1 câu chuyện có thật về phan bội châu cùng đám phu xe nhật lùn

Cunconfbi

Con chim biết nói
Năm 1905, khi đang hoạt động ở Nhật Bản thì Phan Bội Châu và Tăng Bạt Hổ rủ nhau lên Tokyo để tìm một người bạn Trung Quốc có tên Ân Thừa Hiến.
Khi xuống tàu hỏa, Phan Bội Châu liền gọi một người phu xe và đưa cho anh ta tấm danh thiếp của Ân Thừa Hiến để nhờ tìm địa chỉ. Người phu xe này không biết chữ Hán, nên đã đề nghị Phan Bội Châu đợi, để mình tìm một người phu xe khác biết chữ Hán để có thể giúp đỡ.
Cuối cùng, người phu xe biết chữ Hán cũng xuất hiện và đã đưa Phan Bội Châu - Tăng Bạt Hổ đến địa chỉ của Ân Thừa Hiến. Nhưng khi xe đến Chấn Võ Học Hiệu - nơi tá túc của Ân Thừa Hiến thì mới vỡ lẽ, người bạn Trung Quốc này đã chuyển đi nơi khác, và không ai biết "nơi khác" cụ thể ở đâu.
Nghĩ ngợi một lúc, người phu xe liền nói với hai vị khách Việt Nam: "Xin các ngài cứ chờ tôi một chút, tôi sẽ đi tìm địa chỉ mới của Ân Thừa Hiến rồi quay lại đón 2 ngài".
Hai vị khách Việt Nam đứng chờ từ 2 giờ chiều, đến 3 giờ, rồi 4 giờ chiều vẫn không thấy người phu xe quay lại, liền nghĩ: Tokyo rộng thế này, biết tìm Ân Thừa Hiến ở đâu. Nhưng đến 5 giờ chiều thì người phu xe bất ngờ quay lại và cho biết đã tìm được nơi cần tìm.
Thế là người phu xe đưa hai vị khách Việt đi thêm 1 tiếng nữa đến một lữ quán có treo biển "Thanh quốc Vân nam lưu học sinh Ân Thừa Hiến". Tất cả cho thấy người phu xe Nhật Bản đã tận tuỵ với công việc của mình như thế nào.
Nhưng chưa hết, khi Phan Bội Châu hỏi tiền công thì người phu xe nói một con số khiến cụ Phan giật mình: "2 hào 5 xu".
Thấy số tiền quá rẻ, Phan Bội Châu rút ra một đồng bạc để trả nhưng người phu xe kiên quyết từ chối với lý do: "Theo quy định thì từ nhà ga Tokyo đến lữ quán này, giá chỉ là 2 hào 5 xu thôi.
Thêm nữa, hai ông vì văn minh nước Nhật mà đến đây, chúng tôi hoan nghênh các ông, chứ không hoan nghênh tiền bạc của các ông. Nếu các ông cho tôi tiền xe vượt quá quy định thì không khác gì coi thường, khinh bạc người Nhật Bản chúng tôi".
Đây là một câu chuyện có thật, được viết lại trong tác phẩm "Tự Phán" nổi tiếng của Phan Bội Châu. Khi kể lại câu chuyện này, đặc biệt là tâm trạng của mình khi hỏi giá tiền người phu xe Nhật Bản, Phan Bội Châu cho biết: "Sợ nó cũng một nết như phu xe nước mình thì e cũng khốn nạn với vấn đề đòi tiền".
Và sau khi bày tỏ sự cảm thán trước một người phu xe Nhật Bản giàu lòng tự trọng thì Phan Bội Châu đã thốt lên: "Chao ôi! Trí thức, trình độ dân nước ta xem với tên phu xe Nhật Bản chẳng đáng chết thẹn lắm hay sao".
 
Năm 1905, khi đang hoạt động ở Nhật Bản thì Phan Bội Châu và Tăng Bạt Hổ rủ nhau lên Tokyo để tìm một người bạn Trung Quốc có tên Ân Thừa Hiến.
Khi xuống tàu hỏa, Phan Bội Châu liền gọi một người phu xe và đưa cho anh ta tấm danh thiếp của Ân Thừa Hiến để nhờ tìm địa chỉ. Người phu xe này không biết chữ Hán, nên đã đề nghị Phan Bội Châu đợi, để mình tìm một người phu xe khác biết chữ Hán để có thể giúp đỡ.
Cuối cùng, người phu xe biết chữ Hán cũng xuất hiện và đã đưa Phan Bội Châu - Tăng Bạt Hổ đến địa chỉ của Ân Thừa Hiến. Nhưng khi xe đến Chấn Võ Học Hiệu - nơi tá túc của Ân Thừa Hiến thì mới vỡ lẽ, người bạn Trung Quốc này đã chuyển đi nơi khác, và không ai biết "nơi khác" cụ thể ở đâu.
Nghĩ ngợi một lúc, người phu xe liền nói với hai vị khách Việt Nam: "Xin các ngài cứ chờ tôi một chút, tôi sẽ đi tìm địa chỉ mới của Ân Thừa Hiến rồi quay lại đón 2 ngài".
Hai vị khách Việt Nam đứng chờ từ 2 giờ chiều, đến 3 giờ, rồi 4 giờ chiều vẫn không thấy người phu xe quay lại, liền nghĩ: Tokyo rộng thế này, biết tìm Ân Thừa Hiến ở đâu. Nhưng đến 5 giờ chiều thì người phu xe bất ngờ quay lại và cho biết đã tìm được nơi cần tìm.
Thế là người phu xe đưa hai vị khách Việt đi thêm 1 tiếng nữa đến một lữ quán có treo biển "Thanh quốc Vân nam lưu học sinh Ân Thừa Hiến". Tất cả cho thấy người phu xe Nhật Bản đã tận tuỵ với công việc của mình như thế nào.
Nhưng chưa hết, khi Phan Bội Châu hỏi tiền công thì người phu xe nói một con số khiến cụ Phan giật mình: "2 hào 5 xu".
Thấy số tiền quá rẻ, Phan Bội Châu rút ra một đồng bạc để trả nhưng người phu xe kiên quyết từ chối với lý do: "Theo quy định thì từ nhà ga Tokyo đến lữ quán này, giá chỉ là 2 hào 5 xu thôi.
Thêm nữa, hai ông vì văn minh nước Nhật mà đến đây, chúng tôi hoan nghênh các ông, chứ không hoan nghênh tiền bạc của các ông. Nếu các ông cho tôi tiền xe vượt quá quy định thì không khác gì coi thường, khinh bạc người Nhật Bản chúng tôi".
Đây là một câu chuyện có thật, được viết lại trong tác phẩm "Tự Phán" nổi tiếng của Phan Bội Châu. Khi kể lại câu chuyện này, đặc biệt là tâm trạng của mình khi hỏi giá tiền người phu xe Nhật Bản, Phan Bội Châu cho biết: "Sợ nó cũng một nết như phu xe nước mình thì e cũng khốn nạn với vấn đề đòi tiền".
Và sau khi bày tỏ sự cảm thán trước một người phu xe Nhật Bản giàu lòng tự trọng thì Phan Bội Châu đã thốt lên: "Chao ôi! Trí thức, trình độ dân nước ta xem với tên phu xe Nhật Bản chẳng đáng chết thẹn lắm hay sao".
Nghĩ kỹ thì đây chính là tiền thân của đội quân Grab đi tất xanh của Đao Lồng.
 
jav chúa làm màu nhưng phải nói tính chỉn chu, chu đáo best đến mức t nghĩ bọn này ai cũng bị ám ảnh cưỡng chế vậy
Và bọn nó cũng là nước tự tư vì công việc nhiều nhất nữa
 
Năm 1905, khi đang hoạt động ở Nhật Bản thì Phan Bội Châu và Tăng Bạt Hổ rủ nhau lên Tokyo để tìm một người bạn Trung Quốc có tên Ân Thừa Hiến.
Khi xuống tàu hỏa, Phan Bội Châu liền gọi một người phu xe và đưa cho anh ta tấm danh thiếp của Ân Thừa Hiến để nhờ tìm địa chỉ. Người phu xe này không biết chữ Hán, nên đã đề nghị Phan Bội Châu đợi, để mình tìm một người phu xe khác biết chữ Hán để có thể giúp đỡ.
Cuối cùng, người phu xe biết chữ Hán cũng xuất hiện và đã đưa Phan Bội Châu - Tăng Bạt Hổ đến địa chỉ của Ân Thừa Hiến. Nhưng khi xe đến Chấn Võ Học Hiệu - nơi tá túc của Ân Thừa Hiến thì mới vỡ lẽ, người bạn Trung Quốc này đã chuyển đi nơi khác, và không ai biết "nơi khác" cụ thể ở đâu.
Nghĩ ngợi một lúc, người phu xe liền nói với hai vị khách Việt Nam: "Xin các ngài cứ chờ tôi một chút, tôi sẽ đi tìm địa chỉ mới của Ân Thừa Hiến rồi quay lại đón 2 ngài".
Hai vị khách Việt Nam đứng chờ từ 2 giờ chiều, đến 3 giờ, rồi 4 giờ chiều vẫn không thấy người phu xe quay lại, liền nghĩ: Tokyo rộng thế này, biết tìm Ân Thừa Hiến ở đâu. Nhưng đến 5 giờ chiều thì người phu xe bất ngờ quay lại và cho biết đã tìm được nơi cần tìm.
Thế là người phu xe đưa hai vị khách Việt đi thêm 1 tiếng nữa đến một lữ quán có treo biển "Thanh quốc Vân nam lưu học sinh Ân Thừa Hiến". Tất cả cho thấy người phu xe Nhật Bản đã tận tuỵ với công việc của mình như thế nào.
Nhưng chưa hết, khi Phan Bội Châu hỏi tiền công thì người phu xe nói một con số khiến cụ Phan giật mình: "2 hào 5 xu".
Thấy số tiền quá rẻ, Phan Bội Châu rút ra một đồng bạc để trả nhưng người phu xe kiên quyết từ chối với lý do: "Theo quy định thì từ nhà ga Tokyo đến lữ quán này, giá chỉ là 2 hào 5 xu thôi.
Thêm nữa, hai ông vì văn minh nước Nhật mà đến đây, chúng tôi hoan nghênh các ông, chứ không hoan nghênh tiền bạc của các ông. Nếu các ông cho tôi tiền xe vượt quá quy định thì không khác gì coi thường, khinh bạc người Nhật Bản chúng tôi".
Đây là một câu chuyện có thật, được viết lại trong tác phẩm "Tự Phán" nổi tiếng của Phan Bội Châu. Khi kể lại câu chuyện này, đặc biệt là tâm trạng của mình khi hỏi giá tiền người phu xe Nhật Bản, Phan Bội Châu cho biết: "Sợ nó cũng một nết như phu xe nước mình thì e cũng khốn nạn với vấn đề đòi tiền".
Và sau khi bày tỏ sự cảm thán trước một người phu xe Nhật Bản giàu lòng tự trọng thì Phan Bội Châu đã thốt lên: "Chao ôi! Trí thức, trình độ dân nước ta xem với tên phu xe Nhật Bản chẳng đáng chết thẹn lắm hay sao".
Mày so với Nhật Bản thì xa quá. Mày chỉ cần so với Thái Lan thôi. Là mày cũng thấy dân Việt thấp kém so với họ rồi. So vậy sỉ nhục bọn Nhật lùn quá. Hay so với Cam đi
 
cái tao ấn tượng với dân Nhật so với các sắc dân châu Á khác là bọn này ăn ở sạch sẽ cực kỳ nhìn là khác bọt liền, ngược lại dân Tàu là chúa ở dơ
 
Dù có chửi kiểu gì thì vẫn công nhận bọn này ý thức tốt thật đi
Theo như t biết thì bên Nhật nó đổ rác phải có ngày + có giờ đoàng hoàng luôn
ví dụ ngày nào đổ loại rác nào, phân loại ra các thứ
Hay ho phết

à đương nhiên đống rác này sẽ đem đi chôn hoặc vứt sang các nước thế giới thứ 3 để xử lý :))
 
Năm 1905, khi đang hoạt động ở Nhật Bản thì Phan Bội Châu và Tăng Bạt Hổ rủ nhau lên Tokyo để tìm một người bạn Trung Quốc có tên Ân Thừa Hiến.
Khi xuống tàu hỏa, Phan Bội Châu liền gọi một người phu xe và đưa cho anh ta tấm danh thiếp của Ân Thừa Hiến để nhờ tìm địa chỉ. Người phu xe này không biết chữ Hán, nên đã đề nghị Phan Bội Châu đợi, để mình tìm một người phu xe khác biết chữ Hán để có thể giúp đỡ.
Cuối cùng, người phu xe biết chữ Hán cũng xuất hiện và đã đưa Phan Bội Châu - Tăng Bạt Hổ đến địa chỉ của Ân Thừa Hiến. Nhưng khi xe đến Chấn Võ Học Hiệu - nơi tá túc của Ân Thừa Hiến thì mới vỡ lẽ, người bạn Trung Quốc này đã chuyển đi nơi khác, và không ai biết "nơi khác" cụ thể ở đâu.
Nghĩ ngợi một lúc, người phu xe liền nói với hai vị khách Việt Nam: "Xin các ngài cứ chờ tôi một chút, tôi sẽ đi tìm địa chỉ mới của Ân Thừa Hiến rồi quay lại đón 2 ngài".
Hai vị khách Việt Nam đứng chờ từ 2 giờ chiều, đến 3 giờ, rồi 4 giờ chiều vẫn không thấy người phu xe quay lại, liền nghĩ: Tokyo rộng thế này, biết tìm Ân Thừa Hiến ở đâu. Nhưng đến 5 giờ chiều thì người phu xe bất ngờ quay lại và cho biết đã tìm được nơi cần tìm.
Thế là người phu xe đưa hai vị khách Việt đi thêm 1 tiếng nữa đến một lữ quán có treo biển "Thanh quốc Vân nam lưu học sinh Ân Thừa Hiến". Tất cả cho thấy người phu xe Nhật Bản đã tận tuỵ với công việc của mình như thế nào.
Nhưng chưa hết, khi Phan Bội Châu hỏi tiền công thì người phu xe nói một con số khiến cụ Phan giật mình: "2 hào 5 xu".
Thấy số tiền quá rẻ, Phan Bội Châu rút ra một đồng bạc để trả nhưng người phu xe kiên quyết từ chối với lý do: "Theo quy định thì từ nhà ga Tokyo đến lữ quán này, giá chỉ là 2 hào 5 xu thôi.
Thêm nữa, hai ông vì văn minh nước Nhật mà đến đây, chúng tôi hoan nghênh các ông, chứ không hoan nghênh tiền bạc của các ông. Nếu các ông cho tôi tiền xe vượt quá quy định thì không khác gì coi thường, khinh bạc người Nhật Bản chúng tôi".
Đây là một câu chuyện có thật, được viết lại trong tác phẩm "Tự Phán" nổi tiếng của Phan Bội Châu. Khi kể lại câu chuyện này, đặc biệt là tâm trạng của mình khi hỏi giá tiền người phu xe Nhật Bản, Phan Bội Châu cho biết: "Sợ nó cũng một nết như phu xe nước mình thì e cũng khốn nạn với vấn đề đòi tiền".
Và sau khi bày tỏ sự cảm thán trước một người phu xe Nhật Bản giàu lòng tự trọng thì Phan Bội Châu đã thốt lên: "Chao ôi! Trí thức, trình độ dân nước ta xem với tên phu xe Nhật Bản chẳng đáng chết thẹn lắm hay sao".
@rainluver đỉnh của chóp a
Mày so với Nhật Bản thì xa quá. Mày chỉ cần so với Thái Lan thôi. Là mày cũng thấy dân Việt thấp kém so với họ rồi. So vậy sỉ nhục bọn Nhật lùn quá. Hay so với Cam đi
cái tao ấn tượng với dân Nhật so với các sắc dân châu Á khác là bọn này ăn ở sạch sẽ cực kỳ nhìn là khác bọt liền, ngược lại dân Tàu là chúa ở dơ
Dù có chửi kiểu gì thì vẫn công nhận bọn này ý thức tốt thật đi
Theo như t biết thì bên Nhật nó đổ rác phải có ngày + có giờ đoàng hoàng luôn
ví dụ ngày nào đổ loại rác nào, phân loại ra các thứ
Hay ho phết

à đương nhiên đống rác này sẽ đem đi chôn hoặc vứt sang các nước thế giới thứ 3 để xử lý :))
Trước mình có đọc vấn đề này trong sách thói hư tật xấu của người Việt, có đem ra thảo luận. Thì được nhận xét ngược lại là tự nhục dân tộc. Bọn nhật bản có cái xấu nọ kia, đừng thấy thế này mà chê việt nam này nọ.

Không biết mà mình tự nhục hay là thấy họ hay họ tốt nên đáng được khen !

Dân Việt Nam có vẻ không thích nghe điều xấu, chưa tốt của mình về văn hóa, tập quán.
 
Năm 1905, khi đang hoạt động ở Nhật Bản thì Phan Bội Châu và Tăng Bạt Hổ rủ nhau lên Tokyo để tìm một người bạn Trung Quốc có tên Ân Thừa Hiến.
Khi xuống tàu hỏa, Phan Bội Châu liền gọi một người phu xe và đưa cho anh ta tấm danh thiếp của Ân Thừa Hiến để nhờ tìm địa chỉ. Người phu xe này không biết chữ Hán, nên đã đề nghị Phan Bội Châu đợi, để mình tìm một người phu xe khác biết chữ Hán để có thể giúp đỡ.
Cuối cùng, người phu xe biết chữ Hán cũng xuất hiện và đã đưa Phan Bội Châu - Tăng Bạt Hổ đến địa chỉ của Ân Thừa Hiến. Nhưng khi xe đến Chấn Võ Học Hiệu - nơi tá túc của Ân Thừa Hiến thì mới vỡ lẽ, người bạn Trung Quốc này đã chuyển đi nơi khác, và không ai biết "nơi khác" cụ thể ở đâu.
Nghĩ ngợi một lúc, người phu xe liền nói với hai vị khách Việt Nam: "Xin các ngài cứ chờ tôi một chút, tôi sẽ đi tìm địa chỉ mới của Ân Thừa Hiến rồi quay lại đón 2 ngài".
Hai vị khách Việt Nam đứng chờ từ 2 giờ chiều, đến 3 giờ, rồi 4 giờ chiều vẫn không thấy người phu xe quay lại, liền nghĩ: Tokyo rộng thế này, biết tìm Ân Thừa Hiến ở đâu. Nhưng đến 5 giờ chiều thì người phu xe bất ngờ quay lại và cho biết đã tìm được nơi cần tìm.
Thế là người phu xe đưa hai vị khách Việt đi thêm 1 tiếng nữa đến một lữ quán có treo biển "Thanh quốc Vân nam lưu học sinh Ân Thừa Hiến". Tất cả cho thấy người phu xe Nhật Bản đã tận tuỵ với công việc của mình như thế nào.
Nhưng chưa hết, khi Phan Bội Châu hỏi tiền công thì người phu xe nói một con số khiến cụ Phan giật mình: "2 hào 5 xu".
Thấy số tiền quá rẻ, Phan Bội Châu rút ra một đồng bạc để trả nhưng người phu xe kiên quyết từ chối với lý do: "Theo quy định thì từ nhà ga Tokyo đến lữ quán này, giá chỉ là 2 hào 5 xu thôi.
Thêm nữa, hai ông vì văn minh nước Nhật mà đến đây, chúng tôi hoan nghênh các ông, chứ không hoan nghênh tiền bạc của các ông. Nếu các ông cho tôi tiền xe vượt quá quy định thì không khác gì coi thường, khinh bạc người Nhật Bản chúng tôi".
Đây là một câu chuyện có thật, được viết lại trong tác phẩm "Tự Phán" nổi tiếng của Phan Bội Châu. Khi kể lại câu chuyện này, đặc biệt là tâm trạng của mình khi hỏi giá tiền người phu xe Nhật Bản, Phan Bội Châu cho biết: "Sợ nó cũng một nết như phu xe nước mình thì e cũng khốn nạn với vấn đề đòi tiền".
Và sau khi bày tỏ sự cảm thán trước một người phu xe Nhật Bản giàu lòng tự trọng thì Phan Bội Châu đã thốt lên: "Chao ôi! Trí thức, trình độ dân nước ta xem với tên phu xe Nhật Bản chẳng đáng chết thẹn lắm hay sao".
Xin mọi người chia sẻ thêm về 2 nhân vật, Phan Bội Châu, Phan Châu Trinh trước có nghe nói qua.
 
Trước mình có đọc vấn đề này trong sách thói hư tật xấu của người Việt, có đem ra thảo luận. Thì được nhận xét ngược lại là tự nhục dân tộc. Bọn nhật bản có cái xấu nọ kia, đừng thấy thế này mà chê việt nam này nọ.

Không biết mà mình tự nhục hay là thấy họ hay họ tốt nên đáng được khen !

Dân Việt Nam có vẻ không thích nghe điều xấu, chưa tốt của mình về văn hóa, tập quán.
Chào em Thảo học Neu
Anh cũng rất bức xúc vì điều đó
Cái quan trọng là anh thấy dân Việt hình như không có lòng tự trọng cao trong khi làm việc, họ không thấy xấu hổ khi chưa hoàn thành tốt công việc đc giao bởi tâm lý khá lười nhác và xong chuyện. Tự nhục là điều tốt, biết nhục thì mới biết phấn đấu để tốt hơn. Yêu em :vozvn (22):
 
Trước mình có đọc vấn đề này trong sách thói hư tật xấu của người Việt, có đem ra thảo luận. Thì được nhận xét ngược lại là tự nhục dân tộc. Bọn nhật bản có cái xấu nọ kia, đừng thấy thế này mà chê việt nam này nọ.

Không biết mà mình tự nhục hay là thấy họ hay họ tốt nên đáng được khen !

Dân Việt Nam có vẻ không thích nghe điều xấu, chưa tốt của mình về văn hóa, tập quán.
:burn_joss_stick: Không có dân tộc nào là hoàn hảo hết cả, có rất nhiều thằng Nhật còn lên hẳn Youtube làm vid về việc những điều nó không thích ở Nhật



Chủ yếu là về việc xã hội quá khắt khe + soi xét mày, nếu mày trông khác biệt thì sẽ bị kỳ thị (vd nhuộm tóc khác màu, bấm khuyên nhiều)
Kiểu nó có một cái "chuẩn" mà ai cũng phải theo mà không nói ra được
Nên những đứa nào thích tự do các thứ sẽ cảm thấy gò bó, khó chịu
Chưa kể văn hóa tôn trọng bề trên của nó ảo kinh khủng
ví dụ như mày sinh năm 97 đi làm nhưng có thằng 99 vào làm trước thì mày vẫn phải gọi nó là :"Senpai" một cách kính cẩn

Không biết ở VN có đứa nào làm vid kiểu :" Những thứ mình ghét ở Việt Nam" không =)) khéo làm xong ăn combo red cow + tifosi + troll phản động vào chửi sml
 
Sửa lần cuối:
:burn_joss_stick: Không có dân tộc nào là hoàn hảo hết cả, có rất nhiều thằng Nhật còn lên hẳn Youtube làm vid về việc những điều nó không thích ở Nhật



Chủ yếu là về việc xã hội quá khắt khe + soi xét mày, nếu mày trông khác biệt thì sẽ bị kỳ thị
Kiểu nó có một cái "chuẩn" mà ai cũng phải theo mà không nói ra được
Nên những đứa nào thích tự do các thứ sẽ cảm thấy gò bó, khó chịu

Không biết ở VN có đứa nào làm vid kiểu :" Những đứa mình ghét ở Việt Nam" không =)) khéo làm xong ăn combo red cow + tifosi + troll phản động vào chửi sml

Dính 331 nữa kkkk. Ngạo nghễ
 
Dính 331 nữa kkkk. Ngạo nghễ
:sweat: tao nhớ thời fb đầu mấy năm 2010s mấy page kiểu Nhật Ký Yêu Nước hoạt động nhiều vô số kể
từ 2016-2017 trở đi tự dưng có phong trào sục card, nói đúng mẹ nó ra là "chủ nghĩa dân tộc" đi
Năm loz nào cũng lôi đi lôi lại bà ca chống thực dân, kháng chiến chống Mỹ chống Pháp này nọ
Khác card gì bọn Tàu vs Hàn suốt ngày chửi thằng Nhật éo đâu
 
Thấy số tiền quá rẻ, Phan Bội Châu rút ra một đồng bạc để trả nhưng người phu xe kiên quyết từ chối với lý do: "Theo quy định thì từ nhà ga Tokyo đến lữ quán này, giá chỉ là 2 hào 5 xu thôi.
Thêm nữa, hai ông vì văn minh nước Nhật mà đến đây, chúng tôi hoan nghênh các ông, chứ không hoan nghênh tiền bạc của các ông. Nếu các ông cho tôi tiền xe vượt quá quy định thì không khác gì coi thường, khinh bạc người Nhật Bản chúng tôi".
Đây là một câu chuyện có thật, được viết lại trong tác phẩm "Tự Phán" nổi tiếng của Phan Bội Châu. Khi kể lại câu chuyện này, đặc biệt là tâm trạng của mình khi hỏi giá tiền người phu xe Nhật Bản, Phan Bội Châu cho biết: "Sợ nó cũng một nết như phu xe nước mình thì e cũng khốn nạn với vấn đề đòi tiền".
Và sau khi bày tỏ sự cảm thán trước một người phu xe Nhật Bản giàu lòng tự trọng thì Phan Bội Châu đã thốt lên: "Chao ôi! Trí thức, trình độ dân nước ta xem với tên phu xe Nhật Bản chẳng đáng chết thẹn lắm hay sao".
T muốn phản biện chỗ này của cụ PBC, theo t chỗ này gọi trí thức là hơi nhầm lẫn, t nghĩ nên gọi là trọng danh dự.
Người Nhật cực kì coi trọng danh dự, văn hóa samurai, mạc phủ. So với việc phải tự mổ bụng chết đau đớn và bị treo cổ hay chặt đầu để đi cho lẹ, nếu được chọn, ng Nhật chọn tự mổ bụng mình :v Bởi vì treo cổ hay chặt đầu là cách xử tử tội phạm, tội phạm thì kể cả sống hay chết, danh dự lẫn mạng sống, đều bị phỉ nhổ và đ còn lại gì hết.
Trong sự kiện xét xử tội phạm chiến tranh của đế quốc Nhật do tòa án quân sự vùng viễn Đông, do bộ tư lệnh quân Đồng minh chống fascists thành lập, khi bị phán treo cổ, 1 số tù binh cấp tướng lĩnh trong lục quân Nhật đã tự vẫn = cách cắn lưỡi hay cắn con nhộng chức thuốc độc, chứ ko chịu bị đem lên giá treo cổ :v
Theo luận điểm trên, người phu xe kia chỉ nhận đúng tiền quy định chứ ko nhận nhiều hơn, mặc dù anh ta xứng đáng với nó, theo t đó là do tính cách coi trọng danh dự và phẩm giá cá nhân của người Nhật :v
Việc cụ PBC sử dụng tiền nhiều hơn để tưởng thưởng cho anh phu xe, với cụ đó là lòng cảm ơn, nhưng với anh phu xe, anh là 1 người Nhật, cụ là người ngoại quốc, anh ko chấp nhận việc nhận số tiền tưởng thưởng cho hành động của a từ 1 người ngoại quốc, có lẽ là vì bởi vì anh thấy việc nhận tiền đó nó có hạ thấp danh dự anh đi 1 tí, rằng anh là ng Nhật, là chủ đất nc, còn cụ là ng ngoại quốc, 1 vị khách viếng thăm. Cụ ghé nc Nhật và anh, 1 người chủ, phải thể hiện lòng hiếu khách và danh dự của ng Nhật là điều nên làm. Nói chung theo t suy nghĩ là như thế.
 
Sửa lần cuối:
:sweat: tao nhớ thời fb đầu mấy năm 2010s mấy page kiểu Nhật Ký Yêu Nước hoạt động nhiều vô số kể
từ 2016-2017 trở đi tự dưng có phong trào sục card, nói đúng mẹ nó ra là "chủ nghĩa dân tộc" đi
Năm loz nào cũng lôi đi lôi lại bà ca chống thực dân, kháng chiến chống Mỹ chống Pháp này nọ
Khác card gì bọn Tàu vs Hàn suốt ngày chửi thằng Nhật éo đâu
Chủ nghĩa dân tộc không sai. Cái sai ở đây là bọn khởi xướng nó lên để che đậy lập liếm cái kém cỏi sai phạm ở trong nước, mị dân là chủ yếu. Nó có mục đích cả đó
 
:sweat: tao nhớ thời fb đầu mấy năm 2010s mấy page kiểu Nhật Ký Yêu Nước hoạt động nhiều vô số kể
từ 2016-2017 trở đi tự dưng có phong trào sục card, nói đúng mẹ nó ra là "chủ nghĩa dân tộc" đi
Năm loz nào cũng lôi đi lôi lại bà ca chống thực dân, kháng chiến chống Mỹ chống Pháp này nọ
Khác card gì bọn Tàu vs Hàn suốt ngày chửi thằng Nhật éo đâu
Người ta nói càng giàu có càng tốt đẹp người ta càng khiêm tốn là vậy đó
 
Chủ nghĩa dân tộc không sai. Cái sai ở đây là bọn khởi xướng nó lên để che đậy lập liếm cái kém cỏi sai phạm ở trong nước, mị dân là chủ yếu. Nó có mục đích cả đó
:tire:
Tao cảm thấy buồn cười vcl mấy thằng sục card vụ chủ nghĩa dân tộc xong bắt đầu ảo tưởng nghĩ mình hơn Thái,Malay, Indo này nọ
cho nó sang Kuala Lumpur hay Bangkok đi thử hệ thống MRT chắc nó lác mẹ nó mắt
trong khi dân HN cuối tuần nô nức dẫn con trẻ lên cái tàu trên cao ngắn tũn 13km nô đùa như một thứ "sân chơi hào nhoáng"
đcm nghĩ mà nhục vcl
 
:tire:
Tao cảm thấy buồn cười vcl mấy thằng sục card vụ chủ nghĩa dân tộc xong bắt đầu ảo tưởng nghĩ mình hơn Thái,Malay, Indo này nọ
cho nó sang Kuala Lumpur hay Bangkok đi thử hệ thống MRT chắc nó lác mẹ nó mắt
trong khi dân HN cuối tuần nô nức dẫn con trẻ lên cái tàu trên cao ngắn tũn 13km nô đùa như một thứ "sân chơi hào nhoáng"
đcm nghĩ mà nhục vcl
Nói chung một đất nước mà lấy sai phạm nghiêm trọng như vụ Việt Á ra để làm phim, lấy sai phạm để làm táo quân chiếu cho dân xem cười hả hả trên đài quốc gia thì mày biết lòng tự trọng đến mức nào rồi. Kể từ khi tao lớn và hiểu chuyện, t đã không còn hứng thú vs táo quân nữa, truyền thông bẩn thỉu, lấp liếm sai phạm
 

Có thể bạn quan tâm

Top