếm Tây Xuyên), Pháp Chính (các kế hiến cho Lưu Bị giúp chiếm được Hán Trung của Tào Tháo)...
Mà thôi dài rồi, cứ thế nhé, tụi m thấy hay thì vodka cho t có động lực
Hôm nay t sẽ làm về sự phân công vai trò trong ba nước 3Q và một số cá nhân nổi trội ở vai trò của họ.
Chiến lược gia
Đây là vai trò giúp các quân phiệt hoạch định chính sách tổng thể trong việc giành thiên hạ, phát triển thế lực. Khi Tư Mã Huy gặp Lưu Bị sau vụ nhảy ngựa Đàn Khê, cũng đã nhắc nhở sở dĩ Lưu Bị éo phất lên được cũng là vì thiếu nhân tài hoạch định chiến lược kiểu này đây. Các cá nhân nổi danh thời 3Q từng đảm nhận vai trò này thì có Gia Cát Lượng bên Thục với Long Trung sách (nội dung tụi m biết rồi khỏi nói), Lỗ Túc bên Ngô (chiến lược cũng khá giống vs Long Trung sách nhưng đc Lỗ Túc hoạch định cho Tôn Quyền trước cả Long Trung sách, sau này khi có phe Lưu Bị chõ mũi vào thì Lỗ Túc cũng đã có chính sách “xoay trục” khá linh hoạt với tình thế, các m có thể đọc bài góc nhìn về Lỗ Túc t viết để tìm hiểu thêm) hay bộ tứ Tuân Úc, Tuân Du, Quách Gia, Trình Dục bên Ngụy (với chính sách “mượn Thiên tử sai khiến chư hầu”).
Thủ tướng
Đây là vai trò giúp các quân phiệt chế định pháp luật, làm công tác nhân sự, quản lý dân cư, thu thuế, tuyển quân và các công tác khác trong vùng lãnh thổ của mình (nên t tạm gọi là thủ tướng). TQDN chỉ miêu tả cảnh chiến trận và mưu kế mà quên đi mặt rất quan trọng này. Các cá nhân nổi trội từng đảm nhận vai trò này có thể kể đến như GCL (quản lý theo kiểu nửa Pháp trị, nửa Nho giáo, vừa bằng luật pháp, vừa kết hợp giáo hóa dân ngu cu đen). Sau khi GCL chết thì có Tưởng Uyển và Phí Y tiếp tục quản lý Thục theo mô hình này khá hiệu quả. Bên Ngụy thì có Cức Đê và Tư Mã Ý với chính sách quản lý dân số, quân lính và làm nông nghiệp theo kiểu đồn điền mà sau này Ngô và Thục cũng học theo. Đông đảo nhất là Ngô với Trương Chiêu, Trương Hoành, Cố Ung, Lục Tốn… đã giúp Tôn Quyền quản lý Ngô, đồng hóa các dân tộc thiểu số gốc Bách Việt và khai phá vùng rìa Đông Nam sát biển, đặt tiền đề cho các thành phố lớn nhất Tàu ngày nay như Nam Kinh, Thượng Hải, Quảng Châu (Giao Châu với quận Giao Chỉ thời đó cũng do Ngô cai trị)
Thống tướng quân đội
Đây là vai trò quản lý quân đội và thường là sẽ làm luôn tư lệnh mặt trận trong các trận đánh lớn. Trừ Tôn Quyền ko fai là tướng ra nên Ngô có chức Đại Đô đốc quản lý quân đội với các cá nhân từng nắm chức vụ này như Chu Du, Lỗ Túc, Lã Mông, Lục Tốn ra còn Thục và Ngụy với Lưu Bị và Tào Tháo là các lãnh chúa xuất thân là tướng thì tự mình nắm luôn quân đội. Sau khi Lưu Bị và Tào Tháo chết thì con cái lên thay chủ yếu cũng là dân sách vở thôi nên mới thành lập chức vụ kiểu này (Phiêu Kỵ đại tướng quân, Đại Tư mã do Tư Mã Ý nắm. Thục thì sau khi GCL chết có Tưởng Uyển và Phí Y nắm chức Đại Tư mã, Đại tướng quân nhưng Khương Duy nắm chức Vệ tướng quân mới là người chịu trách nhiệm chính về quân sự, nhưng vẫn dưới quyền hai người này).
Tham mưu
Đây là vai trò hiến các “mưu độc kế lạ” cho các lãnh chúa hay tướng lĩnh trong các trận chiến mà chức vụ tụi m thường hay nghe là Tham quân (đối với Nho thần) hay Tham tướng (đối với tướng lĩnh). GCL hay đc gọi là Quân sự nhưng thực ra trong chính sử, lão có rất ít vai trò trong việc hiến mưu kế trong các trận chiến mà thành tựu chủ yếu là ở công tác quản lý nhà nước và hoạch định chính sách tổng thể. Sau này khi Lưu Bị chết và GCL nắm luôn cả quân đội, tiến ra Kỳ Sơn thì cũng đc thống tướng bên Ngụy là Tư Mã Ý khen là “tiến quân lập trại đúng phép tắc” hay “quân lính tinh nhuệ” thôi chứ ko mưu kế thần sầu quỷ khóc như TQDN miêu tả. Các cá nhân từng nắm chức vụ này có thể kể đến Quách Gia (chiến thuật đánh nhanh thắng nhanh trong trận Quan Độ và tập kích rợ Ô Hoàn sau đó), Bàng Thống (3 kế “thượng trung hạ sách” trong chiến dịch chiếm Tây Xuyên), Pháp Chính (các kế hiến cho Lưu Bị giúp chiếm được Hán Trung của Tào Tháo)...
Mà thôi dài rồi, cứ thế nhé, tụi m thấy hay thì vodka cho t có động lực