Tìm lại cuộc sống.

Nicotine Cafeine

Gió lạnh đầu buồi
Colombia
Ký gửi chút suy tư vào ly Hennessy cho xúc cảm nhẹ nhàng...
Như con thiêu thân mù lòa mang trên đôi cánh hy vọng mong manh tìm thấy chút ánh sáng thoát ra, tao đã đánh mất chính mình, ngoảnh mặt nhìn lại thấy ranh giới xa quá rồi; xưa nghĩ làm người xấu thật khó, giờ làm người tốt còn khó hơn ngày đó biết bao...
Có những vấn đề, tao không được là tao, không được quyền lựa chọn; không luôn cả được nhìn nhận những sai lầm, đơn giản vì nó đã là quá khứ, là việc xảy ra rồi; biết là vậy, mà không còn cơ hội được sửa sai, bước thêm một bước để đến ngày mai chứ đâu phải lùi lại.
Thời gian luôn mang theo những điều bất ngờ, nhưng cũng lấy đi thật nhiều tâm tư còn đang vun vén, định đoạt cả niềm tin; bất chợt nghĩ mình đã nuôi mầm mống của sự thất vọng từ khi nào không biết nữa? Có lẽ từ những hy vọng không được chăm sóc kỹ lưỡng.
Ngày hôm qua tao từng muốn buông bỏ những rắc rối ràng buộc, rồi lại nghĩ tới ngày mai xa lạ với trống rỗng trong lòng về những thứ đã từng quen thuộc, chẳng biết khi nào ngày đó mới xảy ra...
Tao chơi vơi trong chiếc bể tôi rèn cuộc sống vẫn đang sôi sục, cảm nhận hơi nóng phả vào người mỗi ngày khiến giới hạn chịu đựng của tao cứng rắn hơn, nhưng ngày mai tao không còn là tao nữa, những thứ không cần đến, sẽ phải bỏ đi thôi...
Ninh Thuận ngày mưa thật buồn bã.
 
Ký gửi chút suy tư vào ly Hennessy cho xúc cảm nhẹ nhàng...
Như con thiêu thân mù lòa mang trên đôi cánh hy vọng mong manh tìm thấy chút ánh sáng thoát ra, tao đã đánh mất chính mình, ngoảnh mặt nhìn lại thấy ranh giới xa quá rồi; xưa nghĩ làm người xấu thật khó, giờ làm người tốt còn khó hơn ngày đó biết bao...
Có những vấn đề, tao không được là tao, không được quyền lựa chọn; không luôn cả được nhìn nhận những sai lầm, đơn giản vì nó đã là quá khứ, là việc xảy ra rồi; biết là vậy, mà không còn cơ hội được sửa sai, bước thêm một bước để đến ngày mai chứ đâu phải lùi lại.
Thời gian luôn mang theo những điều bất ngờ, nhưng cũng lấy đi thật nhiều tâm tư còn đang vun vén, định đoạt cả niềm tin; bất chợt nghĩ mình đã nuôi mầm mống của sự thất vọng từ khi nào không biết nữa? Có lẽ từ những hy vọng không được chăm sóc kỹ lưỡng.
Ngày hôm qua tao từng muốn buông bỏ những rắc rối ràng buộc, rồi lại nghĩ tới ngày mai xa lạ với trống rỗng trong lòng về những thứ đã từng quen thuộc, chẳng biết khi nào ngày đó mới xảy ra...
Tao chơi vơi trong chiếc bể tôi rèn cuộc sống vẫn đang sôi sục, cảm nhận hơi nóng phả vào người mỗi ngày khiến giới hạn chịu đựng của tao cứng rắn hơn, nhưng ngày mai tao không còn là tao nữa, những thứ không cần đến, sẽ phải bỏ đi thôi...
Ninh Thuận ngày mưa thật buồn bã.
Người ông anh nhìn qua lông cũng rậm phết nhỉ
 
Chỉ những kẻ đang mang trên mình vai diễn của một kẻ phản diện thì mới có thể thoát được chuyện "đánh mất chính mình" thôi :matrix:
 
Người ông anh nhìn qua lông cũng rậm phết nhỉ
Nhìn là biết địt dai địt khỏe :))
Nó nhắm m rồi nè @Nicotine Cafeine :vozvn (20):
Plus: @Raikko có chỗ khác còn rậm ác nữa đúng gu hơm?
Có lông chân thôi, vì tao wax lông mu rồi :))
Giống như con thiêu thân lao vào trò vui thế gian...
Thôi cố vui lên mà sống
Trần đời hiếm có người nào vui khi cảm nhận nỗi buồn như tao.
:vozvn (19):
 
Ký gửi chút suy tư vào ly Hennessy cho xúc cảm nhẹ nhàng...
Như con thiêu thân mù lòa mang trên đôi cánh hy vọng mong manh tìm thấy chút ánh sáng thoát ra, tao đã đánh mất chính mình, ngoảnh mặt nhìn lại thấy ranh giới xa quá rồi; xưa nghĩ làm người xấu thật khó, giờ làm người tốt còn khó hơn ngày đó biết bao...
Có những vấn đề, tao không được là tao, không được quyền lựa chọn; không luôn cả được nhìn nhận những sai lầm, đơn giản vì nó đã là quá khứ, là việc xảy ra rồi; biết là vậy, mà không còn cơ hội được sửa sai, bước thêm một bước để đến ngày mai chứ đâu phải lùi lại.
Thời gian luôn mang theo những điều bất ngờ, nhưng cũng lấy đi thật nhiều tâm tư còn đang vun vén, định đoạt cả niềm tin; bất chợt nghĩ mình đã nuôi mầm mống của sự thất vọng từ khi nào không biết nữa? Có lẽ từ những hy vọng không được chăm sóc kỹ lưỡng.
Ngày hôm qua tao từng muốn buông bỏ những rắc rối ràng buộc, rồi lại nghĩ tới ngày mai xa lạ với trống rỗng trong lòng về những thứ đã từng quen thuộc, chẳng biết khi nào ngày đó mới xảy ra...
Tao chơi vơi trong chiếc bể tôi rèn cuộc sống vẫn đang sôi sục, cảm nhận hơi nóng phả vào người mỗi ngày khiến giới hạn chịu đựng của tao cứng rắn hơn, nhưng ngày mai tao không còn là tao nữa, những thứ không cần đến, sẽ phải bỏ đi thôi...
Ninh Thuận ngày mưa thật buồn bã.
Bạn lại đang phê mà chưa tỉnh rồi. :))) Bạn vẫn là bạn thôi, bản đừng tưởng này tưởng nọ, làm nô lệ cho mấy cái suy nghĩ, nó có phải là bạn đâu. :)))) Trước khi chết Lỗ Trí Thâm để lại câu thơ
Bình sinh chẳng tu thiện quả
Chỉ thích giết người phóng hỏa.
Chợt tỉnh tháo tung dây thừng vàng
Tới đây giật phăng chiếc khóa ngọc.
Tiền đường nghe sóng triều vang dội

Mới tỉnh ra rằng ta là ta

Tỉnh thôi bạn , hãy tránh xa ma túy :)))
 
Định chèn cái ảnh mà sợ khóa mõm
=.=" nhìn avt t nhé =))
Thiếu bạn nện phải hơm m =.="
Ava em loli đâu mày. Gái Ninh Thuận chiến phết đấy :))
đang chạy dự án ở trỏng à em
hút ít thôi trèo cao nguy hiểm lắm :doubt:
Vầng, chưa thấy ngày về người anh ơi.
Bạn lại đang phê mà chưa tỉnh rồi. :))) Bạn vẫn là bạn thôi, bản đừng tưởng này tưởng nọ, làm nô lệ cho mấy cái suy nghĩ, nó có phải là bạn đâu. :)))) Trước khi chết Lỗ Trí Thâm để lại câu thơ
Bình sinh chẳng tu thiện quả
Chỉ thích giết người phóng hỏa.
Chợt tỉnh tháo tung dây thừng vàng
Tới đây giật phăng chiếc khóa ngọc.
Tiền đường nghe sóng triều vang dội

Mới tỉnh ra rằng ta là ta

Tỉnh thôi bạn , hãy tránh xa ma túy :)))
Ai đấy?
dự án giồng cỏ mỹ
Em đi giồng người anh ơi.
:vozvn (19):
 
Ava em loli đâu mày. Gái Ninh Thuận chiến phết đấy
ừa, trước học c3 có yêu 1 bé ninh thuận nhưng theo ông bà ngoại học ở bắc, cũng khá thoáng dù rất ngoan và hiền
11 tối t rủ rê mãi ms chịu nhảy cổng đi chơi, dẫn về nhà t ôm ngủ đến 4h sáng t ms thả về
=.=" mỗi tội hồi đó t ngoan t ko chén chỉ ôm ngủ thuần khiết
sau tối đó chia cmn tay, haizzz
ava e loli dùng lâu đổi tí sang cái avt cho nó khinh bỉ =))
 
Bạn lại đang phê mà chưa tỉnh rồi. :))) Bạn vẫn là bạn thôi, bản đừng tưởng này tưởng nọ, làm nô lệ cho mấy cái suy nghĩ, nó có phải là bạn đâu. :)))) Trước khi chết Lỗ Trí Thâm để lại câu thơ
Bình sinh chẳng tu thiện quả
Chỉ thích giết người phóng hỏa.
Chợt tỉnh tháo tung dây thừng vàng
Tới đây giật phăng chiếc khóa ngọc.
Tiền đường nghe sóng triều vang dội

Mới tỉnh ra rằng ta là ta

Tỉnh thôi bạn , hãy tránh xa ma túy :)))
nghe đoạn lỗ trí thâm nghe tiếng sóng thiền đường tự dưng giác ngộ cũng ảo thật
 
Ký gửi chút suy tư vào ly Hennessy cho xúc cảm nhẹ nhàng...
Như con thiêu thân mù lòa mang trên đôi cánh hy vọng mong manh tìm thấy chút ánh sáng thoát ra, tao đã đánh mất chính mình, ngoảnh mặt nhìn lại thấy ranh giới xa quá rồi; xưa nghĩ làm người xấu thật khó, giờ làm người tốt còn khó hơn ngày đó biết bao...
Có những vấn đề, tao không được là tao, không được quyền lựa chọn; không luôn cả được nhìn nhận những sai lầm, đơn giản vì nó đã là quá khứ, là việc xảy ra rồi; biết là vậy, mà không còn cơ hội được sửa sai, bước thêm một bước để đến ngày mai chứ đâu phải lùi lại.
Thời gian luôn mang theo những điều bất ngờ, nhưng cũng lấy đi thật nhiều tâm tư còn đang vun vén, định đoạt cả niềm tin; bất chợt nghĩ mình đã nuôi mầm mống của sự thất vọng từ khi nào không biết nữa? Có lẽ từ những hy vọng không được chăm sóc kỹ lưỡng.
Ngày hôm qua tao từng muốn buông bỏ những rắc rối ràng buộc, rồi lại nghĩ tới ngày mai xa lạ với trống rỗng trong lòng về những thứ đã từng quen thuộc, chẳng biết khi nào ngày đó mới xảy ra...
Tao chơi vơi trong chiếc bể tôi rèn cuộc sống vẫn đang sôi sục, cảm nhận hơi nóng phả vào người mỗi ngày khiến giới hạn chịu đựng của tao cứng rắn hơn, nhưng ngày mai tao không còn là tao nữa, những thứ không cần đến, sẽ phải bỏ đi thôi...
Ninh Thuận ngày mưa thật buồn bã.
m chỉ cho t chỗ mua đồ với, đồ tốt đấy
 

Có thể bạn quan tâm

Top