Ảo ảnh của thanh xuân

Làm sao có thể khẳng định được một ai đó là định mệnh của cuộc đời mình?
Một câu chuyện ngọt ngào như vanilla và cũng đắng như lá khổ qua.
Nếu tình yêu được sinh ra từ ảo vọng thì đó chính xác là bi kịch.
Là hoa hay là hoạ, kết cục nào đang chờ đợi cho Từ và Liên?
 
Đôi lời của tác giả
Một câu chuyện có khởi đầu ngọt ngào như vanilla nơi đầu lưỡi nhưng ẩn trong những viên kẹo ấy là mật ngọt chết ruồi. Khi tôi viết những dòng này, vẫn không thể tránh khỏi thôi thúc kết thúc tất cả bằng bi kịch. Có một loại người bị nghiện những nỗi buồn, và tôi là người như vậy, tất cả những kết cục khác đều làm tôi cảm thấy không trọn vẹn. Tôi sẽ cố gắng chắp bút mỗi tuần một đoạn.
Nếu ai mong muốn một kết thúc có hậu, xin hãy viết thay tôi đoạn kết.
 
Sửa lần cuối:
Chương 1: Gặp gỡ
Đồng hồ điểm 11h30, mặt trời đã gần lên đến đỉnh đầu, cái nóng gay gắt đáp xuống mặt đường tạo thành những vệt loang loáng như nước, Từ đang ngồi trong một quán nước đối diện cổng bãi xe Phú Lâm, đưa mắt dõi theo những chiếc xe khách hết chạy đến rồi lại chạy đi. Hôm nay là ngày anh sẽ gặp Liên, người con gái anh quen trên diễn đàn ẩn danh xamvn. Anh tình cờ gặp cô trên diễn đàn cách đây một năm, giữa hai người có những điểm tương đồng quá đỗi kỳ lạ làm anh cảm giác đây chính là định mệnh của cuộc đời mình. Anh đã hẹn ước với cô rằng nếu như tròn một năm cảm giác giữa anh và cô vẫn nguyên vẹn, anh muốn gặp cô và hôm nay chính là ngày định mệnh ấy.

Từ đêm hôm qua, trong lòng Từ đã cảm thấy nao nao khó tả, anh cứ đọc đi đọc đọc lại những dòng tin nhắn và tủm tỉm cười. Đêm qua cô có ngủ được không hay cô cũng trằn trọc như anh? Tuy nhắm mắt nhưng trong đầu anh hiện lên bao nhiêu viễn cảnh, về dung mạo của cô, giọng nói của cô, trang phục ngày mai cô sẽ mặc, anh nên đưa cô đi những đâu, cô có giống như anh tưởng tượng... Dù quen nhau đã một năm, nhưng anh và cô chưa bao giờ biết mặt hay nghe giọng nói của nhau, đến số điện thoại, facebook cũng không biết, cùng lắm chỉ là 1 tấm hình đeo khẩu trang mà cả 2 đã trao đổi cho nhau. Theo anh đó chính là sự thú vị trong mối quan hệ của cả hai và cũng là một bài kiểm tra cho chính bản thân anh. Anh luôn cho rằng mình trân trọng nhân cách của một người hơn tất thảy, nếu như sau lớp khẩu trang Liên là một người không được xinh đẹp thì liệu cảm xúc của anh có còn như trước không? Nỗi thất vọng rằng sẽ ra sao nếu Liên không phải là người như cô ấy thể hiện? Sự hoài nghi nếu như tất cả những gì cô ấy nói là dối trá, nếu ngày mai cô ấy không đến? Lòng anh dậy sóng… Những câu hỏi và những cảm xúc mâu thuẫn ấy cứ tràn lên hết lớp này đến lớp khác làm đầu óc anh quay cuồng. Anh chẳng thể làm gì được ngoài việc để dòng suy nghĩ ấy kiểm soát đến tận sáng hôm nay. Theo lịch trình thì khoảng 12h cô ấy sẽ tới nơi. Càng đến gần 12h, thời gian lại trôi càng chậm như đang trêu ngươi anh, tim anh càng đập nhanh hơn, anh phải cố gắng hít mấy hơi dài để lấy bình tĩnh, bình tĩnh để nói những điều anh muốn nói, bình tĩnh để làm những điều anh cần phải làm. Đến bây giờ mỗi khi có việc đi ngang bến xe, anh vẫn bồi hồi nhớ lại, ngày hôm ấy đã trôi chậm đến nỗi anh cảm tưởng anh đã chờ đợi cô cả một đời.

Vừa thoáng thấy chiếc xe Thuận Thảo màu đỏ lao vụt qua, anh vội với lấy mũ và áo khoác tất tả lao sang bên kia đường. Đợi xe dừng, anh đưa mắt tìm kiếm người con gái đặc biệt ấy, vị khách với dải ruy băng đỏ trên tay. Đêm qua cô ấy đã nói rằng: "Em vẫn chưa thể cho anh Từ biết số điện thoại của em được. Anh hỏi làm sao chúng ta có thể nhận ra nhau à? Em sẽ đeo một dải ruy băng đỏ ở cổ tay. Nếu như anh nhìn thấy em và muốn tiếp tục câu chuyện của chúng ta thì anh biết mình cần phải làm gì rồi đấy, và ngược lại em sẽ xem như giữa chúng ta chưa có chuyện gì cả, em đến đây chỉ để du lịch, tất cả chỉ là một giấc mơ, anh cũng đừng cảm thấy áy náy. Em sẽ không tò mò anh là ai đâu, em luôn luôn có cảm giác anh giống như một ảo ảnh vậy, một ảo ảnh rất đỗi chân thực." Cô ấy lúc nào cũng nói mấy lời kỳ lạ như vậy. Kia rồi! Một cô gái nhỏ nhắn, tóc ngắn ngang vai đang đội mũ lưỡi trai vải jeans, áo tay dài màu đen trong quần yếm màu baggy và dĩ nhiên là trên cổ tay cô có một dải ruy băng đỏ. Anh đứng từ xa quan sát cô đang loay hoay chờ hành lý từ gầm xe qua màn hình điện thoại, chụp vội một tấm ảnh, anh lặng lẽ bước về phía cô. Cô vừa ngẩng đầu lên anh đã chạm ánh mắt của cô, cô nhìn anh không rời và chờ đợi. Đại dịch covid hoành hành hơn cả năm nay, bộ y tế yêu cầu người dân đeo khẩu trang để phòng tránh lây nhiễm. Việc đeo khẩu trang gần như đã trở thành một luật bất thành văn với mọi người khi ra đường và ở bất cứ đâu. Anh và cô cũng đang đeo khẩu trang nên có lẽ cô đã nhận ra anh, anh không hiểu tại sao ánh nhìn của cô làm anh cảm thấy chột dạ như một người vừa bị bắt quả tang làm một việc gì mờ ám vậy. Ở gần ngay trước mắt mà ngỡ xa tận chân trời, con đường tới chỗ cô như dài vô tận…

Cuối cùng thì khoảnh khắc mà anh đã chờ đợi suốt một năm ròng cũng tới. Lúc này đây anh đang đứng đối diện cô, anh muốn nói điều gì đó, vậy mà những điều anh đã tưởng tượng không biết bao nhiêu lần chạy đâu mất hết cả, anh chỉ thốt ra được mỗi câu "Chào em" đầy gượng gạo. Không hiểu sao cô ấy nghe xong lại ôm bụng cười ngặt nghẽo. "Em cứ nghĩ là anh phải đến cưỡng hôn em cơ đấy! Làm em cứ phải đề phòng mãi! Sao hôm rồi nói chuyện trên tele anh hùng hổ như thế mà nay lại khách sáo thế!" Lần đầu tiên anh nghe giọng cô, chất giọng nhẹ nhàng và có một chút gì đó quý phái, cũng đều đều như thể muốn ru anh vào giấc mộng. Dù vậy anh không tránh khỏi cảm giác mình như một gã hề, anh có thể làm tốt hơn như thế. "Hehe... Là anh cố tình làm em lơ là cảnh giác đấy!". Nói đoạn anh nắm lấy tay cô và cả cái vali kéo đi. Đến chỗ xe anh đậu, cái xe Honda Wave Alpha màu đen sản xuất từ năm 2008 mà ba anh để lại làm quà tặng năm anh đỗ đại học còn ông thì chuyển sang dùng xe đạp để thể dục thể thao. Sài đến nay ngót nghét đã hơn chục năm, cái xe tuy sờn cũ nhưng vẫn còn rất tốt nên anh không mua xe mới. Lũ bạn của anh thì tậu SH, ô tô để cua gái còn anh thì hay bảo với họ rằng: "Phụ nữ đến với ta vì điều gì thì cũng sẽ ra đi vì điều đó". Nhưng sự thực là vì nhà anh không dư giả gì cả, năm anh học đại học phải vay tiền ngân hàng Vietcombank kì hạn 5 năm với lãi suất 0.5%/tháng, anh chỉ vừa hoàn tất thanh toán nợ vào năm ngoái. Ngày xưa anh nghĩ nói câu kia nghe ngầu hơn là giải thích gia cảnh của mình, nên giờ dù đã dư giả hơn chút anh cũng không thể làm gì khác, thôi thì đành tiết kiệm tiền mua nhà hay ô tô luôn vậy.
 
Sửa lần cuối:
Cái dải ruy băng đỏ đó tôi vốn lấy cảm hứng từ bài hát "Tie a yellow ribbon round the old oak tree".
Bài hát dựa trên một câu chuyện có thật.
Chuyện kể về một tù nhân vừa mãn hạn 3 năm tù, giờ là lúc anh lên xe bus để về nhà. Đó là một chuyến xe đong đầy cảm giác hoang mang, vô định.
Trước đó, người đàn ông này đã viết một lá thư cho người yêu thông báo rằng anh sắp mãn hạn tù và nếu cô còn thật sự yêu anh và chờ anh trở về thì hãy buộc dải băng màu vàng lên cây sồi già trước cửa nhà.
Chuyến xe bus sẽ chạy vào thị trấn và có chạy ngang qua nhà, nếu nhìn thấy dải băng vàng, anh sẽ xuống xe, còn không anh sẽ ngồi trên xe và đi tiếp.

Tie a yellow ribbon 'round the ole oak tree
It's been three long years, do you still want me?
If I don't see a ribbon ''round the ole oak tree
I'll stay on the bus, forget about us, put the blame on me
If I don't see a yellow ribbon 'round the ole oak tree
Bus driver, please look for me
'Cause I couldn't bear to see what I might see
I'm really still in prison and my love, she holds the key
A simple yellow ribbon's what I need to set me free
I wrote and told her please
Now the whole damn bus is cheerin' and I can't believe I see
A hundred yellow ribbons 'round the ole oak tree
 
Chương 2: Sau lớp khẩu trang
Từ lóng ngóng nắm lấy cái vali vải màu xám từ tay Liên. Nó là một chiếc vali bình dân, quai cầm hơi sờn, trông cũng chẳng khá khẩm hơn gia cảnh của anh là bao. Anh dắt cô về phía chiếc Wave Alpha cũ, mắt đảo quanh tìm chỗ để chằng dây. Vừa lúc Từ tính chộp lấy cái vali để đặt lên yên sau rồi dùng mấy sợi dây thun dãn ngoác buộc lại, thì bàn tay của Liên khẽ giữ tay anh lại. Một sự va chạm nhẹ nhưng dứt khoát làm Từ khựng người.
"Thôi, không cần buộc đâu. Để em ôm nó ở sau cho gọn. Xe này yên ngắn, em ôm cái này thì anh mới có đủ chỗ ngồi."
Từ hơi ngẩn người. Anh vốn định thể hiện chút nam tính bằng cách lo liệu hết phần hành lý, nhưng Liên đã chặn đứng ý định đó bằng một lý lẽ không thể thuyết phục hơn. Anh gật đầu, lòng thầm nghĩ cô gái này thực tế hơn mình tưởng.
Nói đoạn, cô leo lên xe, đôi tay nhỏ nhắn ôm khư khư chiếc vali trước ngực, tạo thành một khối vật chất ngăn cách giữa lưng Từ và cô. Từ hơi ngẩn người. Anh từng mơ về một cái ôm nhẹ vào eo, hay ít nhất là một sự va chạm da thịt tình tứ của "định mệnh", chứ không phải kịch bản tay xách nách mang như một gã xe ôm chở khách thế này.

Chiếc Wave Alpha 2008 rên rỉ dưới sức nặng của hai người và khối hành lý. Từ chở Liên len lỏi qua những con hẻm nhỏ hẹp của Tuy Hòa, nơi những bức tường vôi lở loét vì nắng gió miền Trung. Cuối cùng, anh dừng lại trước một dãy trọ bình dân.
"Tới rồi, phòng anh ở cuối dãy."
Từ đẩy cánh cửa sắt rỉ sét kêu "ken két", mời Liên vào căn phòng mười lăm mét vuông mà anh đã dành cả đêm qua để dọn dẹp. Giống như hầu hết căn phòng của những gã độc thân, căn phòng của anh hết sức trống trải và đơn sơ. Sát góc phòng, cái chiếu tre được trải sẵn, nằm im lìm đơn độc. Phía đầu chiếu là chiếc bàn học cũ kê vài cuốn sách và chai nước. Khu bếp thực chất chỉ là chiếc bàn thấp đặt cái bếp từ trầy xước cạnh mấy chiếc bát nằm gọn trên giá. Thứ duy nhất lấp đầy khoảng tường trống là chiếc giá treo đồ thưa thớt mấy bộ quần áo. Chẳng có gì nhiều, mọi thứ tối giản đến mức người ta cảm giác chỉ cần khoác ba lô lên là có thể rời đi ngay lập tức.
Liên đặt vali xuống cạnh giường, khẽ thở phào rồi đưa tay tháo lớp khẩu trang.
Từ đứng đối diện, tim đập thình thịch một cách vô thức. Và rồi, anh thấy mình hẫng đi một nhịp. Liên không hề giống những gì anh tưởng tượng. Gương mặt cô nhạt nhòa, làn da ngăm đen vì nắng gió xen lẫn những đốm tàn nhang, đôi môi hơi khô và không có lấy một nét kiều diễm nào để gọi là "nàng thơ". Thứ duy nhất gỡ gạc lại là đôi mắt, một đôi mắt sáng, phản phất một nỗi buồn không tên.
Anh đứng hình mất vài giây, mắt hơi mở to rồi nhanh chóng lấy lại vẻ bình thường, cố nở một nụ cười gượng gạo:
"Chào mừng em đến với... dinh thự của anh. Nhìn em ở ngoài trông hiền hơn trên mạng nhỉ?"
Liên nhìn thẳng vào mắt Từ. Cô không bỏ sót sự lúng túng hay cái nhìn hụt hẫng vừa rồi của anh. Cô khẽ cười, một nụ cười bình thản như thể cô đã chạy cái kịch bản này trong đầu hàng nghìn lần. Cô biết rõ vẻ ngoài của mình vốn dĩ chẳng thể nào gánh nổi những ảo tưởng quá lớn lao.
"Em trông không giống những gì anh mong đợi lắm đúng không?"
Sự thẳng thắn của Liên làm Từ chột dạ. Anh cảm thấy mình hèn hạ khi vừa nãy lỡ thất vọng về cô. Anh vội vã chữa cháy bằng cách quơ lấy cái nón bảo hiểm:
"Đâu có, anh thấy... rất thật mà. Thôi, để đồ đó đi, anh chở em đi ăn. Chắc em cũng đói lả rồi."
Từ quay lưng đi ra phía cửa, lòng nặng trĩu những suy nghĩ mâu thuẫn: mình đang tử tế, hay mình đang cố diễn nốt vai một gã chung tình? Anh vẫn chấp nhận cô, vẫn lịch thiệp với cô, nhưng cảm giác rạo rực ban sáng đã biến mất.
 
Chương 3: Bên bờ sóng

Từ dẫn Liên đến một quán cơm gà trên đường Lê Thánh Tôn. Quán đông đúc, tiếng mỡ gà xèo xèo và mùi thơm nồng nàn của cơm nấu bằng nước luộc gà lan tỏa trong không gian. Từ kéo ghế cho Liên, gắp cho cô miếng gà ngon nhất, miệng vẫn không ngừng giới thiệu về những thắng cảnh của quê hương: nào là Tháp Nhạn cổ kính, gành Đá Đĩa kỳ vĩ, hay bãi Xép nơi hoa vàng cỏ xanh...

Anh nói nhiều hơn bình thường, mắt nhìn thẳng vào Liên như để chứng minh rằng mình vẫn đang rất chú tâm. Nhưng chính sự nhiệt tình quá mức đó lại tạo ra một lớp màng gượng gạo.

Liên vừa ăn vừa đáp lại bằng những câu chuyện bâng quơ, thi thoảng lại mỉm cười để hưởng ứng lời kể của anh. Đôi mắt sáng của cô thi thoảng quan sát nhịp sống hối hả trong quán cơm, rồi lại dừng lại ở Từ. Có lẽ là sự thăm dò, hoặc chỉ đơn giản là thói quen nhìn thẳng vào người đối diện mỗi khi trò chuyện của cô.

"Anh chở em ra biển được không?" Liên khẽ nói khi cả hai vừa ăn xong.

Họ ra biển khi trời đã sụp tối hoàn toàn. Bờ biển Tuy Hòa trải dài, lộng gió và mang cái vị mặn mòi đặc trưng của miền Trung. Từ dựng xe trên vỉa hè, cả hai đi bộ xuống sát mép nước. Tiếng sóng vỗ rì rào, lúc dồn dập, lúc xa xôi như tiếng thở dài của đại dương.

Liên đứng đó, để mặc gió biển thổi tung mái tóc ngắn. Cô không nhìn Từ, cũng không nhìn những ánh đèn lung linh của thành phố phía sau. Cô lặng lẽ nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi mặt biển và bầu trời hòa làm một trong một màu đen thăm thẳm.

Trong giây phút ấy, Từ đứng ngay bên cạnh nhưng cảm giác Liên đang ở một thế giới khác. Cô không còn là người con gái nhắn tin với anh mỗi đêm, cũng không phải cô gái bình thường ngồi sau xe anh lúc nãy. Cô giống như một linh hồn đang lạc bước, đang tìm kiếm một điều gì đó giữa đại dương bao la kia mà anh không bao giờ chạm tới được.

"Em đang nghĩ gì vậy?" Từ phá tan sự im lặng, giọng anh bị gió cuốn đi quá nửa.

Liên vẫn không quay đầu lại, cô khẽ nhếch môi:

"Ảo ảnh vốn dĩ không có thật, nhưng tại sao người ta lại cứ thích đuổi theo nó vậy?"

Từ đứng lặng người. Câu hỏi của Liên không phải là một sự chất vấn, nó giống như một tiếng thở dài rơi tõm vào lòng đại dương. Nhìn bóng lưng nhỏ bé của cô giữa cái mênh mông của biển đêm Tuy Hòa, Từ bỗng cảm thấy một nỗi buồn không tên dâng lên nghẹn đắng ở cổ họng.

Anh không còn thấy cô nhạt nhòa nữa. Trong giây phút ấy, sự tồn tại của Liên gợi lên trong anh một điều gì đó rất cũ kỹ, một nỗi ám ảnh về sự cô độc mà anh đã cố gắng chôn vùi dưới những hóa đơn ngân hàng và những ngày đi làm hối hả.

Từ hít một hơi thật sâu, vị mặn của muối biển làm phổi anh tê dại. Anh khẽ đáp, giọng khàn đi:

"Có lẽ người ta thích đuổi theo ảo ảnh vì họ không chịu nổi cái sự thật rằng mình quá nhỏ bé... và cô đơn."

Anh bước tới, đứng cách cô chỉ một cánh tay, nhưng khoảng không gian ấy lại xa vời vợi.

Từ không nói gì nữa, anh để mặc cho tiếng sóng lấp đầy những khoảng trống mà ngôn từ không thể chạm tới. Anh cũng như cô, đưa mắt nhìn về phía đại dương đen kịt, nơi những con sóng bạc đầu xô vào nhau rồi tan biến trong tích tắc. Trong bóng tối mênh mông của biển đêm Phú Yên, anh thấy mình nhỏ bé lại, và nỗi thất vọng về ngoại hình lúc ban chiều bỗng chốc trở nên phù phiếm đến nực cười.

Cả hai cứ đứng như thế một lúc lâu, mặc cho gió biển thổi tung những suy nghĩ không thành hình, cho đến khi Liên lên tiếng, giọng cô mỏng manh như bọt sóng:

"Mình về thôi."

Đôi mắt sáng của cô dưới ánh đèn đường xa xăm trông như hai đốm lửa nhỏ sắp lụi tàn. Cô không đợi anh trả lời, lẳng lặng bước đi trước trên nền cát lún. Từ lầm lũi đi theo sau, nhìn bóng lưng nhỏ bé của cô và nhận ra vai diễn gã chung tình lịch thiệp của mình đã hoàn toàn đổ vỡ. Anh không còn diễn nữa.
 
Chương 4: Khoảng lặng trong căn phòng nhỏ

Cánh cửa sắt khép lại với một tiếng "cạch" khô khốc. Từ bật đèn, ánh sáng LED trắng dội xuống khiến mọi thứ trong phòng hiện ra rõ mồn một. Anh lẳng lặng rót một ly nước đưa cho Liên, cử chỉ tự nhiên như thể họ đã quen nhau từ rất lâu.

Từ phía cửa sổ, một bóng xám nhỏ nhắn nhảy phóc vào trong, đáp xuống sàn nhà không một tiếng động. Con mèo lững thững tiến lại gần, dụi đầu vào chân Từ rồi tò mò khịt khịt mũi nhìn sang phía vị khách lạ.

"Mèo của anh hả?" Liên hỏi, mắt nhìn theo chú mèo mướp đang thản nhiên ngửi ngửi chiếc vali vải xám.

"Ừ. Chẳng biết ở đâu, cứ tự mò vô đây ở chung với anh từ hồi năm ngoái. Đuổi không đi nên anh nuôi luôn tới giờ. Nó không có tên, anh chỉ gọi là mèo." Từ đáp, ánh mắt khẽ giãn ra khi nhìn con vật nhỏ.

Sự hiện diện của sinh vật này khiến bầu không khí đặc quánh trong căn phòng bỗng trở nên mềm mại hơn. Từ bước đến bên chiếc chiếu duy nhất được trải sẵn. Anh không hề có ý định chuẩn bị thêm chỗ nằm nào khác.

"Em nằm trong nhé."

Từ với tay tắt ngóm chiếc đèn LED. Căn phòng chìm vào bóng tối, chỉ còn lại những vệt sáng lờ mờ từ ánh đèn đường ngoài kia lọt qua khe cửa sổ, hắt lên mảng tường những hình thù méo mó.

Tiếng quạt máy quay vù vù xua đi cái nóng hầm hập của Tuy Hòa. Con mèo cũng lẳng lặng đi tới cuối manh chiếu, cuộn tròn thành một cục lông nhỏ ấm áp. Từ nằm xuống bên cạnh Liên. Khoảng cách gần đến mức anh có thể cảm nhận được hơi ấm tỏa ra từ cơ thể cô.

Trong bóng tối nhập nhoạng, sự hiện diện của Liên trở nên thật hơn bao giờ hết. Một sự thôi thúc không tên trỗi dậy, Từ khẽ xoay người lại. Anh nhìn thấy Liên đã nhắm mắt, hàng mi khẽ rung rinh dưới ánh sáng mờ ảo từ cửa sổ hắt vào. Trông cô lúc này bình thản như thể đã trút bỏ được mọi gánh nặng sau một chuyến hành trình dài.
 
Chương 5: Vị mặn của xác thịt

Không một lời xin phép, Từ xích lại gần, đôi tay vòng qua người cô một cách nhẹ nhàng, còn cằm thì tì nhẹ lên đỉnh đầu cô. Vòng tay anh vừa chạm tới, lồng ngực Liên khẽ khựng lại một nhịp, hơi thở cô ngưng trệ trong tích tắc rồi từ từ điều hòa trở lại. Cô không né tránh, cũng không đẩy anh ra, mà khẽ xoay người lại đối diện với anh trong bóng tối nhập nhoạng.

Đôi mắt sáng của Liên nhìn thẳng vào Từ, một cái nhìn thản nhiên nhưng chứa đựng sự phó mặc. Trong không gian mười lăm mét vuông đặc quánh hơi nóng, vị mặn của mồ hôi quyện lẫn mùi hương dịu nhẹ từ cơ thể Liên bỗng chốc trở thành một mồi lửa. Sự thôi thúc không tên trỗi dậy, Từ cúi xuống tìm kiếm đôi môi cô. Nụ hôn mang theo sự thô ráp và sự khao khát của hai linh hồn đã quá mỏi mệt vì cô đơn.

Anh vùi đầu vào cổ Liên, hít hà mùi hương dịu nhẹ đang tỏa ra dưới sức nóng của căn phòng. Anh cắn nhẹ vào vành tai Liên, khiến cô khẽ rùng mình, đôi tay nhỏ nhắn bắt đầu bấu nhẹ vào bả vai anh. Từ không dừng lại ở đó, anh lướt nụ hôn nóng hổi dọc xuống cổ, hít hà mùi hương da thịt đang dần nóng lên của cô. Bàn tay chai sần của anh bắt đầu luồn xuống dưới lớp áo, mân mê rồi bao trọn lấy bầu ngực mềm mại của cô. Anh chậm rãi xoa nắn bầu ngực êm ái ấy, vừa dùng đầu ngón tay cái khẽ day đi day lại trên đỉnh ngực. Dưới sự mơn trớn vụng về mà đầy kiên nhẫn, núm vú cô dần săn lại, cọ xát vào lòng bàn tay anh như một sự mời gọi thầm lặng.

Những cái chạm của Từ trên da thịt khiến Liên run rẩy. Cảm giác như có một dòng điện nhỏ chạy dọc khắp người, len lỏi qua từng thớ thịt khiến toàn thân cô nóng ran lên. Liên vô thức rướn người về phía anh, miệng phát ra những tiếng rên rỉ nghẹn lại trong cổ họng. Từ dường như cũng lạc lối trong sự êm ái ấy, anh gấp gáp cởi bỏ lớp vải vướng víu để được chạm vào cô trọn vẹn hơn. Đôi môi anh tìm đến một bên ngực của cô. Anh dùng đầu lưỡi liếm nhẹ xoay tròn trên đầu ti, trước khi ngậm chặt lấy chúng và mút mát một cách vụng về nhưng đầy bản năng. Một bàn tay của anh vẫn nhẹ nhàng xoa bóp bầu ngực còn lại, ngón cái bóp nhẹ rồi day đi day lại núm vú đang săn cứng. Sự tấn công đồng thời ấy khiến Liên gần như quá tải về cảm giác. Cô chỉ biết nhắm nghiền mắt, hơi thở trở nên dồn dập và đứt quãng. Đôi tay nhỏ nhắn của cô vô thức luồn vào tóc Từ, ghì chặt đầu anh về phía mình như một lời khẩn khoản.

Lúc này, cơ thể Từ đã nóng bừng, sự cương cứng căng tức bên dưới khiến anh cảm thấy nghẹt thở. Bản năng đàn ông trỗi dậy mãnh liệt đến mức anh không thể kiềm chế thêm được nữa. Từ vội vã dùng đôi tay còn run rẩy để trút bỏ nốt lớp quần áo cuối cùng. Chiếc quần jeans thô cứng vốn đang ép chặt lấy dương vật anh, giờ đây được kéo tuột xuống sàn nhà, giải phóng cho thứ bản năng đang sục sôi kia. Dương vật anh to và dựng đứng, cứng ngắc, trên đỉnh đã bắt đầu rỉ ra chút dịch nhờn trong suốt. Từ không kìm được, anh dùng tay xóc mạnh vài cái để xoa dịu cơn đau tức đang hành hạ mình.

Trong bóng tối nhập nhoạng, bàn tay chai sần của Từ luồn xuống dưới lớp vải mỏng manh của chiếc quần lót, tìm kiếm mép âm đạo đang bắt đầu ẩm ướt. Liên khẽ giật mình, đôi chân cô vô thức khép chặt lại vì ngượng ngùng, hơi thở càng lúc càng dồn dập. Từ lóng ngóng kéo tuột chiếc quần lót của cô xuống, và nhẹ nhàng tách đôi chân cô ra, để Liên hiện ra trần trụi hoàn toàn trước mắt anh. Trong ánh sáng mờ ảo hắt vào từ khe cửa, mọi đường cong, mọi sự mềm mại của cô giờ đây không còn gì che giấu.

Anh cúi xuống, để nụ hôn nóng hổi trượt dần từ bụng xuống vùng thầm kín nhất. Khi đầu lưỡi nóng hổi của Từ chạm trúng hột le của cô, Liên khẽ nảy người lên như bị điện giật. Từ không dừng lại, anh bắt đầu dùng lưỡi xoay tròn liên tục, rồi bất ngờ mút lấy nó một cách say mê. Tiếng mút mát ướt át vang lên giữa không gian tĩnh mịch của căn phòng nhỏ khiến Liên hổn hển.

Cảm giác nóng ran lan tỏa khắp cơ thể, bên dưới Liên bắt đầu tiết ra sự ẩm ướt nồng nàn chào đón anh. Anh chậm rãi đưa một ngón tay vào âm hộ ướt át của cô, và bắt đầu di chuyển ra vào nhịp nhàng và kiên nhẫn để Liên làm quen với sự hiện diện của mình. Vừa làm, Từ vừa ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt Liên, khẽ hỏi bằng giọng khàn đặc: 'Em ổn không?'.

Thấy Liên khẽ gật đầu, dù đôi mắt vẫn còn chút run rẩy, Từ mới từ từ đưa thêm ngón tay thứ hai vào. Anh chuyển động thật nhẹ nhàng, xoay nhẹ để nới lỏng bên trong cô, cảm nhận sự ẩm ướt nồng nàn đang bao trùm lấy những ngón tay mình. Liên oằn người, đôi môi bật ra những tiếng rên rỉ nhỏ vụn vì cảm giác đầy đặn lạ lẫm.

Khi thấy cơ thể cô đã sẵn sàng hơn, Từ mới rút tay ra, rướn người lên, để dương vật nóng hổi của mình tìm đến nơi thầm kín nhất của Liên. Từ chậm rãi đưa dương vật của mình tiến vào. Nhưng dù đã chuẩn bị kỹ, anh khựng lại vì cảm thấy một sự ngăn cách đầy chật chội và khăng khít. Lối vào vẫn khá hẹp. Từ phải nghiến chặt răng để kìm nén bản năng đang chực chờ bùng nổ. Anh không dám thúc mạnh, mà chỉ nhích nhẹ từng chút một, chậm chạp và kiên nhẫn như đang dò dẫm trong một đường hầm hẹp.

Mỗi nhịp nhích tới của Từ là một lần Liên phải đối mặt với cơn đau rát. Đôi tay nhỏ nhắn của cô bấu chặt vào tấm lưng đẫm mồ hôi của anh rồi bất giác cắn mạnh vào vai Từ. Tiếng rên rỉ nghẹn lại nơi cổ họng thành một tiếng nấc nhỏ. Cơn đau khiến cơ thể cô căng cứng, nhưng đồng thời sự khăng khít ấy lại thít chặt lấy Từ, khiến anh vừa đau đớn vừa hưng phấn.

Anh không tiến thêm mà vùi mặt vào tóc cô, hôn lên mắt cô, má cô, môi cô, thì thầm vỗ về cho đến khi cô dần thả lỏng. Khi cảm nhận được sự căng cứng nơi cơ thể Liên dịu đi, Từ mới từ từ dồn lực, nhẹ nhàng đẩy mình vào sâu hơn cho đến khi hoàn toàn lấp đầy âm đạo của cô. Anh không vồ vập di chuyển ngay, mà chọn cách giữ nguyên như thế, ghì chặt lấy Liên để cô có thời gian làm quen với cảm giác anh đang ở trong cô. Chỉ đến khi Liên khẽ nới lỏng vòng tay đang bấu chặt sau lưng anh, anh mới bắt đầu những nhịp chuyển động đầu tiên – chậm rãi, ngập ngừng. Một bàn tay anh luồn xuống dưới, không ngừng day nhẹ vào hột le nhạy cảm của cô.

Nhịp chuyển động mỗi lúc một dồn dập nhưng vẫn đầy vẻ vụng về của lần đầu tiên. Mỗi lần anh thúc sâu và hơi rướn người lên, dương vật lại cọ sát vào điểm G. Sự ma sát liên tục và nóng bỏng ấy khiến Liên giật bắn người. Cơn đau ban đầu của Liên dần bị cuốn đi bởi một luồng điện tê dại khác, khiến cô rên lên khe khẽ. Từ nghiến chặt răng, anh không biết làm gì hơn ngoài việc đẩy theo bản năng để lấp đầy sự trống trải bấy lâu. Đến ngưỡng không thể kìm nén, anh ghì chặt lấy hông cô, thúc một nhịp cuối cùng thật sâu rồi xuất hết tất cả vào bên trong cô. Luồng tinh dịch nóng hổi lan tỏa đột ngột khiến Liên bất giác siết chặt lấy lưng anh. Từ không vội vàng rút ra ngay. Anh cứ giữ nguyên như thế, ghì chặt lấy cơ thể nhỏ bé của Liên để kéo dài thêm sự gắn kết ấy, lẳng lặng cảm nhận nhịp tim dồn dập của cả hai đang dần bình lặng lại. Sự lưu luyến thầm lặng ấy khiến Từ chẳng muốn rời xa, như thể nếu buông ra, thực tại ấm áp này sẽ lại tan thành ảo ảnh.

Trong khoảnh khắc ấy, hai kẻ cô đơn đã bám víu vào nhau, tìm lấy một chút hơi ấm giữa cuộc đời tạm bợ. Anh hít thật sâu mùi tóc cô, đưa mình vào giấc ngủ bình yên bên cạnh người con gái mà anh biết, từ giây phút này, sẽ không bao giờ còn là "người lạ" nữa.
 
Tóm tắt phần mới nhất cho các bạn lười đọc là hai nhân vật chính không tắm rửa gì mà kiếm chỗ nằm hửi nách nhau luôn,thật nhân văn và sâu lắng :ah:
làm sao tôi mô tả hết đc mấy cảnh tắm rửa đi ỉa đi đái, ngoáy lỗ mũi...

Thực sự tôi dùng khá nhiều sự tưởng tượng để viết về chương này.

Tôi thích cái đoạn là Từ để trong người một lúc mà không rút ra ngay vì nó khá là tình cảm, nhưng nói chung là nếu ai mang bao mà làm vậy thì tinh dịch dễ tràng ra ngoài và để lâu quá thì người nữ dễ bị bệnh nhiễm trùng đường tiết niệu UTI.

Tôi cũng thích cái đoạn Liên cắn vào vai Từ và bấu chặt vào Từ nữa, làm tôi nhớ đến cảnh Triệu Mẫn cắn vào tay của Trương Vô Kỵ như một cách để anh nhớ cô trọn đời .
 
làm sao tôi mô tả hết đc mấy cảnh tắm rửa đi ỉa đi đái, ngoáy lỗ mũi...

Thực sự tôi dùng khá nhiều sự tưởng tượng để viết về chương này.

Tôi thích cái đoạn là Từ để trong người một lúc mà không rút ra ngay vì nó khá là tình cảm, nhưng nói chung là nếu ai mang bao mà làm vậy thì tinh dịch dễ tràng ra ngoài và để lâu quá thì người nữ dễ bị bệnh nhiễm trùng đường tiết niệu UTI.

Tôi cũng thích cái đoạn Liên cắn vào vai Từ và bấu chặt vào Từ nữa, làm tôi nhớ đến cảnh Triệu Mẫn cắn vào tay của Trương Vô Kỵ như một cách để anh nhớ cô trọn đời .
Đây là xàm chứ có phải phụ nữ to dày hay dâm trí đâu fen,miêu tả kĩ vô cho người ta còn sục chứ văn vở như dành cho học sinh cấp hai là sao,cấp hai nó cũng chịch rồi đó :doubt:
 
Chương 6: Vị ngọt của sự bình thường

Tia nắng gắt của miền Trung len qua khe cửa sổ, nhảy múa trên mặt sàn trước khi đánh thức Từ dậy. Anh quờ tay sang bên cạnh, lòng chợt hẫng đi một nhịp khi thấy khoảng chiếu bên cạnh trống không. Anh bật dậy, tim đập nhanh vì một nỗi hoang mang vô hình, nhưng rồi anh khựng lại trước cảnh tượng bên khung cửa sổ.

Dưới vệt nắng rọi dài trên sàn nhà, Liên đang ngồi bệt, đôi chân duỗi dài thoải mái. Con mèo – kẻ vốn dĩ không ưa người lạ – lúc này lại đang nằm ngửa ra, hưởng thụ sự vuốt ve của cô. Nó phát ra tiếng "gừ gừ" mãn nguyện, đôi mắt lim dim, thỉnh thoảng còn đưa cái đầu vằn xám dụi vào lòng bàn tay Liên.

Từ ngẩn người quan sát. Anh thấy Liên ngước lên nhìn mình, nụ cười của cô rạng rỡ dưới nắng sớm, khiến những khuyết điểm trên mặt dường như nhạt đi. Khoảnh khắc đó, căn phòng bỗng nhiên mang một cảm giác rất "nhà". Một thứ hơi ấm len lỏi vào lòng, khiến Từ thấy nhẹ nhõm đến lạ kỳ.

"Anh dậy rồi hả?" Liên cười khì, tay vẫn không rời khỏi bộ lông mềm của chú mèo.

Từ khẽ cười đáp lại.

Anh chở Liên đi ăn bánh hỏi lòng heo ở một quán vỉa hè đông đúc. Giữa tiếng người cười nói và cái náo nhiệt của phố thị buổi sáng, Liên bỗng trở nên năng động lạ thường. Cô nói cười ríu rít, kể về những chuyện bâng quơ, khác hẳn vẻ trầm mặc bên bờ biển đêm qua.

Trong lúc ăn, Liên bỗng nhìn anh, đôi mắt sáng lấp lánh:

"Mình đi chợ đi? Em vẫn thích ăn nhà hơn."

Lời đề nghị ấy khiến Từ thấy lòng mình xao động. Anh thầm nghĩ về việc cô muốn thuộc về không gian của anh, dù chỉ là trong chốc lát. Họ ghé qua khu chợ phường 7, Liên lựa cá, chọn rau, còn Từ thì xách giỏ theo sau, thản nhiên tận hưởng cái vai diễn "người đàn ông của gia đình" mà thi thoảng anh vẫn hay nghĩ tới.

Về đến phòng, gian bếp nhỏ bỗng trở nên rộn ràng. Tiếng băm hành lạch cạch, mùi cơm chín thơm nồng. Con mèo cứ quẩn chân Liên đòi ăn cá, khiến cô phải khẽ lách người né tránh. Từ đứng cạnh, thỉnh thoảng lại giúp cô lấy cái rổ hay chai nước mắm, đôi khi vô tình chạm vào vai cô, cảm nhận hơi ấm tỏa ra sau lớp áo mỏng. Anh hít một hơi thật sâu, mùi hành phi thơm nức quyện với mùi nắng còn vương trên tóc Liên, anh thấy lòng mình tràn ngập một thứ hạnh phúc bình dị – thứ cảm giác vừa đủ để lấp đầy căn phòng vốn dĩ luôn trống trải này.

Buổi chiều, khi nắng đã nhạt màu, Từ chở Liên lên Núi Nhạn. Ngọn tháp cổ sừng sững trên đỉnh núi, những viên gạch nung đỏ thẫm nhuốm màu thời gian như đang sẫm lại dưới ánh hoàng hôn. Trái ngược với sự náo nhiệt ban sáng ở chợ, không gian nơi đây tĩnh lặng, chỉ có tiếng gió rít qua những khe gạch cũ và tiếng chuông gió lanh lảnh treo trên đỉnh tháp.

Họ đứng bên bờ tường gạch thấp bao quanh khuôn viên tháp, nhìn xuống toàn cảnh Tuy Hòa. Dòng sông Đà Rằng mênh mông như một dải lụa xám bạc, lững lờ trôi dưới chân cầu Hùng Vương xa tít tắp. Phía chân trời, cửa biển Đà Diễn bắt đầu lên đèn, những đốm sáng nhỏ nhoi hiện ra giữa vùng nước giao thoa. Gió từ biển thổi thốc lên đỉnh núi, mang theo vị mặn nồng và cái lành lạnh của buổi chiều tà.

Liên không còn vui vẻ ồn ào như ban sáng. Cô đứng lặng, đôi mắt sáng phản chiếu bóng hình ngọn tháp rêu phong. Cô nhẹ nhàng nắm lấy tay anh. Cái nắm tay không chặt, nhưng đủ làm Từ cảm thấy một sự gắn kết kỳ lạ. Anh lặng im, tận hưởng vị ngọt của thực tại, để mặc cho nỗi buồn man mác của biển đêm qua tan biến vào trong gió biển Tuy Hòa.

Đây là xàm chứ có phải phụ nữ to dày hay dâm trí đâu fen,miêu tả kĩ vô cho người ta còn sục chứ văn vở như dành cho học sinh cấp hai là sao,cấp hai nó cũng chịch rồi đó :doubt:
Vì giọng văn đang v, t ko nỡ đổi giọng, cảm thấy nó hơi mất mạch.
 
Chương mới nhất cũng không có cảnh tắm rửa lau bím này kia nọ nha các bạn lười đọc,vẫn thích thì dắt nhau đi này đi kia rồi đứng gần hửi mùi hôi nách của nhau,mùi mồ hôi trên quần sịp mấy ngày không giặt và mùi thúi từ răng hàm mặt :go:
Túm tắt cho anh em ngại đọc thôi chứ tôi không xuyên tạc chút nào
 
Chương 7: Sống chung

Liên cứ thế ở lại trong căn phòng mười lăm mét vuông của Từ, thản nhiên như cách con mèo mướp đã làm vào năm ngoái. Từ không hỏi khi nào cô đi, và Liên cũng chẳng mảy may nhắc đến chuyện rời Tuy Hòa.

Công việc của một kỹ sư hiện trường khiến Từ suốt ngày phơi mình dưới cái nắng gắt. Mỗi sáng, anh khoác chiếc áo bảo hộ màu xanh bám đầy bụi xi măng, dắt chiếc Wave cũ đến những công trình đang xây dở. Trong khi đó, Liên ở nhà với mớ bản thảo dịch thuật. Cô chiếm lấy cái bàn học cũ, ban ngày chỉ có tiếng quạt vù vù quyện với tiếng gõ phím lạch cạch đều đặn. Dù là một người tập trung trong công việc, chỉ cần con mèo đi tới, cất tiếng 'meo meo', Liên sẽ chẳng ngần ngại mà cúi xuống nựng nịu, rồi lại vỗ vỗ vào cái đầu vằn xám của nó mà mắng yêu:

"Cái đồ khó ở này, lại làm người ta xao nhãng rồi. Còn làm nũng nữa là tao kệ đấy."

Dù miệng mắng là vậy, nhưng cô vẫn nán lại thêm vài phút để trò chuyện với nó, vừa vuốt ve vừa không quên liếc nhìn đồng hồ đeo tay để canh giờ quay lại làm việc.

Có lần, thấy con mèo cứ nằm trơ ra như một khúc gỗ mặc cho Liên tìm đủ mọi cách để dụ nó chơi cùng, cô mới chống nạnh hỏi Từ:

"Sao anh không đặt tên cho nó? Gọi 'Mèo' nghe xa cách quá."

Từ đáp gọn lỏn:

"Thì nó là mèo, gọi là mèo thôi. Đặt chi cho rắc rối."

Liên cười khì, đôi mắt sáng lên vẻ tinh nghịch:

"Vậy gọi nó là Lì đi. Nó bướng y hệt anh, đuổi không đi mà bày trò trêu cũng chẳng thèm liếc mắt."

Từ lầm bầm bảo cô hâm, nhưng rồi cũng quen dần. Cái tên nghe tréo ngoe nhưng lại khiến căn phòng bớt đi vẻ khô khốc hằng ngày.

Sự hiện diện của Liên không chỉ thay đổi cái bàn học hay tên con mèo, mà còn thay đổi cả mùi của căn phòng. Mỗi khi Từ dắt xe vào sân trọ lúc chiều muộn, anh đều ngửi thấy mùi hành phi hoặc mùi cơm chín thơm nức len lỏi qua khe cửa sắt.

Trong bữa cơm chiều, Từ thường kể cho Liên nghe về mấy chuyện nơi công trường. Anh hào hứng nói về những mẻ bê tông vừa đổ xong, về cách xử lý một đường dây điện lắt léo hay những trận cãi vã "vui tai" với mấy ông thợ nề. Những thuật ngữ kỹ thuật khô khốc qua giọng kể của Từ bỗng trở nên sống động. Liên ngồi đối diện, chống cằm lắng nghe chăm chú. Đôi mắt cô lấp lánh vẻ thích thú, thỉnh thoảng lại ồ lên kinh ngạc khi nghe anh kể về một sự cố nào đó. Nhìn biểu cảm ấy của Liên, Từ cảm giác mình như một người hùng vừa trở về từ trận chiến bụi bặm, và cô chính là phần thưởng dịu dàng nhất đang chờ đợi anh.

Bà Năm chủ trọ vốn là người nắm rõ lai lịch của cả hai nên thường hay trêu chọc. Một buổi chiều thấy Từ dắt xe vào, bà vừa phơi đồ vừa nói vọng qua:

"Con Liên nó đi chợ nấu cơm đợi mày kìa! Thấy được thì đăng ký kết hôn rồi cưới nhau quách cho rồi, chứ cứ ở 'hờ' vầy uổng đời con nhỏ."

Từ chỉ biết cười trừ, gãi đầu lóng ngóng. Nhưng khi bước vào phòng, nhìn thấy Liên đang loay hoay cơm nước, trong lòng anh trỗi dậy một thứ cảm giác sở hữu mãnh liệt. Anh không muốn cô chỉ là một vị khách ghé chân, anh muốn cả thế giới này biết cô thuộc về nơi này, thuộc về anh.

Tối đó, khi cả hai nằm trên manh chiếu tre, tiếng quạt vù vù vẫn đều đặn như mọi khi, Từ bất ngờ kéo Liên lại gần. Anh không vồ vập, mà cứ thế vùi mặt vào hõm cổ thơm mùi xà phòng của cô, rồi bất thình lình cắn nhẹ một cái thật sâu.

Liên khẽ giật mình, xuýt xoa vì đau:

"Á... Anh làm cái gì vậy?"

Trong ánh sáng mờ ảo, Từ nhìn xuống vết đỏ bầm đang dần hiện rõ trên làn da của cô. Thực ra anh muốn đánh dấu cô, muốn cái vết này nằm chình ình ở đó như một lời khẳng định cô là của anh, nhưng miệng anh lại đáp bằng giọng khàn đặc:

"Trả thù thôi. Hôm đầu tiên em cắn vai anh đến giờ vẫn còn dấu đây này."

Liên ngẩn người nhìn gã kỹ sư đang bày trò trả đũa một cách trẻ con. Cô không mắng nữa mà khẽ cười. Cô biết thừa cái tính sở hữu cục mịch ẩn sau vẻ ngoài khô khan ấy, nhưng cũng chẳng buồn bóc mẽ. Căn phòng chật chội bỗng chốc trở nên nóng hơn vì hơi ấm của hai cơ thể đang tìm cách "đòi nợ" nhau theo cách trần trụi nhất.
 
Phần 5 có cảnh chịch nhau bắn nước,hai bên e thẹn nhìn hàng của nhau rồi nói vài câu tình củm,có đoạn đút vô nhấp pặc pặc nhưng chỉ khoảng 10 giây,tôi đoán nam chính bị trớ sớm nên phần 7 8 9 10 sẽ là khúc khóc lóc chia tay đồ :sure:
 
Chương mới nhất cũng không có cảnh tắm rửa lau bím này kia nọ nha các bạn lười đọc,vẫn thích thì dắt nhau đi này đi kia rồi đứng gần hửi mùi hôi nách của nhau,mùi mồ hôi trên quần sịp mấy ngày không giặt và mùi thúi từ răng hàm mặt :go:
Túm tắt cho anh em ngại đọc thôi chứ tôi không xuyên tạc chút nào
T nghĩ v cho nguyên thủy, giống ngày xưa con ng nguyên thủy ở bẩn với nhau ko buồn tắm rửa, ỉa đái.
 
Phần 5 có cảnh chịch nhau bắn nước,hai bên e thẹn nhìn hàng của nhau rồi nói vài câu tình củm,có đoạn đút vô nhấp pặc pặc nhưng chỉ khoảng 10 giây,tôi đoán nam chính bị trớ sớm nên phần 7 8 9 10 sẽ là khúc khóc lóc chia tay đồ :sure:
Không đến với nhau vì tình yêu thì vì tình dục mà nam chính yếu sinh lý quá nên t cho ra đê ở rồi
 
Chương 8: Sóng Ngầm

Nhưng Tuy Hòa không chỉ có nắng và vị mặn của biển, nó còn có những ngày mưa dầm dề khiến căn phòng mười lăm mét vuông trở nên nồng ẩm đến khó chịu. Đó cũng là lúc Từ nhận ra, dù họ đã ăn cùng mâm, ngủ cùng chiếu, nhưng giữa anh và Liên vẫn có một khoảng cách mà xác thịt không thể khỏa lấp.

Có những chiều muộn, Từ về nhà, thấy Liên ngồi thẫn thờ trên bàn làm việc. Cô không gõ phím, cũng không chơi với con Lì. Trong căn phòng tối, Liên bật nhạc của Lana Del Rey, bài Born to die "Choose your last words, this is the last time..." giọng hát u sầu, ma mị ấy vang lên như hỏi Từ rằng liệu những ấm áp này có phải cũng chỉ là một đoạn ngắn ngủi trước khi tất cả tan biến không? Liên cứ ngồi đó, ánh mắt dõi qua cửa sổ, nhìn về phía chân trời mù mịt hơi nước. Cảm giác cũ kỹ lại bóp nghẹt tim Từ: Liên ở ngay đây, hơi ấm vẫn còn đó, nhưng tâm hồn cô lại đang lang thang ở một nơi nào đó không có anh.

Từ có một thói quen mà Liên không hề hay biết: anh tôn thờ cô. Trong thâm tâm gã kỹ sư suốt ngày vật lộn với sắt thép, Liên giống như một bản vẽ hoàn mỹ. Anh mặc định cô là người tốt, là một cô gái dịu dàng nhưng yếu đuối, mong manh mà anh có trách nhiệm bảo bọc tuyệt đối.

Anh yêu cô theo cách của một người bảo vệ: muốn che chắn cho cô khỏi mọi bụi bặm, mọi sự xấu xí của cuộc đời ngoài kia. Nhưng chính sự bảo bọc ấy lại khiến Liên thấy nghẹt thở.

Thực ra, Liên chẳng hề mong manh như Từ tưởng. Cô không cần một "vệ sĩ", cô cần một người đồng hành.

Có một dạo, Từ gặp trục trặc trong công việc nên hay về trễ. Anh bị nhà thầu ép tiến độ, lại thêm áp lực cấp dưới làm ẩu, nhưng khi về đến nhà, anh cố gạt chúng sang một bên và tỏ ra rằng mọi chuyện vẫn ổn. Nhưng Liên không dễ bị lừa. Cô nhìn thấu cái vai đang chùng xuống và đôi mắt đỏ lừ vì thiếu ngủ của anh.

Trong bữa ăn, cô gặng hỏi: "Có chuyện gì sao anh?".

Từ hơi khựng lại, rồi anh chỉ lắc đầu và cười khẽ: 'Chuyện công trường thôi, em đừng bận tâm.' Không đợi Liên hỏi thêm, anh nhanh chóng lảng ngay sang chuyện khác: 'À, hôm nay mấy ông thợ sắt chỗ anh có chuyện này buồn cười lắm, để anh kể em nghe...'

Liên nhìn anh, khẽ cười theo những câu chuyện của anh, nhưng lòng cô lại trĩu nặng. Cô cảm thấy mình như một người khách trọ cao cấp trong đời anh, được yêu chiều nhưng không được tin tưởng. Cô muốn chia sẻ, muốn gánh vác cái vị mặn của bụi xi măng cùng anh, còn Từ thì lại dựng lên một bức tường nhân danh sự bảo vệ.

Kể cả việc anh mặc định cho cô là "người tốt" cũng biến thành một cái một áp lực vô hình. Liên luôn bị giằng xé giữa việc phải gồng mình lên để diễn cho tròn vai người con gái hiền lành, tốt bụng, hay là cứ mặc kệ tất cả để sống thật với cái bản tính khô khốc của mình.

Có những tối đi làm về sớm, Từ hồ hởi xách theo một nải chuối chín vàng của một bà cụ hay ngồi bán bên vỉa hè đường Hùng Vương, đoạn gần bưu điện thành phố. Anh vừa đặt nải chuối lên bàn vừa kể, giọng đầy xót xa: "Lúc nãy dừng đèn đỏ, thấy có bà già kia cứ cầm từng bịch chuối đi mời mọc từng người một, nhìn tội lắm em. Chẳng ai mua cho bả, anh thấy không đành lòng nên lấy giúp bả cả nải cho bả về sớm nghỉ ngơi."

Liên nhìn nải chuối chín đều tăm tắp, lòng dâng lên một sự nghi ngại khô khốc. Bản tính thực tế của cô lên tiếng ngay lập tức: bà cụ đó tội nghiệp thật, nhưng chuối chín vàng rực mà cuống còn xanh thế kia, có khi là loại đã được ngâm thuốc cho chín ép chứ chẳng tốt lành gì.

Nhưng nhìn gương mặt Từ đang rạng rỡ vì vừa làm được một việc thiện, Liên lại khựng lại. Cô nặn ra một nụ cười gượng gạo, khẽ gật đầu tỏ vẻ cảm động: "Dạ, anh mua giúp bà là tốt rồi. Nhìn chuối ngon quá anh nhỉ." Cô lấy một quả thản nhiên ăn cùng anh, nhưng trong thâm tâm cô đang ngăn mình không thốt ra sự thật trần trụi rằng nải chuối này chẳng đáng để bỏ vào miệng, chỉ vì không muốn phá hỏng cái hình tượng tốt đẹp mà anh đã xây dựng cho cô.

Cô có một thái độ lạnh lẽo dành cho thế giới ngoài kia, thứ đối nghịch hoàn toàn với lòng trắc ẩn của Từ. Đi trên phố, thấy bà lão bán vé số run rẩy trong mưa hay kẻ ăn xin gầy gò bên đường, Từ luôn lúi húi lục túi tìm vài đồng lẻ để cho đi như một phản xạ tự nhiên. Nhưng Liên thì không. Cô nhìn những kẻ xa lạ đó bằng ánh mắt lạnh lùng. Với cô, thế giới ngoài kia chẳng liên quan gì đến mình, và cô cũng chẳng có nghĩa vụ phải tử tế với bất kỳ ai. Cô chỉ tốt với mỗi mình Từ, không phải vì bản tính cô hiền lành, mà vì cô thấy anh cũng thảm hại như mình. Cả hai đều là những kẻ mang đầy vết xước, lạc lối giữa cuộc đời, nên cô dành chút lòng tốt sót lại cho anh như một cách để vỗ về sự đơn độc của chính bản thân mình.

Có lần, cả dãy trọ xôn xao vì ông lão ở phòng đầu dãy bị đột quỵ rồi qua đời ngay trên đường đi cấp cứu. Tiếng khóc lóc của người thân ông lão vang lên cả một vùng không gian chật hẹp. Từ hớt hải chạy ra giúp người ta khiêng đồ, lo liệu hậu sự, gương mặt anh lộ rõ sự bàng hoàng cho cái kiếp người mỏng manh.

Khi Từ trở vào phòng, mồ hôi nhễ nhại và gương mặt trĩu nặng nỗi buồn, anh thấy Liên vẫn ngồi đó, lật từng trang bản thảo dưới ánh đèn bàn. Từ lẩm bẩm: 'Ổng đi rồi, tội nghiệp quá, mới sáng nay còn thấy ông ngồi húng hắng ho trước cửa...'.

Liên vẫn không ngước mắt lên, tiếng gõ phím của cô vẫn đều đặn như nhịp đồng hồ, cô chỉ thở dài, một cái thở dài vì bị ngắt quãng dòng suy nghĩ hơn là vì thương xót: "Ai rồi cũng phải chết thôi. Ổng cũng lú lẫn quá rồi, sống mà chẳng còn biết mình là ai thì ra đi như vậy... có khi lại tốt."

Anh khựng lại, đôi mắt đầy vẻ ngơ ngác và hoang mang. Anh lúng túng, cố tìm một lý do để lấp liếm cho sự dửng dưng ấy, rồi tự nhủ thầm: "Chắc... chắc tại cô ấy đang nhiều việc quá nên mới nói vậy thôi. Liên của mình hiền lành thế này, làm sao mà...".

Từ không nói ra, nhưng sâu trong lòng anh dâng lên một nỗi nghi ngờ mà anh không dám gọi tên. Anh cảm thấy mình không thực sự tin vào lời tự bào chữa đó, nhưng anh sợ phải đối diện với sự thật.

Liên cảm nhận được sự hoang mang của Từ qua cái bóng đứng lặng bên cửa. Cô không giải thích, cũng chẳng buồn thanh minh. Thực ra, Liên vốn dĩ đã nhận ra cái ảo ảnh đó ngay từ những ngày đầu. Cô biết anh không yêu cô, mà đang yêu một bức tượng do chính anh tạc nên. Đôi lúc nhìn Từ chăm sóc mình bằng tất cả sự chân thành vụng về, Liên thấy tội nghiệp cho anh, và tội nghiệp cho cả chính mình. Cô thương cái sự ngây ngô đến khờ dại của gã kỹ sư này, nên có những lúc cô chấp nhận diễn, chỉ vì không muốn nhìn thấy cái ảo ảnh đẹp đẽ trong mắt anh bị chính tay mình đập vỡ.
 
Chuyện bà già đứng ở ngã tư đèn đỏ mang bịch chuối hỏi từng người là chuyện t vẫn gặp trên đường đi làm, nhưng ngày nào bả cũng mời cả làm t thấy cũng quan ngại. Còn đoạn mà Liên nói vậy, t nghĩ mọi người ai cũng vậy thôi, chả ai thấy một đám ma trên đường mà đi khóc mướn cho người ta cả, chỉ là Từ nó tốt quá.
 
Top