T thì éo bôi nhọ gì đâu, nhưng mà cưa tới lần thứ 3, là dễ đầu hàng lắm. 

Trong quá trình bị bắt giam, chúng dùng đủ mọi đòn tra tấn dã man để nhằm khai thác thông tin từ ông. “6 lần cưa chân của giặc Mỹ khiến tôi không thể nào quên được. Để bắt đầu cho việc hành hình tôi, chúng trói chặt tôi lên chiếc bàn rồi bẻ gãy hai ngón chân út khiến tôi đau đến tận tim”, ông Thương kể lại trong một lần gặp PV.
Sau đó, chúng bắt đầu dụ dỗ ông nhưng đáp trả lại những câu hỏi của chúng, ông chỉ im lặng và nhận mình là Nguyễn Trường Hân, là lính đào ngũ chứ không phải Nguyễn Văn Thương - Tổ trưởng Giao liên tình báo miền Nam như lời tên phản quốc Chiến Cá chỉ điểm. Tiếp đó, cứ cách mấy ngày chúng lại đến thẩm vấn ông và lần lượt 10 ngón chân của ông đều bị đập nát. Khi bẻ xong 10 ngón chân chúng dùng gậy đập nát hai bàn chân để ông không thể tiếp tục làm tình báo.
Dù nhiều lần chết đi sống lại, nhưng ông vẫn chịu đựng vì một niềm tin vào Đảng. “Chỉ cần tôi khai ra nhiều cơ sở bí mật của quân ta sẽ bị bại lộ và việc đó hoàn toàn bất lợi. Tôi thà chết chứ nhất định không hợp tác với giặc, không bao giờ bán nước”, ông Thương khẳng định khi còn sống.
Khi các vết thương ở bàn chân chưa lành, ông tiếp tục bị quân Mỹ cưa chân. Mỗi lần, bọn chúng cưa một đoạn, chúng cưa lúc bằng gang tay, khi thì chỉ vài xăng ti mét, khi thì một đoạn.
“Trong nhiều ngày, chúng đã cưa chân tôi 6 lần và đây là quãng thời gian đau đớn khủng khiếp nhất. Mỗi lần chuẩn bị cưa, chúng lại áp dụng nhiều thủ đoạn tra tấn tâm lý kéo dài sự căng thẳng, kéo dài sự đau đớn. Hết đánh lại cưa, cưa xong lại chữa trị cho lành, gần lành chúng lại cưa. Có đợt, cưa xong chúng lại đưa tôi ra làm vật thí nghiệm cho bác sĩ Mỹ thực tập. Cứ như thế, chúng cưa nhiều lần, cưa nhiều đoạn và cho đến lần thứ 6 thì tôi đã vĩnh viễn mất đi đôi chân”, hồi ký ông Thương ghi lại.
Lòng can đảm và sự anh dũng của Thiếu tá Nguyễn Văn Thương đã khiến cho những tên đầu sỏ, “đồ tể” người Mỹ lúc đó phải thốt lên: “Tao thua rồi, mày là sinh vật thép”.
Sau khi dùng đủ các chiêu trò từ tâm lý đến tra tấn không đạt được kết quả, ông bị đưa về giam giữ tại trại giam Hố Nai. Trong tù, ông vẫn tiếp tục hoạt động, đấu tranh, viết truyền đơn nên bị chúng liệt vào dạng tù cấm cố, nhốt vào thùng sắt 3 tháng, nơi mà người tù bình thường khó chịu đựng nổi qua 15 ngày, rồi bị đày ra Côn Đảo. Đến năm 1973, sau Hiệp định Paris, ông được thả tự do về đoàn tụ với gia đình với thân hình không còn lành lặn.
Xuân Nam
Trong quá trình bị bắt giam, chúng dùng đủ mọi đòn tra tấn dã man để nhằm khai thác thông tin từ ông. “6 lần cưa chân của giặc Mỹ khiến tôi không thể nào quên được. Để bắt đầu cho việc hành hình tôi, chúng trói chặt tôi lên chiếc bàn rồi bẻ gãy hai ngón chân út khiến tôi đau đến tận tim”, ông Thương kể lại trong một lần gặp PV.
Sau đó, chúng bắt đầu dụ dỗ ông nhưng đáp trả lại những câu hỏi của chúng, ông chỉ im lặng và nhận mình là Nguyễn Trường Hân, là lính đào ngũ chứ không phải Nguyễn Văn Thương - Tổ trưởng Giao liên tình báo miền Nam như lời tên phản quốc Chiến Cá chỉ điểm. Tiếp đó, cứ cách mấy ngày chúng lại đến thẩm vấn ông và lần lượt 10 ngón chân của ông đều bị đập nát. Khi bẻ xong 10 ngón chân chúng dùng gậy đập nát hai bàn chân để ông không thể tiếp tục làm tình báo.
Dù nhiều lần chết đi sống lại, nhưng ông vẫn chịu đựng vì một niềm tin vào Đảng. “Chỉ cần tôi khai ra nhiều cơ sở bí mật của quân ta sẽ bị bại lộ và việc đó hoàn toàn bất lợi. Tôi thà chết chứ nhất định không hợp tác với giặc, không bao giờ bán nước”, ông Thương khẳng định khi còn sống.
Khi các vết thương ở bàn chân chưa lành, ông tiếp tục bị quân Mỹ cưa chân. Mỗi lần, bọn chúng cưa một đoạn, chúng cưa lúc bằng gang tay, khi thì chỉ vài xăng ti mét, khi thì một đoạn.
“Trong nhiều ngày, chúng đã cưa chân tôi 6 lần và đây là quãng thời gian đau đớn khủng khiếp nhất. Mỗi lần chuẩn bị cưa, chúng lại áp dụng nhiều thủ đoạn tra tấn tâm lý kéo dài sự căng thẳng, kéo dài sự đau đớn. Hết đánh lại cưa, cưa xong lại chữa trị cho lành, gần lành chúng lại cưa. Có đợt, cưa xong chúng lại đưa tôi ra làm vật thí nghiệm cho bác sĩ Mỹ thực tập. Cứ như thế, chúng cưa nhiều lần, cưa nhiều đoạn và cho đến lần thứ 6 thì tôi đã vĩnh viễn mất đi đôi chân”, hồi ký ông Thương ghi lại.
Lòng can đảm và sự anh dũng của Thiếu tá Nguyễn Văn Thương đã khiến cho những tên đầu sỏ, “đồ tể” người Mỹ lúc đó phải thốt lên: “Tao thua rồi, mày là sinh vật thép”.
Sau khi dùng đủ các chiêu trò từ tâm lý đến tra tấn không đạt được kết quả, ông bị đưa về giam giữ tại trại giam Hố Nai. Trong tù, ông vẫn tiếp tục hoạt động, đấu tranh, viết truyền đơn nên bị chúng liệt vào dạng tù cấm cố, nhốt vào thùng sắt 3 tháng, nơi mà người tù bình thường khó chịu đựng nổi qua 15 ngày, rồi bị đày ra Côn Đảo. Đến năm 1973, sau Hiệp định Paris, ông được thả tự do về đoàn tụ với gia đình với thân hình không còn lành lặn.
Xuân Nam


