Cuộc sống tươi đẹp.

Nicotine Cafeine

Gió lạnh đầu buồi
Colombia
"đừng gọi tôi, tôi đang đi nghỉ"

Đã có những ngày tao mang theo tự do đi vào nơi hoang dã, tao tin rằng tao đi đủ xa tao sẽ gặp chính mình. Với tao ngày hôm qua sẽ không phải là ngày hoàn hảo nếu không gieo mầm một niềm vui nhỏ cho ngày hôm nay, đó cũng là điều làm tao mong chờ mỗi sáng thức dậy; một chút cảm hứng, nắng thì hong khô, mưa thì tan chảy. Cuộc sống luôn đón nhận những người tích cực.
Đôi lần tao không muốn trả lời nhiều câu hỏi của người khác, họ thắc mắc về tao trong khi không thể tự mình vấn đáp.. "tiền đâu mà có?" "đến đó sống sao?" "...Ồ, nếu tao mang theo bế tắc, thì tao đang đi vào ngõ cụt, trả lời sao cho thỏa đáng những câu hỏi mà tao không quan tâm dù đó là sự thật của họ. Thứ tao cần là sự lạc quan để tiếp tục làm những điều mình muốn bởi sự thật của tao là chẳng có gì chắc chắn, vì tao đéo biết ngày mai sẽ thế nào.
Tao đi để khuất tầm mắt những kẻ ôm hòn than tức giận nóng bỏng trực chờ ném nó vào người khác, để thu hút những điều tươi đẹp và những con người tích cực về phía mình, và để cười nhạo chính tao vì đã chọn một con đường chẳng có gì ngoài vết xe tiếp tục lăn dài mặc cho vũng lầy sâu đang nằm đâu đó, đôi khi sự ổn định là phải thay đổi, tiếp tục hành trình đầy cảm hứng mỗi nơi đi qua.
Bản thân tao là phồn hoa phố thị, tâm hồn tao như đồng quê yên ả, còn tao là lữ khách của chính mình. Xa khỏi thành phố đến vùng đất không tên.
Hôm nay ngày nắng, đâu có nghĩa đó là ngày đẹp trời khi đôi chân bỏng rát trên con đường nhựa bằng phẳng thẳng tắp, sự bực tức hay dồn nén lỗi lầm lên người khác cũng không xua tan đi bí bách trong đầu, chi bằng hãy chấp nhận và tha thứ, vì chúng ta mạnh mẽ. Và nếu không biết cách gột sạch bụi bẩn thường ngày, tâm hồn chúng ta sẽ trở thành bãi rác.
Bâng quơ.
 
"đừng gọi tôi, tôi đang đi nghỉ"

Đã có những ngày tao mang theo tự do đi vào nơi hoang dã, tao tin rằng tao đi đủ xa tao sẽ gặp chính mình. Với tao ngày hôm qua sẽ không phải là ngày hoàn hảo nếu không gieo mầm một niềm vui nhỏ cho ngày hôm nay, đó cũng là điều làm tao mong chờ mỗi sáng thức dậy; một chút cảm hứng, nắng thì hong khô, mưa thì tan chảy. Cuộc sống luôn đón nhận những người tích cực.
Đôi lần tao không muốn trả lời nhiều câu hỏi của người khác, họ thắc mắc về tao trong khi không thể tự mình vấn đáp.. "tiền đâu mà có?" "đến đó sống sao?" "...Ồ, nếu tao mang theo bế tắc, thì tao đang đi vào ngõ cụt, trả lời sao cho thỏa đáng những câu hỏi mà tao không quan tâm dù đó là sự thật của họ. Thứ tao cần là sự lạc quan để tiếp tục làm những điều mình muốn bởi sự thật của tao là chẳng có gì chắc chắn, vì tao đéo biết ngày mai sẽ thế nào.
Tao đi để khuất tầm mắt những kẻ ôm hòn than tức giận nóng bỏng trực chờ ném nó vào người khác, để thu hút những điều tươi đẹp và những con người tích cực về phía mình, và để cười nhạo chính tao vì đã chọn một con đường chẳng có gì ngoài vết xe tiếp tục lăn dài mặc cho vũng lầy sâu đang nằm đâu đó, đôi khi sự ổn định là phải thay đổi, tiếp tục hành trình đầy cảm hứng mỗi nơi đi qua.
Bản thân tao là phồn hoa phố thị, tâm hồn tao như đồng quê yên ả, còn tao là lữ khách của chính mình. Xa khỏi thành phố đến vùng đất không tên.
Hôm nay ngày nắng, đâu có nghĩa đó là ngày đẹp trời khi đôi chân bỏng rát trên con đường nhựa bằng phẳng thẳng tắp, sự bực tức hay dồn nén lỗi lầm lên người khác cũng không xua tan đi bí bách trong đầu, chi bằng hãy chấp nhận và tha thứ, vì chúng ta mạnh mẽ. Và nếu không biết cách gột sạch bụi bẩn thường ngày, tâm hồn chúng ta sẽ trở thành bãi rác.
Bâng quơ.
Cái cây thật hấp dẫn nha
 
"đừng gọi tôi, tôi đang đi nghỉ"

Đã có những ngày tao mang theo tự do đi vào nơi hoang dã, tao tin rằng tao đi đủ xa tao sẽ gặp chính mình. Với tao ngày hôm qua sẽ không phải là ngày hoàn hảo nếu không gieo mầm một niềm vui nhỏ cho ngày hôm nay, đó cũng là điều làm tao mong chờ mỗi sáng thức dậy; một chút cảm hứng, nắng thì hong khô, mưa thì tan chảy. Cuộc sống luôn đón nhận những người tích cực.
Đôi lần tao không muốn trả lời nhiều câu hỏi của người khác, họ thắc mắc về tao trong khi không thể tự mình vấn đáp.. "tiền đâu mà có?" "đến đó sống sao?" "...Ồ, nếu tao mang theo bế tắc, thì tao đang đi vào ngõ cụt, trả lời sao cho thỏa đáng những câu hỏi mà tao không quan tâm dù đó là sự thật của họ. Thứ tao cần là sự lạc quan để tiếp tục làm những điều mình muốn bởi sự thật của tao là chẳng có gì chắc chắn, vì tao đéo biết ngày mai sẽ thế nào.
Tao đi để khuất tầm mắt những kẻ ôm hòn than tức giận nóng bỏng trực chờ ném nó vào người khác, để thu hút những điều tươi đẹp và những con người tích cực về phía mình, và để cười nhạo chính tao vì đã chọn một con đường chẳng có gì ngoài vết xe tiếp tục lăn dài mặc cho vũng lầy sâu đang nằm đâu đó, đôi khi sự ổn định là phải thay đổi, tiếp tục hành trình đầy cảm hứng mỗi nơi đi qua.
Bản thân tao là phồn hoa phố thị, tâm hồn tao như đồng quê yên ả, còn tao là lữ khách của chính mình. Xa khỏi thành phố đến vùng đất không tên.
Hôm nay ngày nắng, đâu có nghĩa đó là ngày đẹp trời khi đôi chân bỏng rát trên con đường nhựa bằng phẳng thẳng tắp, sự bực tức hay dồn nén lỗi lầm lên người khác cũng không xua tan đi bí bách trong đầu, chi bằng hãy chấp nhận và tha thứ, vì chúng ta mạnh mẽ. Và nếu không biết cách gột sạch bụi bẩn thường ngày, tâm hồn chúng ta sẽ trở thành bãi rác.
Bâng quơ.
"đừng gọi tôi, tôi đang đi ỉa"
 
A đã thử đâu.
Nhưng câu này a nói đúng
Thế cho ăn thử 1 miếng. Hay ăn thật?
Thầy lại nhìn mặt mà bắt hình dong rồi, em cũng là lão làng bên gaichoi hồi trước, thiendia, ckv đấy, ko chỉ có mỗi xam ko đâu :shame:
Mày nói chuyện này với lão tiền mãn tinh làm gì, rủ lão đi đua xe tiện bổ túc tay lái luôn.
Giàu mà nhiều tâm sự vậy m
Nếu những gì tao thể hiện khiến mày nghĩ tao giàu thì tao đính chính lại nhé, tao nghèo lắm, nhưng tao không có tâm sự gì đâu, chỉ là tao đang phê vl thôi.
:vozvn (19):
 
Bài viết của bạn Nicotine này có những cái rất lạ, thú vị. Mạch văn trôi trảy, hình ảnh thoát khỏi sáo rỗng thông thường nếu không thăng hoa không viết được. Tuy nhiên cứ có vấn đề gì đó mà tôi suy nghĩ mãi không ra.
 
Bài viết của bạn Nicotine này có những cái rất lạ, thú vị. Mạch văn trôi trảy, hình ảnh thoát khỏi sáo rỗng thông thường nếu không thăng hoa không viết được. Tuy nhiên cứ có vấn đề gì đó mà tôi suy nghĩ mãi không ra.
Bang phải hít thật sâu...đến khi nào nan phổi tràn ngập bởi khói,

Lúc ấy não bộ sẽ đủ năng lượng để neron gắn kết với nhau,

Thì sẽ, éo hiểu như tôi thôi.
 
"đừng gọi tôi, tôi đang đi nghỉ"

Đã có những ngày tao mang theo tự do đi vào nơi hoang dã, tao tin rằng tao đi đủ xa tao sẽ gặp chính mình. Với tao ngày hôm qua sẽ không phải là ngày hoàn hảo nếu không gieo mầm một niềm vui nhỏ cho ngày hôm nay, đó cũng là điều làm tao mong chờ mỗi sáng thức dậy; một chút cảm hứng, nắng thì hong khô, mưa thì tan chảy. Cuộc sống luôn đón nhận những người tích cực.
Đôi lần tao không muốn trả lời nhiều câu hỏi của người khác, họ thắc mắc về tao trong khi không thể tự mình vấn đáp.. "tiền đâu mà có?" "đến đó sống sao?" "...Ồ, nếu tao mang theo bế tắc, thì tao đang đi vào ngõ cụt, trả lời sao cho thỏa đáng những câu hỏi mà tao không quan tâm dù đó là sự thật của họ. Thứ tao cần là sự lạc quan để tiếp tục làm những điều mình muốn bởi sự thật của tao là chẳng có gì chắc chắn, vì tao đéo biết ngày mai sẽ thế nào.
Tao đi để khuất tầm mắt những kẻ ôm hòn than tức giận nóng bỏng trực chờ ném nó vào người khác, để thu hút những điều tươi đẹp và những con người tích cực về phía mình, và để cười nhạo chính tao vì đã chọn một con đường chẳng có gì ngoài vết xe tiếp tục lăn dài mặc cho vũng lầy sâu đang nằm đâu đó, đôi khi sự ổn định là phải thay đổi, tiếp tục hành trình đầy cảm hứng mỗi nơi đi qua.
Bản thân tao là phồn hoa phố thị, tâm hồn tao như đồng quê yên ả, còn tao là lữ khách của chính mình. Xa khỏi thành phố đến vùng đất không tên.
Hôm nay ngày nắng, đâu có nghĩa đó là ngày đẹp trời khi đôi chân bỏng rát trên con đường nhựa bằng phẳng thẳng tắp, sự bực tức hay dồn nén lỗi lầm lên người khác cũng không xua tan đi bí bách trong đầu, chi bằng hãy chấp nhận và tha thứ, vì chúng ta mạnh mẽ. Và nếu không biết cách gột sạch bụi bẩn thường ngày, tâm hồn chúng ta sẽ trở thành bãi rác.
Bâng quơ.
Một trong những lý do Tiêu mỗ còn nấn ná chốn Xam này là vì mấy con chữ này đây, cứ hai ba hôm lại mò pass để vào cào đôi lời rồi lại lặng.
 
@Nicotine Cafeine luôn là một thằng đầy tệ nạn nhưng lại rất thu hút, cũng giống như thuốc lá hút là hại phổi nhưng ngta vẫn sản xuất bán ầm ầm. Tôi cũng chán đô thị đây bạn, từ đầu hè đi Sapa đến lần thứ 5 rồi nhưng buồn lại lên đây để chìm luôn vào đám đông du khách mọi miền, để ko ai nhận ra mình ngoài cái nhận diện khuôn mặt của đt.
 

Attachments

  • Screenshot_20220608-144235_Gallery.jpg
    Screenshot_20220608-144235_Gallery.jpg
    1.8 MB · Lượt xem: 14
M đang chơi cần à. S t chơi k bê nhĩ, chơi cần chỉ thấy khát nc và buồn ngủ chán vcl
Không, tao đang bị trai cần nên dạo này dùng nymphaea caerulea.
Cũng tùy loại đó m
Đầu nó giờ toàn ke thôi bạn, kim tuyến phủ đầy nếp nhăn rồi thì khói nào lấp được nữa.
:vozvn (19):
 
Bài viết của bạn Nicotine này có những cái rất lạ, thú vị. Mạch văn trôi trảy, hình ảnh thoát khỏi sáo rỗng thông thường nếu không thăng hoa không viết được. Tuy nhiên cứ có vấn đề gì đó mà tôi suy nghĩ mãi không ra.
Có lẽ do chúng ta đồng cảm vài suy nghĩ thôi bạn, văn tôi hướng tới sự mơ hồ, càng chiêm nghiệm càng mông lung, vì mục đích tôi viết những dòng kia là để không ai hiểu gì. :))
Một trong những lý do Tiêu mỗ còn nấn ná chốn Xam này là vì mấy con chữ này đây, cứ hai ba hôm lại mò pass để vào cào đôi lời rồi lại lặng.
Nói vậy nghĩa là ở đây có một hạt giống mà Tiêu Dâm huynh gieo lại, dù đó là gì đi nữa thì đó cũng là niềm vui cho ngày mai rồi.
@Nicotine Cafeine luôn là một thằng đầy tệ nạn nhưng lại rất thu hút, cũng giống như thuốc lá hút là hại phổi nhưng ngta vẫn sản xuất bán ầm ầm. Tôi cũng chán đô thị đây bạn, từ đầu hè đi Sapa đến lần thứ 5 rồi nhưng buồn lại lên đây để chìm luôn vào đám đông du khách mọi miền, để ko ai nhận ra mình ngoài cái nhận diện khuôn mặt của đt.
Có tệ nạn nào mà không cuốn hút đâu bạn, và tôi sinh ra để gây nghiện cho chính mình. À, tôi đi Sapa đôi lần, bộ hành lang thang leo Fan, bạn biết gì xảy ra không? Tôi luôn lôi kéo được một nhóm lữ khách khác leo núi cùng mình. Lên đỉnh ai cũng lè lưỡi nhưng họ đều là những người rất tuyệt vời.

:vozvn (19):
 
Đ phải m ạ. Trc đây trc khi t dùng ke chơi kush nhập thằng bán bảo Snoop cc gì đấy chơi vào cũng đ cảm giác gì
Có một số ít người tao biết cũng gặp tình trạng như mày, cơ thể phản ứng kém với thc (không thích high hoặc không high) và tăng dose là cách duy nhất. Mày thử x2, x3 dose bình thường xem.
:vozvn (19):
 

Có thể bạn quan tâm

Top