Tôi từng thắc mắc vì sao Hà Nội là thủ đô nhưng đường phố và lối sinh hoạt xã hội lại hơi lộn xộn. Chỉ nghĩ vậy thôi nhưng cũng không tìm hiểu. Nay đang đọc cuốn "Trần Đức Thảo: Những lời trăn trối" thì thấy có đoạn ông nói về vấn đề này. Theo ông kể thì sau hiệp định Geneve 1954, gần như toàn bộ lực lượng kháng chiến đều kéo về Hà Nội để tiếp nhận chính quyền. Sự di tản một số lượng người lớn như vậy nhưng lại thiếu kế hoạch bố trí ăn ở đã gây ra sự xáo trộn đời sống xã hội tại Hà thành. Rất nhiều cư dân Hà Nội bị bắt buộc sống chung với nhiều người lạ, là những cán bộ trong lực lượng kháng chiến. Một căn nhà phải "chung đụng" với nhiều gia đình khác. Trong hoàn cảnh chật chội này, đã sinh ra nếp sinh hoạt lấn kiểu lấn chiếm không gian công cộng như vỉa hè, ban công hay thậm chí nuôi heo trên sân thượng. Nếp sinh hoạt chung đụng và lộn xộn như thế lâu dần bị biến thành nét "văn hóa" riêng của người mà ông gọi là "Hà Nội Mới". Hiện tượng này, vẫn còn tồn tại đến ngày nay.
Quan điểm trên của triết gia Trần Đức Thảo khiến tôi thấy khá thú vị vì nó khớp với những điều tôi đang quan tâm về nguồn gốc văn hóa. Trong đó môi trường và hoàn cảnh có vai trò lớn trong việc tạo ra văn hóa xã hội. Tôi không biết ngoài góc nhìn lịch sử còn có góc nhìn nào khác có thể lý giải tình trạng này không?
Quan điểm trên của triết gia Trần Đức Thảo khiến tôi thấy khá thú vị vì nó khớp với những điều tôi đang quan tâm về nguồn gốc văn hóa. Trong đó môi trường và hoàn cảnh có vai trò lớn trong việc tạo ra văn hóa xã hội. Tôi không biết ngoài góc nhìn lịch sử còn có góc nhìn nào khác có thể lý giải tình trạng này không?
vđề là nó là trung tâm chính trị của cả nước…đ’ bao giờ có loạn lạ cướp bóc với biểu tình như trong nam, ngồi vỉa hè bia bọt cf lướt xam sướng vl ra…như trong nam thì mất cmn tay

Thì dân lộn xộn ở nơi khác tới nó cướp rồi bắt dân ngăn nắp đi giết hay đi kinh tế mới trên Bắc Giang , Thái Nguyên rồi chứ sao