MỘT VÀI SUY NGHĨ KHI XEM LẠI BỘ PHIM LINCOLN

Hello các m. Lại là t Johnsmith đây. Hôm nay t rảnh, lục lại mấy bộ phim cũ xem. T rất tk xem các bộ phim đề tài về lịch sử, chính trị và xã hội các m ạ và 1 trong những bộ phim mà t nghĩ là xuất sắc trong thể loại này là Lincoln (2012).

Lincoln, của ông đạo diễn đc mệnh danh là “thiên tài kể chuyện” của Hollywood là Steven Spielberg, dựa trên cuốn sách nch lịch sử nói về những tháng cuối cùng trong nhiệm kỳ của vị Tổng thống mà khuôn mặt được tạc lên núi Rushmore vì công lao to lớn trong công cuộc bãi nô, tái thống nhất đất nước và tái định nghĩa những giá trị đạo đức và cộng hòa của Hoa Kỳ. T xin chia sẻ với a e xàm 1 vài suy nghĩ của t khi xem xong bộ phim (lần thứ n).

Tinh thần thượng tôn pháp luật

Có lẽ ko đâu thể hiện sự thượng tôn pháp luật hơn là chi tiết mô tả nỗ lực thông qua Tu chính án XIII (bãi bỏ chế độ nô lệ) của Tổng thống Lincoln (cho tg nào chưa rõ thì Tu chính án là văn bản sửa hoặc thêm điều luật vào Hiến pháp Hoa Kỳ, phải đc 3 bên là Quốc hội liên bang, Tổng thống và Quốc hội của tất cả các tiểu bang thông qua để chính thức có hiệu lực). Tổng thống Lincoln, dù lúc đó vừa đắc cử nhiệm kỳ 2 với sự ủng hộ mạnh mẽ của dân chúng do chiến thắng của phe miền Bắc đã gần kề và quyền lực “hành xử thời chiến” ngút trời, bất chấp lời can ngăn của Nội các, vẫn cương quyết 1 lần nữa đưa Tu chính án ra Hạ viện và “vận động” thông qua.

Là một luật sư và chính trị gia lão luyện, ông đã tâm sự với Nội các của ông rằng trong thời chiến thì ông có thể dùng quyền hành xử thời chiến để tước bỏ quyền sở hữu nô lệ của “bọn phản loạn đang sống ở lãnh thổ các bang miền Nam” vì các mục đích quân sự nhưng là vì “bọn phản loạn chỉ sống ở các bang đó thôi chứ Hiến pháp và luật Liên bang vẫn có hiệu lực ở các bang đó” (chính quyền Lincoln vẫn bảo lưu tuyên bố ko công nhận chính quyền Hợp bang miền Nam là một quốc gia) nên sau thời chiến, làm sao ông có thể tiếp tục sử dụng quyền hành xử thời chiến kia để tước bỏ quyền sở hữu hợp pháp nô lệ tại các tiểu bang, vốn đã được Hiến pháp công nhận. Vì vậy, để bãi nô hợp pháp, con đường duy nhất là bỏ chế độ nô lệ ra khỏi Hiến pháp thông qua con đường Tu chính án như t đã nói ở trên.

Qua đây, chúng m có thể thấy. Dù là Tổng thống, đang có được vốn chính trị dồi dào và quyền lực ngút trời, thừa phương tiện và súng ống để áp đặt ý muốn lên kẻ thua cuộc, TT Lincoln vẫn đủ minh mẫn và tự trọng để chọn con đường văn minh nhất, hợp lý nhất…qua đó, củng cố thêm tính vững chắc về mặt pháp lý cho chương trình bãi nô của ông cũng như cho chân lý của nền Cộng hòa pháp quyền: Không ai có quyền “ngồi xổm” lên pháp luật, kể cả Tổng thống.

Tinh thần bao dung với kẻ thua cuộc

Chi tiết làm t nhớ mãi là câu nói của Lincoln với thống tướng Ulysses S. Grant là “hãy để cho mọi cậu bé (các binh sĩ miền Nam) được về nhà” khi bàn về phương cách xử lý các thành phần miền Nam thời hậu chiến. T ko rõ Lincoln có thực sự nói câu này ko và ông cũng qua đời ko lâu sau ngày chiến thắng (bị ám sát bởi một tg diễn viên kịch cuồng miền Nam) nhưng chương trình Tái thiết mà các Tổng thống sau này, những người từng là các thuộc cấp của ông (Andrew Jackson, Ulysses S. Grant) được xây dựng đúng theo tinh thần bao dung này. Trừ 1 số ít thành phần cốt cán trong chính quyền và quân đội miền Nam bị giam giữ một vài năm sau cuộc chiến để tránh kích động (TT Hợp bang miền Nam Jefferson Davis chỉ bị giam giữ 2 năm), mọi tù binh đều được về nhà sau đạo Luật ân xá năm 1866, 1 năm sau cuộc chiến.

Tuy ko hoàn toàn thành công (nạn phân biệt chủng tộc vẫn còn, phong trào kỳ thị cực đoan của đảng KKK ra đời và lan rộng…) nhưng chương trình Tái thiết có phần mềm mỏng này đã góp phần quan trọng trong công cuộc hàn gắn 2 miền nước Mỹ mà minh chứng rõ nhất là chưa đến 1 thế kỷ sau, nước Mỹ đã lại có Tổng thống là người miền Nam (TT Lyndon B. Johnson).

Lãnh đạo cũng là con người

Cái t thấy làm cho con người và bộ phim Lincoln trở nên thật nhất là chi tiết tg con lớn của ông đòi ra chiến trường thì ông đáp lại: “Ko có ông bố nào trừ tao có thể nói câu này, tao là Tổng tư lệnh quân đội, trừ khi tao cho phép, còn ko thì đừng hòng mà m được nhập ngũ ở bất kỳ chỗ nào”. Nhưng rốt cuộc cả ông và vợ cũng ko thể kháng lại ý muốn cá nhân của tg con và phải cho nó đăng lính. Chi tiết này đã cho chúng ta thấy, Lincoln ko phải thánh, cũng yêu thương con cái mình như bất kỳ bậc bố mẹ nào và khi có quyền thì cũng sẵn sàng lạm quyền cốt để cho con cái được an toàn.

Chính vì là người thường nên Lincoln cũng không miễn nhiệm với những vấn đề đời thường như gia đình hay con cái. Hình ảnh Lincoln xuất hiện trong phim cũng như trong chính sử do các thuộc cấp của ông trong suốt thời gian ông làm TT, đặc biệt là quãng thời gian sau khi ông mất người con giữa vì bệnh tật, đã miêu tả Lincoln luôn trong trạng thái u uất, lặng lẽ mà các bác sĩ tâm lý ngày nay đã chuẩn đoán rất có thể là triệu chứng của bệnh trầm cảm. Vợ ông, bà Mary Todd, đã có lúc phải vào viện tâm thần vì đau khổ mất con (Lincoln có 3 ng con thì 2 chết trẻ vì bệnh tật)

Bộ phim hay nhưng có lẽ hơi khô khan (toàn câu thoại khó hiểu) nên đối với những tg thích đánh đấm sẽ ko hợp khẩu vị đâu nhưng t cũng mong là cm mở phim xem 1 lần và nhớ chia sẻ ý kiến dưới cmt và vodka cho t nhá.
 
Thế mà lúc éo nào cũng thấy m onl xàm
M chắc dạng đại gia éo fai làm ăn j, ngồi nhà hóng chứng khoán, coin để đi lệnh với xàm thôi chứ j
nghề của chỉ ngồi thảnh thơi bú trà đá cf dồi quát nhặng xị
mà xàmlol may mắn có m học cao hỉu dộng khai sáng cho bỏn xàm ngu từ 3cuốc sang Mỹ đế
 
nghề của chỉ ngồi thảnh thơi bú trà đá cf dồi quát nhặng xị
mà xàmlol may mắn có m học cao hỉu dộng khai sáng cho bỏn xàm ngu từ 3cuốc sang Mỹ đế
"Học cao hỉu dộng" thì éo dám nhận
A e xàm toàn ngọa hổ tàng long, nc thì toàn chục đến trăm tỷ chứ nói đến triệu đồng là loser rồi
T viết vài ý xoàng xĩnh này là mong muốn đc đu bám vào "giới tinh hoa" trên này :))
 
"Học cao hỉu dộng" thì éo dám nhận
A e xàm toàn ngọa hổ tàng long, nc thì toàn chục đến trăm tỷ chứ nói đến triệu đồng là loser rồi
T viết vài ý xoàng xĩnh này là mong muốn đc đu bám vào "giới tinh hoa" trên này :))
bắn tau 500k tau ngồi hóng m cả ngày
 
Tao đã xem phim này ít nhất 5 lần, lần nào cũng xem trên tình thần chăm chú, và lần nào cũng tìm ra thêm điểm nào đó thú vị.
Diễn xuất của Dani day-Lewit thì chỉ có thể nói là miễn chê, tao đã đọc tiểu sử Lindcoln và hình dung của tao về điệu bộ, phong thái hoàn toàn phù hợp với diễn xuất của Dani, đặc biệt là những đoạn Linldcoln tiếp cận một vấn đề bằng cách kể một câu chuyện.
Như thằng thớt nói, phim này sẽ hơi khô khan với những thằng thích xem đánh đấm nhưng sẽ cực kỳ thú vị với những thằng thích những thể loại phim kiểu như hack não, tâm lý hình sự.
Chỉ có thể nói là quá đỉnh :sweet_kiss:
 
1 dân tộc suy hay vượng đều đặt vào tay 1 số ít lãnh đạo cả
 

Có thể bạn quan tâm

Top