Ăn chơi [Bàn về làm giàu theo xì tai của người Do Thái] Mối quan hệ trên máu mủ dưới ruột già của Karl Marx với Lionel (Nathan) de Rothschild

club_libertad

Thích phó đà
Costa-Rica
Karl Marx và Lionel de Rothschild là anh em họ đời thứ ba lệch một thế hệ. Nói cách khác, bà ngoại của Marx, Nanette Barent-Cohen và mẹ của Lionel, Hannah Barent-Cohen, là chị em họ đời đầu (họ là con gái của anh em nhà Barent-Cohen từ Amsterdam, Hà Lan).
Cùng một dòng máu. Cùng một mạng lưới ngân hàng - thương nhân Do Thái ưu tú. Một người đã viết bản Tuyên ngôn Đảng kongsan. Người còn lại điều hành chi nhánh tại Anh của gia tộc ngân hàng quyền lực nhất châu Âu. Ấy vậy mà là điều đó chẳng bao giờ xuất hiện trong các sách giáo khoa chính thống.
Giờ hãy tua nhanh đến Thế chiến II. Winston Churchill - người mà chính cha ông, Thượng nghị sĩ Randolph, từng ngập trong nợ nần với nhà Rothschild và nhận được các khoản vay cùng những đặc ân lớn từ họ đã dồn toàn bộ sức mạnh của nước Anh để ủng hộ Liên bang Xô Viết. Không gì khác chính là quyền Xô Viết đang bận rộn lan truyền hệ tư tưởng do Marx vẽ vời ra.
Churchill đã dành phần lớn cuộc đời mình để ngập đầu trong nợ nần và được cứu nguy liên tục bởi các nhà tài phiệt giàu có sở hữu mối quan hệ sâu sắc với chính thế giới ngân hàng đó.
Một liên minh vì sự tiện lợi để chống lại quốc trưởng Hitler? Chắc chắn rồi. Nhưng khi một kẻ mang nợ các mạng lưới tiền tệ lâu đời bỗng nhiên đứng ra bảo vệ hệ thống được phát minh bởi một người họ hàng xa của họ thì hãy bắt đầu kết nối các điểm lại với nhau.
Chủ nghĩa kongsan không tự nhiên xuất hiện từ hư không và những liên minh giữ cho nó tiếp tục tồn tại cũng vậy.
 
Đơn giản là gene IQ tao đẻ ra người IQ cao thôi

Tao học hành làng nhàng nhưng vẫn tốt nghiệp đại học, bà con tao đậu trường top đầy nhóc. Thằng bạn tao chơi dòng họ nó mãi mới có thằng đậu ĐHBK :)))
 
Đơn giản là gene IQ tao đẻ ra người IQ cao thôi

Tao học hành làng nhàng nhưng vẫn tốt nghiệp đại học, bà con tao đậu trường top đầy nhóc. Thằng bạn tao chơi dòng họ nó mãi mới có thằng đậu ĐHBK :)))
Thế cả dòng họ mày tháng trước đóng thuế tổng cộng bao nhiêu tiền? Show giấy tờ hợp lệ chứng minh
:))
 
Dòng họ tao đông đảo lắm :))). Ai lại show giấy tờ cá nhân

m giống bạn tao đúng k? Cả lò học dốt có đứa đậu BK mừng vcl ra
Các anh chị em của tao đa số đều học ĐH ở nước ngoài tao là đứa dốt nhất nên chỉ làm thạc sĩ ở nước ngoài thông qua một chương trình liên kết với một trường ĐH ở xứ Lừa thôi
:))
 
Rothschild này t đọc trong cuốn Lời thú tội của một sát thủ kinh tế, nói chung theo thuyết âm mưu thì nó là nhân vật chính đằng sau sự thành lập và vận hành của FED, đồng thời trực tiếp liên quan đến vụ ám sát những tổng thống chống đối sự can thiệp sâu của FED vào nền kinh tế
 
Rothschild này t đọc trong cuốn Lời thú tội của một sát thủ kinh tế, nói chung theo thuyết âm mưu thì nó là nhân vật chính đằng sau sự thành lập và vận hành của FED, đồng thời trực tiếp liên quan đến vụ ám sát những tổng thống chống đối sự can thiệp sâu của FED vào nền kinh tế
Mày có nghĩ rằng việc ko có một ấn phẩm nào lý giải về ý nghĩa chi tiết kim tự tháp có con mắt ở giữa in trên tờ giấy bạc của USA lưu hành ngoài thị trường là một điều ko phải ngẫu nhiên ko
;))
 
Ngày 2 tháng 11 năm 1917, Bộ trưởng Ngoại giao Anh Arthur James Balfour đã viết một bức thư. Bức thư được gửi cho Lãnh chúa Walter Rothschild, người lãnh đạo trên thực tế của cộng đồng người Do Thái tại Anh và là người thừa kế triều đại ngân hàng hùng mạnh nhất thế giới. Thư dài 67 từ. Thư hứa hẹn sự hậu thuẫn của Anh đối với việc thiết lập một quê hương dân tộc cho người Do Thái ở Palestine. Văn bản này được gọi là Tuyên ngôn Balfour và nó đã châm ngòi cho một chuỗi sự kiện cho đến nay vẫn tiếp tục gây ra chiến tranh, khủng hoảng chính trị và xung đột quốc tế sau hơn một thế kỷ.
Phiên bản của câu chuyện này được giảng dạy trong các trường học giới thiệu nó như một cử chỉ nhân đạo của một chính phủ Anh đầy cảm thông đối với một dân tộc bị bức hại. Phiên bản được hỗ trợ bởi hồ sơ lịch sử có thật lại mang tính vụ lợi đáng kể. Nước Anh vào tháng 11 năm 1917 không hề chiến thắng trong chiến tranh. Họ cần sự giúp đỡ. Và họ biết chính xác phải tìm đến ai để cầu cứu.

Nước Anh Đang Thua Trận và Cần Hai Thứ
Đến mùa thu năm 1917, Chiến tranh Thế giới thứ nhất đã kéo dài ròng rã ba nước. Mặt trận phía Tây đang bế tắc. nước Nga đang sụp đổ vào trong cách mạng. Quân đội Pháp đã nổi loạn. Nước Anh đang cạn kiệt cả người lẫn tiền với tốc độ làm dấy lên những câu hỏi nghiêm trọng về việc họ có thể duy trì cuộc chiến được bao lâu. Họ khao khát cần hai thứ.
Họ cần Hoa Kỳ tham chiến, điều mà cho đến lúc đó Mỹ vẫn từ chối làm bất chấp vụ đánh chìm tàu Lusitania và chiến tranh tàu ngầm của Đức nhắm vào hoạt động vận tải biển của Mỹ. Dư luận Mỹ chủ yếu theo chủ nghĩa biệt lập. Trước Tuyên ngôn Balfour, hầu hết người Mỹ không có hứng thú với một cuộc chiến tranh ở châu Âu.
Họ cần nước Nga, quốc gia đang trong tình trạng hỗn loạn cách mạng sau cuộc Cách mạng Tháng Hai năm 1917 lật đổ Sa hoàng (Tsar), ở lại trong chiến tranh thay vì ký một thỏa thuận hòa bình riêng rẽ với Đức. Những người Bolshevik chuẩn bị giành chính quyền lúc bấy giờ đã và đang đàm phán để rút hẳn khỏi cuộc xung đột.
Lời giải thích được ghi chép lại nhiều nhất cho tuyên ngôn này là chính phủ Anh hy vọng thuyết phục được người Do Thái tại hai quốc gia Đồng minh đang dao động (Hoa Kỳ & Nga) gây áp lực để chính phủ của họ tiếp tục tham chiến cho đến khi giành thắng lợi hoàn toàn. Người Anh nghĩ rằng, tầm ảnh hưởng của người Do Thái chính là chìa khóa cho cả hai quốc gia này.
Đây không phải là một cách diễn giải mang tính phiến diện hay bài Do Thái. Chính phủ Anh hy vọng rằng tuyên ngôn này sẽ tập hợp dư luận Do Thái, đặc biệt là ở Hoa Kỳ, đứng về phía các cường quốc Đồng minh để chống lại các phe Liên minh Trung tâm trong Chiến tranh Thế giới thứ nhất. Phân tích học thuật của chính Đại học Harvard đã khẳng định điều đó.
Tuyên ngôn này có các động cơ chính trị, bao gồm việc giành lấy sự ủng hộ của người Do Thái cho nỗ lực chiến tranh của phe Đồng minh chống lại Đế quốc Ottoman và thu hút sự cảm tình trong các cộng đồng Do Thái trên toàn thế giới, đặc biệt là ở Hoa Kỳ và Nga.
Nước Anh đã không viết một bức thư dài 67 từ để hứa hẹn về một quê hương cho người Do Thái vì lòng tốt của mình. Họ viết một bức thư dài 67 từ bởi vì họ đang thua trong một cuộc chiến và tin rằng tầm ảnh hưởng chính trị cũng như tài chính của người Do Thái ở Mỹ và Nga có thể thay đổi cục diện. Tuyên ngôn này là một khoản thanh toán trước cho những dịch vụ mà nước Anh cần được đáp ứng.

(VẪN CHƯA HẾT ĐÂU)
 
Người được nhận bức thư này
Bức thư được gửi cho Lord Walter Rothschild thay vì gửi cho một tổ chức cộng đồng người Do Thái nào. Nó cũng không được gửi cho một liên đoàn theo chủ nghĩa phục quốc Do Thái nào. Mà gửi cho một thành viên nhà Rothschild. Cụ thể là cho con trai của Lord Nathaniel Rothschild - người mà Lord Randolph Churchill, cha của Winston Churchill, từng nợ số tiền tương đương hàng triệu bảng Anh tính theo thời giá hiện nay. Triều đại ngân hàng từng hậu thuẫn Cecil Rhodes và De Beers, từng thông qua những người tiền nhiệm để tài trợ cho cuộc xâm lược nước Anh năm 1688 của William xứ Orange, từng quản lý điền trang của gia đình Churchill sau khi Lord Randolph qua đời, giờ đây đang nhận được lời hứa về một quê hương từ Ngoại trưởng Anh.
Tuyên bố Balfour là một tuyên bố công khai do Chính phủ Anh đưa ra vào năm 1917 trong Thế chiến thứ nhất, thông báo sự ủng hộ của họ đối với việc thiết lập một quê hương cho người dân Do Thái tại Palestine, lúc bấy giờ là một vùng lãnh thổ thuộc Đế quốc Ottoman với thiểu số cư dân là người Do Thái.
Palestine không phải là lãnh thổ của Anh. Anh không có quyền hợp pháp để hứa hẹn nó với bất kỳ ai. Nơi này vốn là một phần của Đế quốc Ottoman, lực lượng mà Anh đang chiến đấu chống lại. Như luật sư kiêm nhà ngoại giao người Mỹ rất được kính trọng Sol M. Linowitz đã viết, tuyên bố này hoàn toàn vô hiệu về mặt pháp lý. Bởi vì Đại bất liệt đảo (Great Britain) không có quyền tối cao đối với Palestine, không có lợi ích sở hữu và không có thẩm quyền để định đoạt vùng đất đó.
Anh đã hứa hẹn một quê hương mà họ không hề sở hữu, được viết bằng một ngôn ngữ cố tình mơ hồ đủ để mang những ý nghĩa khác nhau đối với các đối tượng khán giả khác nhau. Thuật ngữ "quê hương quốc gia" (national home) không có tiền lệ trong luật pháp quốc tế và vốn mơ hồ một cách có chủ ý về việc liệu một nhà nước Do Thái có được dự tính hay không. Ranh giới dự định của Palestine cũng không được xác định cụ thể.
 
Lời hứa kép đã châm ngòi cho mọi chuyện sau đó
Điều mà phần lớn những ai biết về Tuyên bố Balfour không hay biết là Anh cũng đồng thời đưa ra chính xác lời hứa đó với người Ả Rập.
Thông qua cái được gọi là Thư tín Hussein-McMahon, Anh đã hứa với các nhà lãnh đạo Ả Rập rằng nếu họ nổi dậy chống lại Đế quốc Ottoman và ủng hộ phe Đồng minh, họ sẽ nhận được một nhà nước Ả Rập độc lập sau chiến tranh. Lãnh thổ được mô tả trong những lời hứa đó chồng lấn đáng kể với Palestine. Anh đã đồng thời hứa cùng một mảnh đất cho hai dân tộc khác nhau đổi lấy sự ủng hộ của họ trong cùng một cuộc chiến.
Cùng lúc người Anh hứa hẹn điều đó với người Do Thái, một loạt thư từ khác từ Bộ Ngoại giao cũng đang diễn ra với các gia đình Ả Rập, các gia đình cai trị hàng đầu ở bán đảo Ả Rập, hứa hẹn chính mảnh đất đó làm một quê hương dân tộc và một nhà nước Ả Rập. Và điều đó, dĩ nhiên, khi chiến tranh kết thúc đã tạo ra xung đột căn bản kéo dài cho đến ngày nay.
Người Anh vào năm 1917 không hề tiến hành một giải ngoại giao cẩn trọng. Họ đang hứa hẹn bằng đất của người khác cho nhiều bên cùng một lúc để sống sót qua một cuộc chiến mà họ đang thua. Xung đột mà những lời hứa đó tạo ra đã cướp đi sinh mạng của hàng trăm nghìn người qua hơn một thế kỷ và vẫn chưa được giải quyết. Nó vẫn còn xuất hiện trên tin tức ngày nay.

Lối vận động hành lang của người Do Thái ở Mỹ và lý do nó quan trọng
Các sử gia từ lâu đã đánh giá thấp lối vận động hành lang của người Do Thái ở Mỹ và vai trò của nó trong việc tuyên truyền định hướng dư luận Mỹ ủng hộ chiến tranh. Trước Tuyên bố Balfour, phần lớn người Mỹ vẫn kiên định giữ lập trường biệt lập đối với cuộc chiến. Người ta phỏng đoán rằng khuynh hướng theo chủ nghĩa phục quốc Do Thái của Mỹ sẽ truyền cảm hứng cho nước này đứng về phía Anh trong Thế chiến I nhằm đảm bảo việc Anh kiểm soát Palestine được duy trì. Hy vọng của người Anh đã thành hiện thực khi sự tham gia của Mỹ vào Thế chiến I năm 1917 đã dẫn đến chiến thắng sau đó trước nước Đức.
Louis Brandeis, vị Thẩm phán gốc Do Thái đầu tiên của Tòa án Tối cao Hoa Kỳ là một nhân vật theo chủ nghĩa Phục quốc Do Thái (Zionist) hàng đầu ở Mỹ vào thời điểm đó và có mối quan hệ tiếp cận cá nhân mật thiết với Tổng thống Wilson. Tổ chức Phục quốc Do Thái tại Mỹ có ảnh hưởng đáng kể ở các thành phố lớn của Mỹ và trên báo chí Mỹ. Anh hiểu rằng Tuyên ngôn Balfour, bằng việc cam kết đưa Anh ủng hộ một quê hương cho người Do Thái, sẽ huy động mạng lưới này đứng sau phe Đồng minh và tạo ra áp lực chính trị buộc Mỹ tham chiến.
Mỹ tham chiến vào tháng 4 năm 1917, bảy tháng trước khi Tuyên ngôn Balfour được ban hành. Nhưng các cuộc đàm phán và cam kết tạo ra bản tuyên ngôn đó đã diễn ra xuyên suốt khoảng thời gian đó, và sự ủng hộ của mạng lưới Phục quốc Do Thái ở Mỹ đối với việc phe Đồng minh tham chiến cũng như việc tiếp tục chiến đấu là một phần của bầu không khí chính trị mà các cuộc đàm phán đó được thiết kế để tác động.
 
Sợi chỉ đỏ Rothschild xuyên suốt mọi thứ
Tuyên ngôn Balfour chính là điểm mà các sợi chỉ chạy dọc theo toàn bộ chuỗi bài viết này hội tụ một cách rõ ràng nhất.
Gia tộc ngân hàng Rothschild đã tài trợ cho cuộc xâm lược nước Anh năm 1688 của William xứ Orange, cuộc xâm lược đã tạo ra Ngân hàng Anh và hệ thống tài chính hiện đại. Nhà Rothschild đã hậu thuẫn Cecil Rhodes và công ty De Beers vào năm 1888, dẫn đến Chiến tranh Boer, những trại tập trung quy mô lớn đầu tiên của Anh, và cái chết của 27000 phụ nữ và trẻ em Boer. Lãnh chúa Nathaniel Rothschild từng là chủ nợ hàng triệu bảng của Lãnh chúa Randolph Churchill, người có con trai là Winston Churchill sau này được một nhà tài chính Do Thái bí mật cứu khỏi cảnh phá sản vào năm 1938 khi ông đang đưa ra những cảnh báo về Hitler. Và vào năm 1917, Bộ trưởng Ngoại giao Anh đã viết một bức thư gửi cho Walter Rothschild, con trai của Lãnh chúa Nathaniel, hứa hẹn về một quê hương cho người Do Thái để đổi lấy sự ủng hộ của người Do Thái đối với nỗ lực chiến tranh của Anh.
Một gia tộc. Ba thế kỷ. Sự thành lập của hệ thống tài chính hiện đại. Những mỏ kim cương ở Nam Phi. Những trại tập trung của Chiến tranh Boer. Những khoản nợ của gia tộc Churchill. Và một bức thư dài 67 từ đã tạo nên nền tảng chính trị cho nhà nước Israel cũng như cuộc xung đột định hình Trung Đông kể từ đó đến nay.
Không có điều nào trong số này bị che giấu. Tuyên ngôn Balfour nằm trong Thư viện Anh. Thư tịch trao đổi Hussein-McMahon nằm trong kho lưu trữ của chính phủ Anh. Hồ sơ ngân hàng của gia tộc Rothschild nằm trong kho lưu trữ của họ tại London. Các phân tích của Harvard và Britannica về động cơ chính trị của bản tuyên ngôn đều đã được xuất bản và có sẵn.
Lý do bản chất giao dịch của tuyên ngôn này không được giảng dạy rõ ràng như mức cần thiết cũng cùng chung lý do tại sao khoản cứu trợ của Churchill không được dạy, cùng lý do tại sao thành phần lãnh đạo Bolshevik không được dạy và đương nhiên là cùng lý do tại sao Bernard Baruch không được dạy. Phiên bản đơn giản hóa thì dễ tiếp nhận hơn. Phiên bản có tài liệu chứng minh đòi hỏi phải thừa nhận rằng một số quyết định hệ trọng nhất trong lịch sử hiện đại được đưa ra không phải như những nghĩa cử nhân đạo mang tính nguyên tắc, mà là những giao dịch có tính toán giữa những con người quyền lực đang thương lượng về những thứ vốn không thuộc về bất kỳ ai trong số họ.
Palestine không thuộc về nước Anh. Nhưng Anh vẫn hứa hẹn trao nó. Hậu quả của việc đó vẫn đang được hàng triệu người gánh chịu ngày nay. Văn bản này nằm trong Thư viện Anh. Nội dung chính của văn bản này có 67 từ bạn có thể đọc nó chỉ trong ba mươi giây. Tuy nhiên cái giá phải trả của nó thì vẫn đang được tiếp tục được đếm.
Balfour_declaration_unmarked.jpg
(ảnh: https://icsresources.org)
 
Karl Marx và Lionel de Rothschild là anh em họ đời thứ ba lệch một thế hệ. Nói cách khác, bà ngoại của Marx, Nanette Barent-Cohen và mẹ của Lionel, Hannah Barent-Cohen, là chị em họ đời đầu (họ là con gái của anh em nhà Barent-Cohen từ Amsterdam, Hà Lan).
Cùng một dòng máu. Cùng một mạng lưới ngân hàng - thương nhân Do Thái ưu tú. Một người đã viết bản Tuyên ngôn Đảng kongsan. Người còn lại điều hành chi nhánh tại Anh của gia tộc ngân hàng quyền lực nhất châu Âu. Ấy vậy mà là điều đó chẳng bao giờ xuất hiện trong các sách giáo khoa chính thống.
Giờ hãy tua nhanh đến Thế chiến II. Winston Churchill - người mà chính cha ông, Thượng nghị sĩ Randolph, từng ngập trong nợ nần với nhà Rothschild và nhận được các khoản vay cùng những đặc ân lớn từ họ đã dồn toàn bộ sức mạnh của nước Anh để ủng hộ Liên bang Xô Viết. Không gì khác chính là quyền Xô Viết đang bận rộn lan truyền hệ tư tưởng do Marx vẽ vời ra.
Churchill đã dành phần lớn cuộc đời mình để ngập đầu trong nợ nần và được cứu nguy liên tục bởi các nhà tài phiệt giàu có sở hữu mối quan hệ sâu sắc với chính thế giới ngân hàng đó.
Một liên minh vì sự tiện lợi để chống lại quốc trưởng Hitler? Chắc chắn rồi. Nhưng khi một kẻ mang nợ các mạng lưới tiền tệ lâu đời bỗng nhiên đứng ra bảo vệ hệ thống được phát minh bởi một người họ hàng xa của họ thì hãy bắt đầu kết nối các điểm lại với nhau.
Chủ nghĩa kongsan không tự nhiên xuất hiện từ hư không và những liên minh giữ cho nó tiếp tục tồn tại cũng vậy.
Kong là cộng tài sản cho 1 vài thằng và - mẹ hết tài sản toàn dân .
 
Kong là cộng tài sản cho 1 vài thằng và - mẹ hết tài sản toàn dân .
Thì cái ''sở hữu toàn dân'' đột lốt độc quyền nhà nước là bản chất của thể chế kinh tế xhcn => kongsan chủ nghĩa theo cái đạo lý của thằng Do Thái ăn cức tư bản Đức và thằng Slav lai căng ăn cức quân chủ chuyên chế Nga mà
=))
 

Có thể bạn quan tâm

Top