Chê bai là chuyện của dân đen, làm thế nào là chuyện của các quan.
tml có tư duy đấy, mà chưa tới, nên lập luận một chiều, làm mất đi nhiều tính thuyết phục.
Phát triển một đất nước thì có 2 hướng để phát triển, hoặc là giá trị tinh thần (kiểu Tây Tạng), hoặc là giá trị vật chất (kiểu Mỹ) chỉ có thể ưu tiên 1 trong 2. Với tinh thần thì con người dễ hạnh phúc, với vật chất thì con người dễ giàu có. Những nơi tôn sùng chủ nghĩa duy vật (ưu tiên vật chất) thì nhiều vô số kể, còn phần chủ nghĩa duy tâm (ưu tiên tinh thần) thì càng ngày càng hiếm hoi.
Với con đường nào thì đất nước đó cũng cần có 1 hệ tư tưởng dẫn dắt, hệ tư tưởng đó sẽ định hình cái đích đến của đất nước. Việt Nam không hẳn là không có hệ tư tưởng, nhưng nó chỉ là sự manh nha, manh mún rồi vụt tắt. Theo quy luật phát triển, cái gì ưu việt hơn, sẽ đè chết những thứ kém hơn. Nền văn minh Hoa Hạ quả thực quá rực rỡ, lất át tất cả những gì mà dân Kinh hay còn gọi là Mường tộc có thể tạo ra được. Mỗi khi Mường tộc manh nha là Hoa Hạ nó ghè đầu ra đập chết. Lâu dần thì cũng thui chột rồi chịu trận.
Thời sau này Mường tộc đã khôn hơn, bỏ chữ Nôm, đổi thành Latin, giảm sự lệ thuộc văn hóa vào Hoa tộc, xác định bỏ luôn gần hết giá trị tinh thần để đổi lấy kim tiền. Từ lúc đổi tới nay mới hơn 70 năm, mới được 2 thế hệ, chưa xi nhê gì cả. Một nhà nước, một thời đại lịch sử cần tính trăm năm trở lên. Khi những thế hệ Hán Nôm hẹo hết. Lúc đó hệ tư tưởng gì, hay ho gì mới nói được.
Cứ từ từ.
Có thể là lựa chọn của VN đang đi vào lòng đất, vừa đánh mất giá trị truyền thống, vừa chẳng được củ kẹc vật chất gì. Nhưng cũng biết đâu, quá trình chuyển đổi lại hình thành hệ tư tưởng mới, nó ưu viêt và giúp VN hóa rồng. Biết đâu được.
Lưu ý chút: - Đạo đức, hay uy tín hình thành từ văn hóa, văn hóa hình thành từ tôn giáo, tôn giáo là phải có thánh thần, thờ cúng. Sống vô thần vô thánh thì đạo đức gì, văn hóa gì?