Nicotine Cafeine
Gió lạnh đầu buồi
Ký gửi chút suy tư vào ly Hennessy cho xúc cảm nhẹ nhàng...
Như con thiêu thân mù lòa mang trên đôi cánh hy vọng mong manh tìm thấy chút ánh sáng thoát ra, tao đã đánh mất chính mình, ngoảnh mặt nhìn lại thấy ranh giới xa quá rồi; xưa nghĩ làm người xấu thật khó, giờ làm người tốt còn khó hơn ngày đó biết bao...
Có những vấn đề, tao không được là tao, không được quyền lựa chọn; không luôn cả được nhìn nhận những sai lầm, đơn giản vì nó đã là quá khứ, là việc xảy ra rồi; biết là vậy, mà không còn cơ hội được sửa sai, bước thêm một bước để đến ngày mai chứ đâu phải lùi lại.
Thời gian luôn mang theo những điều bất ngờ, nhưng cũng lấy đi thật nhiều tâm tư còn đang vun vén, định đoạt cả niềm tin; bất chợt nghĩ mình đã nuôi mầm mống của sự thất vọng từ khi nào không biết nữa? Có lẽ từ những hy vọng không được chăm sóc kỹ lưỡng.
Ngày hôm qua tao từng muốn buông bỏ những rắc rối ràng buộc, rồi lại nghĩ tới ngày mai xa lạ với trống rỗng trong lòng về những thứ đã từng quen thuộc, chẳng biết khi nào ngày đó mới xảy ra...
Tao chơi vơi trong chiếc bể tôi rèn cuộc sống vẫn đang sôi sục, cảm nhận hơi nóng phả vào người mỗi ngày khiến giới hạn chịu đựng của tao cứng rắn hơn, nhưng ngày mai tao không còn là tao nữa, những thứ không cần đến, sẽ phải bỏ đi thôi...
Ninh Thuận ngày mưa thật buồn bã.
Như con thiêu thân mù lòa mang trên đôi cánh hy vọng mong manh tìm thấy chút ánh sáng thoát ra, tao đã đánh mất chính mình, ngoảnh mặt nhìn lại thấy ranh giới xa quá rồi; xưa nghĩ làm người xấu thật khó, giờ làm người tốt còn khó hơn ngày đó biết bao...
Có những vấn đề, tao không được là tao, không được quyền lựa chọn; không luôn cả được nhìn nhận những sai lầm, đơn giản vì nó đã là quá khứ, là việc xảy ra rồi; biết là vậy, mà không còn cơ hội được sửa sai, bước thêm một bước để đến ngày mai chứ đâu phải lùi lại.
Thời gian luôn mang theo những điều bất ngờ, nhưng cũng lấy đi thật nhiều tâm tư còn đang vun vén, định đoạt cả niềm tin; bất chợt nghĩ mình đã nuôi mầm mống của sự thất vọng từ khi nào không biết nữa? Có lẽ từ những hy vọng không được chăm sóc kỹ lưỡng.
Ngày hôm qua tao từng muốn buông bỏ những rắc rối ràng buộc, rồi lại nghĩ tới ngày mai xa lạ với trống rỗng trong lòng về những thứ đã từng quen thuộc, chẳng biết khi nào ngày đó mới xảy ra...
Tao chơi vơi trong chiếc bể tôi rèn cuộc sống vẫn đang sôi sục, cảm nhận hơi nóng phả vào người mỗi ngày khiến giới hạn chịu đựng của tao cứng rắn hơn, nhưng ngày mai tao không còn là tao nữa, những thứ không cần đến, sẽ phải bỏ đi thôi...
Ninh Thuận ngày mưa thật buồn bã.

