Đôi lời nhận xét về tcs của một du học sinh

Lotusai

Xamer mới lớn
Trịnh Công Sơn — Một anh nhạc sĩ phòng trà sinh viên nhạt nhoà của Sài Gòn trước 1975, mà còn có thể làm icon về trí tuệ rồi văn hoá của âm nhạc Việt Nam (sau 1975), là các bạn tự hiểu rồi — sự khác biệt giữa 2 nền tảng, nền giáo dục tinh thần lớn đến đâu.

Ra tiệm cafe guitar ở gần nhạc viện Hà Nội, các nghệ sỹ đã bảo: Đọc bài của Nam về Trịnh Công Sơn rồi, viết đúng và nhận xét sâu quá.

Mình mới kể chuyện, khoảng 9-12 năm trước ở Hà Nội, mình cũng có đi nghe nhạc Trịnh, nhiều quán cafe guitar nhạc Trịnh (vì mình còn thích chơi guitar), cũng tìm hiểu Trịnh này kia để cùng bình luận với những người fan nhạc Trịnh. Cũng thấy ”có vẻ”: đi nghe nhạc Trịnh thấy bản thân “cao lên tí chút” về âm nhạc so với đám đông. Tất nhiên, mình không cuồng như fan Trịnh, càng ko cảm thấy “cao lên nhiều” vì mình vốn không như thế. Cũng có thể gọi là tuổi trẻ sinh viên “học đòi”, “học chơi”, “làm sang một tí” đi.

Sau này thì mình nghe và tìm hiểu nhiều hơn, nhất là giai đoạn mình ở nước ngoài mình chơi nhiều dòng nhạc từ cổ điển đến baroque đến cả học chơi jazz,… mình đã lâu lắm rồi không còn nhu cầu dùng taste âm nhạc để cho biết “ta là ai”: quan trọng là bạn phải thích cái bạn đang nói đến.

Mình tìm hiểu nhiều hơn về âm nhạc miền Nam trước 1975… thì mình biết là: TCS nếu ở thời Sài Gòn, có lẽ giống như một anh phòng trà sinh viên ngày nay, chưa đến một cái cảnh gì để gọi là trình độ thính phòng, hay đến tầm trí tuệ hàn lâm âm nhạc. Gọi là: Đom đóm lập loè giữa vùng trời đầy sao ở Sài Gòn trước 1975 với quá nhiều nhạc sỹ được học hành bài bản Tây nhạc và ảnh hưởng nhiều của dòng nhạc Tình nước Pháp.

Mình nói với các nghệ sỹ ở nhạc viện: Bằng tất cả sự tôn trọng, hiện tượng TCS được suy tôn làm biểu tượng âm nhạc rồi văn hoá, rồi trí tuệ âm nhạc hàn lâm,… chỉ cho thấy một điều:
— Cả một cái thời đầy tự hào nhưng đói kém văn hoá âm nhạc, âm nhạc chỉ toàn màu đỏ đánh đấm vinh quang không thì là hát về cây lúa,… thì TCS đã là đỉnh cao trí tuệ rồi. Tức là nó cho thấy cái xuất phát điểm về gu thẩm mĩ âm nhạc nó “đơn sơ”, “mộc mạc” … nên họ vớ được TCS là vớ được vàng rồi.
Và những ấn phẩm âm nhạc khác, các tác giả khác của Saigon thì không được biết đến ở cái thời đói kém ấy.

Ngày nay, chứng tỏ âm nhạc Việt Nam vẫn ngày càng “xôi thịt”, nên TCS vẫn là không thể bị đánh bại.
Mình nhìn thấy hình ảnh một số bạn trẻ cũng đam mê TCS, hy vọng đấy là sở thích thật, không phải là “cho gọi là có”.

Nếu ai chưa đọc bài viết, mời tìm đọc trên page Nam Le’s Liberal.

Nếu ai chưa đọc bài viết, mời đọc trên page Nam Le’s Liberal.


Regards,
Nam Le’s Liberal.
 
Trịnh Công Sơn — Một anh nhạc sĩ phòng trà sinh viên nhạt nhoà của Sài Gòn trước 1975, mà còn có thể làm icon về trí tuệ rồi văn hoá của âm nhạc Việt Nam (sau 1975), là các bạn tự hiểu rồi — sự khác biệt giữa 2 nền tảng, nền giáo dục tinh thần lớn đến đâu.

Ra tiệm cafe guitar ở gần nhạc viện Hà Nội, các nghệ sỹ đã bảo: Đọc bài của Nam về Trịnh Công Sơn rồi, viết đúng và nhận xét sâu quá.

Mình mới kể chuyện, khoảng 9-12 năm trước ở Hà Nội, mình cũng có đi nghe nhạc Trịnh, nhiều quán cafe guitar nhạc Trịnh (vì mình còn thích chơi guitar), cũng tìm hiểu Trịnh này kia để cùng bình luận với những người fan nhạc Trịnh. Cũng thấy ”có vẻ”: đi nghe nhạc Trịnh thấy bản thân “cao lên tí chút” về âm nhạc so với đám đông. Tất nhiên, mình không cuồng như fan Trịnh, càng ko cảm thấy “cao lên nhiều” vì mình vốn không như thế. Cũng có thể gọi là tuổi trẻ sinh viên “học đòi”, “học chơi”, “làm sang một tí” đi.

Sau này thì mình nghe và tìm hiểu nhiều hơn, nhất là giai đoạn mình ở nước ngoài mình chơi nhiều dòng nhạc từ cổ điển đến baroque đến cả học chơi jazz,… mình đã lâu lắm rồi không còn nhu cầu dùng taste âm nhạc để cho biết “ta là ai”: quan trọng là bạn phải thích cái bạn đang nói đến.

Mình tìm hiểu nhiều hơn về âm nhạc miền Nam trước 1975… thì mình biết là: TCS nếu ở thời Sài Gòn, có lẽ giống như một anh phòng trà sinh viên ngày nay, chưa đến một cái cảnh gì để gọi là trình độ thính phòng, hay đến tầm trí tuệ hàn lâm âm nhạc. Gọi là: Đom đóm lập loè giữa vùng trời đầy sao ở Sài Gòn trước 1975 với quá nhiều nhạc sỹ được học hành bài bản Tây nhạc và ảnh hưởng nhiều của dòng nhạc Tình nước Pháp.

Mình nói với các nghệ sỹ ở nhạc viện: Bằng tất cả sự tôn trọng, hiện tượng TCS được suy tôn làm biểu tượng âm nhạc rồi văn hoá, rồi trí tuệ âm nhạc hàn lâm,… chỉ cho thấy một điều:
— Cả một cái thời đầy tự hào nhưng đói kém văn hoá âm nhạc, âm nhạc chỉ toàn màu đỏ đánh đấm vinh quang không thì là hát về cây lúa,… thì TCS đã là đỉnh cao trí tuệ rồi. Tức là nó cho thấy cái xuất phát điểm về gu thẩm mĩ âm nhạc nó “đơn sơ”, “mộc mạc” … nên họ vớ được TCS là vớ được vàng rồi.
Và những ấn phẩm âm nhạc khác, các tác giả khác của Saigon thì không được biết đến ở cái thời đói kém ấy.

Ngày nay, chứng tỏ âm nhạc Việt Nam vẫn ngày càng “xôi thịt”, nên TCS vẫn là không thể bị đánh bại.
Mình nhìn thấy hình ảnh một số bạn trẻ cũng đam mê TCS, hy vọng đấy là sở thích thật, không phải là “cho gọi là có”.

Nếu ai chưa đọc bài viết, mời tìm đọc trên page Nam Le’s Liberal.

Nếu ai chưa đọc bài viết, mời đọc trên page Nam Le’s Liberal.


Regards,
Nam Le’s Liberal.

Thằng ngu viết bài này còn không biết Nhạc Trịnh trước năm 75 phổ biến ở miền nào. Kkk
 
nhạc trịnh công sơn tuổi lol gì với mấy ông nhạc sĩ khác trước 75, đó là còn chưa nói tới thể loại âm nhạc thương hiệu của nam bộ: cải lương trước 75.
nhạc hồi đó hãng dĩa chỉ bán được 20 30% số đĩa than.
trong khi các đĩa cải lương, tân cổ giao duyên trước năm 75, mới gọi là đỉnh của đỉnh, doanh thu của mấy hãng dĩa là 80% từ cải lương và tân cổ.
nói về âm nhạc việt nam, chế độ csvn rất sợ cải lương, vì cải lương là văn hóa của miền nam.

csvn đã thành công trong việc hủy diệt văn hóa của người việt ở nam bộ. Cải lương đã sắp chết. Chúc mừng sự thành công của csvn. Nhưng không chỉ riêng lỗi của của chế độ csvn, mà một phần do bọn nghệ sĩ ngu dốt. Cũng góp phần không nhỏ vào quá trình chết nhanh của loại hình nghệ thuật của người việt tại miền nam.

Bây giờ thằng nào chơi được phong cách trước 75, nó sẽ là huyền thoại, rất dễ nổi tiếng ở thập niên hiện tại.
 
Trước 75 nhạc trịnh ở miền nam phổ biến ntn vậy?nền âm nhạc miền nam trước 75 đầy nhạc sĩ giỏi: Phạm Duy, Trần Thiện Thanh, ... Tcs cũng làn nhàn thôi.
Tao chỉ nói phổ biến chứ không nói phổ biến nhất. Nhạc TCS được TCS, Khánh Ly, Lệ Thu... hát ở nhiều nơi thì gọi là phổ biến. Hai nữa thằng du học sinh nửa mùa nó đang nghĩ là nhạc Tr được hát ở miền Bắc. M đọc lại câu nó viết là thấy thôi.
 
Nhiều thằng học đòi bập bẹ nghe nhạc tcs rồi tự nghĩ mình thượng đẳng, nhạc lão trịnh nghe nhức đầu bỏ mịa, ra vẻ triết lý cao siêu nhưng thực tế thì như cc, tao chỉ thích nhạc Phạm Duy, Vũ Thành An, Ngô Thụy Miên, Cung Tiến, Trần Thiện Thanh,...
 
Ôi cái thằng bày đặt viết được ba cái chữ jazz, blue baroque rồi chê bai TCS như đom đóm giữa vùng trời đầy sao...trong câu văn mồm thì nói tôi không chê bai nhưng mấy thằng nghe nhạc TCS thì "gọi là cho có"...vl...
M ngu quá đọc không hiểu hay gì? Tác giả đang nói về những thằng nghe nhạc kiểu làm sang, còn chưa thấy chê TCS chỉ là so với những nhạc sĩ trước 75 TCS chưa phải là đỉnh cao. Đọc cũng đéo hiểu ng ta viết gì à
 
Nhiều thằng học đòi bập bẹ nghe nhạc tcs rồi tự nghĩ mình thượng đẳng, nhạc lão trịnh nghe nhức đầu bỏ mịa, ra vẻ triết lý cao siêu nhưng thực tế thì như cc, tao chỉ thích nhạc Phạm Duy, Vũ Thành An, Ngô Thụy Miên, Cung Tiến, Trần Thiện Thanh,...
Nhạc TCS thì cũng nhiều bài triết lý rõ ràng m cứ nói quá
 
cỡ tầm như TCS tuổi cặc với các nhạc sĩ cùng thời những năm 75 trở về trước, chẳng qua là TCS phản chiến nên được cộng con bú cặc nâng bi tung hô thôi, chứ tầm ông ấy cũng bth:vozvn (21): ,chắc gì đã được so sanh với Trần Thiện Thanh .v.v....
 
Tao chỉ nói phổ biến chứ không nói phổ biến nhất. Nhạc TCS được TCS, Khánh Ly, Lệ Thu... hát ở nhiều nơi thì gọi là phổ biến. Hai nữa thằng du học sinh nửa mùa nó đang nghĩ là nhạc Tr được hát ở miền Bắc. M đọc lại câu nó viết là thấy thôi.
Phổ biến thì bt thôi tml, miền nam trước 75 nền âm nhạc tự do phong phú đủ thể loại, từ phản chiến, bolero, trữ tình,... Các phòng trà , club thì nhiều , thời đó loại hìn giải trí đâu có phong phú như bây giờ thì việc nhạc nào đc hát ở phòng trà mà chẳng phổ biến? Còn gọi nhạc tcs như đỉnh cao , thượng đẳng thì có loz, nghe cũng bt thôi ko có gì đặc sắc, so với các nhạc sĩ tài hoa thời đó cũng chả là gì.
 
nhạc trịnh công sơn tuổi lol gì với mấy ông nhạc sĩ khác trước 75, đó là còn chưa nói tới thể loại âm nhạc thương hiệu của nam bộ: cải lương trước 75.
nhạc hồi đó hãng dĩa chỉ bán được 20 30% số đĩa than.
trong khi các đĩa cải lương, tân cổ giao duyên trước năm 75, mới gọi là đỉnh của đỉnh, doanh thu của mấy hãng dĩa là 80% từ cải lương và tân cổ.
nói về âm nhạc việt nam, chế độ csvn rất sợ cải lương, vì cải lương là văn hóa của miền nam.

csvn đã thành công trong việc hủy diệt văn hóa của người việt ở nam bộ. Cải lương đã sắp chết. Chúc mừng sự thành công của csvn. Nhưng không chỉ riêng lỗi của của chế độ csvn, mà một phần do bọn nghệ sĩ ngu dốt. Cũng góp phần không nhỏ vào quá trình chết nhanh của loại hình nghệ thuật của người việt tại miền nam.

Bây giờ thằng nào chơi được phong cách trước 75, nó sẽ là huyền thoại, rất dễ nổi tiếng ở thập niên hiện tại.
nhạc trước 75 thì Phạm Duy Ngo Thuỵ Mien Từ Công Phụng là nghe được nhưng mà thế giới biết đến VN nhiều thì chỉ có Sơn thuốc lào còn lại đa phần thành phần hải ngoại các kiểu...bây giờ nhạc. nhẽo pha tạp, từ ngữ gợi tình u mê yểu điệu gaylord các kiểu...

Cải lương chết 1 phần cũng do tâm lí sính ngoại bài nội đâu riêng gì miền Nam...chèo tuồng. hát bội quan họ cũng chết sặc gạch...văn hoá Việt ít năm nữa chả còn cái gì ngoài 1 đống lai căng rap Việt, rock Việt và bla bla các nhóm thần tượng bắt chước các oppa HQ.
 
cỡ tầm như TCS tuổi cặc với các nhạc sĩ cùng thời những năm 75 trở về trước, chẳng qua là TCS phản chiến nên được cộng con bú cặc nâng bi tung hô thôi, chứ tầm ông ấy cũng bth:vozvn (21): ,chắc gì đã được so sanh với Trần Thiện Thanh .v.v....
đù moá cộng con hồi đó chửi TCS như hát chứ nâng bi cl...gia đình theo Mẽo, nhạc nhẽo thì uỷ lạo phản chiến...còn bị đấu tố mấy lần cho đi vào trại cải. tạo tù khổ sai 4. năm...Mày đọc tiểu sử lão mới thấy mấy thanh niên cộng S điếm vl.
 
đù moá cộng con hồi đó chửi TCS như hát chứ nâng bi cl...gia đình theo Mẽo, nhạc nhẽo thì uỷ lạo phản chiến...còn bị đấu tố mấy lần cho đi vào trại cải. tạo tù khổ sai 4. năm...Mày đọc tiểu sử lão mới thấy mấy thanh niên cộng S điếm vl.
Có ba cái không bao giờ có thể tồn tại chung trong 1 con người bao gồm thông minh, tử tế và + sản. M có thể nói cái gì mới mẻ hơn không
 
nhạc trước 75 thì Phạm Duy Ngo Thuỵ Mien Từ Công Phụng là nghe được nhưng mà thế giới biết đến VN nhiều thì chỉ có Sơn thuốc lào còn lại đa phần thành phần hải ngoại các kiểu...bây giờ nhạc. nhẽo pha tạp, từ ngữ gợi tình u mê yểu điệu gaylord các kiểu...

Cải lương chết 1 phần cũng do tâm lí sính ngoại bài nội đâu riêng gì miền Nam...chèo tuồng. hát bội quan họ cũng chết sặc gạch...văn hoá Việt ít năm nữa chả còn cái gì ngoài 1 đống lai căng rap Việt, rock Việt và bla bla các nhóm thần tượng bắt chước các oppa HQ.
do tuyên truyền, ép nghệ sĩ và soạn giả chơi ca về đảng bác, thì chả chết.
kakaka, lỗi chính là do csvn, lỗi phụ là do đám nghệ sĩ và nhạc sĩ chơi theo csvn nên cải lương phải chết, chứ người ta vẫn nghe cải lương thu trước 75 trên youtube, cái bây giờ đéo thèm nghe. Có lý do. Chứ ko phải người ta ko mê. Mày nói chứng tỏ tầm hiểu biết còn hạn hẹp.

dm cỡ Hùng Cường, hồi chưa vượt biên, cũng bị ép hát bài nâng bi HCM là hiểu. :))
 
đù moá cộng con hồi đó chửi TCS như hát chứ nâng bi cl...gia đình theo Mẽo, nhạc nhẽo thì uỷ lạo phản chiến...còn bị đấu tố mấy lần cho đi vào trại cải. tạo tù khổ sai 4. năm...Mày đọc tiểu sử lão mới thấy mấy thanh niên cộng S điếm vl.
tao chỉ thấy TCS lúc +S nó vào SG, TCS đứng tuyên tội tử hình với 1 ông sĩ quan quân đội VNCH nào đó, được bọn cộng con tung hô như thánh sống, giờ chúng nó xem TCS như 1 vị thần sống. đéo hiểu :vozvn (3):
 
Phổ biến thì bt thôi tml, miền nam trước 75 nền âm nhạc tự do phong phú đủ thể loại, từ phản chiến, bolero, trữ tình,... Các phòng trà , club thì nhiều , thời đó loại hìn giải trí đâu có phong phú như bây giờ thì việc nhạc nào đc hát ở phòng trà mà chẳng phổ biến? Còn gọi nhạc tcs như đỉnh cao , thượng đẳng thì có loz, nghe cũng bt thôi ko có gì đặc sắc, so với các nhạc sĩ tài hoa thời đó cũng chả là gì.
Mày có vấn đề về não bộ. Nên tự ảo giác và suy diễn. Tao chỉ nói là thằng viết bài này nó không có kiến thức. Chứ tao không nói nhạc TCS hơn hay thua, phổ biến thứ mấy. Tranh luận kiểu với những thằng như mày ấy mà dễ ngu đi lắm.
 
Trịnh Công Sơn — Một anh nhạc sĩ phòng trà sinh viên nhạt nhoà của Sài Gòn trước 1975, mà còn có thể làm icon về trí tuệ rồi văn hoá của âm nhạc Việt Nam (sau 1975), là các bạn tự hiểu rồi — sự khác biệt giữa 2 nền tảng, nền giáo dục tinh thần lớn đến đâu.

Ra tiệm cafe guitar ở gần nhạc viện Hà Nội, các nghệ sỹ đã bảo: Đọc bài của Nam về Trịnh Công Sơn rồi, viết đúng và nhận xét sâu quá.

Mình mới kể chuyện, khoảng 9-12 năm trước ở Hà Nội, mình cũng có đi nghe nhạc Trịnh, nhiều quán cafe guitar nhạc Trịnh (vì mình còn thích chơi guitar), cũng tìm hiểu Trịnh này kia để cùng bình luận với những người fan nhạc Trịnh. Cũng thấy ”có vẻ”: đi nghe nhạc Trịnh thấy bản thân “cao lên tí chút” về âm nhạc so với đám đông. Tất nhiên, mình không cuồng như fan Trịnh, càng ko cảm thấy “cao lên nhiều” vì mình vốn không như thế. Cũng có thể gọi là tuổi trẻ sinh viên “học đòi”, “học chơi”, “làm sang một tí” đi.

Sau này thì mình nghe và tìm hiểu nhiều hơn, nhất là giai đoạn mình ở nước ngoài mình chơi nhiều dòng nhạc từ cổ điển đến baroque đến cả học chơi jazz,… mình đã lâu lắm rồi không còn nhu cầu dùng taste âm nhạc để cho biết “ta là ai”: quan trọng là bạn phải thích cái bạn đang nói đến.

Mình tìm hiểu nhiều hơn về âm nhạc miền Nam trước 1975… thì mình biết là: TCS nếu ở thời Sài Gòn, có lẽ giống như một anh phòng trà sinh viên ngày nay, chưa đến một cái cảnh gì để gọi là trình độ thính phòng, hay đến tầm trí tuệ hàn lâm âm nhạc. Gọi là: Đom đóm lập loè giữa vùng trời đầy sao ở Sài Gòn trước 1975 với quá nhiều nhạc sỹ được học hành bài bản Tây nhạc và ảnh hưởng nhiều của dòng nhạc Tình nước Pháp.

Mình nói với các nghệ sỹ ở nhạc viện: Bằng tất cả sự tôn trọng, hiện tượng TCS được suy tôn làm biểu tượng âm nhạc rồi văn hoá, rồi trí tuệ âm nhạc hàn lâm,… chỉ cho thấy một điều:
— Cả một cái thời đầy tự hào nhưng đói kém văn hoá âm nhạc, âm nhạc chỉ toàn màu đỏ đánh đấm vinh quang không thì là hát về cây lúa,… thì TCS đã là đỉnh cao trí tuệ rồi. Tức là nó cho thấy cái xuất phát điểm về gu thẩm mĩ âm nhạc nó “đơn sơ”, “mộc mạc” … nên họ vớ được TCS là vớ được vàng rồi.
Và những ấn phẩm âm nhạc khác, các tác giả khác của Saigon thì không được biết đến ở cái thời đói kém ấy.

Ngày nay, chứng tỏ âm nhạc Việt Nam vẫn ngày càng “xôi thịt”, nên TCS vẫn là không thể bị đánh bại.
Mình nhìn thấy hình ảnh một số bạn trẻ cũng đam mê TCS, hy vọng đấy là sở thích thật, không phải là “cho gọi là có”.

Nếu ai chưa đọc bài viết, mời tìm đọc trên page Nam Le’s Liberal.

Nếu ai chưa đọc bài viết, mời đọc trên page Nam Le’s Liberal.


Regards,
Nam Le’s Liberal.

Đến âm nhạc mấy con chó phản động với pbvm cũng vào mà mượn danh cho bằng được. Ngu thế sao tập hợp được quần chúng nhân dân mà phải suốt ngày quằn quại với dăm ba cái bolero hạ đẳng đéo ai thèm nghe
 
nhạc trước 75 thì Phạm Duy Ngo Thuỵ Mien Từ Công Phụng là nghe được nhưng mà thế giới biết đến VN nhiều thì chỉ có Sơn thuốc lào còn lại đa phần thành phần hải ngoại các kiểu...bây giờ nhạc. nhẽo pha tạp, từ ngữ gợi tình u mê yểu điệu gaylord các kiểu...

Cải lương chết 1 phần cũng do tâm lí sính ngoại bài nội đâu riêng gì miền Nam...chèo tuồng. hát bội quan họ cũng chết sặc gạch...văn hoá Việt ít năm nữa chả còn cái gì ngoài 1 đống lai căng rap Việt, rock Việt và bla bla các nhóm thần tượng bắt chước các oppa HQ.


đây :))

sau khi qua mỹ :))


Hùng Cường trước 75 là lính VNCH, chửi cs, sau này bị ép phải nâng bi csvn.
qua được mỹ, mày coi, tài năng sáng chói ngay =))
 
nhạc trịnh công sơn tuổi lol gì với mấy ông nhạc sĩ khác trước 75, đó là còn chưa nói tới thể loại âm nhạc thương hiệu của nam bộ: cải lương trước 75.
nhạc hồi đó hãng dĩa chỉ bán được 20 30% số đĩa than.
trong khi các đĩa cải lương, tân cổ giao duyên trước năm 75, mới gọi là đỉnh của đỉnh, doanh thu của mấy hãng dĩa là 80% từ cải lương và tân cổ.
nói về âm nhạc việt nam, chế độ csvn rất sợ cải lương, vì cải lương là văn hóa của miền nam.

csvn đã thành công trong việc hủy diệt văn hóa của người việt ở nam bộ. Cải lương đã sắp chết. Chúc mừng sự thành công của csvn. Nhưng không chỉ riêng lỗi của của chế độ csvn, mà một phần do bọn nghệ sĩ ngu dốt. Cũng góp phần không nhỏ vào quá trình chết nhanh của loại hình nghệ thuật của người việt tại miền nam.

Bây giờ thằng nào chơi được phong cách trước 75, nó sẽ là huyền thoại, rất dễ nổi tiếng ở thập niên hiện tại.
cỡ tầm như TCS tuổi cặc với các nhạc sĩ cùng thời những năm 75 trở về trước, chẳng qua là TCS phản chiến nên được cộng con bú cặc nâng bi tung hô thôi, chứ tầm ông ấy cũng bth:vozvn (21): ,chắc gì đã được so sanh với Trần Thiện Thanh .v.v....
Biểu hiện của những thằng ngu nhưng thích nói chữ. Kkk. Bảo sao dân Nam lúc đó tranh nhau đu càng.
 

Có thể bạn quan tâm

Top