Bác Nguyễn Thành Nam FPT ra sách Chuyện với Thanh về Cụ Hồ, giờ đang bị bò đỏ chửi như hát

portprompto

Bò lái xe
Báo Nhân Dân trước từng đăng mấy bài quảng bá sách giờ đã xóa bài
Báo Nhân Dân hôm 4/6 đã gỡ hai bài giới thiệu cuốn sách Chuyện với Thanh về lãnh tụ Hồ Chí Minh của tác giả Nguyễn Thành Nam vì "nội dung chưa phù hợp".

"Sau khi xem xét nội dung bài viết của phóng viên, tuy chỉ là tường thuật sự kiện lễ ra mắt sách, nhưng Toà soạn đánh giá nội dung chưa phù hợp nên quyết định gỡ bài. Chúng tôi xin nhận trách nhiệm và cáo lỗi quý vị độc giả," báo Nhân Dân thông báo trong đường link nơi từng tồn tại hai bài viết hiện đã bị gỡ.

Dù nội dung hai bài viết không còn nữa, nhan đề vẫn được giữ lại, lần lượt là "Chuyện với Thanh": Cách tiếp cận mới về lịch sử cho bạn đọc trẻ của tác giả Nguyệt Anh xuất bản hôm 25/4 và "Chuyện với Thanh": Từ lịch sử đến bản lĩnh ra khơi của tác giả Ngọc Đinh hôm 17/5.

Báo chí Việt Nam không thường nêu rõ lý do khi gỡ bài viết. Cách làm phổ biến nhất là âm thầm gỡ mà không có thông báo, giải thích nào. Do đó, việc báo Nhân Dân có lời giải thích, dù không rõ ràng, là đáng chú ý.
Trước đó, mạng xã hội đã râm ran vài lời chỉ trích cuốn sách với cáo buộc "xuyên tạc lịch sử", "sử dụng từ ngữ bất kính" với lãnh tụ Hồ Chí Minh.

Hồ Chí Minh vốn là một chủ đề nhạy cảm. Những cuốn sách hư cấu và phi hư cấu hay các diễn ngôn công khai về nhà sáng lập Đảng ******** Việt Nam thường được chính quyền Việt Nam quản lý chặt chẽ, lấy sự trung thành tuyệt đối với hình mẫu người ******** yêu nước, hy sinh quên mình của ông làm tôn chỉ.

Các ý kiến phản biện về cuộc đời, sự nghiệp, tư tưởng hay bất kỳ thông tin tiêu cực nào về ông đều không được chia sẻ rộng rãi.

Cách giáo dục và tuyên truyền thần thánh hóa về ông cũng tạo ra trong dân chúng một nhận thức chung rằng ông là nhân vật hoàn hảo tuyệt đối, không có bất kỳ khiếm khuyết trần tục nào. Bất kỳ ý kiến tiêu cực nào về ông cũng bị coi là "bất kính", "báng bổ".
 
Bài viết giới thiệu sách trên tàu nhanh
Qua Chuyện với Thanh
(sách do Nhà xuất bản Hội Nhà văn ấn hành) của tiến sĩ Nguyễn Thành Nam, có thể thấy di sản Hồ Chí Minh không chỉ thuộc về lịch sử, mà còn là một hệ tư duy hành động về tổ chức, lựa chọn và phát triển. Lâu nay, có một nghịch lý quen thuộc là lịch sử Việt Nam hiện đại được nhiều người học nhưng chưa chắc hiểu mạch lạc. Sự kiện trở thành cột mốc, nhân vật thành biểu tượng, nhưng câu hỏi "vì sao lịch sử diễn ra như vậy" không phải lúc nào cũng được truy vấn đến cùng.
Ở cuốn sách, dường như có vẻ tác giả mang tham vọng tháo gỡ điều đó. Thay vì sử dụng cách tiếp cận hàn lâm, tác phẩm được xây dựng như những ghi chép cuộc đối thoại giữa người thầy và sinh viên tên Thanh. Hình thức kể chuyện bằng đối thoại này khiến lịch sử trở thành những dòng suy nghĩ vận động, nơi quá khứ được nhìn bằng câu hỏi của hiện tại.
Sách thể hiện bằng hình thức đối thoại khi nhân vật Thanh đại diện cho người trẻ đặt ra những câu hỏi. Chẳng hạn, vì sao có những con đường tách rẽ, vì sao độc lập không phải một khoảnh khắc mà là một quá trình? Tác giả đưa người đọc đến giai đoạn 1945-1946, thời điểm nền độc lập non trẻ phải tìm kiếm vị trí chính danh trong một trật tự thế giới mới.
Ở phần cuối, tác giả đưa ra góc nhìn vận dụng phương thức hành động theo phong cách và tư tưởng Hồ Chí Minh vào quản trị tổ chức hiện đại.
Tác giả Nguyễn Thành Nam là một trong những nhà sáng lập tập đoàn FPT, nguyên Tổng giám đốc FPT Software và hiện là người sáng lập Đại học trực tuyến FUNiX. Ông giảng dạy môn Tư tưởng Hồ Chí Minh tại VinUniversity.
 
Nhân vật tiên phong trong đấu tố cuốn sách:
MỘT CUỐN SÁCH DƠ BẨN CẦN THU HỒI, TIÊU HUỶ

Mấy hôm nay, một số anh chị em nói tôi có ý kiến về cuốn sách “CHUYỆN VỚI THANH” của Nguyễn Thành Nam viết về Nguyễn Ái Quốc được một số người ca ngợi “vượt ra ngoài khuôn khổ của những giáo trình lịch sử khô khan, không lý tưởng hóa mà tiếp cận vĩ nhân thông qua logic hành động trong bối cảnh thế giới biến động; một cách tiếp cận lịch sử độc đáo và mới mẻ?”

Với tư duy “tự do nghiên cứu, tự do học thuật”, Nguyễn Thành Nam đã sử dụng “hình thức đối thoại” cùng nhân vật Thanh đại diện cho thế hệ trẻ để khắc họa cuộc đời và sự nghiệp của Chủ tịch Hồ Chí Minh “dưới góc nhìn khách quan, đa chiều và mang đậm tính tư duy, quản trị”. Tuổi thơ của Hồ Chủ tịch chưa bao giờ sử sách dân tộc viết như nội dung cuốn sách “Chuyện với Thanh” của Nguyễn Thành Nam. Chỉ cần lướt qua một vài trang của Nguyễn Thanh Nam khắc hoạ Bác Hồ kính yêu của dân tộc Việt Nam là “một thanh niên có học, từ bé chống xuồng đi nghe hát” đã thấy sự xuyên tạc trắng trợn lịch sử, dùng những ngôn từ rẻ tiền đối với Bác Hồ mới thấy sự bỉ ổi của Nguyễn Thành Nam như thế nào?

Chưa dừng lại ở đó, Nguyễn Thành Nam còn đặt ra giả thuyết “động lực làm hoạt động chính trị thôi thúc việc Nguyễn Tất Thành lên tàu “ĐI PHƯỢT” có sức thuyết phục cao. Nguyễn Tất Thành thanh niên 30 tuổi lang thang không nghề nghiệp, không có chỗ ở cố định, THÀNH TÍCH CHÍNH TRỊ DUY NHẤT là phiên dịch cho 1 cuộc biểu tình chống tăng thuế ở Huế năm 1908, giờ đã là Nguyễn Ái Quốc vượt qua các bậc tiền bối như Phan Chu Trinh, Phan Bội Châu trở thành biểu tượng cho con đường mới cách mạng Việt Nam”…

Có thể nói “Nỗi buồn chiến tranh” của Bảo Ninh là gáo nước lạnh dội lên đầu người lính, bôi xấu hình ảnh, xúc phạm danh dự Quân đội Nhân dân Việt Nam; phủ nhận thành quả của cuộc kháng chiến chính nghĩa chống Đế quốc Mỹ xâm lược của dân tộc Việt Nam thì cuốn sách “Chuyện của Thanh” trở thành vết nhơ của văn học, xúc phạm Chủ tịch Hồ Chí Minh và sự nghiệp cách mạng của Người đã cống hiến trọn đời cho sự nghiệp cách mạng Việt Nam.

Một cuốn sách bẩn được viết ra từ cái đầu bẩn, tư duy bẩn. Không thể lợi dụng tự do học thuật để xuyên tạc lịch sử. Xúc phạm Hồ Chủ Tịch là xúc phạm dân tộc Việt Nam. Cần thu hồi và tiêu huỷ cuốn sách độc hại “CHUYỆN CỦA THANH” của NGUYỄN THÀNH NAM./.

PHAN TRUNG CAN
1 số đoạn văn chụp từ sách đang gây xôn xao:
iwVo2gu89xiO.jpg

azZm2eM.jpg

qAaIU5pLg.jpg

3jDADZ7.jpg

7Nv2XVL.png

2Mjq5vrv6kf.png
 
Em gái hình mẫu nhân vật Thanh trong sách ngoài đời cũng tên Thanh (Hoàng Thị Hoài Thanh), cựu sv VinUni giải nhất hsg tiếng Anh QG từng giành học bổng sang Há vợt bên xứ giãy chết
Em Thanh xinh tươi trong buổi ra mắt sách

ggkvPKk.jpg

Sau khi cuốn sách lên thớt thì hiện em đã ẩn hết facebook và thread
 
ĐÁNG KHẢ NGHI VỀ ÔNG NGUYỄN THÀNH NAM!

Trên mạng xã hội đang rần rần phản đối cuốn sách “Chuyện với Thanh” của Nguyễn Thành Nam”, nguyên Tổng Giám đốc Tập đoàn FPT. Báo Nhân dân Điện tử đã đăng 2 bài giới thiệu về cuốn sách này, sau đó tháo gỡ. Theo thông tin trên các trang mạng xã hội, cuốn “Chuyện với Thanh” của Nguyễn Thành Nam” đã xúc phạm lãnh tụ Hồ Chí Minh! Tôi chưa đọc cuốn sách nên không tham gia bình luận. Tuy nhiên, qua những trang trích dẫn trong cuốn sách, tôi biết, tác giả Nguyễn Thành Nam đã sử dụng một số tư liệu trong cuốn sách "Ho Chi Minh: A Life" của tác giả William J. Duiker. Đây là cuốn sách gần 700 trang, xuất bản tại nước Mỹ, được Nguyễn Thành Nam dịch và giao cho tôi đọc, hiệu đính và làm các thủ tục xuất bản cuốn sách.
Trước khi nhận lời hiệu đính và làm thủ tục xuất bản, tôi đề nghị ông Nguyễn Thành Nam cung cấp cho tôi thông tin tác giả William J. Duiker và đề nghị tác giả cho phép được cắt bỏ một số chi tiết trong tác phẩm để phù hợp với những quy định về xuất bản của Việt Nam. Đề nghị của của tôi đã được ông Nguyễn Thành Nam trả lời qua email: “Bên bản quyền đã đồng ý về nguyên tắc việc biên tập như anh (tức là tôi) đề xuất. Tuy nhiên họ muốn xem cụ thể là bên anh biên tập như thế nào”.
Sau hàng tháng trời đọc bản dịch của ông Nguyễn Thành Nam (trên 500 trang đánh máy khổ A4), tôi đã phát hiện nhiều thông tin trong bản dịch sai lệch với những thông tin về lịch sử Đảng CSVN và Hồ Chí Minh đã công bố trong các tác phẩm đã xuất bản ở Việt Nam. Thậm chí, có những thông tin xúc phạm đến Bác Hồ kính yêu và các nhà lãnh đạo cách mạng tiền bối. Tôi đã lọc ra 23 thông tin, sự kiện đề nghị tác giả cắt bỏ. Phần đề nghị cắt bỏ, tôi đã ghi chi tiết nội dung, lí lo cắt… và gửi cho chị Quế Anh - người được ông Nguyễn Thành Nam, ủy quyền làm việc với tác giả William J. Duiker. Tuy nhiên, những nội dung đề nghị cắt bỏ của tôi không được ông William J. Duiker đồng ý nên cuốn sách này không được xuất bản ở Việt Nam.
Xin trích một số thông tin tôi đề nghị cắt bỏ:
Trong “Phần mở đầu”, tại Chú thích 5, tác giả viết: “Những cuốn xuất bản ở Bắc Việt thì cố gắng tô vẽ một vị thánh thay vì miêu tả chân dung một nhà hoạt động chính trị”. Tôi đề nghị cắt bỏ vì đây là nhận định chủ quan. Thực tế, tác phẩm “Búp sen xanh” của Nhà văn Sơn Tùng và một số tác phẩm khác viết về Hồ Chí Minh xuất bản ở Việt Nam cũng được bạn đọc đánh giá cao...
Tại chương “Ngựa hoang”, Chú thích 22, tác giả nghi ngờ Bản Yêu sách nhân dân An Nam không phải của Hồ Chí Minh! Tuy nhiên, trong phần chú giải, tác giả viết “Trong bản yêu sách, đầu tiên Thành phiên âm thành “Quac”, sau mới sửa thành “Quoc”, mà không đưa ra nguồn tư liệu chứng minh cho mối “nghi ngờ” trên. Bản yêu sách của Hồ Chí Minh đã trở thành Bảo vật Quốc gia nên không thể nêu về mối nghi ngờ không phải là tác phẩm của Nguyễn Ái Quốc! Tôi đề nghị cắt bỏ đoạn này.
Chương “Con Rồng cháu Tiên”
Chú thích 32, phần nói về vụ cụ Phan Bội Châu bị mật thám Pháp bắt tại ga Bắc Trạm, Thượng Hải, tháng 6/1925. Tác giả viết: “Mặc dù không phủ nhận là Nguyễn Ái Quốc có thể phản bội Phan Bội Châu nếu tin rằng điều đó phục vụ lợi ích cách mạng, nhưng trong vụ này rõ ràng là Nguyễn Ái Quốc không tin là có thể khai thác được gì cho phong trào từ việc bắt Phan Bội Châu”. Đoạn này khiến bạn đọc dễ hiểu nhầm Nguyễn Ái Quốc dính líu đến vụ chỉ điểm cho mật thám bắt cụ Phan Bội Châu. Tôi cũng đề nghị cắt bỏ.
Tại chú thích 58: Tôi đề nghị cắt bỏ đoạn nói về mối quan hệ giữa Nguyễn Ái Quốc với bà Tăng Tuyết Minh vì chưa có tài liệu chính thống nào ở Việt Nam khẳng định mối quan hệ này
Tại chương “Giữa hai cuộc chiến”.
Chú thích 29. Tôi đề nghị cắt bỏ đoạn nói về sự sùng bái Chủ tịch Hồ Chí Minh. Đoạn này tác giả dẫn nguồn trong tác phẩm “Đêm giữa ban ngày” của Vũ Thư Hiên.
Chú thích 36:
Đề nghị tác giả cắt bỏ đoạn nói về ông Trường Chinh sau Cải cách ruộng đất. Vì tác giả dẫn nguồn tư liệu của ông Bùi Tín. Đây là nhận định chủ quan của ông Bùi Tín về ông Trường Chinh. Ông Bùi Tín không thể phán xét ông Trường Chinh rằng “Tính cách hơi xa lạ, ông này không được các đồng chí yêu quý không phải vì sự tàn bạo mà vì sự lạnh lùng và thiếu tình người”!
Trong cuốn sách, tác giả William J. Duiker còn đưa nhiều thông tin chưa được kiểm chứng về mối quan hệ giữa Chủ tịch Hồ Chí Minh với các đồng chí, học trò của mình như Trần Phú, Hà Huy Tập, Nguyễn Thị Minh Khai, Lê Duẩn… Hầu hết, những thông tin này tác giả đều trích nguồn từ cuốn sách “Đêm giữa ban ngày” của Vũ Thư Hiên”; “Giọt nước trong biển cả”, hồi kí của Hoàng Văn Hoan và một số cuốn sách của Bùi Tín, xuất bản ở nước ngoài. Những cuốn sách này không được xuất bản ở Việt Nam.
… Nếu tác giả Nguyễn Thành Nam mà trích dẫn, sử dụng quan điểm của William J. Duiker trong "Ho Chi Minh: A Life" vào cuốn “Chuyện với Thanh” thì rất đáng khả nghi về tư tưởng và động cơ của ông khi viết “Chuyện với Thanh”!.
 
Ở VN có câu nói HCM là cha già dân tộc,
tao vẫn không hiểu tại sao nó có khẩu hiệu đó?
VN giành độc lập từ tay Nhật là nhờ Mỹ ném bom hạt nhân lên Nhật ép Nhật rút quân khỏi các nước thuộc địa trong đó có VN.
Nói Mỹ là cha già dân tộc VN mới đúng.
Còn ông 8 Keo là ăn sổi, vào giành chính quyền khi Nhật đã rút về trước 1 tuần, rồi sau đó chính ông 8Keo tự ý ký hiệp ước sơ bộ với Pháp để cho quân Pháp vào VN.
Chỉ trách dân trí VN lúc đó kém dễ bị gạt
 
Thành viên sáng lập của FPT, mấy ông này ko có vài nghìn tỷ thì cũng vài trăm tỷ.
 
Ở VN có câu nói HCM là cha già dân tộc,
tao vẫn không hiểu tại sao nó có khẩu hiệu đó?
VN giành độc lập từ tay Nhật là nhờ Mỹ ném bom hạt nhân lên Nhật ép Nhật rút quân khỏi các nước thuộc địa trong đó có VN.
Nói Mỹ là cha già dân tộc VN mới đúng.
Còn ông 8 Keo là ăn sổi, vào giành chính quyền khi Nhật đã rút về trước 1 tuần, rồi sau đó chính ông 8Keo tự ý ký hiệp ước sơ bộ với Pháp để cho quân Pháp vào VN.
Chỉ trách dân trí VN lúc đó kém dễ bị gạt
Thời này internet thông tin tràn ngập mà dân còn bị cộng san nó khủng bố đến mức ru rú ở nhà ko dám ha ha, hoặc nửa số dân vẫn còn thờ nó như thờ tổ. Thì cái thời mà 6h tối là mù tịt, đóng cửa đi ngủ, ******** nó cắt cổ như chơi làm sao đòi hỏi được hơn.
 
Báo Nhân Dân trước từng đăng mấy bài quảng bá sách giờ đã xóa bài
thằng này có tốt đẹp L gì đâu mà bênh, ăn nói vênh váo khoa trương ví von so sánh như L
 
Em gái hình mẫu nhân vật Thanh trong sách ngoài đời cũng tên Thanh (Hoàng Thị Hoài Thanh), cựu sv VinUni giải nhất hsg tiếng Anh QG từng giành học bổng sang Há vợt bên xứ giãy chết
Em Thanh xinh tươi trong buổi ra mắt sách

ggkvPKk.jpg

Sau khi cuốn sách lên thớt thì hiện em đã ẩn hết facebook và thread

Con này có vẻ học giỏi thật đc vào Harvard nhưng ngoài ra thì chưa làm đc gì cả và lại thích bố đời tư vấn du học lùa gà. Phải chăng dân mình ở môi trường tốt để học hỏi nghiên cứu được thứ mới thì hay quá chứ toàn học vẹt qua Mỹ xong rồi mở du học lùa gà thì chán quá
 
Văn vẻ của Nam như con cak, đọc 3 dòng muốn ném sách đi. Còn nguyên nhân Nam viết Thành 30 tuổi đéo có nghề nghiệp là đây,nhưng bò đỏ thì cắn theo đàn, thực ra chẳng biết đéo gì về cuộc đời sự nghiệp của Thành. Chủ hô cắn là bò cắn thôi
 
Ở VN có câu nói HCM là cha già dân tộc,
tao vẫn không hiểu tại sao nó có khẩu hiệu đó?
VN giành độc lập từ tay Nhật là nhờ Mỹ ném bom hạt nhân lên Nhật ép Nhật rút quân khỏi các nước thuộc địa trong đó có VN.
Nói Mỹ là cha già dân tộc VN mới đúng.
Còn ông 8 Keo là ăn sổi, vào giành chính quyền khi Nhật đã rút về trước 1 tuần, rồi sau đó chính ông 8Keo tự ý ký hiệp ước sơ bộ với Pháp để cho quân Pháp vào VN.
Chỉ trách dân trí VN lúc đó kém dễ bị gạt
Cái của nợ được gọi là "hiệp định Gioneve" cũng là do bộ sậu của thằng tám keo ký với thằng Phú đĩ để chia đôi cái xứ này ra chứ ai vào đây.
Tự chia đôi đất nước ra, xong rồi tự biên tự diễn cái trò "bầu cử" để đòi thống nhứt, mà thực chất là thống nhứt dưới chế độ cộng sảng.
Khôn như tám keo, trước cửa nhà tao xích đầy.
Bởi vậy nên Ngô Đình Diệm có thèm dí cặc vô cái hiệp định đó đâu.
 
Cái của nợ được gọi là "hiệp định Gioneve" cũng là do bộ sậu của thằng tám keo ký với thằng Phú đĩ để chia đôi cái xứ này ra chứ ai vào đây.
Tự chia đôi đất nước ra, xong rồi tự biên tự diễn cái trò "bầu cử" để đòi thống nhứt, mà thực chất là thống nhứt dưới chế độ cộng sảng.
Khôn như tám keo, trước cửa nhà tao xích đầy.
Bởi vậy nên Ngô Đình Diệm có thèm dí cặc vô cái hiệp định đó đâu.
Hiệp định Giơnevơ là có lợi cho VM.
VM đánh thắng Pháp rồi đang ở cửa trên thì việc gì phải nhượng bộ chia 2 miền?
Vì VM mới đánh 1 trận ĐBP với Pháp, các khẩu pháo còn để trên ĐBP khó kéo về HN, bộ đội thì chết hơn phân nửa nên nếu quân đội Quốc gia VN của Bảo Đại kéo quân lên giành HN, tấn công Việt Bắc thì VM khó tránh khỏi thất bại.
Ngô Đình Diệm là sau này, năm 1955 Diệm mới làm thủ tướng, năm 1956 mới là chính thức tổng thống
 
việt nam có rất nhiều bọn đầu óc khuôn mẫu, nhồi sọ do giáo dục, tao thấy có cả bọn trẻ, những thứ đã được đưa thành truyền thống bản sắc, hình mẫu thì không bao giờ được viết bằng cái nhìn khác, không được tranh luận, khônh được động đến, như con chim hạc hay như Thành.
 
Ở VN có câu nói HCM là cha già dân tộc,
tao vẫn không hiểu tại sao nó có khẩu hiệu đó?
VN giành độc lập từ tay Nhật là nhờ Mỹ ném bom hạt nhân lên Nhật ép Nhật rút quân khỏi các nước thuộc địa trong đó có VN.
Nói Mỹ là cha già dân tộc VN mới đúng.
Phần đúng: Nhật đầu hàng Đồng Minh 15/8/1945 là điều kiện cần để khoảng trống quyền lực xuất hiện tại Đông Dương. Bom hạt nhân Hiroshima 6/8 và Nagasaki 9/8 là yếu tố trực tiếp dẫn đến đầu hàng. Không ai phủ nhận điều này.
Phần sai về logic: Mỹ ném bom Nhật không nhằm mục đích giải phóng Việt Nam. Mục tiêu là kết thúc chiến tranh Thái Bình Dương, bảo vệ lợi ích Mỹ, giảm thương vong quân Mỹ nếu phải đổ bộ vào Nhật. Việt Nam không nằm trong tính toán chiến lược của Truman khi ra quyết định này. Đây là sự kiện tạo điều kiện gián tiếp, không phải hành động có chủ đích giải phóng.
Nếu dùng logic "ai tạo điều kiện gián tiếp = cha già dân tộc," thì Liên Xô cũng tuyên chiến với Nhật ngày 8/8/1945 và đánh tan đạo quân Quan Đông ở Mãn Châu — đây cũng là yếu tố buộc Nhật đầu hàng. Vậy Liên Xô cũng là "cha già dân tộc"?
Bối cảnh: Sau 1945, chính Mỹ lại ủng hộ Pháp tái chiếm Đông Dương, viện trợ tài chính cho Pháp trong chiến tranh Đông Dương lần 1 (đến 1954 Mỹ tài trợ khoảng 80% chi phí chiến tranh của Pháp). "Cha già dân tộc" mà sau đó tài trợ cho nước khác đánh lại "con" thì logic không đứng.

Còn ông 8 Keo là ăn sổi, vào giành chính quyền khi Nhật đã rút về trước 1 tuần.
Sai về sự kiện:
Nhật tuyên bố đầu hàng 15/8/1945, nhưng quân Nhật vẫn đóng tại Việt Nam cho đến khi quân Đồng Minh vào giải giáp (quân Trung Hoa Dân Quốc vào miền Bắc, quân Anh vào miền Nam — theo thỏa thuận Potsdam). Cách mạng tháng Tám diễn ra từ 14–28/8/1945, trong lúc quân Nhật vẫn hiện diện trên lãnh thổ.
Bối cảnh: Việt Minh không phải tổ chức xuất hiện đột ngột tháng 8/1945. Việt Minh thành lập 1941, xây dựng cơ sở trong 4 năm, có lực lượng vũ trang (Đội Việt Nam Tuyên truyền Giải phóng quân từ 12/1944), có mạng lưới ở nông thôn miền Bắc. Việc nắm thời cơ khi Nhật đầu hàng là chiến thuật có chuẩn bị, không phải "ăn sổi." Trong lịch sử cách mạng và đảo chính toàn cầu, việc nắm đúng thời cơ quyền lực chuyển giao là năng lực chiến lược, không phải khuyết điểm.
Thứ nên hỏi là mức độ đại diện thực sự của Việt Minh cho toàn dân vào thời điểm đó, về việc các đảng phái khác (Việt Quốc, Việt Cách, Đại Việt) bị gạt ra ngoài tiến trình chính trị sau đó.
rồi sau đó chính ông 8Keo tự ý ký hiệp ước sơ bộ với Pháp để cho quân Pháp vào VN.
Phần đúng: Hồ Chí Minh ký Hiệp định sơ bộ 6/3/1946 với Sainteny, cho phép 15.000 quân Pháp vào miền Bắc thay thế quân Trung Hoa Dân Quốc, đổi lại Pháp công nhận Việt Nam là "quốc gia tự do" (état libre) trong Liên bang Đông Dương và Liên hiệp Pháp.
bối cảnh: Lúc đó Việt Nam đối mặt cùng lúc: 200.000 quân Trung Hoa Dân Quốc ở miền Bắc (cướp bóc, lạm phát, ủng hộ các đảng đối lập gây bất ổn); quân Pháp đã tái chiếm miền Nam từ tháng 9/1945 (với sự hỗ trợ của quân Anh); nạn đói 1945 vừa qua, kinh tế kiệt quệ.
Hồ Chí Minh chọn phương án đỡ tệ hơn giữa 2 cái tệ: "Thà ngửi cứt Tây 5 năm hơn ăn cứt Tàu cả đời". Đây là quyết định chiến lược trong tình thế không có lựa chọn tốt, không phải "cho không" chủ quyền.
không có hiệp định này thì khả năng cao Pháp vẫn đánh vào (thực tế Pháp đã đánh miền Nam rồi), và Việt Nam sẽ phải đối phó đồng thời cả Trung Hoa Dân Quốc lẫn Pháp.
Chỉ trách dân trí VN lúc đó kém dễ bị gạt
Phần có cơ sở: Tỷ lệ mù chữ năm 1945 khoảng 90–95% (số liệu từ nhiều nguồn sử học Việt Nam, con số chính xác không thống nhất nhưng mức trên 90% được chấp nhận rộng rãi). Trình độ dân trí thấp là thực tế. Điều này ảnh hưởng đến khả năng tiếp cận thông tin và đánh giá chính trị của đa số dân chúng.
Phần sai về logic: "Dân trí kém" không đồng nghĩa "bị gạt." Nông dân Việt Nam ủng hộ Việt Minh vì lý do thiết thực: Việt Minh chia ruộng, giảm tô, tổ chức cứu đói (sau nạn đói 1945 làm chết khoảng 1–2 triệu người), xóa mù chữ. Đây là lợi ích vật chất trực tiếp, không cần trình độ học vấn cao để nhận ra.

 
Phần đúng: Nhật đầu hàng Đồng Minh 15/8/1945 là điều kiện cần để khoảng trống quyền lực xuất hiện tại Đông Dương. Bom hạt nhân Hiroshima 6/8 và Nagasaki 9/8 là yếu tố trực tiếp dẫn đến đầu hàng. Không ai phủ nhận điều này.
Phần sai về logic: Mỹ ném bom Nhật không nhằm mục đích giải phóng Việt Nam. Mục tiêu là kết thúc chiến tranh Thái Bình Dương, bảo vệ lợi ích Mỹ, giảm thương vong quân Mỹ nếu phải đổ bộ vào Nhật. Việt Nam không nằm trong tính toán chiến lược của Truman khi ra quyết định này. Đây là sự kiện tạo điều kiện gián tiếp, không phải hành động có chủ đích giải phóng.
Nếu dùng logic "ai tạo điều kiện gián tiếp = cha già dân tộc," thì Liên Xô cũng tuyên chiến với Nhật ngày 8/8/1945 và đánh tan đạo quân Quan Đông ở Mãn Châu — đây cũng là yếu tố buộc Nhật đầu hàng. Vậy Liên Xô cũng là "cha già dân tộc"?
Bối cảnh: Sau 1945, chính Mỹ lại ủng hộ Pháp tái chiếm Đông Dương, viện trợ tài chính cho Pháp trong chiến tranh Đông Dương lần 1 (đến 1954 Mỹ tài trợ khoảng 80% chi phí chiến tranh của Pháp). "Cha già dân tộc" mà sau đó tài trợ cho nước khác đánh lại "con" thì logic không đứng.


Sai về sự kiện:
Nhật tuyên bố đầu hàng 15/8/1945, nhưng quân Nhật vẫn đóng tại Việt Nam cho đến khi quân Đồng Minh vào giải giáp (quân Trung Hoa Dân Quốc vào miền Bắc, quân Anh vào miền Nam — theo thỏa thuận Potsdam). Cách mạng tháng Tám diễn ra từ 14–28/8/1945, trong lúc quân Nhật vẫn hiện diện trên lãnh thổ.
Bối cảnh: Việt Minh không phải tổ chức xuất hiện đột ngột tháng 8/1945. Việt Minh thành lập 1941, xây dựng cơ sở trong 4 năm, có lực lượng vũ trang (Đội Việt Nam Tuyên truyền Giải phóng quân từ 12/1944), có mạng lưới ở nông thôn miền Bắc. Việc nắm thời cơ khi Nhật đầu hàng là chiến thuật có chuẩn bị, không phải "ăn sổi." Trong lịch sử cách mạng và đảo chính toàn cầu, việc nắm đúng thời cơ quyền lực chuyển giao là năng lực chiến lược, không phải khuyết điểm.
Thứ nên hỏi là mức độ đại diện thực sự của Việt Minh cho toàn dân vào thời điểm đó, về việc các đảng phái khác (Việt Quốc, Việt Cách, Đại Việt) bị gạt ra ngoài tiến trình chính trị sau đó.

Phần đúng: Hồ Chí Minh ký Hiệp định sơ bộ 6/3/1946 với Sainteny, cho phép 15.000 quân Pháp vào miền Bắc thay thế quân Trung Hoa Dân Quốc, đổi lại Pháp công nhận Việt Nam là "quốc gia tự do" (état libre) trong Liên bang Đông Dương và Liên hiệp Pháp.
bối cảnh: Lúc đó Việt Nam đối mặt cùng lúc: 200.000 quân Trung Hoa Dân Quốc ở miền Bắc (cướp bóc, lạm phát, ủng hộ các đảng đối lập gây bất ổn); quân Pháp đã tái chiếm miền Nam từ tháng 9/1945 (với sự hỗ trợ của quân Anh); nạn đói 1945 vừa qua, kinh tế kiệt quệ.
Hồ Chí Minh chọn phương án đỡ tệ hơn giữa 2 cái tệ: "Thà ngửi cứt Tây 5 năm hơn ăn cứt Tàu cả đời". Đây là quyết định chiến lược trong tình thế không có lựa chọn tốt, không phải "cho không" chủ quyền.
không có hiệp định này thì khả năng cao Pháp vẫn đánh vào (thực tế Pháp đã đánh miền Nam rồi), và Việt Nam sẽ phải đối phó đồng thời cả Trung Hoa Dân Quốc lẫn Pháp.

Phần có cơ sở: Tỷ lệ mù chữ năm 1945 khoảng 90–95% (số liệu từ nhiều nguồn sử học Việt Nam, con số chính xác không thống nhất nhưng mức trên 90% được chấp nhận rộng rãi). Trình độ dân trí thấp là thực tế. Điều này ảnh hưởng đến khả năng tiếp cận thông tin và đánh giá chính trị của đa số dân chúng.
Phần sai về logic: "Dân trí kém" không đồng nghĩa "bị gạt." Nông dân Việt Nam ủng hộ Việt Minh vì lý do thiết thực: Việt Minh chia ruộng, giảm tô, tổ chức cứu đói (sau nạn đói 1945 làm chết khoảng 1–2 triệu người), xóa mù chữ. Đây là lợi ích vật chất trực tiếp, không cần trình độ học vấn cao để nhận ra.

Mày lại đi hỏi con robot ba phải à?
Nó là mô hình ngôn ngữ lớn, chưa có tư duy độc lập AGI phán xét vấn đề đúng/ sai.
 

Có thể bạn quan tâm

Top