Giống như một con cá sống trong bình thủy tinh cong, thế giới mà nó thấy luôn bị bẻ cong, nhưng với nó, đó là “thực tại”.
Chính từ cái góc nhìn bị biến dạng ấy, ta mới sinh ra thói quen phân chia: đúng/sai, tốt/xấu, thắng/thua...
Rồi dần dần, bị mắc kẹt trong chính những nhãn dán mình tạo ra.
Thực tại bị ta cắt ra thành nhiều mảnh để dễ hiểu, nhưng càng hiểu thì lại càng xa sự thật.
Điều này, các cổ nhân phương Đông đã ngộ ra từ rất sớm, vượt xa phương Tây.
Trong khi tư duy của phương Tây lo chia thế giới ra: tôi/chúng nó, người/vũ trụ, chủ thể/khách thể, đúng/sai,... thì phương Đông nói:
“Đạo sinh nhất, nhất sinh nhị, nhị sinh tam, tam sinh vạn vật.”
Tức là từ một thể nhất nguyên, mọi thứ phân hóa ra thành hai, rồi ba, rồi vô số.
con người không thể tách khỏi vũ trụ.
Ta là một phần của nó, không thể đứng ngoài phán xét nó mà không ảnh hưởng.
Đúng/sai, tốt/xấu, yêu/ghét, thắng/thua, sống/chết,…
Không phải là những cực tách biệt, mà là hai pha trong một dao động.
mọi thứ chỉ đang thay phiên nhau xuất hiện.
Giống như trắng và đen, như ngày và đêm, như mùa đông rồi lại xuân.
Hay giống như câu nói:
"Vật cùng tất biến, vật cực tất phản. Cực thịnh ắt suy, cực suy tất thịnh."
vậy Làm thế nào để vượt qua nó? Có cách nào vượt qua nó không? Không, chẳng có cách nào hết. Chỉ phải thấu hiểu nó. Chỉ phải nhìn vào thực tế của nó, quan sát nó, và bạn sẽ cảm thấy chân lí.
Trang Tử nói: “Dễ là đúng” , Tăng Xán nói: “Đạo lớn không khó.”
Nếu nó xem ra khó, thì bạn chính là người làm nó khó.
yêu dễ, ghét dễ, ấy thế mà bạn lại chọn lựa. Bạn nói: “Tôi sẽ chỉ yêu, tôi sẽ không ghét.” .
Giờ đây mọi thứ trở thành khó.
Hít vào dễ, thở ra dễ. Bạn chọn lựa. Bạn nói: “Tôi sẽ chỉ hít vào, tôi sẽ không thở ra.” .
Giờ đây mọi thứ đã trở thành khó.
Đừng chọn lựa. Hãy chấp nhận cuộc sống như nó vốn thế trong tổng thể của nó. Bạn phải nhìn vào tổng thể:
Sự sống đi cùng cái chết,
yêu đi cùng ghét,
hạnh phúc đi cùng bất hạnh,
đau đớn đi cùng cực lạc.
Nếu bạn nhìn vào chúng đồng thời, Nếu bạn thấy chúng là một, thì có gì để lựa chọn, phán xét?
Hãy chỉ thấu hiểu thôi, Hãy chỉ cười... và gọi một tách trà.
(sưu tầm)
Chính từ cái góc nhìn bị biến dạng ấy, ta mới sinh ra thói quen phân chia: đúng/sai, tốt/xấu, thắng/thua...
Rồi dần dần, bị mắc kẹt trong chính những nhãn dán mình tạo ra.
Thực tại bị ta cắt ra thành nhiều mảnh để dễ hiểu, nhưng càng hiểu thì lại càng xa sự thật.
Điều này, các cổ nhân phương Đông đã ngộ ra từ rất sớm, vượt xa phương Tây.
Trong khi tư duy của phương Tây lo chia thế giới ra: tôi/chúng nó, người/vũ trụ, chủ thể/khách thể, đúng/sai,... thì phương Đông nói:
“Đạo sinh nhất, nhất sinh nhị, nhị sinh tam, tam sinh vạn vật.”
Tức là từ một thể nhất nguyên, mọi thứ phân hóa ra thành hai, rồi ba, rồi vô số.
con người không thể tách khỏi vũ trụ.
Ta là một phần của nó, không thể đứng ngoài phán xét nó mà không ảnh hưởng.
Đúng/sai, tốt/xấu, yêu/ghét, thắng/thua, sống/chết,…
Không phải là những cực tách biệt, mà là hai pha trong một dao động.
mọi thứ chỉ đang thay phiên nhau xuất hiện.
Giống như trắng và đen, như ngày và đêm, như mùa đông rồi lại xuân.
Hay giống như câu nói:
"Vật cùng tất biến, vật cực tất phản. Cực thịnh ắt suy, cực suy tất thịnh."
vậy Làm thế nào để vượt qua nó? Có cách nào vượt qua nó không? Không, chẳng có cách nào hết. Chỉ phải thấu hiểu nó. Chỉ phải nhìn vào thực tế của nó, quan sát nó, và bạn sẽ cảm thấy chân lí.
Trang Tử nói: “Dễ là đúng” , Tăng Xán nói: “Đạo lớn không khó.”
Nếu nó xem ra khó, thì bạn chính là người làm nó khó.
yêu dễ, ghét dễ, ấy thế mà bạn lại chọn lựa. Bạn nói: “Tôi sẽ chỉ yêu, tôi sẽ không ghét.” .
Giờ đây mọi thứ trở thành khó.
Hít vào dễ, thở ra dễ. Bạn chọn lựa. Bạn nói: “Tôi sẽ chỉ hít vào, tôi sẽ không thở ra.” .
Giờ đây mọi thứ đã trở thành khó.
Đừng chọn lựa. Hãy chấp nhận cuộc sống như nó vốn thế trong tổng thể của nó. Bạn phải nhìn vào tổng thể:
Sự sống đi cùng cái chết,
yêu đi cùng ghét,
hạnh phúc đi cùng bất hạnh,
đau đớn đi cùng cực lạc.
Nếu bạn nhìn vào chúng đồng thời, Nếu bạn thấy chúng là một, thì có gì để lựa chọn, phán xét?
Hãy chỉ thấu hiểu thôi, Hãy chỉ cười... và gọi một tách trà.
(sưu tầm)
Sửa lần cuối: