
Ông bà có câu, ở đâu cũng có người nọ người kia, phải lắm! ở đâu cũng có đủ hạng người. Có cái lạ, càng đi ngược ra Bắc, người kia càng nhiều hơn người nọ. 'Người kia' tính tình hay lắm, sống bề ngoài, giả tạo, thích nói khích, thích chơi âm, thích mưu lợi nhỏ. Khổ cái, những trò ma mãnh, khôn vặt lại được mê, lại coi là hay. Nhỏ nhỏ như người lạ đến nhà chơi, to to như kén rể kén dâu, ngừi ta khen thằng nọ con kia 'khôn lanh, khéo miệng' chớ ít khi nào khen 'hiền lành, thật thà'. Hiền lành, thật thà, chăm chỉ, là đức tính tốt nhưng không biết sao, chẳng được đánh giá cao bao giờ. Nhất vẫn là phải 'láu', 'biết khôn' biết giả lả được lòng, biết đầu cơ thủ lợi, sống 'có nghệ thuật', quan trọng là phải có 'đẳng cấp' 'chất chơi'. Khi sách giáo khoa còn cổ xúy cho những hành động trong chuyện Tấm Cám hay Trạng Quỳnh thay vì đề cao tinh thần cao thượng cũng như như quân tử là đủ hiểu. Chuyện vui có thiệt: một gia đình phố cổ 7 - 8 người sống chung trong một căn nhà nhỏ chừng 20m2, nhà vệ sinh che tạm, con dâu đi đái cha chồng ngó chừng, nhưng đi ra ngoài là trai gái phố cổ, SH lượn vèo không mũ bảo hiểm, tóc keo láng mượt, mở miệng là địt mẹ tỷ nọ tỷ kia, thường thấy.
Tưởng là cùng tôn vinh giá trị khôn lỏi như nhau thì ở chung được, té ra không phải, vùng này tỉnh kia phân biệt nặng nề. Hải Dương chê lũ Thái Bình 'thái lọ', rồi bị chê lại 'răng đen mắt toét chân chì, không Tứ Kỳ thì Gia Lộc', đại loại vậy. Phân biệt nặng nề nhất là dân khu 4 cũ, Thanh Hóa - Nghệ An - Hà Tĩnh. Mấy chàng này cũng chẳng vừa, nhận mình 'miền Trung' chửi miền Bắc cục bộ địa phương. Tiếu lâm là các chàng lại chẳng bao giờ hòa đồng hòa nhập, cứ thấy xếp nào cùng tỉnh lên là sắp hàng tới 'viếng' rồi nhập 'băng'. Ông Hà Nam lên thì kéo một dây Hà Nam, ông nào xứ Bọ lên thì làm một dây xứ Bọ, đấu nhau như chém chả quanh năm, rất vui.
Người Tràng An ngày nay giống như người làng sống giữa thành phố, từ hành vi tới suy nghĩ, hay cái, vừa cực kỳ tự kiêu mà cũng cực kỳ tự ti. Trên miệng đeo câu trai gái Hà thành dù 3 đời trước ở tỉnh ngoại, dân trong nội đô thì chửi quận ngoài là dân lúa nước, dân Hà Nội 1 thì chửi Hà Nội 2, 3 là dân thủ đô chăn bò. Nhưng tự ti vì thực ra mình là người Hà Nội gốc ... cây. Đúng ra, cũng còn sót lại vài mươi gia đình Hà Nội gốc gác trên 3 đời, người già thường chỉnh chu mực thước, gắn gìn giữ những nét đẹp Tràng An, ông cụ mũ phớt ba-toong bà lão áo dài khăn vấn cổ, xưng nhau bạn-tôi, khoát tay nhau đi dạo Hồ Gươm mùa thu ngắn ngủi. Con cháu họ thì như đã kể, địt mẹ địt mẹ là danh ngôn cửa miệng, sống như thanh niên làng khoát áo kinh kỳ văn vật. Thế nhưng đừng ai tỉnh ngoài mơ cặp với họ nhé, đó là trèo cao.
cứ núp sau bàn phím thôi

