Khả năng cao là do vấn đề kinh tế là chính. Vd nhìn cái bộ trang sức vãi cm của đám mông Tàu.
Bạc ở miền núi VN ko phải kim loại dễ tìm, thậm chí đến thời Pháp bạc được dùng là đồng bạc hoa xòe của mẫu quốc. Truyện vợ chồng A Phủ còn mô tả cảnh Mị bị bán chỉ vì ông bố vay 30 đồng bạc mà mãi ko trả đc.
Chứng tỏ bạc của tộc Mèo Việt vô cùng giá trị. Ko có nhiều bạc thì làm sao thủ công mĩ nghệ phát triển, mà mĩ nghệ ko phát triển thì làm sao tích lũy tay nghề qua các thế hệ để làm sản phẩm tinh xảo đây?
Kinh tế kém, bạc thiếu thốn 1 phần cũng do làm nương rẫy ở VN có vẻ năng suất ko cao, trình độ nông nghiệp bên Việt kém so với bên Tàu. Sản lượng thấp chỉ đủ ăn với nấu rượu=> ko có dư để đổi quần áo, bạc => ăn mặc tuềnh toàng bẩn thỉu, trang sức đơn giản.
Một điều khá hay là tộc Miêu bên TQ đọc trong truyện kinh dị, ma quỷ thì nổi tiếng về khoản nuôi cổ trùng, chơi bùa chú, xài độc dược. Tức là con mắt người TQ nhìn Miêu tộc là 1 sắc dân có kiến thức tâm linh, huyền bí cao. Trong khi Miêu tộc Vịt nhắc đến bùa chú cũng ko thấy nói nhiều, mà nổi nhất lại là khoản.....bú rượu?????? Xem ra trong quá trình di cư sang đất ta, thì sang được mỗi culi còn tri thức thì ở lại đất Tàu hết. Mà khá dễ hiểu, giai cấp có trình độ, năng lực vì có nhiều sản nghiệp đương nhiên sẽ ưu tiên bám trụ ở lại chứ mấy ai chịu mất hết. Chỉ có thành phần khố rách áo ôm, 2 bàn tay trắng mới dễ nhảy cóc từ vùng nọ sang vùng kia thôi.
P/S: Qủa thực nếu lấy kinh tế làm gốc để giải thích vấn đề. Thì tộc Thái, Mường đúng là sở hữu trình độ nông nghiệp và thủ công tốt hơn người Mèo. Và lại sống gần người kinh, cũng biết làm ăn buôn bán. Đúng là ở đâu cũng như nhau "Phú quý sinh lễ nghĩa, bần cùng sinh đạo tặc" mà.