Chương 6: Vị ngọt của sự bình thường
Tia nắng gắt của miền Trung len qua khe cửa sổ, nhảy múa trên mặt sàn trước khi đánh thức Từ dậy. Anh quờ tay sang bên cạnh, lòng chợt hẫng đi một nhịp khi thấy khoảng chiếu bên cạnh trống không. Anh bật dậy, tim đập nhanh vì một nỗi hoang mang vô hình, nhưng rồi anh khựng lại trước cảnh tượng bên khung cửa sổ.
Dưới vệt nắng rọi dài trên sàn nhà, Liên đang ngồi bệt, đôi chân duỗi dài thoải mái. Con mèo – kẻ vốn dĩ không ưa người lạ – lúc này lại đang nằm ngửa ra, hưởng thụ sự vuốt ve của cô. Nó phát ra tiếng "gừ gừ" mãn nguyện, đôi mắt lim dim, thỉnh thoảng còn đưa cái đầu vằn xám dụi vào lòng bàn tay Liên.
Từ ngẩn người quan sát. Anh thấy Liên ngước lên nhìn mình, nụ cười của cô rạng rỡ dưới nắng sớm, khiến những khuyết điểm trên mặt dường như nhạt đi. Khoảnh khắc đó, căn phòng bỗng nhiên mang một cảm giác rất "nhà". Một thứ hơi ấm len lỏi vào lòng, khiến Từ thấy nhẹ nhõm đến lạ kỳ.
"Anh dậy rồi hả?" Liên cười khì, tay vẫn không rời khỏi bộ lông mềm của chú mèo.
Từ khẽ cười đáp lại.
Anh chở Liên đi ăn bánh hỏi lòng heo ở một quán vỉa hè đông đúc. Giữa tiếng người cười nói và cái náo nhiệt của phố thị buổi sáng, Liên bỗng trở nên năng động lạ thường. Cô nói cười ríu rít, kể về những chuyện bâng quơ, khác hẳn vẻ trầm mặc bên bờ biển đêm qua.
Trong lúc ăn, Liên bỗng nhìn anh, đôi mắt sáng lấp lánh:
"Mình đi chợ đi? Em vẫn thích ăn nhà hơn."
Lời đề nghị ấy khiến Từ thấy lòng mình xao động. Anh thầm nghĩ về việc cô muốn thuộc về không gian của anh, dù chỉ là trong chốc lát. Họ ghé qua khu chợ phường 7, Liên lựa cá, chọn rau, còn Từ thì xách giỏ theo sau, thản nhiên tận hưởng cái vai diễn "người đàn ông của gia đình" mà thi thoảng anh vẫn hay nghĩ tới.
Về đến phòng, gian bếp nhỏ bỗng trở nên rộn ràng. Tiếng băm hành lạch cạch, mùi cơm chín thơm nồng. Con mèo cứ quẩn chân Liên đòi ăn cá, khiến cô phải khẽ lách người né tránh. Từ đứng cạnh, thỉnh thoảng lại giúp cô lấy cái rổ hay chai nước mắm, đôi khi vô tình chạm vào vai cô, cảm nhận hơi ấm tỏa ra sau lớp áo mỏng. Anh hít một hơi thật sâu, mùi hành phi thơm nức quyện với mùi nắng còn vương trên tóc Liên, anh thấy lòng mình tràn ngập một thứ hạnh phúc bình dị – thứ cảm giác vừa đủ để lấp đầy căn phòng vốn dĩ luôn trống trải này.
Buổi chiều, khi nắng đã nhạt màu, Từ chở Liên lên Núi Nhạn. Ngọn tháp cổ sừng sững trên đỉnh núi, những viên gạch nung đỏ thẫm nhuốm màu thời gian như đang sẫm lại dưới ánh hoàng hôn. Trái ngược với sự náo nhiệt ban sáng ở chợ, không gian nơi đây tĩnh lặng, chỉ có tiếng gió rít qua những khe gạch cũ và tiếng chuông gió lanh lảnh treo trên đỉnh tháp.
Họ đứng bên bờ tường gạch thấp bao quanh khuôn viên tháp, nhìn xuống toàn cảnh Tuy Hòa. Dòng sông Đà Rằng mênh mông như một dải lụa xám bạc, lững lờ trôi dưới chân cầu Hùng Vương xa tít tắp. Phía chân trời, cửa biển Đà Diễn bắt đầu lên đèn, những đốm sáng nhỏ nhoi hiện ra giữa vùng nước giao thoa. Gió từ biển thổi thốc lên đỉnh núi, mang theo vị mặn nồng và cái lành lạnh của buổi chiều tà.
Liên không còn vui vẻ ồn ào như ban sáng. Cô đứng lặng, đôi mắt sáng phản chiếu bóng hình ngọn tháp rêu phong. Cô nhẹ nhàng nắm lấy tay anh. Cái nắm tay không chặt, nhưng đủ làm Từ cảm thấy một sự gắn kết kỳ lạ. Anh lặng im, tận hưởng vị ngọt của thực tại, để mặc cho nỗi buồn man mác của biển đêm qua tan biến vào trong gió biển Tuy Hòa.
Đây là xàm chứ có phải phụ nữ to dày hay dâm trí đâu fen,miêu tả kĩ vô cho người ta còn sục chứ văn vở như dành cho học sinh cấp hai là sao,cấp hai nó cũng chịch rồi đó
Vì giọng văn đang v, t ko nỡ đổi giọng, cảm thấy nó hơi mất mạch.