Buồn cái bè

Anh ba lúa mì

Xàm 0 Lít
Chán đời, lên bốc phét với tụi mày cho vui. Tao được sinh ra trong gia đình cơ bản là khá giả. Từ nhỏ ra đường đến lớn lúc nào cũng xông xênh với bạn bè, có những đứa chỉ cần làm tao vui, tao bao ăn nhậu, chơi bời, gái gú thoải mái cả năm, có đứa mấy năm. Tao cũng ko suy nghĩ gì, vì tao chỉ quan niệm thoải mái với mọi người thì sau này có gì cũng có người giúp mình. Nhưng tao đã quá sai lầm:
- Có những lần chơi bời, chịch choạc các kiểu, với tao chỉ xem như 1 lần cá độ gì đó (như bida, bốc số), thua thì bao cả đám đi xoạc miễn phí, ko biết bao nhiêu lần. Vậy mà sau 3 năm gặp lại chỉ như những người xa lạ, ko cười nhau đc 1 cái.
- Có những đứa tao giúp nó mọi chuyện, 2 đứa cũng là bạn thân, ai ngờ vì gái mà nó lừa tao phát nửa tỷ rồi bỏ trốn mất dạng.
- Nhưng tao chỉ buồn đúng 1 chuyện này. Tao có đám bạn thân, lúc trẻ tao làm gì ra tiền, toàn xin tiền nhà, mà nhà tao cũng thoáng, so với tụi đồng lứa toàn cho tao tiền gấp 10, đôi khi gấp 20 lần tụi nó, mà tao lại tính ham chơi nên cũng chẳng tính toán, ko chỉ trong chơi bời, chịch choạc mà cả trong công việc cũng như chuyện cuộc sống, tao đều hỗ trợ (tiền bạc, công việc, đôi khi ra mặt giảng hòa, vân vân và mây mây). Nhưng đúng là đời cho tao sáng mắt, dịch rồi làm công việc của tao ko thuận lợi, tao bị thua lỗ nặng nề, bay 1 căn nhà phố mà chưa hết nợ được. Tính nói gia đình giúp đỡ thì lại ngại nghe càm ràm, kinh doanh thất bại mấy lần rồi, ko muốn nghe ông bà giảng đạo lý, nên tao mới nghĩ đến việc mượn bạn bè. Đám bạn thân này thì có thằng vẫn nghèo, có thằng thì khá giả. Tao nghĩ đơn giản, mượn rồi tao trả, qua cơn bĩ bực cũng đến ngày thái lai, đúng ko các bạn. Nào ngờ, đm cuộc đời, thằng nghèo thì vẫn cho tao mượn được một, hai trăm triệu, mặc dù với tao số tiền này quá ít, còn những thằng giàu mà tao từng xem là thân nhất thì ối dời ơi, ko đc 1 ngàn, còn bị chặn cuộc gọi, có thằng còn nói câu "ko lẽ tao lấy tiền làm ăn của tao đưa mày đi trả nợ", có thằng còn tốt bụng cho tao vay nặng lãi nữa cơ. Với bọn mày thì tao ko biết sao, chứ với tao, nó thật sự quá sốc.
Giờ chán đời, lên viết vài dòng tâm sự, sau này và mãi mãi về sau, có lẽ tao cũng chẳng bao giờ sống hết mình với bất cứ 1 thằng nào. Đm, chán cái lũ bè..
 
đúng ngậm thìa bạc có khác nên sử dụng tiền vô lo, cũng may còn sót cái tính tốt là phóng khoáng, tính này tốt m nên giữ, nhưng thoải mái cũng phải nhìn người.
những thằng nghèo thường lại chơi rất được, kn của t là vậy
 
Chán đời, lên bốc phét với tụi mày cho vui. Tao được sinh ra trong gia đình cơ bản là khá giả. Từ nhỏ ra đường đến lớn lúc nào cũng xông xênh với bạn bè, có những đứa chỉ cần làm tao vui, tao bao ăn nhậu, chơi bời, gái gú thoải mái cả năm, có đứa mấy năm. Tao cũng ko suy nghĩ gì, vì tao chỉ quan niệm thoải mái với mọi người thì sau này có gì cũng có người giúp mình. Nhưng tao đã quá sai lầm:
- Có những lần chơi bời, chịch choạc các kiểu, với tao chỉ xem như 1 lần cá độ gì đó (như bida, bốc số), thua thì bao cả đám đi xoạc miễn phí, ko biết bao nhiêu lần. Vậy mà sau 3 năm gặp lại chỉ như những người xa lạ, ko cười nhau đc 1 cái.
- Có những đứa tao giúp nó mọi chuyện, 2 đứa cũng là bạn thân, ai ngờ vì gái mà nó lừa tao phát nửa tỷ rồi bỏ trốn mất dạng.
- Nhưng tao chỉ buồn đúng 1 chuyện này. Tao có đám bạn thân, lúc trẻ tao làm gì ra tiền, toàn xin tiền nhà, mà nhà tao cũng thoáng, so với tụi đồng lứa toàn cho tao tiền gấp 10, đôi khi gấp 20 lần tụi nó, mà tao lại tính ham chơi nên cũng chẳng tính toán, ko chỉ trong chơi bời, chịch choạc mà cả trong công việc cũng như chuyện cuộc sống, tao đều hỗ trợ (tiền bạc, công việc, đôi khi ra mặt giảng hòa, vân vân và mây mây). Nhưng đúng là đời cho tao sáng mắt, dịch rồi làm công việc của tao ko thuận lợi, tao bị thua lỗ nặng nề, bay 1 căn nhà phố mà chưa hết nợ được. Tính nói gia đình giúp đỡ thì lại ngại nghe càm ràm, kinh doanh thất bại mấy lần rồi, ko muốn nghe ông bà giảng đạo lý, nên tao mới nghĩ đến việc mượn bạn bè. Đám bạn thân này thì có thằng vẫn nghèo, có thằng thì khá giả. Tao nghĩ đơn giản, mượn rồi tao trả, qua cơn bĩ bực cũng đến ngày thái lai, đúng ko các bạn. Nào ngờ, đm cuộc đời, thằng nghèo thì vẫn cho tao mượn được một, hai trăm triệu, mặc dù với tao số tiền này quá ít, còn những thằng giàu mà tao từng xem là thân nhất thì ối dời ơi, ko đc 1 ngàn, còn bị chặn cuộc gọi, có thằng còn nói câu "ko lẽ tao lấy tiền làm ăn của tao đưa mày đi trả nợ", có thằng còn tốt bụng cho tao vay nặng lãi nữa cơ. Với bọn mày thì tao ko biết sao, chứ với tao, nó thật sự quá sốc.
Giờ chán đời, lên viết vài dòng tâm sự, sau này và mãi mãi về sau, có lẽ tao cũng chẳng bao giờ sống hết mình với bất cứ 1 thằng nào. Đm, chán cái lũ bè..
Mình xem nó là bạn.nó xem mình là thằng ngu.đấy cứ thế mà sống.đời nó bạc khi dính đến tiền bạc là vậy.
 
Chán đời, lên bốc phét với tụi mày cho vui. Tao được sinh ra trong gia đình cơ bản là khá giả. Từ nhỏ ra đường đến lớn lúc nào cũng xông xênh với bạn bè, có những đứa chỉ cần làm tao vui, tao bao ăn nhậu, chơi bời, gái gú thoải mái cả năm, có đứa mấy năm. Tao cũng ko suy nghĩ gì, vì tao chỉ quan niệm thoải mái với mọi người thì sau này có gì cũng có người giúp mình. Nhưng tao đã quá sai lầm:
- Có những lần chơi bời, chịch choạc các kiểu, với tao chỉ xem như 1 lần cá độ gì đó (như bida, bốc số), thua thì bao cả đám đi xoạc miễn phí, ko biết bao nhiêu lần. Vậy mà sau 3 năm gặp lại chỉ như những người xa lạ, ko cười nhau đc 1 cái.
- Có những đứa tao giúp nó mọi chuyện, 2 đứa cũng là bạn thân, ai ngờ vì gái mà nó lừa tao phát nửa tỷ rồi bỏ trốn mất dạng.
- Nhưng tao chỉ buồn đúng 1 chuyện này. Tao có đám bạn thân, lúc trẻ tao làm gì ra tiền, toàn xin tiền nhà, mà nhà tao cũng thoáng, so với tụi đồng lứa toàn cho tao tiền gấp 10, đôi khi gấp 20 lần tụi nó, mà tao lại tính ham chơi nên cũng chẳng tính toán, ko chỉ trong chơi bời, chịch choạc mà cả trong công việc cũng như chuyện cuộc sống, tao đều hỗ trợ (tiền bạc, công việc, đôi khi ra mặt giảng hòa, vân vân và mây mây). Nhưng đúng là đời cho tao sáng mắt, dịch rồi làm công việc của tao ko thuận lợi, tao bị thua lỗ nặng nề, bay 1 căn nhà phố mà chưa hết nợ được. Tính nói gia đình giúp đỡ thì lại ngại nghe càm ràm, kinh doanh thất bại mấy lần rồi, ko muốn nghe ông bà giảng đạo lý, nên tao mới nghĩ đến việc mượn bạn bè. Đám bạn thân này thì có thằng vẫn nghèo, có thằng thì khá giả. Tao nghĩ đơn giản, mượn rồi tao trả, qua cơn bĩ bực cũng đến ngày thái lai, đúng ko các bạn. Nào ngờ, đm cuộc đời, thằng nghèo thì vẫn cho tao mượn được một, hai trăm triệu, mặc dù với tao số tiền này quá ít, còn những thằng giàu mà tao từng xem là thân nhất thì ối dời ơi, ko đc 1 ngàn, còn bị chặn cuộc gọi, có thằng còn nói câu "ko lẽ tao lấy tiền làm ăn của tao đưa mày đi trả nợ", có thằng còn tốt bụng cho tao vay nặng lãi nữa cơ. Với bọn mày thì tao ko biết sao, chứ với tao, nó thật sự quá sốc.
Giờ chán đời, lên viết vài dòng tâm sự, sau này và mãi mãi về sau, có lẽ tao cũng chẳng bao giờ sống hết mình với bất cứ 1 thằng nào. Đm, chán cái lũ bè..
Nếu ko chê t vs m làm bạn, t cũng ko ham nhậu gái gú. Lâu lâu cafe tám chuyện đc
 
Tao giờ suốt ngày lo tiền bạc trả nợ, chẳng còn tâm trí làm việc gì, bạn bè tao cũng chẳng muốn đi nữa. Chỉ mong có thể qua được cái hạn này để làm lại cuộc đời mà ko có lối thoát. Giờ kêu tao xin gia đình trả nợ thì chẳng thà đâm đầu vào đá chết mẹ cho rồi. Tao con một, gia đình thì nhà cửa, đất đai khắp nơi mà giờ lại bị cảnh này, nghĩ uất ko biết nói sao.
 
M đang dùng tiền để đổi lấy tình b thì chả thế
Đó là bè chứ đâu phải bạn
T nghĩ m may mắn khi sa cơ đấy
K 1 lần thế sao m biết được bộ mặt thật của đám cắt máu ăn thề kia
Của đi thay người
Coi như m bỏ dăm ba tỷ ra mua con người chúng nó đi
Còn tiền bạc thì t nghĩ nay đầy mai vơi à
M có ý chí là đéo sợ nghèo đâu
Lặng đi vài năm lại phất lên thôi
 
Chán đời, lên bốc phét với tụi mày cho vui. Tao được sinh ra trong gia đình cơ bản là khá giả. Từ nhỏ ra đường đến lớn lúc nào cũng xông xênh với bạn bè, có những đứa chỉ cần làm tao vui, tao bao ăn nhậu, chơi bời, gái gú thoải mái cả năm, có đứa mấy năm. Tao cũng ko suy nghĩ gì, vì tao chỉ quan niệm thoải mái với mọi người thì sau này có gì cũng có người giúp mình. Nhưng tao đã quá sai lầm:
- Có những lần chơi bời, chịch choạc các kiểu, với tao chỉ xem như 1 lần cá độ gì đó (như bida, bốc số), thua thì bao cả đám đi xoạc miễn phí, ko biết bao nhiêu lần. Vậy mà sau 3 năm gặp lại chỉ như những người xa lạ, ko cười nhau đc 1 cái.
- Có những đứa tao giúp nó mọi chuyện, 2 đứa cũng là bạn thân, ai ngờ vì gái mà nó lừa tao phát nửa tỷ rồi bỏ trốn mất dạng.
- Nhưng tao chỉ buồn đúng 1 chuyện này. Tao có đám bạn thân, lúc trẻ tao làm gì ra tiền, toàn xin tiền nhà, mà nhà tao cũng thoáng, so với tụi đồng lứa toàn cho tao tiền gấp 10, đôi khi gấp 20 lần tụi nó, mà tao lại tính ham chơi nên cũng chẳng tính toán, ko chỉ trong chơi bời, chịch choạc mà cả trong công việc cũng như chuyện cuộc sống, tao đều hỗ trợ (tiền bạc, công việc, đôi khi ra mặt giảng hòa, vân vân và mây mây). Nhưng đúng là đời cho tao sáng mắt, dịch rồi làm công việc của tao ko thuận lợi, tao bị thua lỗ nặng nề, bay 1 căn nhà phố mà chưa hết nợ được. Tính nói gia đình giúp đỡ thì lại ngại nghe càm ràm, kinh doanh thất bại mấy lần rồi, ko muốn nghe ông bà giảng đạo lý, nên tao mới nghĩ đến việc mượn bạn bè. Đám bạn thân này thì có thằng vẫn nghèo, có thằng thì khá giả. Tao nghĩ đơn giản, mượn rồi tao trả, qua cơn bĩ bực cũng đến ngày thái lai, đúng ko các bạn. Nào ngờ, đm cuộc đời, thằng nghèo thì vẫn cho tao mượn được một, hai trăm triệu, mặc dù với tao số tiền này quá ít, còn những thằng giàu mà tao từng xem là thân nhất thì ối dời ơi, ko đc 1 ngàn, còn bị chặn cuộc gọi, có thằng còn nói câu "ko lẽ tao lấy tiền làm ăn của tao đưa mày đi trả nợ", có thằng còn tốt bụng cho tao vay nặng lãi nữa cơ. Với bọn mày thì tao ko biết sao, chứ với tao, nó thật sự quá sốc.
Giờ chán đời, lên viết vài dòng tâm sự, sau này và mãi mãi về sau, có lẽ tao cũng chẳng bao giờ sống hết mình với bất cứ 1 thằng nào. Đm, chán cái lũ bè..
T cũng có điều kiện nhưng chắc chắn k bằng m, t rất ít giao thiệp bạn bè cũng vì những lí do đó. T khuyên thật m nên dành thời gian cho gia đình nhiều hơn
 
M đang dùng tiền để đổi lấy tình b thì chả thế
Đó là bè chứ đâu phải bạn
T nghĩ m may mắn khi sa cơ đấy
K 1 lần thế sao m biết được bộ mặt thật của đám cắt máu ăn thề kia
Của đi thay người
Coi như m bỏ dăm ba tỷ ra mua con người chúng nó đi
Còn tiền bạc thì t nghĩ nay đầy mai vơi à
M có ý chí là đéo sợ nghèo đâu
Lặng đi vài năm lại phất lên thôi
nói hay lắm tml, tao lặng 3 năm thì tao lại về chốn cũ thôi, nhưng ngẫm lại giờ nó cay vl.
 
Tao giờ suốt ngày lo tiền bạc trả nợ, chẳng còn tâm trí làm việc gì, bạn bè tao cũng chẳng muốn đi nữa. Chỉ mong có thể qua được cái hạn này để làm lại cuộc đời mà ko có lối thoát. Giờ kêu tao xin gia đình trả nợ thì chẳng thà đâm đầu vào đá chết mẹ cho rồi. Tao con một, gia đình thì nhà cửa, đất đai khắp nơi mà giờ lại bị cảnh này, nghĩ uất ko biết nói sao.
M phải nên cảm ơn đi vì cuộc đời cho mày tỉnh bớt lại, chứ đợi lúc về già càng khó coi hơn. M gửi ngày giờ sinh năm sinh t coi tử vi xem m có mé gì ko
 
đúng ngậm thìa bạc có khác nên sử dụng tiền vô lo, cũng may còn sót cái tính tốt là phóng khoáng, tính này tốt m nên giữ, nhưng thoải mái cũng phải nhìn người.
những thằng nghèo thường lại chơi rất được, kn của t là vậy
bạn tao lúc nghèo chơi bao nét, anh em vào sinh ra tử mấy pha suýt chết. Giờ có điều kiện,nghe tao mượn tiền thì hỗ trợ, tư vấn nhiệt tình cho tao bốc bát họ. Gẫy.
 
bạn tao lúc nghèo chơi bao nét, anh em vào sinh ra tử mấy pha suýt chết. Giờ có điều kiện,nghe tao mượn tiền thì hỗ trợ, tư vấn nhiệt tình cho tao bốc bát họ. Gẫy.
gì chứ bốc bát với xòe quạt thì tránh đi ko lại hư người
 
Tao giờ suốt ngày lo tiền bạc trả nợ, chẳng còn tâm trí làm việc gì, bạn bè tao cũng chẳng muốn đi nữa. Chỉ mong có thể qua được cái hạn này để làm lại cuộc đời mà ko có lối thoát. Giờ kêu tao xin gia đình trả nợ thì chẳng thà đâm đầu vào đá chết mẹ cho rồi. Tao con một, gia đình thì nhà cửa, đất đai khắp nơi mà giờ lại bị cảnh này, nghĩ uất ko biết nói sao.
xin ông bà già vài căn nhà trả nợ, có một thằng con thì bán cả gia tài ổng bả cũng bán chứ xin ít tiền thì nhầm nhò gì, trên hành trình trưởng thành gặp vấp ngã ntn là điều tốt, còn trẻ còn cơ hội đứng dậy, nếu bị khi 50t trở lên thì lúc đó mới khó, như ông đại gia 55t kia, bị bạn bè lừa tiền hết, gặp đúng khủng hoảng năm 2008, vợ trẻ hơn mấy chục tuổi nó bỏ, tài sản mất hết, giờ phải chạy grab để kiếm sống, có 3 đứa con quen sống cảnh giàu sang giờ không chịu nổi, nên cũng không ở với ba, ở đâu thì không biết, xế chiều sống cảnh nhà trọ tồi tàn, không con không cháu, chạy grab kiếm sống qua ngày.
 
Chán đời, lên bốc phét với tụi mày cho vui. Tao được sinh ra trong gia đình cơ bản là khá giả. Từ nhỏ ra đường đến lớn lúc nào cũng xông xênh với bạn bè, có những đứa chỉ cần làm tao vui, tao bao ăn nhậu, chơi bời, gái gú thoải mái cả năm, có đứa mấy năm. Tao cũng ko suy nghĩ gì, vì tao chỉ quan niệm thoải mái với mọi người thì sau này có gì cũng có người giúp mình. Nhưng tao đã quá sai lầm:
- Có những lần chơi bời, chịch choạc các kiểu, với tao chỉ xem như 1 lần cá độ gì đó (như bida, bốc số), thua thì bao cả đám đi xoạc miễn phí, ko biết bao nhiêu lần. Vậy mà sau 3 năm gặp lại chỉ như những người xa lạ, ko cười nhau đc 1 cái.
- Có những đứa tao giúp nó mọi chuyện, 2 đứa cũng là bạn thân, ai ngờ vì gái mà nó lừa tao phát nửa tỷ rồi bỏ trốn mất dạng.
- Nhưng tao chỉ buồn đúng 1 chuyện này. Tao có đám bạn thân, lúc trẻ tao làm gì ra tiền, toàn xin tiền nhà, mà nhà tao cũng thoáng, so với tụi đồng lứa toàn cho tao tiền gấp 10, đôi khi gấp 20 lần tụi nó, mà tao lại tính ham chơi nên cũng chẳng tính toán, ko chỉ trong chơi bời, chịch choạc mà cả trong công việc cũng như chuyện cuộc sống, tao đều hỗ trợ (tiền bạc, công việc, đôi khi ra mặt giảng hòa, vân vân và mây mây). Nhưng đúng là đời cho tao sáng mắt, dịch rồi làm công việc của tao ko thuận lợi, tao bị thua lỗ nặng nề, bay 1 căn nhà phố mà chưa hết nợ được. Tính nói gia đình giúp đỡ thì lại ngại nghe càm ràm, kinh doanh thất bại mấy lần rồi, ko muốn nghe ông bà giảng đạo lý, nên tao mới nghĩ đến việc mượn bạn bè. Đám bạn thân này thì có thằng vẫn nghèo, có thằng thì khá giả. Tao nghĩ đơn giản, mượn rồi tao trả, qua cơn bĩ bực cũng đến ngày thái lai, đúng ko các bạn. Nào ngờ, đm cuộc đời, thằng nghèo thì vẫn cho tao mượn được một, hai trăm triệu, mặc dù với tao số tiền này quá ít, còn những thằng giàu mà tao từng xem là thân nhất thì ối dời ơi, ko đc 1 ngàn, còn bị chặn cuộc gọi, có thằng còn nói câu "ko lẽ tao lấy tiền làm ăn của tao đưa mày đi trả nợ", có thằng còn tốt bụng cho tao vay nặng lãi nữa cơ. Với bọn mày thì tao ko biết sao, chứ với tao, nó thật sự quá sốc.
Giờ chán đời, lên viết vài dòng tâm sự, sau này và mãi mãi về sau, có lẽ tao cũng chẳng bao giờ sống hết mình với bất cứ 1 thằng nào. Đm, chán cái lũ bè..
Như thế m mới nhận ra được nhiều điều, sau này còn dạy con m
 
Đây cũng là lý do vì sao từ hồi còn nhỏ obg T chả bao h cho t nhiều tiền tiêu. Mà toàn đổi bằng làm việc nhà hoặc phụ thêm vc gì đó cho obg rồi đc đổi lấy tiền. Nói chung cứ kiếm đc tiền bằng chính đầu óc, sức lao động của mình thì mới thấy quý trọng. Tiếp sau đó thì sẽ ngôj ra lòng người khi mình gặp khó khăn. Nch tml thớt nên giữ lại đc mqh với thằng nghèo giúp đỡ m, còn mấy mối kia thì next thôi
 
Cho 1,2 trăm triệu mà bạn còn chê ít. Với tôi không hiểu lắm cái đoạn cho vay nặng lãi.
Bay 1 căn nhà phố mà chưa trả hết nợ. Chứng tỏ nợ trên chục tỉ. Với 1, 2 trăm triệu thì mày phải vay tầm 50-100ng bạn như thế mới gọi là đủ sơ sơ. Còn với bạn giàu thì mượn 2-3 thằng là đủ.
Còn vụ vay nặng lãi thì bạn của thằng thớt nó bảo giờ không có tiền, nhưng mà biết dây này cho vay tín chấp, giá rẻ lắm 5000đ/1tr/1 ngày. :vozvn (12):
 
Chạm 3x chưa mà còn trẻ con thế mày. Đừng trách gì ai hết khi mày vung tiền ra ăn chơi để thỏa mãn bản thân,còn giờ kẹt thì ai cũng lắc đầu.
 
Tiền khi ăn chơi nó khác, ăn chơi thì lo gì hạt mưa rơi. Nhưng ai rồi cũng cơm áo gạo tiền, khi mày cần tiền cũng là lúc người ta phải lập nghiệp. Không trách nhau được. Nếu mày dùng tiền để cứu ai đó khi họ hoạn nạn đổi lấy 1 mạng sống thì chắc sẽ được trả 1 ân tình :d
 
Bay 1 căn nhà phố mà chưa trả hết nợ. Chứng tỏ nợ trên chục tỉ. Với 1, 2 trăm triệu thì mày phải vay tầm 50-100ng bạn như thế mới gọi là đủ sơ sơ. Còn với bạn giàu thì mượn 2-3 thằng là đủ.
Còn vụ vay nặng lãi thì bạn của thằng thớt nó bảo giờ không có tiền, nhưng mà biết dây này cho vay tín chấp, giá rẻ lắm 5000đ/1tr/1 ngày. :vozvn (12):
Cảm ơn.
 
Bay 1 căn nhà phố mà chưa trả hết nợ. Chứng tỏ nợ trên chục tỉ. Với 1, 2 trăm triệu thì mày phải vay tầm 50-100ng bạn như thế mới gọi là đủ sơ sơ. Còn với bạn giàu thì mượn 2-3 thằng là đủ.
Còn vụ vay nặng lãi thì bạn của thằng thớt nó bảo giờ không có tiền, nhưng mà biết dây này cho vay tín chấp, giá rẻ lắm 5000đ/1tr/1 ngày. :vozvn (12):
Ôi dời. có 5k/tr/ngày thôi á?
dẻ hơn cả bank
 
Chạm 3x chưa mà còn trẻ con thế mày. Đừng trách gì ai hết khi mày vung tiền ra ăn chơi để thỏa mãn bản thân,còn giờ kẹt thì ai cũng lắc đầu.
trách gì ai mày, tao tự trách tao thôi.
 

Có thể bạn quan tâm

Top