Anh ba lúa mì
Xàm 0 Lít
Chán đời, lên bốc phét với tụi mày cho vui. Tao được sinh ra trong gia đình cơ bản là khá giả. Từ nhỏ ra đường đến lớn lúc nào cũng xông xênh với bạn bè, có những đứa chỉ cần làm tao vui, tao bao ăn nhậu, chơi bời, gái gú thoải mái cả năm, có đứa mấy năm. Tao cũng ko suy nghĩ gì, vì tao chỉ quan niệm thoải mái với mọi người thì sau này có gì cũng có người giúp mình. Nhưng tao đã quá sai lầm:
- Có những lần chơi bời, chịch choạc các kiểu, với tao chỉ xem như 1 lần cá độ gì đó (như bida, bốc số), thua thì bao cả đám đi xoạc miễn phí, ko biết bao nhiêu lần. Vậy mà sau 3 năm gặp lại chỉ như những người xa lạ, ko cười nhau đc 1 cái.
- Có những đứa tao giúp nó mọi chuyện, 2 đứa cũng là bạn thân, ai ngờ vì gái mà nó lừa tao phát nửa tỷ rồi bỏ trốn mất dạng.
- Nhưng tao chỉ buồn đúng 1 chuyện này. Tao có đám bạn thân, lúc trẻ tao làm gì ra tiền, toàn xin tiền nhà, mà nhà tao cũng thoáng, so với tụi đồng lứa toàn cho tao tiền gấp 10, đôi khi gấp 20 lần tụi nó, mà tao lại tính ham chơi nên cũng chẳng tính toán, ko chỉ trong chơi bời, chịch choạc mà cả trong công việc cũng như chuyện cuộc sống, tao đều hỗ trợ (tiền bạc, công việc, đôi khi ra mặt giảng hòa, vân vân và mây mây). Nhưng đúng là đời cho tao sáng mắt, dịch rồi làm công việc của tao ko thuận lợi, tao bị thua lỗ nặng nề, bay 1 căn nhà phố mà chưa hết nợ được. Tính nói gia đình giúp đỡ thì lại ngại nghe càm ràm, kinh doanh thất bại mấy lần rồi, ko muốn nghe ông bà giảng đạo lý, nên tao mới nghĩ đến việc mượn bạn bè. Đám bạn thân này thì có thằng vẫn nghèo, có thằng thì khá giả. Tao nghĩ đơn giản, mượn rồi tao trả, qua cơn bĩ bực cũng đến ngày thái lai, đúng ko các bạn. Nào ngờ, đm cuộc đời, thằng nghèo thì vẫn cho tao mượn được một, hai trăm triệu, mặc dù với tao số tiền này quá ít, còn những thằng giàu mà tao từng xem là thân nhất thì ối dời ơi, ko đc 1 ngàn, còn bị chặn cuộc gọi, có thằng còn nói câu "ko lẽ tao lấy tiền làm ăn của tao đưa mày đi trả nợ", có thằng còn tốt bụng cho tao vay nặng lãi nữa cơ. Với bọn mày thì tao ko biết sao, chứ với tao, nó thật sự quá sốc.
Giờ chán đời, lên viết vài dòng tâm sự, sau này và mãi mãi về sau, có lẽ tao cũng chẳng bao giờ sống hết mình với bất cứ 1 thằng nào. Đm, chán cái lũ bè..
- Có những lần chơi bời, chịch choạc các kiểu, với tao chỉ xem như 1 lần cá độ gì đó (như bida, bốc số), thua thì bao cả đám đi xoạc miễn phí, ko biết bao nhiêu lần. Vậy mà sau 3 năm gặp lại chỉ như những người xa lạ, ko cười nhau đc 1 cái.
- Có những đứa tao giúp nó mọi chuyện, 2 đứa cũng là bạn thân, ai ngờ vì gái mà nó lừa tao phát nửa tỷ rồi bỏ trốn mất dạng.
- Nhưng tao chỉ buồn đúng 1 chuyện này. Tao có đám bạn thân, lúc trẻ tao làm gì ra tiền, toàn xin tiền nhà, mà nhà tao cũng thoáng, so với tụi đồng lứa toàn cho tao tiền gấp 10, đôi khi gấp 20 lần tụi nó, mà tao lại tính ham chơi nên cũng chẳng tính toán, ko chỉ trong chơi bời, chịch choạc mà cả trong công việc cũng như chuyện cuộc sống, tao đều hỗ trợ (tiền bạc, công việc, đôi khi ra mặt giảng hòa, vân vân và mây mây). Nhưng đúng là đời cho tao sáng mắt, dịch rồi làm công việc của tao ko thuận lợi, tao bị thua lỗ nặng nề, bay 1 căn nhà phố mà chưa hết nợ được. Tính nói gia đình giúp đỡ thì lại ngại nghe càm ràm, kinh doanh thất bại mấy lần rồi, ko muốn nghe ông bà giảng đạo lý, nên tao mới nghĩ đến việc mượn bạn bè. Đám bạn thân này thì có thằng vẫn nghèo, có thằng thì khá giả. Tao nghĩ đơn giản, mượn rồi tao trả, qua cơn bĩ bực cũng đến ngày thái lai, đúng ko các bạn. Nào ngờ, đm cuộc đời, thằng nghèo thì vẫn cho tao mượn được một, hai trăm triệu, mặc dù với tao số tiền này quá ít, còn những thằng giàu mà tao từng xem là thân nhất thì ối dời ơi, ko đc 1 ngàn, còn bị chặn cuộc gọi, có thằng còn nói câu "ko lẽ tao lấy tiền làm ăn của tao đưa mày đi trả nợ", có thằng còn tốt bụng cho tao vay nặng lãi nữa cơ. Với bọn mày thì tao ko biết sao, chứ với tao, nó thật sự quá sốc.
Giờ chán đời, lên viết vài dòng tâm sự, sau này và mãi mãi về sau, có lẽ tao cũng chẳng bao giờ sống hết mình với bất cứ 1 thằng nào. Đm, chán cái lũ bè..

