Bài viết đang gây tranh cãi dữ dội của thằng súc sinh Đỗ Cao Bảo - Thành viên HĐQT Tập đoàn FPT.

Bài viết đang gây tranh cãi dữ dội của ông Đỗ Cao Bảo - Thành viên HĐQT Tập đoàn FPT.
--------
Bạn đã bao giờ nghe truyền thông phương tây nói về điều này chưa:

Trung Quốc là nền kinh tế số 1 thế giới, đã soái ngôi đầu của Mỹ từ 10 năm nay (năm 2016) và hiện tại nền kinh tế Trung Quốc đã lớn gấp 1,37 lần nền kinh tế Mỹ. Nga là nền kinh tế lớn nhất Châu Âu. Ấn Độ và Nga đã soái ngôi nền kinh tế lớn thứ 3, thứ 4 thế giới của Đức và Anh, đẩy Đức xuống thứ 6 và Anh xuống thứ 9.

Người dân Mỹ chỉ giàu có hơn Trung Quốc chưa đến 3 lần chứ không phải gấp 6,3 lần như mọi người vẫn nghe. Người dân Nga giầu có xấp xỉ Nhật Bản, Anh, Pháp, Ban Lan (chỉ kém Nhật Bản, Ba Lan 11% - 12% và kém Anh, Pháp 22%-23% mà thôi), chứ không phải Nga là nước nghèo, còn Anh, Pháp, Nhật Bản, Ba Lan là các nước giàu có.

Chênh lệch giàu nghèo và năng suất lao động giữa Mỹ và Việt Nam chỉ có 4,8 lần chứ không phải 18 lần như vẫn nói lâu nay.
Tôi biết, có nhiều bạn cho rằng tôi nói liên thiên, tự sướng. Xin thưa đây là những con số về GDP năm 2026 của IMF mới công bố, tất nhiên là GDP tính theo sức mua tương đương (PPP).

Rất nhiều bạn sẽ nói: đấy là GDP PPP, phải lấy GDP danh nghĩa mới chuẩn. Vâng, tôi vẫn thường xuyên nghe các bạn nói như vậy. Xin thưa rằng chính các bạn đã bị truyền thông phương tây dẫn dắt, dần dần bị tự kỷ ám thị, biến góc nhìn của người phương tây thành góc nhìn của chính mình, chỉ vì bị ám ảnh bởi sự giầu có và văn minh của phương tây.

Vâng, từ hàng chục năm nay, các chuyên gia kinh tế và truyền thông phương Tây đã nói với chúng ta rằng GDP danh nghĩa là thước đo "đúng" duy nhất, GDP PPP chỉ để tham khảo thôi.

Họ đã giải nghĩa rất thuyết phục rằng "Bạn không thể dùng đồng tiền nội tệ để mua chip bán dẫn, máy tính, điện thoại, máy bay hay xăng dầu trên thị trường quốc tế", vì các mặt hàng này được niêm yết bằng USD, nên GDP danh nghĩa phản ánh chính xác hơn quyền lực của một quốc gia trong thương mại toàn cầu và khả năng gây ảnh hưởng ra bên ngoài. Họ đã nói như vậy suốt năm này qua năm khác.

Lập luận này đã lờ đi một thực tế là: Một quốc gia không sống dựa trên hàng hóa nhập khẩu, phần lớn các nhu cầu thiết yếu hàng ngày của người dân như ăn uống, đi lại, học hành, khám chữa bệnh, tiền điện, tiền nước, xây và sửa chữa nhà cửa, vui chơi - giải trí, tiền hiếu hỉ đều sử dụng đồng tiền nội tệ, không dùng USD hay ngoại tệ.

Lập luận này đã lờ đi một sự thật là phần xuất nhập khẩu (XNK) chỉ chiếm có 2,5% đến 10% GDP. Việt Nam chúng ta tuy XNK lên đến 800-900 tỷ USD một năm nhưng XNK cũng chỉ đóng góp vào GDP có 4-5%.

Bạn nào không tin rằng XNK chỉ chiếm có 4-5% GDP hãy xem công thức tính GDP, thành tố thứ 4, người ta lấy xuất khẩu trừ đi nhập khẩu, năm 2025 thặng dư XNK là 20,2 tỷ trên tổng GDP 515 tỷ USD ~ 3,93%. Bạn nào vẫn băn khoăn về con số 455 tỷ USD nhập khẩu là rất lớn, lấy tiền ấy ở đâu ra, hãy yên tâm rằng chúng ta có 475 tỷ USD xuất khẩu, vẫn còn thừa ra 20 tỷ USD.

Lập luận này đã lờ đi một sự thật mà ai cũng biết: Một bát phở bình dân ở Hà Nội có giá 50.000 đồng (2 USD) nhưng ở ở New York có giá 15 USD, đi nhổ răng sữa bị lung lay ở Hà Nội chỉ có 200 ngàn đồng còn ở Mỹ là 150 USD (~4 triệu đồng), cắt tóc nam bình dân ở Việt Nam chỉ mất có 50.000 đồng còn ở Mỹ mất 50 USD (1,3 triệu đồng), chi phí cho một ca chup MRI cột sống ở Việt Nam là 3-6 triệu đồng còn ở Mỹ mất từ 95 triệu đến 190 triệu đồng, chặt một cành cây trước mùa bão ở Việt Nam không mất tiền còn ở Mỹ mất 2.500 USD.

Ví dụ như thế này để dễ hình dung về vòng xoáy GDP danh nghĩa: Ở Mỹ (và các nước phương tây), ông bác sĩ thu được 5000 USD trong một ca chụp MRI để có 2500 USD chặt cành cây, 50 USD cắt tóc, 15 USD ăn bát phở; còn ở Việt Nam, ông bác sĩ thu được 5 triệu đồng từ chụp MRI, nên cắt tóc và ăn bát phở hết có 50 ngàn đồng và cành cây thì công viên cây xanh chặt hộ. Cũng là những dịch vụ ấy thôi nhưng GDP danh nghĩa ở Mỹ được tính cao gấp 10, gấp 20 lần Việt Nam.

Bạn có thấy phi lý không, khi người ta đã lấy XNK, phần chỉ đóng góp có 4-5% GDP để làm thước đo chuẩn cho cả 95-96% phần GDP còn lại. Nên nhớ rằng GDP danh nghĩa của các nước phương Tây thường bị thổi phồng bởi khu vực dịch vụ, tài chính và chi phí sinh hoạt cao. Ngược lại, GDP PPP phản ánh sát hơn năng lượng sản xuất thực tế.

Vây tại sao các chuyên gia và truyền thông phương tây lại cương quyết bảo vệ GDP danh nghĩa và né tránh GDP PPP?

Vâng, nếu dùng thước đo GDP PPP thì sẽ có sự thay đổi về vị thế và quyền lực kinh tế thế giới, bảng xếp hạng kinh tế thế giới sẽ thay đổi hoàn toàn. Trung Quốc đã vượt qua Mỹ từ 10 năm trước, Nga trở thành nền kinh tế lớn nhất châu Âu (vượt Đức, Anh, Pháp), và Ấn Độ đứng vững ở vị trí thứ ba thế giới. Nếu thừa nhận GDP PPP đồng nghĩa với việc thừa nhận một trật tự thế giới đa cực, nơi sức mạnh kinh tế không còn tập trung tuyệt đối vào nhóm G7. Điều này làm giảm đi tính "độc tôn" của đồng USD và hệ thống tài chính phương Tây.

Thứ hai, việc dùng GDP danh nghĩa là để che giấu về năng lực sản xuất và quân sự. Nếu dùng GDP PPP thì buộc phải thừa nhận rằng năng lực sản xuất công nghiệp và quốc phòng của Trung Quốc, Nga, Ấn Độ lớn hơn rất nhiều so với những con số GDP danh nghĩa đã công bố và tất nhiên phải thừa nhận rằng Một USD chi tiêu cho quốc phòng hoặc hạ tầng ở Trung Quốc/Nga chế tạo hay mua được nhiều vũ khí, sắt thép, nhân công hơn so với một USD tại Mỹ hay EU (chi phí sản xuất của họ rẻ hơn nhiều).

Thứ ba, việc dùng GDP danh nghĩa giúp duy trì hình ảnh về sự giàu có vượt trội của các nước phương tây (Mỹ, EU vượt trội so với Trung Quốc và Nga), từ đó duy trì sức hấp dẫn của mô hình kinh tế và văn hóa phương Tây, duy trì một “vách ngăn” giữa các nước phát triển và các nước đang phát triển. Nếu dùng GDP PPP thì phải thừa nhận nền kinh tế Trung Quốc lớn gấp 1,37 lần Mỹ, nền kinh tế Nga lớn nhất Châu Âu, tức gián tiếp thừa nhận rằng mô hình kinh tế Trung Quốc, Nga cũng có ưu điểm.

Hãy suy ngẫm kỹ: mặc dù trên truyền thông, người ta hay dùng GDP danh nghĩa, nhưng các cơ quan chiến lược như CIA (Mỹ) lại ưu tiên dùng GDP PPP để đánh giá thực lực quốc phòng và năng lực sản xuất của đối thủ. Điều này chứng tỏ rằng họ vẫn đánh giá cao GDP PPP.

Lời kết:

Việc các chuyên gia và truyền thông phương tây kiên trì dùng GDP danh nghĩa thực chất là để bảo vệ một "hệ thống phân cấp giá trị" cũ và mô hình kinh tế phương tây “ưu việt hơn”. Trong hệ thống đó, các nước sở hữu đồng tiền mạnh (USD, EUR, JPY) luôn mặc định là tầng lớp trên, là các quốc gia giàu có, còn các nước dựa vào sản xuất và tài nguyên luôn bị xếp ở tầng dưới.

Cre: CaoBao Do


 
TQ thì khoảng cách giàu nghèo quá lớn, về mấy vùng nông thôn tụi dân nó còn sống trong căn nhà bằng đất sét mà đi ỉa còn đào hố
 
Gdp nominal hay ppp thì cũng là tây lông nghĩ ra. Không thể phủ nhận được là bọn tây trắng nó có đầu óc tư duy hệ thống tốt hơn bọn vàng. Nói thế k hẳn là chê vàng, vì vàng cũng có cái hơn trắng như là khéo léo hơn, linh hoạt hơn.

Giờ bọn bò đỏ lại lấy ppp ra chê tây lông tuyên truyền này nọ, đéo nhận ra một điều là ppp hay nominal hay lý thuyết kinh tế gì thì cũng tây lông mà ra hết. Kể cả cái kte củ lol marxist áp dụng ở đâu chết trâu chết bò đến đó thì cũng là từ tây. Bọn nó có tự do ngôn luận và đầu óc tư duy hệ thống nên góc nhìn nào cũng có. Bò đỏ đéo nghĩ ra được cái gì mới nhưng lại thích cherry pick cái của người ta để chê người ta.
 
thằng này đã tính thực phẩm độn hoá chất, thủ tục hành chính độn phong bì, tham gia giao thông phải kẹp bánh mỳ và chai nước chưa,....
 
Thế giới nó thừa nhận GDP PPP (nói thế giới nhưng thực ra là phương Tây nó xác lập) từ thế kỷ trc. H ở Đông Lào có 1 anh nói như kiểu a vừa phát hiện ra lửa lần đầu, y như 1 con ếch mới lần đầu ngó lên khỏi cái miệng giếng.

GDP và GDP PPP thực ra nó là 2 góc nhìn khác nhau để nhìn 1 nền tê kính thôi, như mọi chỉ số khác. GDP danh nghĩa để ước lượng quy mô 1 nền tê kính, PPP để ước lượng sức mua (qua đó, gián tiếp là mức sống). Vd như 1 cái là nhìn thân thể tê kính từ xa, xem nó cao to đến đâu, 1 cái nhìn vào khối lượng cơ bắp trong cái thân thể cao to ấy.

1 nền tê kính mạnh nó ko chỉ có 2 cái đó, nó còn có lạm phát, nó còn có HDI, còn có dân số, khoa học kỹ thuật, thất nghiệp...Y như việc xem bói voi phải sờ hết, chứ ko fai sờ mỗi cái dái voi rồi nói con voi nó xun xun.

Chỉ có xứ Vẹm (và tml kia) tự lấy GDP ra thủ dâm, rồi tưởng nó là chân lý. Chả ai che dấu cái con mịa j cả, cũng chả ai cố ý "dìm" xứ Vẹm làm con mịa j. ĐL chả fai cái rốn của vũ trụ.
Thì chúng ta lun sáng tạo cái mới mà. Hết lền kte thị trường định hướng xhcn chừ thì mà nà nền kte theo thể chế. Tml bảo nầy hbua có tml xamer cậy con grok battle bẻ hết ný nuận bảo cay block tml xamer ấy lun. Tới nghệ sĩ cũng phải phục vụ cảng tuyên láo cho chú đệ mới có danh phận thì lạ gì đám gsts dạng nầy.
 
Ông này còn không phân biệt được nên mới đánh đồng "thu nhập/sản lượng" với "sự giàu có".
Sự giàu có thực sự phải được đo lường bằng tài sản ròng, hiểu chưa... Chỉ số wealth per adult, bọn âu mỹ nó x3 x5 lần bọn Nga với TQ.

Đúng là bọn con buôn chính sách, kiến thức là do nghe kể mà biết chứ đéo chịu đọc sách, học hành cho đàng hoàng
 
Thì chúng ta lun sáng tạo cái mới mà. Hết lền kte thị trường định hướng xhcn chừ thì mà nà nền kte theo thể chế. Tml bảo nầy hbua có tml xamer cậy con grok battle bẻ hết ný nuận bảo cay block tml xamer ấy lun. Tới nghệ sĩ cũng phải phục vụ cảng tuyên láo cho chú đệ mới có danh phận thì lạ gì đám gsts dạng nầy.
Kinh tế học thể chế là tao bảo, mà cũng ko fai t sáng tạo ra mà là t thuật lại theo lối dễ hiểu cho các m dễ thẩm thôi.

Đó của mấy kinh tế gia Tây trắng (tất nhiên là Tây rồi, chứ ko fai Đông Lào)
 
PPP vào thời xưa chưa có toàn cầu hoá, các nước ít buôn bán với nhau thì dùng PPP còn hợp lí. Chứ bây giờ toàn cầu hoá thì PPP không chính xác bằng GDP. GDP bây giờ dược dùng phổ biến hơn PPP. Mua iPhone ở VN thì đắt hơn Mỹ, ô tô ở VN đắt gấp mấy lần Mỹ. Bia, sữa ở VN thì giá lại tương đưong với bên Đức. Toàn cầu hoá sâu rộng thì PPP càng lộ ra nhiều nhược điểm so với GDP.
 
Nghe quả bát phở Vẹm 2 đô với bát phở Mẽo 15 đô, quý vị có thấy quen k ạ?
Nếu k quen, thì a Tiến mắt trắng aka TLTV đã xài bài này từ năm ngoái r đó
Hehe
Chung lò đào tạo đó
 
Bài viết đang gây tranh cãi dữ dội của ông Đỗ Cao Bảo - Thành viên HĐQT Tập đoàn FPT.
--------
Bạn đã bao giờ nghe truyền thông phương tây nói về điều này chưa:

Trung Quốc là nền kinh tế số 1 thế giới, đã soái ngôi đầu của Mỹ từ 10 năm nay (năm 2016) và hiện tại nền kinh tế Trung Quốc đã lớn gấp 1,37 lần nền kinh tế Mỹ. Nga là nền kinh tế lớn nhất Châu Âu. Ấn Độ và Nga đã soái ngôi nền kinh tế lớn thứ 3, thứ 4 thế giới của Đức và Anh, đẩy Đức xuống thứ 6 và Anh xuống thứ 9.

Người dân Mỹ chỉ giàu có hơn Trung Quốc chưa đến 3 lần chứ không phải gấp 6,3 lần như mọi người vẫn nghe. Người dân Nga giầu có xấp xỉ Nhật Bản, Anh, Pháp, Ban Lan (chỉ kém Nhật Bản, Ba Lan 11% - 12% và kém Anh, Pháp 22%-23% mà thôi), chứ không phải Nga là nước nghèo, còn Anh, Pháp, Nhật Bản, Ba Lan là các nước giàu có.

Chênh lệch giàu nghèo và năng suất lao động giữa Mỹ và Việt Nam chỉ có 4,8 lần chứ không phải 18 lần như vẫn nói lâu nay.
Tôi biết, có nhiều bạn cho rằng tôi nói liên thiên, tự sướng. Xin thưa đây là những con số về GDP năm 2026 của IMF mới công bố, tất nhiên là GDP tính theo sức mua tương đương (PPP).

Rất nhiều bạn sẽ nói: đấy là GDP PPP, phải lấy GDP danh nghĩa mới chuẩn. Vâng, tôi vẫn thường xuyên nghe các bạn nói như vậy. Xin thưa rằng chính các bạn đã bị truyền thông phương tây dẫn dắt, dần dần bị tự kỷ ám thị, biến góc nhìn của người phương tây thành góc nhìn của chính mình, chỉ vì bị ám ảnh bởi sự giầu có và văn minh của phương tây.

Vâng, từ hàng chục năm nay, các chuyên gia kinh tế và truyền thông phương Tây đã nói với chúng ta rằng GDP danh nghĩa là thước đo "đúng" duy nhất, GDP PPP chỉ để tham khảo thôi.

Họ đã giải nghĩa rất thuyết phục rằng "Bạn không thể dùng đồng tiền nội tệ để mua chip bán dẫn, máy tính, điện thoại, máy bay hay xăng dầu trên thị trường quốc tế", vì các mặt hàng này được niêm yết bằng USD, nên GDP danh nghĩa phản ánh chính xác hơn quyền lực của một quốc gia trong thương mại toàn cầu và khả năng gây ảnh hưởng ra bên ngoài. Họ đã nói như vậy suốt năm này qua năm khác.

Lập luận này đã lờ đi một thực tế là: Một quốc gia không sống dựa trên hàng hóa nhập khẩu, phần lớn các nhu cầu thiết yếu hàng ngày của người dân như ăn uống, đi lại, học hành, khám chữa bệnh, tiền điện, tiền nước, xây và sửa chữa nhà cửa, vui chơi - giải trí, tiền hiếu hỉ đều sử dụng đồng tiền nội tệ, không dùng USD hay ngoại tệ.

Lập luận này đã lờ đi một sự thật là phần xuất nhập khẩu (XNK) chỉ chiếm có 2,5% đến 10% GDP. Việt Nam chúng ta tuy XNK lên đến 800-900 tỷ USD một năm nhưng XNK cũng chỉ đóng góp vào GDP có 4-5%.

Bạn nào không tin rằng XNK chỉ chiếm có 4-5% GDP hãy xem công thức tính GDP, thành tố thứ 4, người ta lấy xuất khẩu trừ đi nhập khẩu, năm 2025 thặng dư XNK là 20,2 tỷ trên tổng GDP 515 tỷ USD ~ 3,93%. Bạn nào vẫn băn khoăn về con số 455 tỷ USD nhập khẩu là rất lớn, lấy tiền ấy ở đâu ra, hãy yên tâm rằng chúng ta có 475 tỷ USD xuất khẩu, vẫn còn thừa ra 20 tỷ USD.

Lập luận này đã lờ đi một sự thật mà ai cũng biết: Một bát phở bình dân ở Hà Nội có giá 50.000 đồng (2 USD) nhưng ở ở New York có giá 15 USD, đi nhổ răng sữa bị lung lay ở Hà Nội chỉ có 200 ngàn đồng còn ở Mỹ là 150 USD (~4 triệu đồng), cắt tóc nam bình dân ở Việt Nam chỉ mất có 50.000 đồng còn ở Mỹ mất 50 USD (1,3 triệu đồng), chi phí cho một ca chup MRI cột sống ở Việt Nam là 3-6 triệu đồng còn ở Mỹ mất từ 95 triệu đến 190 triệu đồng, chặt một cành cây trước mùa bão ở Việt Nam không mất tiền còn ở Mỹ mất 2.500 USD.

Ví dụ như thế này để dễ hình dung về vòng xoáy GDP danh nghĩa: Ở Mỹ (và các nước phương tây), ông bác sĩ thu được 5000 USD trong một ca chụp MRI để có 2500 USD chặt cành cây, 50 USD cắt tóc, 15 USD ăn bát phở; còn ở Việt Nam, ông bác sĩ thu được 5 triệu đồng từ chụp MRI, nên cắt tóc và ăn bát phở hết có 50 ngàn đồng và cành cây thì công viên cây xanh chặt hộ. Cũng là những dịch vụ ấy thôi nhưng GDP danh nghĩa ở Mỹ được tính cao gấp 10, gấp 20 lần Việt Nam.

Bạn có thấy phi lý không, khi người ta đã lấy XNK, phần chỉ đóng góp có 4-5% GDP để làm thước đo chuẩn cho cả 95-96% phần GDP còn lại. Nên nhớ rằng GDP danh nghĩa của các nước phương Tây thường bị thổi phồng bởi khu vực dịch vụ, tài chính và chi phí sinh hoạt cao. Ngược lại, GDP PPP phản ánh sát hơn năng lượng sản xuất thực tế.

Vây tại sao các chuyên gia và truyền thông phương tây lại cương quyết bảo vệ GDP danh nghĩa và né tránh GDP PPP?

Vâng, nếu dùng thước đo GDP PPP thì sẽ có sự thay đổi về vị thế và quyền lực kinh tế thế giới, bảng xếp hạng kinh tế thế giới sẽ thay đổi hoàn toàn. Trung Quốc đã vượt qua Mỹ từ 10 năm trước, Nga trở thành nền kinh tế lớn nhất châu Âu (vượt Đức, Anh, Pháp), và Ấn Độ đứng vững ở vị trí thứ ba thế giới. Nếu thừa nhận GDP PPP đồng nghĩa với việc thừa nhận một trật tự thế giới đa cực, nơi sức mạnh kinh tế không còn tập trung tuyệt đối vào nhóm G7. Điều này làm giảm đi tính "độc tôn" của đồng USD và hệ thống tài chính phương Tây.

Thứ hai, việc dùng GDP danh nghĩa là để che giấu về năng lực sản xuất và quân sự. Nếu dùng GDP PPP thì buộc phải thừa nhận rằng năng lực sản xuất công nghiệp và quốc phòng của Trung Quốc, Nga, Ấn Độ lớn hơn rất nhiều so với những con số GDP danh nghĩa đã công bố và tất nhiên phải thừa nhận rằng Một USD chi tiêu cho quốc phòng hoặc hạ tầng ở Trung Quốc/Nga chế tạo hay mua được nhiều vũ khí, sắt thép, nhân công hơn so với một USD tại Mỹ hay EU (chi phí sản xuất của họ rẻ hơn nhiều).

Thứ ba, việc dùng GDP danh nghĩa giúp duy trì hình ảnh về sự giàu có vượt trội của các nước phương tây (Mỹ, EU vượt trội so với Trung Quốc và Nga), từ đó duy trì sức hấp dẫn của mô hình kinh tế và văn hóa phương Tây, duy trì một “vách ngăn” giữa các nước phát triển và các nước đang phát triển. Nếu dùng GDP PPP thì phải thừa nhận nền kinh tế Trung Quốc lớn gấp 1,37 lần Mỹ, nền kinh tế Nga lớn nhất Châu Âu, tức gián tiếp thừa nhận rằng mô hình kinh tế Trung Quốc, Nga cũng có ưu điểm.

Hãy suy ngẫm kỹ: mặc dù trên truyền thông, người ta hay dùng GDP danh nghĩa, nhưng các cơ quan chiến lược như CIA (Mỹ) lại ưu tiên dùng GDP PPP để đánh giá thực lực quốc phòng và năng lực sản xuất của đối thủ. Điều này chứng tỏ rằng họ vẫn đánh giá cao GDP PPP.

Lời kết:

Việc các chuyên gia và truyền thông phương tây kiên trì dùng GDP danh nghĩa thực chất là để bảo vệ một "hệ thống phân cấp giá trị" cũ và mô hình kinh tế phương tây “ưu việt hơn”. Trong hệ thống đó, các nước sở hữu đồng tiền mạnh (USD, EUR, JPY) luôn mặc định là tầng lớp trên, là các quốc gia giàu có, còn các nước dựa vào sản xuất và tài nguyên luôn bị xếp ở tầng dưới.

Cre: CaoBao Do
Tml này bản chất là con bò đỏ tự diễn biến và chuyển hoá chứ tài năng đéo gì. Trong 13 thằng sáng lập Fpt đây là thằng kém nhất đéo có đóng góp chuyên môn hay quản lý , tạo lập gì. Năng lực thì đéo có lại đem thuật ngữ chuyên môn ra bi bô nên nó chả chửi cho.
 
Đầu tiên là GDP đéo dùng để đánh giá nước giàu hay nghèo, nó chỉ phản ánh quy mô nền kinh tế quốc gia, nhiêu đây thôi đủ thấy phần còn lại bài viết của thằng bò đỏ là vô giá trị

Bò đỏ hay sục là Vẹm sắp vượt Thái về độ giàu, bằng cách lôi GDP ra sục, nhưng số GDP ở đây chỉ là phông bạt, túi tiền thực tế ra sao? Dự trữ ngoại hối của Vẹm bao năm đéo lên nổi 100 tỷ usd, còn Thái nó 240 tỷ rồi, khỏi nói thêm cũng biết Vẹm có cặc vượt được Thái

Tiếp theo là GDP danh nghĩa chỉ để coi cho vui, đéo có giá trị, vì đéo trừ đi lạm phát để ra GDP thực, như vậy lôi chỉ số GDP danh nghĩa ra đây cũng đéo mang lại giá trị gì, chứ đừng nói đến PPP

Bọn Mẽo, Nhật, phương Tây cửa trên vì tụi nó nắm công nghệ lõi, làm được những thứ mà phần còn lại của thế giới đéo làm được, chứ đéo phải vì số GDP cao, quay lại nhìn Tàu có công nghệ lõi gì? Đéo có con cặc gì cả

Cuối cùng là bọn phương Tây đéo đem GDP ra để thể hiện cường quốc, chỉ có bọn Tàu, Vẹm mới đem ra sục mà thôi
Sư tổ phân nô bán nần, lao động giá rẻ mà thằng đệ học được 3 chiêu nên cớ sự thế này. Học thì học cho hết đi, học nửa buổi cúp
 
Bài viết đang gây tranh cãi dữ dội của ông Đỗ Cao Bảo - Thành viên HĐQT Tập đoàn FPT.
--------
Bạn đã bao giờ nghe truyền thông phương tây nói về điều này chưa:

Trung Quốc là nền kinh tế số 1 thế giới, đã soái ngôi đầu của Mỹ từ 10 năm nay (năm 2016) và hiện tại nền kinh tế Trung Quốc đã lớn gấp 1,37 lần nền kinh tế Mỹ. Nga là nền kinh tế lớn nhất Châu Âu. Ấn Độ và Nga đã soái ngôi nền kinh tế lớn thứ 3, thứ 4 thế giới của Đức và Anh, đẩy Đức xuống thứ 6 và Anh xuống thứ 9.

Người dân Mỹ chỉ giàu có hơn Trung Quốc chưa đến 3 lần chứ không phải gấp 6,3 lần như mọi người vẫn nghe. Người dân Nga giầu có xấp xỉ Nhật Bản, Anh, Pháp, Ban Lan (chỉ kém Nhật Bản, Ba Lan 11% - 12% và kém Anh, Pháp 22%-23% mà thôi), chứ không phải Nga là nước nghèo, còn Anh, Pháp, Nhật Bản, Ba Lan là các nước giàu có.

Chênh lệch giàu nghèo và năng suất lao động giữa Mỹ và Việt Nam chỉ có 4,8 lần chứ không phải 18 lần như vẫn nói lâu nay.
Tôi biết, có nhiều bạn cho rằng tôi nói liên thiên, tự sướng. Xin thưa đây là những con số về GDP năm 2026 của IMF mới công bố, tất nhiên là GDP tính theo sức mua tương đương (PPP).

Rất nhiều bạn sẽ nói: đấy là GDP PPP, phải lấy GDP danh nghĩa mới chuẩn. Vâng, tôi vẫn thường xuyên nghe các bạn nói như vậy. Xin thưa rằng chính các bạn đã bị truyền thông phương tây dẫn dắt, dần dần bị tự kỷ ám thị, biến góc nhìn của người phương tây thành góc nhìn của chính mình, chỉ vì bị ám ảnh bởi sự giầu có và văn minh của phương tây.

Vâng, từ hàng chục năm nay, các chuyên gia kinh tế và truyền thông phương Tây đã nói với chúng ta rằng GDP danh nghĩa là thước đo "đúng" duy nhất, GDP PPP chỉ để tham khảo thôi.

Họ đã giải nghĩa rất thuyết phục rằng "Bạn không thể dùng đồng tiền nội tệ để mua chip bán dẫn, máy tính, điện thoại, máy bay hay xăng dầu trên thị trường quốc tế", vì các mặt hàng này được niêm yết bằng USD, nên GDP danh nghĩa phản ánh chính xác hơn quyền lực của một quốc gia trong thương mại toàn cầu và khả năng gây ảnh hưởng ra bên ngoài. Họ đã nói như vậy suốt năm này qua năm khác.

Lập luận này đã lờ đi một thực tế là: Một quốc gia không sống dựa trên hàng hóa nhập khẩu, phần lớn các nhu cầu thiết yếu hàng ngày của người dân như ăn uống, đi lại, học hành, khám chữa bệnh, tiền điện, tiền nước, xây và sửa chữa nhà cửa, vui chơi - giải trí, tiền hiếu hỉ đều sử dụng đồng tiền nội tệ, không dùng USD hay ngoại tệ.

Lập luận này đã lờ đi một sự thật là phần xuất nhập khẩu (XNK) chỉ chiếm có 2,5% đến 10% GDP. Việt Nam chúng ta tuy XNK lên đến 800-900 tỷ USD một năm nhưng XNK cũng chỉ đóng góp vào GDP có 4-5%.

Bạn nào không tin rằng XNK chỉ chiếm có 4-5% GDP hãy xem công thức tính GDP, thành tố thứ 4, người ta lấy xuất khẩu trừ đi nhập khẩu, năm 2025 thặng dư XNK là 20,2 tỷ trên tổng GDP 515 tỷ USD ~ 3,93%. Bạn nào vẫn băn khoăn về con số 455 tỷ USD nhập khẩu là rất lớn, lấy tiền ấy ở đâu ra, hãy yên tâm rằng chúng ta có 475 tỷ USD xuất khẩu, vẫn còn thừa ra 20 tỷ USD.

Lập luận này đã lờ đi một sự thật mà ai cũng biết: Một bát phở bình dân ở Hà Nội có giá 50.000 đồng (2 USD) nhưng ở ở New York có giá 15 USD, đi nhổ răng sữa bị lung lay ở Hà Nội chỉ có 200 ngàn đồng còn ở Mỹ là 150 USD (~4 triệu đồng), cắt tóc nam bình dân ở Việt Nam chỉ mất có 50.000 đồng còn ở Mỹ mất 50 USD (1,3 triệu đồng), chi phí cho một ca chup MRI cột sống ở Việt Nam là 3-6 triệu đồng còn ở Mỹ mất từ 95 triệu đến 190 triệu đồng, chặt một cành cây trước mùa bão ở Việt Nam không mất tiền còn ở Mỹ mất 2.500 USD.

Ví dụ như thế này để dễ hình dung về vòng xoáy GDP danh nghĩa: Ở Mỹ (và các nước phương tây), ông bác sĩ thu được 5000 USD trong một ca chụp MRI để có 2500 USD chặt cành cây, 50 USD cắt tóc, 15 USD ăn bát phở; còn ở Việt Nam, ông bác sĩ thu được 5 triệu đồng từ chụp MRI, nên cắt tóc và ăn bát phở hết có 50 ngàn đồng và cành cây thì công viên cây xanh chặt hộ. Cũng là những dịch vụ ấy thôi nhưng GDP danh nghĩa ở Mỹ được tính cao gấp 10, gấp 20 lần Việt Nam.

Bạn có thấy phi lý không, khi người ta đã lấy XNK, phần chỉ đóng góp có 4-5% GDP để làm thước đo chuẩn cho cả 95-96% phần GDP còn lại. Nên nhớ rằng GDP danh nghĩa của các nước phương Tây thường bị thổi phồng bởi khu vực dịch vụ, tài chính và chi phí sinh hoạt cao. Ngược lại, GDP PPP phản ánh sát hơn năng lượng sản xuất thực tế.

Vây tại sao các chuyên gia và truyền thông phương tây lại cương quyết bảo vệ GDP danh nghĩa và né tránh GDP PPP?

Vâng, nếu dùng thước đo GDP PPP thì sẽ có sự thay đổi về vị thế và quyền lực kinh tế thế giới, bảng xếp hạng kinh tế thế giới sẽ thay đổi hoàn toàn. Trung Quốc đã vượt qua Mỹ từ 10 năm trước, Nga trở thành nền kinh tế lớn nhất châu Âu (vượt Đức, Anh, Pháp), và Ấn Độ đứng vững ở vị trí thứ ba thế giới. Nếu thừa nhận GDP PPP đồng nghĩa với việc thừa nhận một trật tự thế giới đa cực, nơi sức mạnh kinh tế không còn tập trung tuyệt đối vào nhóm G7. Điều này làm giảm đi tính "độc tôn" của đồng USD và hệ thống tài chính phương Tây.

Thứ hai, việc dùng GDP danh nghĩa là để che giấu về năng lực sản xuất và quân sự. Nếu dùng GDP PPP thì buộc phải thừa nhận rằng năng lực sản xuất công nghiệp và quốc phòng của Trung Quốc, Nga, Ấn Độ lớn hơn rất nhiều so với những con số GDP danh nghĩa đã công bố và tất nhiên phải thừa nhận rằng Một USD chi tiêu cho quốc phòng hoặc hạ tầng ở Trung Quốc/Nga chế tạo hay mua được nhiều vũ khí, sắt thép, nhân công hơn so với một USD tại Mỹ hay EU (chi phí sản xuất của họ rẻ hơn nhiều).

Thứ ba, việc dùng GDP danh nghĩa giúp duy trì hình ảnh về sự giàu có vượt trội của các nước phương tây (Mỹ, EU vượt trội so với Trung Quốc và Nga), từ đó duy trì sức hấp dẫn của mô hình kinh tế và văn hóa phương Tây, duy trì một “vách ngăn” giữa các nước phát triển và các nước đang phát triển. Nếu dùng GDP PPP thì phải thừa nhận nền kinh tế Trung Quốc lớn gấp 1,37 lần Mỹ, nền kinh tế Nga lớn nhất Châu Âu, tức gián tiếp thừa nhận rằng mô hình kinh tế Trung Quốc, Nga cũng có ưu điểm.

Hãy suy ngẫm kỹ: mặc dù trên truyền thông, người ta hay dùng GDP danh nghĩa, nhưng các cơ quan chiến lược như CIA (Mỹ) lại ưu tiên dùng GDP PPP để đánh giá thực lực quốc phòng và năng lực sản xuất của đối thủ. Điều này chứng tỏ rằng họ vẫn đánh giá cao GDP PPP.

Lời kết:

Việc các chuyên gia và truyền thông phương tây kiên trì dùng GDP danh nghĩa thực chất là để bảo vệ một "hệ thống phân cấp giá trị" cũ và mô hình kinh tế phương tây “ưu việt hơn”. Trong hệ thống đó, các nước sở hữu đồng tiền mạnh (USD, EUR, JPY) luôn mặc định là tầng lớp trên, là các quốc gia giàu có, còn các nước dựa vào sản xuất và tài nguyên luôn bị xếp ở tầng dưới.

Cre: CaoBao Do
Nó ngu có luyện tập à chúng mày
Hay lại làm trò ngu dân, đèo mẹ
 
viết dài dòng cc, hỏi nó con nó h đang học ở mẽo hay tq xem nó nói như lào :haha:
Bảo nó nói cũng có ý của nó. Cho con sang Mẽo mất gần 100k usd năm mà tml nó lại học đầu bếp quản lý khách sạn. Về mượn tiền ông bố mở cái nhà hàng củ Lồn. Nó tự thấy con nó đi Mẽo về vẫn phế vật nên nó mới bi bô như vậy
 
Bảo nó nói cũng có ý của nó. Cho con sang Mẽo mất gần 100k usd năm mà tml nó lại học đầu bếp quản lý khách sạn. Về mượn tiền ông bố mở cái nhà hàng củ lồn. Nó tự thấy con nó đi Mẽo về vẫn phế vật nên nó mới bi bô như vậy
Tầm nhà nó thiếu j tiền đâu mày
 
GDP DANH NGHĨA VÀ GDP DỰA TRÊN SỨC MUA TƯƠNG ĐƯƠNG
Anh Đỗ Cao Bảo FPT lại vừa có tút sấm sét được like share điên loạn! Thực ra những bài này mình biết là được các cháu bên chuồng bơm thổi ác liệt, vì nó có lợi cho tuyên truyền. Nhưng nó cũng 1 phần nào đó thể hiện độ ng u của đồng bào khi đọc bài viết kiểu DLV. Tất nhiên có nhiều tương tác phản biện, nhưng mình cho là tỷ lệ nhỏ.
Anh Bảo, như thông lệ mà mình đã chỉ ra rất nhiều lần, luôn tuyên truyền bằng cách đưa ra 1 nửa sự thật. Nên các bài viết của anh thường công phu, mượt mà, học thuật, lùa bo` rất chuyên nghiệp chứ không phải dạng húc thật lực vô tri như chú Can, hay non kiến thức kiểu em Ti ng u si.
Anh Bảo đưa ra 1 sự thật về GDP dựa trên sức mua tương đương (PPP). Anh làm như mình mới tìm ra châu Mỹ, 1 điểm yếu mà bọn Tây giấu biệt, anh mới khai quật ra! Giống hệt tút trước mình viết về tút của em gì chê Tây lươn lẹo tiêu chuẩn kép 2 hôm trước.
Thực ra GDP PPP này chính bọn Tây nghĩ ra và chúng nó chả có che giấu gì cả. Còn nhắc tới nhiều hay ít là do nội dung cần truyền thông mà thôi.
Vấn đề này anh em bo` đỏ có tý chữ đều lải nhải vài chục năm nay để thủ dâm tinh thần, đâu có gì mới. Đại khái anh em bảo phải dùng sức mua tương đương để so sánh nó mới chuẩn, không thể chỉ dùng GDP danh nghĩa.
Câu trả lời chính xác là PHẢI DÙNG CẢ 2 kiểu tính GDP để so sánh mới đầy đủ. Nhưng còn tùy vào so sánh về nội dung gì thì dùng cái nào chuẩn hơn. Ví dụ, so sánh về sinh hoạt phí ở mức cơ bản, tối thiểu thì PPP là chuẩn. Nhưng so sánh tổng thể về cuộc sống xã hội, đủ các như cầu từ cơ bản đến xa xỉ thì phải dùng cả 2.
Mình không phải kinh tế gia, người đọc ở đây cũng không phải ai cũng rành về kinh tế vĩ mô, nên mình viết dựa trên các ví dụ thực tế cho dễ hiểu, để mọi người hiểu toàn cảnh về 2 khái niệm kinh tế này và khi nào thì cách tính nào là quan trọng. GDP PPP đo lường quy mô sản xuất vật chất và chất lượng cuộc sống nội địa. GDP Danh nghĩa đo lường quyền lực tài chính toàn cầu và khả năng chi phối thương mại quốc tế.
Mình dùng AI để lấy số liệu.
Để có một góc nhìn thực tế về sức mua tương đương (PPP) như chúng ta vừa trao đổi, chúng ta có thể làm một bài toán so sánh chi phí sinh hoạt cơ bản dựa trên thu nhập của cùng một ngành nghề ở hai quốc gia.
Dưới đây là ước tính dựa trên mặt bằng giá cả và mức lương trung bình vào khoảng thời gian hiện tại (giai đoạn 2025-2026). Để đảm bảo tính công bằng, chúng ta sẽ chọn đối tượng là thợ xây bậc trung (thợ chính, đã có kinh nghiệm) và làm việc 8 tiếng/ngày.
Mức lương bình quân trên ngày của thợ xây
Tại Việt Nam: Mức lương công nhật cho một thợ chính (không tính thợ phụ hay cai thầu) tại các thành phố lớn hoặc khu vực lân cận hiện nay dao động khoảng 450.000 VNĐ/ngày.
Tại Mỹ: Lương của công nhân xây dựng trung bình khoảng 20 - 25 USD/giờ tùy bang. Giả sử làm việc 8 tiếng/ngày.
Mức trung bình: 22.5 USD x 8 giờ = 180 USD/ngày (Lưu ý: đây thường là mức lương trước thuế, nhưng để đơn giản hóa, ta tạm dùng con số gộp này).
Giá một suất ăn bình dân
Tại Việt Nam: Một suất "cơm bụi" hay cơm bình dân, đủ no và có thịt cá cho người lao động chân tay, thường có giá khoảng 40.000 VNĐ/suất (giá ở HN hay HCM)
Tại Mỹ: Một suất ăn nhanh (Fast food combo như McDonald's, Burger King) hoặc một bữa trưa bình dân tại các xe thức ăn (food truck) dao động khoảng 15 USD.
Quy đổi mức lương ra suất ăn
Bây giờ, chúng ta lấy mức lương ngày chia cho giá một suất ăn để xem một ngày công của người thợ xây mua được bao nhiêu bữa ăn bình dân tại chính quốc gia của họ.
Việt Nam: 450.000 VNĐ / 40.000 VNĐ = 11,25 suất ăn.
Mỹ: 180 USD / 15 USD = 12 suất ăn.
Qua bài toán quy đổi thực tế này, chúng ta có thể rút ra những kết luận sau:
Chênh lệch danh nghĩa rất lớn: Nếu chỉ nhìn vào tỷ giá hối đoái (GDP danh nghĩa), lương ngày của thợ xây Mỹ (180 USD ~ 4,5 triệu VNĐ) cao gấp 10 lần lương thợ xây Việt Nam (450.000 VNĐ).
Sức mua thực tế (PPP) lại tương đương: Khi quy đổi ra một loại hàng hóa thiết yếu không thể xuất nhập khẩu (suất cơm bình dân), sức mua từ một ngày công của thợ xây ở hai nước là gần như ngang bằng nhau (11,25 suất so với 12 suất).
Bây giờ, hãy tính toán chi phí tự đi chợ và nấu nướng cho một bữa ăn với lượng dinh dưỡng (calo, thịt/cá, rau, tinh bột) tương đương suất mua ngoài.
Chi phí nguyên liệu cho một suất ăn tự nấu
Tại Việt Nam: Để nấu một bữa ăn tương đương suất "cơm bụi" 40.000 VNĐ, chi phí mua nguyên liệu thô (gạo, thịt lợn/đậu phụ/trứng, rau xanh, gia vị) ở chợ truyền thống hoặc siêu thị sẽ rơi vào khoảng 25.000 VNĐ (còn khá cao, mua khéo chỉ 15.000).
Tại Mỹ: Thực phẩm thô ở Mỹ (như thịt gà công nghiệp, thịt bò xay, khoai tây, gạo, rau củ đông lạnh hoặc đóng gói) được sản xuất trên quy mô công nghiệp rất lớn nên giá thành rất rẻ so với thu nhập. Nếu mua tại các siêu thị lớn (như Walmart, Aldi) để tự nấu một bữa ăn đầy đủ calo cho thợ xây, chi phí nguyên liệu chỉ khoảng 4,5 USD/suất.
Quy đổi mức lương ra suất ăn tự nấu
Lấy mức lương ngày chia cho chi phí nguyên liệu tự nấu:
Việt Nam: 450.000 VNĐ / 25.000 VNĐ = 18 suất ăn.
Mỹ: 180 USD / 4,5 USD = 40 suất ăn.
Tại sao khoảng cách lại kéo giãn?
Ở bài toán trước (mua đồ ăn ngoài), sức mua của thợ xây Mỹ và thợ xây Việt Nam là ngang nhau (12 suất so với 11,25 suất). Nhưng khi chuyển sang tự nấu, thợ xây Mỹ mua được lượng thức ăn gấp hơn 2 lần thợ xây Việt Nam (40 suất so với 18 suất).
Nguyên nhân nằm ở cấu trúc giá cả của hai nền kinh tế:
Chi phí nhân công (Dịch vụ): Ở Mỹ, chi phí nhân công rất đắt đỏ. Khi mua một suất ăn 15 USD ngoài hàng, người thợ xây Mỹ đang phải trả phần lớn tiền cho công lao động của đầu bếp, người thu ngân và tiền thuê mặt bằng. Ở Việt Nam, nhân công rẻ, nên suất cơm bụi 40.000 VNĐ chỉ gánh một phần rất nhỏ chi phí dịch vụ.
Hàng hóa thương mại hóa: Nông sản, thịt cá, gạo, gia vị sản xuất hàng loạt là những hàng hóa có thể lưu thông và bị chi phối bởi giá cả quốc tế (hoặc công nghệ sản xuất công nghiệp). Ngành nông nghiệp Mỹ năng suất cực cao, làm cho giá thực phẩm siêu thị ở Mỹ cực kỳ rẻ nếu đem so với mức lương danh nghĩa khổng lồ của họ.
Điểm cốt lõi của sự khác biệt giữa GDP danh nghĩa và GDP PPP.
Khi tiêu dùng các dịch vụ phi thương mại sử dụng nhiều nhân công nội địa (như cắt tóc, khám bệnh, ăn nhà hàng), người dân ở các nước đang phát triển như Việt Nam được hưởng lợi từ giá nhân công rẻ, khiến sức mua PPP tăng cao, tiệm cận với phương Tây.
Tuy nhiên, khi quay về tiêu thụ các hàng hóa vật chất thuần túy (nguyên vật liệu, đồ điện tử, thực phẩm siêu thị, xe cộ), sức mạnh của mức thu nhập danh nghĩa cao bằng USD ở các nước phát triển lập tức phát huy tác dụng. Người thợ xây ở Mỹ sẽ thấy chi phí đi siêu thị chiếm một tỷ trọng rất nhỏ trong tổng thu nhập của họ so với người thợ xây ở Việt Nam. Mà thực tế thợ thuyền mấy khi ăn hàng đâu, họ tự nấu thì Mỹ rẻ hơn VN nhiều.
Dưới đây là so sánh chi tiết thời gian lao động để chi trả cho các mặt hàng và dịch vụ xa xỉ hơn:
Hàng hóa công nghệ và phương tiện
Đây là những mặt hàng có giá cả được quyết định trên thị trường toàn cầu. Ở Việt Nam, các mặt hàng này có giá bằng, hoặc thậm chí đắt hơn ở Mỹ do thuế nhập khẩu và chi phí vận chuyển.
Mua 1 chiếc Smart TV 4K 55 inch tầm trung (Giá: ~400 USD ở Mỹ, ~10 triệu VNĐ ở VN):
Thợ Mỹ: 400 / 180 = Cần làm hơn 2 ngày.
Thợ VN: 10.000.000 / 450.000 = Cần làm khoảng 22 ngày.
Chênh lệch: Khoảng 10 lần.
Mua 1 chiếc ô tô (Ví dụ: Sedan hạng D như Toyota Camry):
Ở Mỹ, giá khoảng 30.000 USD. Ở Việt Nam, do đánh thuế tiêu thụ đặc biệt rất cao đối với ô tô, giá lăn bánh khoảng 1,2 tỷ VNĐ (tương đương 48.000 USD).
Thợ Mỹ: 30.000 / 180 = Cần làm khoảng 166 ngày (hơn nửa năm làm việc).
Thợ VN: 1.200.000.000 / 450.000 = Cần làm 2.666 ngày (hơn 8,5 năm làm việc không nghỉ ngày nào).
Chênh lệch: Hơn 16 lần.
Dịch vụ nội địa có chi phí vốn/năng lượng cao
Những dịch vụ này dùng nhân công địa phương (rẻ ở VN) nhưng lại phụ thuộc vào máy móc, bản quyền hoặc nhiên liệu nhập khẩu (đắt ở VN so với thu nhập).
Đi taxi / xe công nghệ (Cùng quãng đường 10 km):
Mỹ (Uber/Lyft): ~25 USD. VN (Grab/Taxi): ~150.000 VNĐ.
Thợ Mỹ: 1 ngày lương đi được khoảng 7 chuyến.
Thợ VN: 1 ngày lương đi được 3 chuyến.
Chênh lệch: Thợ Mỹ lợi thế gấp 2,3 lần.
Vé máy bay nội địa (Khứ hồi, chặng bay khoảng 2 tiếng):
Mỹ (VD: New York - Miami): ~250 USD. VN (Hà Nội - TP.HCM): ~3.500.000 VNĐ (Giá VNA, gấp đôi VJ).
Thợ Mỹ: Cần làm 1,4 ngày để mua 1 vé.
Thợ VN: Cần làm gần 8 ngày để mua 1 vé.
Chênh lệch: Gần 6 lần. Lý do là máy bay và xăng dầu hàng không được định giá bằng USD trên toàn cầu, các hãng hàng không VN không thể bán rẻ hơn mức chi phí cứng này.
Du lịch quốc tế
Đây là "bài kiểm tra" khắc nghiệt nhất cho sự khác biệt giữa GDP danh nghĩa và PPP, khi một người đem thu nhập nội tệ của mình sang tiêu ở một quốc gia khác. Giả sử chuyến đi kéo dài 1 tuần.
Thợ Mỹ sang Việt Nam du lịch:
Vé máy bay khứ hồi: ~1.200 USD.
Chi tiêu tại VN (Khách sạn đẹp, ăn nhà hàng ngon, đi taxi thoải mái): 100 USD/ngày x 7 ngày = 700 USD.
Tổng chi phí: 1.900 USD.
Thời gian lao động: 1.900 / 180 = Cần làm khoảng 10,5 ngày.
Thợ Việt Nam sang Mỹ du lịch:
Vé máy bay khứ hồi: ~30 triệu VNĐ (1.200 USD).
Chi tiêu tại Mỹ (Khách sạn bình dân, ăn fast food, đi lại dè sẻn): tối thiểu 150 USD/ngày (~3,75 triệu VNĐ) x 7 ngày = 26,25 triệu VNĐ.
Tổng chi phí: ~56,25 triệu VNĐ.
Thời gian lao động: 56.250.000 / 450.000 = Cần làm 125 ngày (hơn 4 tháng làm việc liên tục, chưa kể chi phí và độ khó khi xin Visa).
So Sánh chi phí y tế
Y tế là một lĩnh vực cực kỳ đặc thù. Nó không giống như mua một chiếc TV hay đi du lịch, vì hệ thống y tế bị chi phối mạnh mẽ bởi chính sách an sinh xã hội của từng quốc gia. Đây cũng là lĩnh vực mà sự chênh lệch về rủi ro tài chính giữa hai nước lộ rõ nhất.
Để dễ hình dung, chúng ta sẽ lấy ví dụ về một tai nạn lao động hoặc sinh hoạt phổ biến: Bị gãy tay, cần vào phòng cấp cứu (ER), chụp X-quang, bó bột và mua thuốc kháng sinh/giảm đau.
Trường hợp 1: KHÔNG có Bảo hiểm Y tế (Trực tiếp móc tiền túi)
Ở kịch bản này, người bệnh phải tự chi trả 100% viện phí theo giá dịch vụ của bệnh viện.
Tại Việt Nam (Bệnh viện công lập tuyến tỉnh/thành phố):
Chi phí khám cấp cứu, chụp X-quang, tiền công bó bột và thuốc men dao động khoảng 2.000.000 - 3.500.000 VNĐ.
Trung bình: Khoảng 3.000.000 VNĐ.
Quy đổi thời gian lao động: 3.000.000 / 450.000 = Cần làm gần 7 ngày.
Tại Mỹ (Phòng cấp cứu bệnh viện):
Hệ thống y tế Mỹ nổi tiếng với sự đắt đỏ nếu không có bảo hiểm. Chỉ riêng việc bước qua cửa phòng cấp cứu (ER visit) đã có thể tốn từ 1.000 - 2.000 USD. Chụp X-quang, tiền công bác sĩ và bó bột sẽ đẩy tổng chi phí lên khoảng 3.000 - 5.000 USD (thậm chí cao hơn tùy bang).
Trung bình: Khoảng 4.000 USD.
Quy đổi thời gian lao động: 4.000 / 180 = Cần làm hơn 22 ngày.
Trường hợp 2: CÓ Bảo hiểm Y tế (BHYT)
Đây là lúc hệ thống an sinh xã hội phát huy tác dụng, nhưng cách thức vận hành ở hai nước hoàn toàn khác nhau.
Tại Việt Nam (BHYT Nhà nước - đi đúng tuyến):
Chi phí mua bảo hiểm: Khoảng 1,2 triệu VNĐ/năm (người thợ chỉ cần làm chưa tới 3 ngày là đủ đóng BHYT cho cả năm).
Chi phí điều trị: BHYT chi trả 80%. Người bệnh đồng chi trả 20%.
Với hóa đơn 3.000.000 VNĐ, người thợ chỉ phải trả khoảng 600.000 VNĐ (chưa kể một số vật tư ngoài danh mục, nhưng không đáng kể).
Quy đổi thời gian lao động: 600.000 / 450.000 = Cần làm khoảng 1,3 ngày.
Tại Mỹ (Bảo hiểm tư nhân hoặc qua chủ lao động):
Chi phí mua bảo hiểm (Premium): Rất cao. Một gói bảo hiểm cơ bản có thể tốn khoảng 300 - 500 USD/tháng (nếu công ty hỗ trợ một phần, người lao động vẫn phải đóng khoảng 100 - 200 USD/tháng). Tức là mỗi tháng thợ Mỹ mất khoảng 1 ngày lương chỉ để duy trì bảo hiểm.
Khoản khấu trừ (Deductible) & Đồng chi trả (Copay/Coinsurance): Đây là "cái bẫy" ở Mỹ. Bảo hiểm không chi trả ngay từ đồng đầu tiên. Giả sử gói bảo hiểm có mức "miễn thường" (Deductible) là 1.500 USD. Nghĩa là người thợ phải tự trả 1.500 USD đầu tiên trong năm, sau đó bảo hiểm mới bắt đầu chia sẻ chi phí.
Nếu đây là lần đi viện đầu tiên trong năm, người thợ vẫn phải trả 1.500 USD (để vượt mốc Deductible), phần còn lại bảo hiểm trả. Nếu đã vượt mốc này từ trước, họ có thể chỉ mất tiền Copay (ví dụ 250 USD cho một lần vào ER).
Quy đổi thời gian lao động: Tốn từ 1,4 ngày (nếu chỉ đóng Copay) lên tới hơn 8 ngày (nếu phải tự trả mốc Deductible).
Kết luận từ so sánh y tế
So sánh này cho thấy y tế là một ngoại lệ so với các loại hàng hóa khác trong việc đánh giá sức mạnh của GDP danh nghĩa và PPP.
Việt Nam (Lợi thế chi phí thấp & An sinh cơ bản): Nhờ chi phí nhân công y tế rẻ, cơ sở hạ tầng được Nhà nước trợ giá và BHYT bao phủ rộng, người thợ xây Việt Nam được bảo vệ khá tốt trước các rủi ro sức khỏe cơ bản. Ngay cả khi không có bảo hiểm, viện phí vẫn nằm trong ngưỡng có thể vay mượn và chi trả được.
Mỹ (Mô hình Y tế thương mại hóa): Dù có thu nhập danh nghĩa cao (để dễ mua iPhone, mua ô tô), người thợ lao động phổ thông ở Mỹ cực kỳ dễ bị tổn thương bởi chi phí y tế. Y tế tại Mỹ vận hành như một dịch vụ xa xỉ mang tính lợi nhuận. Lương 180 USD/ngày không đủ sức chống đỡ nếu họ không có một gói bảo hiểm đắt đỏ.
Đây chính là lý do vì sao nhiều người Mỹ, dù thu nhập tính bằng USD rất cao, nhưng vẫn cảm thấy áp lực tài chính nặng nề không kém (thậm chí lo âu hơn) so với người dân ở các nước đang phát triển khi đối mặt với bệnh tật.
VK Mỹ hay về VN chữa các bệnh đơn giản kiểu Nha khoa là vì vậy.
Tuy nhiên cần biết thêm là chất lượng dịch vụ và tiện nghi y tế của Mỹ gấp 100 lần BV công VN. Chi phí người nhà chăm sóc bệnh nhân là chi phí ẩn không đưa vào đây.
Kết luận từ các con số
Qua những phép tính trên, bạn có thể thấy bức tranh toàn cảnh về kinh tế vĩ mô áp dụng vào đời sống:
Chỉ số PPP (Sức mua tương đương) rất đúng khi đánh giá mức độ "tồn tại cơ bản": Ở khía cạnh ăn uống mớ rau, con cá, xây nhà cấp 4, người thợ xây Việt Nam có chất lượng sống không thua kém quá xa người thợ xây Mỹ.
Chỉ số GDP Danh nghĩa quyết định mức độ "hưởng thụ văn minh toàn cầu": Khi bước sang nhu cầu tiếp cận công nghệ lõi (iPhone, ô tô), văn hóa toàn cầu (du lịch quốc tế, đi máy bay), khoảng cách thu nhập bằng USD lập tức đè bẹp lợi thế nhân công giá rẻ nội địa.
Đó là lý do tại sao việc phấn đấu tăng GDP danh nghĩa để đồng tiền nội tệ có giá trị hơn trên trường quốc tế vẫn luôn là mục tiêu cốt lõi của mọi nền kinh tế, bất chấp việc GDP PPP của họ đã lớn đến mức nào.
Đây là ví dụ thu nhập của thợ xây, còn nếu so thu nhập của KS, BS, LS, thì ở Mỹ còn lợi hơn (nói chung, còn tùy ngành).
Về giáo dục, anh Bảo che'm rất láo, khi cho rằng người ta chọn du học Mỹ vì ngôn ngữ và việc làm. Lý do chính là chất lượng GD, nên người ta bất chấp giá cả đắt đỏ để đi học. Ngôn ngữ chỉ là 1 phần thôi.
Còn so sánh đơn giản, dễ thấy, là ta chỉ thấy dân VN đu càng sang Mỹ, Hàn, Đài, Úc, Canada…bất chấp giá cả đắt đỏ! Còn bọn Tây qua VN làm thì ăn trên ngồi trốc, dù Tây balo ng u dốt cũng sống khỏe.
văn thầy Chính, trùm chăn bò, đọc vài dòng là thấy quen
 
Tầm nhà nó thiếu j tiền đâu mày
Không nói về tiền, nói về tư duy và cách nuôi dậy con thôi. Tao thấy nó chưa đủ giỏi mà lên giọng bố đời thì không hay. Thà cứ mõm hài như Bình hay Tiến cũng đéo sao. Nhưng kiểu cố tỏ ra uyên thâm bác học dậy đời thì kệch cỡm thôi.
 

Có thể bạn quan tâm

Top