Vì sao Hà Nội là thủ đô nhưng đường phố và lối sinh hoạt xã hội lại hơi lộn xộn.

Djokovic

Súng hết đạn
Tôi từng thắc mắc vì sao Hà Nội là thủ đô nhưng đường phố và lối sinh hoạt xã hội lại hơi lộn xộn. Chỉ nghĩ vậy thôi nhưng cũng không tìm hiểu. Nay đang đọc cuốn "Trần Đức Thảo: Những lời trăn trối" thì thấy có đoạn ông nói về vấn đề này. Theo ông kể thì sau hiệp định Geneve 1954, gần như toàn bộ lực lượng kháng chiến đều kéo về Hà Nội để tiếp nhận chính quyền. Sự di tản một số lượng người lớn như vậy nhưng lại thiếu kế hoạch bố trí ăn ở đã gây ra sự xáo trộn đời sống xã hội tại Hà thành. Rất nhiều cư dân Hà Nội bị bắt buộc sống chung với nhiều người lạ, là những cán bộ trong lực lượng kháng chiến. Một căn nhà phải "chung đụng" với nhiều gia đình khác. Trong hoàn cảnh chật chội này, đã sinh ra nếp sinh hoạt lấn kiểu lấn chiếm không gian công cộng như vỉa hè, ban công hay thậm chí nuôi heo trên sân thượng. Nếp sinh hoạt chung đụng và lộn xộn như thế lâu dần bị biến thành nét "văn hóa" riêng của người mà ông gọi là "Hà Nội Mới". Hiện tượng này, vẫn còn tồn tại đến ngày nay.

Quan điểm trên của triết gia Trần Đức Thảo khiến tôi thấy khá thú vị vì nó khớp với những điều tôi đang quan tâm về nguồn gốc văn hóa. Trong đó môi trường và hoàn cảnh có vai trò lớn trong việc tạo ra văn hóa xã hội. Tôi không biết ngoài góc nhìn lịch sử còn có góc nhìn nào khác có thể lý giải tình trạng này không?
 
nó là 1 cái làng, cuối mỗi góc phố có 1 quán trà đá với 4 cái ghế nhựa. đầu kia của phố là 1 cái cột điện để đổ rác.
những thứ đẹp duy nhất là các kiến trúc pháp hoặc giống thế.
 
Tôi từng thắc mắc vì sao Hà Nội là thủ đô nhưng đường phố và lối sinh hoạt xã hội lại hơi lộn xộn. Chỉ nghĩ vậy thôi nhưng cũng không tìm hiểu. Nay đang đọc cuốn "Trần Đức Thảo: Những lời trăn trối" thì thấy có đoạn ông nói về vấn đề này. Theo ông kể thì sau hiệp định Geneve 1954, gần như toàn bộ lực lượng kháng chiến đều kéo về Hà Nội để tiếp nhận chính quyền. Sự di tản một số lượng người lớn như vậy nhưng lại thiếu kế hoạch bố trí ăn ở đã gây ra sự xáo trộn đời sống xã hội tại Hà thành. Rất nhiều cư dân Hà Nội bị bắt buộc sống chung với nhiều người lạ, là những cán bộ trong lực lượng kháng chiến. Một căn nhà phải "chung đụng" với nhiều gia đình khác. Trong hoàn cảnh chật chội này, đã sinh ra nếp sinh hoạt lấn kiểu lấn chiếm không gian công cộng như vỉa hè, ban công hay thậm chí nuôi heo trên sân thượng. Nếp sinh hoạt chung đụng và lộn xộn như thế lâu dần bị biến thành nét "văn hóa" riêng của người mà ông gọi là "Hà Nội Mới". Hiện tượng này, vẫn còn tồn tại đến ngày nay.

Quan điểm trên của triết gia Trần Đức Thảo khiến tôi thấy khá thú vị vì nó khớp với những điều tôi đang quan tâm về nguồn gốc văn hóa. Trong đó môi trường và hoàn cảnh có vai trò lớn trong việc tạo ra văn hóa xã hội. Tôi không biết ngoài góc nhìn lịch sử còn có góc nhìn nào khác có thể lý giải tình trạng này không?
Do ý thức của người dân hết,bán hàng la liệt ra vỉa hè,lấn chiếm lòng lề đường,nếu bị phạt thì lại la lối kếu cướp miếng ăn của dân,điểm hình gần nhất là vụ ông đoàn ngọc hải,và do nhà nước đéo chịu khuyến khích các doanh nghiệp giãn ra các vùng ven đô,phát triển cơ sở hạ tầng vùng ven,đất nội đô thì bé tý nhưng đến hàng chục triệu dân tập trung,sáng sáng đi làm chen lấn nhau mất nửa ngày mới đến chỗ làm
 
Dân Hà Nội nghèo, khổ, xấu tính, lười làm bỏ mẹ. Sự kiện 1954 thì dân tinh hoa của Hà Nội phần lớn chuyển vào Nam, cộng Nam kỳ lại chuyển mẹ ra Hà Nội nên thành ra Hà Nội đéo khác gì bãi rác
 
Vì mày biết bmla ko ? :matrix:
Tau thấy HN nó như 1 cái làng siêu to khổng lồ vậy. Thế mà xem vtv lúc nào cũng tôn vinh cái HN lên cứ như là tinh túy của cả nước vậy:nosebleed:
 
người lịch sự vs người ngu thì đ’ đâu mà chả có :)) vđề là nó là trung tâm chính trị của cả nước…đ’ bao giờ có loạn lạ cướp bóc với biểu tình như trong nam, ngồi vỉa hè bia bọt cf lướt xam sướng vl ra…như trong nam thì mất cmn tay
 
Sự thực là những tầng lớp tri thức, những người được gọi là "người Hà Nội gốc" đã vào trong Nam sau 1954 hoặc định cư ở nước ngoài hết rồi. Có ở lại thì cũng khó mà sống sót qua đợt CCRĐ. Những người sống ở HN giờ như một mớ hỗn độn, tạp nham đủ mọi loại thành phần,...
Thôi m im đi t nguyên quán hn gốc phố cổ đây. Mà với t vị trí địa lý ko cũng ko quan trọng bằng sức khoẻ và có tiền nên t ko quan tâm quê quán ai cả. Tốt t quý, xấu t tránh.
 
Tôi từng thắc mắc vì sao Hà Nội là thủ đô nhưng đường phố và lối sinh hoạt xã hội lại hơi lộn xộn. Chỉ nghĩ vậy thôi nhưng cũng không tìm hiểu. Nay đang đọc cuốn "Trần Đức Thảo: Những lời trăn trối" thì thấy có đoạn ông nói về vấn đề này. Theo ông kể thì sau hiệp định Geneve 1954, gần như toàn bộ lực lượng kháng chiến đều kéo về Hà Nội để tiếp nhận chính quyền. Sự di tản một số lượng người lớn như vậy nhưng lại thiếu kế hoạch bố trí ăn ở đã gây ra sự xáo trộn đời sống xã hội tại Hà thành. Rất nhiều cư dân Hà Nội bị bắt buộc sống chung với nhiều người lạ, là những cán bộ trong lực lượng kháng chiến. Một căn nhà phải "chung đụng" với nhiều gia đình khác. Trong hoàn cảnh chật chội này, đã sinh ra nếp sinh hoạt lấn kiểu lấn chiếm không gian công cộng như vỉa hè, ban công hay thậm chí nuôi heo trên sân thượng. Nếp sinh hoạt chung đụng và lộn xộn như thế lâu dần bị biến thành nét "văn hóa" riêng của người mà ông gọi là "Hà Nội Mới". Hiện tượng này, vẫn còn tồn tại đến ngày nay.

Quan điểm trên của triết gia Trần Đức Thảo khiến tôi thấy khá thú vị vì nó khớp với những điều tôi đang quan tâm về nguồn gốc văn hóa. Trong đó môi trường và hoàn cảnh có vai trò lớn trong việc tạo ra văn hóa xã hội. Tôi không biết ngoài góc nhìn lịch sử còn có góc nhìn nào khác có thể lý giải tình trạng này không?
mày phải nhìn nhiều vấn đề , điểm lại một số mốc:

1. giai đoạn sau 54 - nhà trống nhiều , đặc biệt là biệt thự do dân di cư vào nam , thủ đô còn bé tin hin, khu "đông dương học xá" nay là trường bách khoa toàn ruộng

2. giai đoạn mỹ ném bom hà nội: bà con đi sơ tán hết , lại trống một mớ

3. giai đoạn sau 75: tao còn nhớ hồi đấy ra chợ mơ đã là xa xôi lắm rồi, phía tây thì cầu giấy đã là ngoại ô, giữa hà đông với hà nội đi đường còn thấy cả ruộng

suốt trong các mốc đó, quy hoạch theo kiểu rẻ quạt , nhà ở là phải được nhà nước phân công. người ở quê lên ở ko có nhà thì ở nhờ nhà người thân chứ k có thuê mua gì hết -> sinh ra cảnh sống ghép tạm bợ như mày nói

sau này nhờ các đại gia phân lô bán nền mà dân ta có chỗ ở khang trang đàng hoàng to đẹp
 
mày phải nhìn nhiều vấn đề , điểm lại một số mốc:

1. giai đoạn sau 54 - nhà trống nhiều , đặc biệt là biệt thự do dân di cư vào nam , thủ đô còn bé tin hin, khu "đông dương học xá" nay là trường bách khoa toàn ruộng

2. giai đoạn mỹ ném bom hà nội: bà con đi sơ tán hết , lại trống một mớ

3. giai đoạn sau 75: tao còn nhớ hồi đấy ra chợ mơ đã là xa xôi lắm rồi, phía tây thì cầu giấy đã là ngoại ô, giữa hà đông với hà nội đi đường còn thấy cả ruộng

suốt trong các mốc đó, quy hoạch theo kiểu rẻ quạt , nhà ở là phải được nhà nước phân công. người ở quê lên ở ko có nhà thì ở nhờ nhà người thân chứ k có thuê mua gì hết -> sinh ra cảnh sống ghép tạm bợ như mày nói

sau này nhờ các đại gia phân lô bán nền mà dân ta có chỗ ở khang trang đàng hoàng to đẹp
Chuẩn bro
 
Tôi từng thắc mắc vì sao Hà Nội là thủ đô nhưng đường phố và lối sinh hoạt xã hội lại hơi lộn xộn. Chỉ nghĩ vậy thôi nhưng cũng không tìm hiểu. Nay đang đọc cuốn "Trần Đức Thảo: Những lời trăn trối" thì thấy có đoạn ông nói về vấn đề này. Theo ông kể thì sau hiệp định Geneve 1954, gần như toàn bộ lực lượng kháng chiến đều kéo về Hà Nội để tiếp nhận chính quyền. Sự di tản một số lượng người lớn như vậy nhưng lại thiếu kế hoạch bố trí ăn ở đã gây ra sự xáo trộn đời sống xã hội tại Hà thành. Rất nhiều cư dân Hà Nội bị bắt buộc sống chung với nhiều người lạ, là những cán bộ trong lực lượng kháng chiến. Một căn nhà phải "chung đụng" với nhiều gia đình khác. Trong hoàn cảnh chật chội này, đã sinh ra nếp sinh hoạt lấn kiểu lấn chiếm không gian công cộng như vỉa hè, ban công hay thậm chí nuôi heo trên sân thượng. Nếp sinh hoạt chung đụng và lộn xộn như thế lâu dần bị biến thành nét "văn hóa" riêng của người mà ông gọi là "Hà Nội Mới". Hiện tượng này, vẫn còn tồn tại đến ngày nay.

Quan điểm trên của triết gia Trần Đức Thảo khiến tôi thấy khá thú vị vì nó khớp với những điều tôi đang quan tâm về nguồn gốc văn hóa. Trong đó môi trường và hoàn cảnh có vai trò lớn trong việc tạo ra văn hóa xã hội. Tôi không biết ngoài góc nhìn lịch sử còn có góc nhìn nào khác có thể lý giải tình trạng này không?
do trình độ và tư duy quản lý chứ cái éo gì nữa.
tư tưởng Kông sản ngắn gọn là gì , nôm na là chọn lãnh đạo gốc càng bần nông càng tốt, sau 86 có thay đổi tí nhưng vẫn sẽ ưu tiên con cháu của đám bần nông lên làm lãnh đạo, còn người giỏi về chuyên môn (quy hoạch, xây dựng) đóng vai đầy tớ. Mỗi một đời lãnh đạo bần nông như thế làm quy hoạch thì như vá thêm 1 miếng vào HN, hậu quả là tả bí lù như ngày nay. Đến thời đại này thì tầng lớp lãnh đạo có tầm (tri thưc) và có tâm (ít tham nhũng trắng trợn cũng có) nhưng Hà Nội giờ như cái mền rách vá chằng vá đụp rồi, ko thể thay đổi đc gì mấy.

M cứ so 2 điều sẽ thấy:
- Tại Hà Nội, các khu phố cũ do PHáp quy hoạch hơn trăm năm trước còn xịn xò hơn các công trình đường xá của lãnh đạo bần nông ngày nay. 1 số khu đô thị do tư bản đỏ như Vượng Vin cũng xịn hơn
- Hoặc đi ra các tỉnh miền Bắc giáp Hà Nội ấy, các khu đô thị và đường xá đều được quy hoạch rất đẹp, rộng rãi, xịn xò gấp nhiều lần HN. Đơn giản do thời xưa thiếu thốn, tiền của đều đi đắp vào cho thủ đô, các tỉnh thành hầu như ko thay đổi về quy hoạch. Đó cũng là cái may của các tỉnh, lúc có tiền thì cũng là lúc tư duy chính trị đã thay đổi,
 
Do ý thức của người dân hết,bán hàng la liệt ra vỉa hè,lấn chiếm lòng lề đường,nếu bị phạt thì lại la lối kếu cướp miếng ăn của dân,điểm hình gần nhất là vụ ông đoàn ngọc hải,và do nhà nước đéo chịu khuyến khích các doanh nghiệp giãn ra các vùng ven đô,phát triển cơ sở hạ tầng vùng ven,đất nội đô thì bé tý nhưng đến hàng chục triệu dân tập trung,sáng sáng đi làm chen lấn nhau mất nửa ngày mới đến chỗ làm
Thực ra nếu đã có chính phủ mà luôn đổ tại do ý thức người dân thì đó là chính phủ thất bại.

Chính vì người dân không thể tự có ý thức tốt nên mới cần chính phủ đưa ra các chính sách, chế tài để quản lý. Ví dụ giờ ngã 4 không ai chịu nhường ai, chính phủ phải nghĩ cách lắp đèn đỏ, rồi kê khai các khoản thuế để duy trì cái đèn đỏ đấy. Nếu thế vẫn không được thì phải lắp thêm camera để phạt nguội, hoặc thêm phụ phí để công an đứng điều tiết giao thông. Đó mới là chính phủ tốt, chứ giờ nếu chỉ biết đổ tại mấy vấn đề nhỏ nhặt như vứt rác, ỉa bậy đái bậy, lấn chiếm lề đường,... cho ý thức của dân thì chính phủ ý tồn tại để làm gì?

Nói rộng hơn, đấy là dân với nhau thì chính phủ lờ đi như thế, nhưng giờ dân mà thử lấn chiếm vỉa hè ở những khu chính phủ hoạt động thì chính phủ có để cho yên không? Liệu có bà nào có thể bán được trả đá trước cổng phủ chủ tịch không? Rồi trước cửa nhà tổng bí thư có thằng nào đái bậy không? Cây cối ở khu dân sống thì cứ đến đợt là chặt cả cây, trồng mới hoàn toàn, còn mấy cái cây ở các khu phố có nhà quan chức sống như khu Phan Đình Phùng tại sao trồng từ thời Pháp mà giờ vẫn để, tỏa bóng mát ra đấy thôi? (Mà cùng 1 loại cây nhé)
 
>:D<=;Thì dân lộn xộn ở nơi khác tới nó cướp rồi bắt dân ngăn nắp đi giết hay đi kinh tế mới trên Bắc Giang , Thái Nguyên rồi chứ sao
 
Hn như 1 cái làng phiên bản phóng to, đường xá ẩm thấp chật chội, nên sau này tầng lớp tri thức có tiền dạt ra mấy khu đô thị mới như riverside hết
 
Bắc Kỳ trí thức có học chạy vô miền Nam gần hết từ 1954 rồi , và sau đó là chạy qua Cali . Bắc Kỳ bây giờ toàn gốc bần nông vô học .
Còn lại 1 nhúm dân có học thức thì sau 75 nó tống vào khu kinh tế mới ở Lâm Đồng. Bởi vậy giờ mới có tên là huyện Lâm Hà ( Lâm Đồng -Hà Nội và tên xã ở huyện này toàn là địa danh của Hà Nội và Hà Tây cả)
 
Còn lại 1 nhúm dân có học thức thì sau 75 nó tống vào khu kinh tế mới ở Lâm Đồng. Bởi vậy giờ mới có tên là huyện Lâm Hà ( Lâm Đồng -Hà Nội và tên xã ở huyện này toàn là địa danh của Hà Nội và Hà Tây cả)
Ông anh tao tầng lớp trí thức hà tây bị tống về đức trọng, nhưng trí thức thì ở đâu cũng có đất dựng võ, mới 40 tuổi mà đã có cả ngàn tỷ, đi s450 gái địt mòn chim, gato vl
 
Tôi từng thắc mắc vì sao Hà Nội là thủ đô nhưng đường phố và lối sinh hoạt xã hội lại hơi lộn xộn. Chỉ nghĩ vậy thôi nhưng cũng không tìm hiểu. Nay đang đọc cuốn "Trần Đức Thảo: Những lời trăn trối" thì thấy có đoạn ông nói về vấn đề này. Theo ông kể thì sau hiệp định Geneve 1954, gần như toàn bộ lực lượng kháng chiến đều kéo về Hà Nội để tiếp nhận chính quyền. Sự di tản một số lượng người lớn như vậy nhưng lại thiếu kế hoạch bố trí ăn ở đã gây ra sự xáo trộn đời sống xã hội tại Hà thành. Rất nhiều cư dân Hà Nội bị bắt buộc sống chung với nhiều người lạ, là những cán bộ trong lực lượng kháng chiến. Một căn nhà phải "chung đụng" với nhiều gia đình khác. Trong hoàn cảnh chật chội này, đã sinh ra nếp sinh hoạt lấn kiểu lấn chiếm không gian công cộng như vỉa hè, ban công hay thậm chí nuôi heo trên sân thượng. Nếp sinh hoạt chung đụng và lộn xộn như thế lâu dần bị biến thành nét "văn hóa" riêng của người mà ông gọi là "Hà Nội Mới". Hiện tượng này, vẫn còn tồn tại đến ngày nay.

Quan điểm trên của triết gia Trần Đức Thảo khiến tôi thấy khá thú vị vì nó khớp với những điều tôi đang quan tâm về nguồn gốc văn hóa. Trong đó môi trường và hoàn cảnh có vai trò lớn trong việc tạo ra văn hóa xã hội. Tôi không biết ngoài góc nhìn lịch sử còn có góc nhìn nào khác có thể lý giải tình trạng này không?
Theo tao là nhà nước chính sách như lol, thủ đô nên để tầng lớp tinh hoa sống nghèo với đéo có năng lực thì về tỉnh sống đi. Cứ đánh thuế cao với cấm tiệt xe máy đi là okie
 
Thực ra nếu đã có chính phủ mà luôn đổ tại do ý thức người dân thì đó là chính phủ thất bại.

Chính vì người dân không thể tự có ý thức tốt nên mới cần chính phủ đưa ra các chính sách, chế tài để quản lý. Ví dụ giờ ngã 4 không ai chịu nhường ai, chính phủ phải nghĩ cách lắp đèn đỏ, rồi kê khai các khoản thuế để duy trì cái đèn đỏ đấy. Nếu thế vẫn không được thì phải lắp thêm camera để phạt nguội, hoặc thêm phụ phí để công an đứng điều tiết giao thông. Đó mới là chính phủ tốt, chứ giờ nếu chỉ biết đổ tại mấy vấn đề nhỏ nhặt như vứt rác, ỉa bậy đái bậy, lấn chiếm lề đường,... cho ý thức của dân thì chính phủ ý tồn tại để làm gì?

Nói rộng hơn, đấy là dân với nhau thì chính phủ lờ đi như thế, nhưng giờ dân mà thử lấn chiếm vỉa hè ở những khu chính phủ hoạt động thì chính phủ có để cho yên không? Liệu có bà nào có thể bán được trả đá trước cổng phủ chủ tịch không? Rồi trước cửa nhà tổng bí thư có thằng nào đái bậy không? Cây cối ở khu dân sống thì cứ đến đợt là chặt cả cây, trồng mới hoàn toàn, còn mấy cái cây ở các khu phố có nhà quan chức sống như khu Phan Đình Phùng tại sao trồng từ thời Pháp mà giờ vẫn để, tỏa bóng mát ra đấy thôi? (Mà cùng 1 loại cây nhé)
Ví dụ ngay mấy vụ bán hàng rong,dẹp buôn bán lấn chiếm vỉa hè…dân kêu om lên xong làm thế nào được,đèn đỏ thì dân vượt vèo vèo,ai mà quản lý hết được,t nghĩ do ý thức của người dân hết,đến thế hệ sau này được giáo dục tốt hơn ý thức xã hội cũng nâng cao hơn
 

Có thể bạn quan tâm

Top