Nicotine Cafeine
Gió lạnh đầu buồi
"đừng gọi tôi, tôi đang đi nghỉ"
Đã có những ngày tao mang theo tự do đi vào nơi hoang dã, tao tin rằng tao đi đủ xa tao sẽ gặp chính mình. Với tao ngày hôm qua sẽ không phải là ngày hoàn hảo nếu không gieo mầm một niềm vui nhỏ cho ngày hôm nay, đó cũng là điều làm tao mong chờ mỗi sáng thức dậy; một chút cảm hứng, nắng thì hong khô, mưa thì tan chảy. Cuộc sống luôn đón nhận những người tích cực.
Đôi lần tao không muốn trả lời nhiều câu hỏi của người khác, họ thắc mắc về tao trong khi không thể tự mình vấn đáp.. "tiền đâu mà có?" "đến đó sống sao?" "...Ồ, nếu tao mang theo bế tắc, thì tao đang đi vào ngõ cụt, trả lời sao cho thỏa đáng những câu hỏi mà tao không quan tâm dù đó là sự thật của họ. Thứ tao cần là sự lạc quan để tiếp tục làm những điều mình muốn bởi sự thật của tao là chẳng có gì chắc chắn, vì tao đéo biết ngày mai sẽ thế nào.
Tao đi để khuất tầm mắt những kẻ ôm hòn than tức giận nóng bỏng trực chờ ném nó vào người khác, để thu hút những điều tươi đẹp và những con người tích cực về phía mình, và để cười nhạo chính tao vì đã chọn một con đường chẳng có gì ngoài vết xe tiếp tục lăn dài mặc cho vũng lầy sâu đang nằm đâu đó, đôi khi sự ổn định là phải thay đổi, tiếp tục hành trình đầy cảm hứng mỗi nơi đi qua.
Bản thân tao là phồn hoa phố thị, tâm hồn tao như đồng quê yên ả, còn tao là lữ khách của chính mình. Xa khỏi thành phố đến vùng đất không tên.
Hôm nay ngày nắng, đâu có nghĩa đó là ngày đẹp trời khi đôi chân bỏng rát trên con đường nhựa bằng phẳng thẳng tắp, sự bực tức hay dồn nén lỗi lầm lên người khác cũng không xua tan đi bí bách trong đầu, chi bằng hãy chấp nhận và tha thứ, vì chúng ta mạnh mẽ. Và nếu không biết cách gột sạch bụi bẩn thường ngày, tâm hồn chúng ta sẽ trở thành bãi rác.
Bâng quơ.
Đã có những ngày tao mang theo tự do đi vào nơi hoang dã, tao tin rằng tao đi đủ xa tao sẽ gặp chính mình. Với tao ngày hôm qua sẽ không phải là ngày hoàn hảo nếu không gieo mầm một niềm vui nhỏ cho ngày hôm nay, đó cũng là điều làm tao mong chờ mỗi sáng thức dậy; một chút cảm hứng, nắng thì hong khô, mưa thì tan chảy. Cuộc sống luôn đón nhận những người tích cực.
Đôi lần tao không muốn trả lời nhiều câu hỏi của người khác, họ thắc mắc về tao trong khi không thể tự mình vấn đáp.. "tiền đâu mà có?" "đến đó sống sao?" "...Ồ, nếu tao mang theo bế tắc, thì tao đang đi vào ngõ cụt, trả lời sao cho thỏa đáng những câu hỏi mà tao không quan tâm dù đó là sự thật của họ. Thứ tao cần là sự lạc quan để tiếp tục làm những điều mình muốn bởi sự thật của tao là chẳng có gì chắc chắn, vì tao đéo biết ngày mai sẽ thế nào.
Tao đi để khuất tầm mắt những kẻ ôm hòn than tức giận nóng bỏng trực chờ ném nó vào người khác, để thu hút những điều tươi đẹp và những con người tích cực về phía mình, và để cười nhạo chính tao vì đã chọn một con đường chẳng có gì ngoài vết xe tiếp tục lăn dài mặc cho vũng lầy sâu đang nằm đâu đó, đôi khi sự ổn định là phải thay đổi, tiếp tục hành trình đầy cảm hứng mỗi nơi đi qua.
Bản thân tao là phồn hoa phố thị, tâm hồn tao như đồng quê yên ả, còn tao là lữ khách của chính mình. Xa khỏi thành phố đến vùng đất không tên.
Hôm nay ngày nắng, đâu có nghĩa đó là ngày đẹp trời khi đôi chân bỏng rát trên con đường nhựa bằng phẳng thẳng tắp, sự bực tức hay dồn nén lỗi lầm lên người khác cũng không xua tan đi bí bách trong đầu, chi bằng hãy chấp nhận và tha thứ, vì chúng ta mạnh mẽ. Và nếu không biết cách gột sạch bụi bẩn thường ngày, tâm hồn chúng ta sẽ trở thành bãi rác.
Bâng quơ.
