Don Jong Un
Địt xong chạy


H.T Thích Đồng Khánh (Hình minh họa: báo Giác Ngộ)
Chỉ cần gõ từ khóa tìm kiếm “Thích Đồng Khánh vị sư chuyên nuôi trẻ mồ côi”, hay “Chùa Huệ Đức nuôi trẻ mồ côi”, sẽ cho chúng ta hàng loạt bài báo được kiểm duyệt, tung hô, ca ngợi đức từ bi của Thượng tọa Thích Đồng Khánh, như một vị “bồ tát sống giữa đời thường”.
Ví như tờ Giác Ngộ Online, kể về cuộc đời nhà sư trụ trì ngôi chùa Huệ Đức, với tất cả những mỹ từ có cánh nhất có thể. Chùa này tọa lạc ở xã Sơn Mỹ, Hàm Tân, Bình Thuận theo địa danh hành chính cũ. Và trụ trì chính là Thích Đồng Khánh, còn mở cả trường mầm non Huệ Đức, nhân danh cưu mang những mảnh đời trẻ em bất hạnh.
Cũng theo phóng sự của Giác Ngộ Online, thì Thích Đồng Khánh “Quê ở miền Trung nhưng vô Nam từ nhỏ, thầy xuất gia năm 14 tuổi ở chùa Sơn Linh (xã Xuân Sơn, Bà Rịa-Vũng Tàu). Sau đó, thầy lên Sài Gòn học Trung cấp Phật học ở chùa Thiên Minh (huyện Thủ Đức, nay là Q.9) và học Đông y ở Viện Y học Dân tộc. Khi ra trường, thầy về làm ở Tuệ Tĩnh đường Đại Tòng Lâm, Bệnh viện Xuyên Mộc, phát nguyện đi công quả mỗi chùa ba tháng”. Sau đó thì về làm trụ trì chùa Huệ Đức cho đến nay.

Vậy thực tế về đức từ bi của Thích Đồng Khánh, có như cái cách mà báo chí nhà nước hay ca tụng, để rồi từ đó, dòng tiền thiện nguyện không ngừng chảy về đây?
Bàn tay của nhà sư này chỉ có chín ngón, nhiều Phật tử có thể thấy, nhưng có lẽ không mấy người biết câu chuỵên đằng sau của nó.
Sư phụ nuôi dưỡng, xuống tóc cho Phạm Văn Dư (thế danh của Thích Đồng Khánh), chính là trụ trì chùa Sơn Linh (Xuân Sơn, Xuyên Mộc, BR-VT), hòa thượng Thích Hạnh Đức – một nhà sư đức hạnh đúng như pháp danh của ông, và luôn một lòng trung kiên với Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất.
Vì trung kiên, nên ông công khai đọc lại bài phát biểu của Hòa thượng Huyền Quang (Đệ tứ Tăng thống GHPGVNTN) tại lễ tang Hòa thượng Đôn Hậu (Đệ tam Tăng thống), năm 1992. Và ông cũng công khai ủng hộ GHPGVNTN. Cho nên sư Hạnh Đức bị chính quyền sở tại và Giáo hội Phật giáo Quốc doanh khai trừ và trục xuất nhà sư này, khỏi chùa Sơn Linh, vào tháng Hai năm 1993.
Vì lẽ đó, một cuộc xung đột căng thẳng giữa các nhà sư và chính quyền nổ ra tại tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu, tại chùa Sơn Linh, vào ngày 9 tháng Bảy 1993, bùng phát trở thành cuộc đối đầu bạo lực, được nhiều báo chí quốc tế lúc bấy giờ ghi nhận lại.
Theo Murray Hiebert, phía nhà nước cho rằng những người ủng hộ Hòa thượng Hạnh Đức đã bắt một quan chức chính quyền làm con tin. Còn Tờ Tampa Bay Times cho biết công an, quân đội đã đối đầu với khoảng 2.000 phật tử ném đá, sau đó, trụ trì Thích Hạnh Đức cùng các nhà sư khác, và nhiều phật tử bị bắt giữ.
Trong khi nguồn tin khác từ các phật tử thì cho rằng đám đông quá lớn khiến cho vị cán bộ không thể ra khỏi chùa. Bên cạnh đó, công an, quân đội đã dùng vũ lực, hơi cay và đánh đập đám đông bằng dùi cui để xông vào chùa.
Tháng Ba năm 1994, chính quyền thông báo Hòa thượng Hạnh Đức bị tuyên án ba năm tù giam vì tội “chống người thi hành công vụ”, “hoạt động trái pháp luật”, và “phân phát tài liệu thù địch với nhà nước”, trong phiên tòa kín, không có luật sư. Một phật tử cũng bị tuyên 18 tháng quản chế tại gia với cùng tội danh.
Trong vụ đối đầu năm ấy, Phạm Văn Dư, tức Sadi Thích Đồng Khánh mới tròn 18 tuổi, đã chọn chặt một ngón tay với lời thề “không đội trời chung với ********”. Sư phụ Hạnh Đức đi tù, các đệ tử ly tán khắp nơi, trong đó có cả Thích Đồng Khánh.
Bàn tay chỉ còn chín ngón của Phan Văn Dư sẽ đi theo suốt đời Thích Đồng Khánh, nhưng lời thề năm xưa đã bị chính chủ nhân của nó, phản bội theo cái cách đớn hèn, trơ trẽn nhất bởi danh, lợi và có thể cả sắc dục tầm thường.
Khi về chùa Huệ Đức, được thế quyền và Giáo hội Quốc doanh nâng đỡ, với tất cả sự ca tụng về một vị sư “từ bi, chuyên cứu giúp những trẻ em bất hạnh” thì cũng từ đó, đạo đức làm người của Thích Đồng Khánh đã trượt dài vào hố sâu không lối thoát.
Cưu mang trẻ em mồ côi chỉ là bề nổi, để che đậy đi bản chất khi sư diệt tổ, bởi Thích Đồng Khánh vì lí do nào đó, chưa bao giờ dám cưu mang sư phụ nuôi dưỡng mình ngày ấy, là hòa thượng Thích Hạnh Đức. Kể từ sau khi ra tù, sư Hạnh Đức bị mất chùa Sơn Linh, phải chịu cảnh rày đây mai đó, lang bạt khắp nơi, tá túc với những nhà sư khác. Vậy Đồng Khánh từ bi cứu đời chỗ nào, khi điều tối thiểu phải có ở một con người là lòng biết ơn, huống hồ ông ta còn khoác áo cà sa?
Chưa hết, vào năm 2017, trung tâm nuôi dạy trẻ mồ côi tại chùa Huệ Đức, đã xảy ra vụ lạm dụng tình dục một bé gái bị bại não, đến có thai, mà Đồng Khánh nhận nuôi từ năm 2010. Mẹ của nạn nhân, đã tố cáo sự việc đến chính quyền sở tại nhưng cho đến nay, công luận vẫn không biết, kẻ thủ ác lạm dụng tình dục kia thực sự là ai, cho dù nghi vấn hàng đầu chính là Thích Đồng Khánh.
Đến bây giờ thì, Đồng Khánh vẫn phương phi béo tốt. Và nhiều người thiếu hiểu biết vẫn đến chùa Huệ Đức đưa tiền cho “vị bồ tát sống” này, để lo cho trẻ mồ côi, như cái cách mà truyền thông nhà nước từng ca tụng. Thế mới biết, có những thứ mà một nhóm người tụng ca, chúng ta và Phật tử nói chung, phải có trí tuệ mà nghĩ về điều ngược lại, nhất là sư đỏ và cái Giáo hội từ lâu chỉ là tay sai của thế quyền.