Bị hỏi vay tiền, tính cả nể đéo biết từ chối :((

Bạn lại TâyDuKý hoá cuộc đời ml tươngớt lên rồi , ngoài đời nó kín tiếng lắm , đố ai vay nó được nghìn nào,
À mà hôm bữa nó định cho tôi 2tr để đòi thông nhýt tôi đấy bạn ah , thằng mất dậy thế chứ lị , có tí tiền đã ... :waaaht:
Khi thầy trò Đường Tăng trên đường đi qua thiền viện Quan Âm, họ được Kim Trì trưởng lão trong chùa thịnh tình khoản đãi, Kim trì trưởng lão thấy Đường Tăng dáng vẻ bất phàm, lại là từ đất nước giàu có phồn vinh tới nên cho rằng trên người Đường Tăng nhất định có mang theo bảo vật quý hiếm.

Đường Tăng là người khiêm tốn, chưa kể không có bảo bối, mà ngay cả khi có cũng sẽ không mang ra khoe khoang.

Nhưng Tôn Ngộ Không thì khác. Con khỉ này không chỉ thích khoe khoang mà còn thích kiếm chuyện. Ngộ Không thấy Kim Trì trưởng lão huênh hoang khoác lác, trong lòng không khỏi tức giận, vì vậy Ngộ Không đã thúc giục Đường tăng lấy ra chiếc áo cà sa lộng lẫy do Phật Tổ ban tặng

Đường Tăng nghe xong, liền vội vàng lắc đầu nói: “Đồ đệ, chớ có cùng người tranh giàu sang cao thấp, ta và ngươi bên ngoài không có người thân, chỉ e rằng có phiền phức”.

Đối với lời khuyên răn của Đường Tăng, Ngộ Không nghe cũng như không, và chỉ muốn ở trước mặt Kim Trì trưởng lão lấy áo cà sa ra khoe khoang một phen. Kết quả làm cho lòng tham của Kim Trì trưởng lão nổi lên, nghĩ đủ mọi cách để hại người đoạt bảo vật, thậm chí còn đưa tới con quái vật gấu đen, vô cớ sinh ra rất nhiều phiền toái.

T6y du ký
Ngộ Không bất chấp lời khuyên, nằng nặc khoe áo cà sa, kết quả làm cho lòng tham của Kim Trì trưởng lão nổi lên, bày mưu tính kế hãm hại đoạt y.

“Tăng Nghiễm Hiền Văn” có một câu nói: “Khách bất ly hóa, tài bất lộ bạch.” nghĩa là khách không rời xa đồ của mình, của cải không để lộ ra.

Khoe khoang tài sản thì ngoài việc khơi dậy sự đố kị và thèm muốn của người khác ra thì không có chỗ nào tốt cả. Một người nội tâm phong phú thì sẽ không cần phải khoe khoang hay thể hiện bản sự ra bên ngoài.

Một câu chuyện tương tự cũng được ghi lại trong “thế thuyết tân ngữ”:

Vào triều đại Tây Tấn có một người giàu có tên là Thạch Sùng, ông có sở thích lớn nhất là “thể hiện sự giàu có theo phong cách lạ mắt”. Có một lần,Thạch Sùng cùng quốc cựu Vương Khải đấu xem ai là người giàu hơn. Vương Khải ra lệnh cho người hầu rửa nồi, rửa chén bằng nước đường, còn Thạch Sùng yêu cầu người hầu lấy đèn cầy thay củi để thổi lửa nấu cơm; Vương Khải dùng nhựa đá đỏ để sơn tường còn gia đình Thạch Sùng đã dùng hạt hoa tiêu quý giá để sơn tường.
Thạch Sùng có tài lực hùng hậu và luôn áp đảo Vương Khải một bậc, mặc dù màn “Khoe giàu” lần này của ông ta đã thắng lợi, nhưng cũng bị người có dã tâm theo dõi. Sau đó Triệu vương Tư Mã Luân nắm giữ quyền hành trong triều đình, Tôn Tú – một người thân tín bên cạnh Triệu vương Tư Mã luân đã thèm muốn sự giàu có của Thạch Sùng từ lâu, vậy nên liền vu cho Thạch Sùng tội mưu phản. Cuối cùng cả nhà Thạch Sùng bị chém đầu, gia tài cũng bị Tôn Tú đoạt mất, rơi vào kết cục bi thảm “người mất tiền cũng mất”.

Có người từng nói: “Dốt nát và giàu có mà ở cùng một chỗ thì chính là càng làm cho bản thân rơi rớt”.

Vì để thỏa mãn hư vinh nhất thời, khoe khoang tự cho ta là giàu có thì chính là dốt nát lớn nhất. Khoe khoang tài sản thì không có được sự tôn kính xuất phát ra từ nội tâm của người khác mà chỉ có thể phơi bày cái tinh thần cằn cỗi của một người.
 
Biết tao kiếm được nên nhiều người nt hỏi vay tiền vkl, mà tính tao cả nể lại toàn chỗ anh em nên đéo bao giờ từ chối ai. Nhiều lúc đang bận làm cái gì hoặc công việc gặp truc trặc gì đang cáu trong người mà cứ có người nt hỏi vay tiền tao cũng bực mình vkl mà đéo nói ra cũng đéo từ chối cuối cùng vẫn cho phải cho vay. Sao nhiều người thích đi vay tiền thế nhỉ, đéo hiểu
Mày giống hệt tao người ae ạ, tao phất lên đc hơn 1 năm nay. Đm tao nói thật các cụ bảo cấm cho sai, nghèo thì ae họ hàng khinh trước, làng nước khinh sau. Xưa tao bỏ học ĐH quay ra làm đủ thứ nghề, khởi nghiệp các thứ đều thất bại. Bố mẹ anh chị đều đéo coi ra gì, nhất là anh trai cả và bà chị dâu, nói k quá mình đéo khác gì cái xác không hồn. Đi về khuya thì nó đổ hết cơm cho chó, phải đi pha mì ăn. Có hôm về đúng bữa chúng nó cũng đéo mở mồm nói đc 1 câu " vào ăn cơm " . 2 đứa cháu chắc do bố mẹ dạy nó thấy tao đi làm về cũng đéo thèm chào. Vc nó cứ tắm xong là tắt nóng lạnh, quần áo tao tắm xong ném vào máy giặt đến lúc giặt nó ném mẹ ra chậu, ý là tao phải giặt tay nó đéo giặt cho. Đấy, còn ti tỉ câu chuyện kiểu như vậy, đấy còn là khúc ruột trên khúc ruột dưới đấy mày ạ. Tao khởi nghiệp thất bại cũng nợ nần nên mỗi lần nó thấy tao về nhà là nó đóng chặt khoá cửa phòng " nó sợ tao trộm tiền " xe cộ nó k đi thì nó khoá càng khoá cổ khoá đủ thứ vào bánh :)) Đm đấy là ae ruột thịt nó còn thế, huống gì hàng xóm. Vậy mà hơn năm nay tao làm ăn đc, trả hết nợ đi rồi vẫn dư 6-7 tỏi. Tao mới mua mảnh đất 400m ở quê, và mua thêm con xe hơn tỉ. Thế là cả làng nó đồn tao làm đa cấp hoặc buôn lậu :) đồn thì đồn thế nhưng mà đéo ai gặp cũng cười toe toét, dò dò hỏi hỏi xem tao làm gì. Không thì lại gửi gắm con em cho đi theo, giờ cứ vài ngày lại có người nt hoặc gọi điện hỏi vay tiền. Đm đợt đầu tao thoáng, ai tao cũng cho vay. Tao note vào cái đt xong giờ tao đổi đt đéo nhớ là những ai vay và vay bn tiền nữa. K đòi thì nửa năm cũng đéo thấy thằng nào tự động trả. Tao tự ngẫm lại bản thân lúc nghèo, đm dù mình chưa vay mượn nhờ vả gì ai nhưng chúng nó coi mình như thằng hủi, như thằng trộm. Giờ cho chúng nó vay tiền chắc đéo gì cno đã cảm ơn, hay là sau lưng mình nó chửi mình ngu. Nó bảo kiếm tiền dễ như mình cho vay lấy tiếng ? Đm đời này nó bạc bẽo vậy đó, ngay a ruột mình nó thấy mình mua đc đất giờ nó cũng niềm nở tươi cười, vì mảnh đất các cụ để lại bố tao chia đôi. Cách của tao khi đéo muốn cho vay tiền đơn giản lắm " đéo có trường hợp ngoại lệ nha " đã xác định k cho vay thì đéo cho 1 ai vay cả. Ai hỏi thì tao bảo năm nay làm ăn kém, với lại mua đất mua xe hết sạch tiền rồi
 
Mày giống hệt tao người ae ạ, tao phất lên đc hơn 1 năm nay. Đm tao nói thật các cụ bảo cấm cho sai, nghèo thì ae họ hàng khinh trước, làng nước khinh sau. Xưa tao bỏ học ĐH quay ra làm đủ thứ nghề, khởi nghiệp các thứ đều thất bại. Bố mẹ anh chị đều đéo coi ra gì, nhất là anh trai cả và bà chị dâu, nói k quá mình đéo khác gì cái xác không hồn. Đi về khuya thì nó đổ hết cơm cho chó, phải đi pha mì ăn. Có hôm về đúng bữa chúng nó cũng đéo mở mồm nói đc 1 câu " vào ăn cơm " . 2 đứa cháu chắc do bố mẹ dạy nó thấy tao đi làm về cũng đéo thèm chào. Vc nó cứ tắm xong là tắt nóng lạnh, quần áo tao tắm xong ném vào máy giặt đến lúc giặt nó ném mẹ ra chậu, ý là tao phải giặt tay nó đéo giặt cho. Đấy, còn ti tỉ câu chuyện kiểu như vậy, đấy còn là khúc ruột trên khúc ruột dưới đấy mày ạ. Tao khởi nghiệp thất bại cũng nợ nần nên mỗi lần nó thấy tao về nhà là nó đóng chặt khoá cửa phòng " nó sợ tao trộm tiền " xe cộ nó k đi thì nó khoá càng khoá cổ khoá đủ thứ vào bánh :)) Đm đấy là ae ruột thịt nó còn thế, huống gì hàng xóm. Vậy mà hơn năm nay tao làm ăn đc, trả hết nợ đi rồi vẫn dư 6-7 tỏi. Tao mới mua mảnh đất 400m ở quê, và mua thêm con xe hơn tỉ. Thế là cả làng nó đồn tao làm đa cấp hoặc buôn lậu :) đồn thì đồn thế nhưng mà đéo ai gặp cũng cười toe toét, dò dò hỏi hỏi xem tao làm gì. Không thì lại gửi gắm con em cho đi theo, giờ cứ vài ngày lại có người nt hoặc gọi điện hỏi vay tiền. Đm đợt đầu tao thoáng, ai tao cũng cho vay. Tao note vào cái đt xong giờ tao đổi đt đéo nhớ là những ai vay và vay bn tiền nữa. K đòi thì nửa năm cũng đéo thấy thằng nào tự động trả. Tao tự ngẫm lại bản thân lúc nghèo, đm dù mình chưa vay mượn nhờ vả gì ai nhưng chúng nó coi mình như thằng hủi, như thằng trộm. Giờ cho chúng nó vay tiền chắc đéo gì cno đã cảm ơn, hay là sau lưng mình nó chửi mình ngu. Nó bảo kiếm tiền dễ như mình cho vay lấy tiếng ? Đm đời này nó bạc bẽo vậy đó, ngay a ruột mình nó thấy mình mua đc đất giờ nó cũng niềm nở tươi cười, vì mảnh đất các cụ để lại bố tao chia đôi. Cách của tao khi đéo muốn cho vay tiền đơn giản lắm " đéo có trường hợp ngoại lệ nha " đã xác định k cho vay thì đéo cho 1 ai vay cả. Ai hỏi thì tao bảo năm nay làm ăn kém, với lại mua đất mua xe hết sạch tiền rồi
Người anh em lưu lạc bấy lâu nay của ta đây rồi ,đang ở đâu để ta phi trâu đến đón
 
Bạn lại TâyDuKý hoá cuộc đời ml tươngớt lên rồi , ngoài đời nó kín tiếng lắm , đố ai vay nó được nghìn nào,
À mà hôm bữa nó định cho tôi 2tr để đòi thông nhýt tôi đấy bạn ah , thằng mất dậy thế chứ lị , có tí tiền đã ... :waaaht:

Để trừng trị kẻ bỉ ổi, bạng cứ ra chợ mua cái bẫy chuột nhét sâu vào đít rồi qua lấy 2 triệu của nó mà xài. :vozvn (7):
 
Mất tiền , mất bạn tốt nhất đéo cho vay . trừ trường hợp khẩn cấp liên quan đến sức khỏe tính mạng thì tao cho luôn chứ ko cho vay
 
Bạn lại TâyDuKý hoá cuộc đời ml tươngớt lên rồi , ngoài đời nó kín tiếng lắm , đố ai vay nó được nghìn nào,
À mà hôm bữa nó định cho tôi 2tr để đòi thông nhýt tôi đấy bạn ah , thằng mất dậy thế chứ lị , có tí tiền đã ... :waaaht:
sao nó k hỏi tao nhỉ :vozvn (10):
 
Ví dụ mày bị hỏi vay 10tr, nó hẹn trong 1 tháng là nó trả nợ nhé.
" Tôi đang không có đủ , nhưng nếu là việc gấp thì bạn vay tạm lãi ngoài đi tôi đỡ cho bạn luôn tiền lãi 1 tháng "
Vậy là ng ta tự ngại thôi.
 
ngày xưa tao tốt lắm
ai hỏi cũng cho vay
giờ đỡ hơn rồi
khi họ cho vay, phải có giấy tờ và thời hạn trả nợ;
khi chốt số tiền họ hỏi vay tao tự hỏi mình: nó đéo trả thì sao? vứt đi bao nhiêu thì chấp nhận được? sau đó tao chốt con số cho vay. về cơ bản đéo hy vọng trả nhưng lần sau hỏi vay tiếp tao giơ giấy nợ cũ ra và éo cho vay nữa.
.
thi thoảng mang sấp giấy nợ ra nhìn rồi ngồi cười :)
có ai đó đã nói , đời người ai cũng phải mất tiền theo cách này hay cách khác chả ai giữ được: có thể là cho vay ko đòi được, có thể là đánh rơi, có thể là tai nạn, bệnh tật, có thể kinh doanh thua lỗ,....
 
Sửa lần cuối:
M phủ đầu. Vay 1tr trả lãi 100k tháng, ok ký giấy nợ thì cho vay ko thì CÚT
 
Các triệu phú thành đạt sao không thấy đóng góp giúp đỡ cho chùa Bề Đề nhỉ?
 
Góp cức , người nhà nó hỏi vay kia còn chưa được chứ ở đó mà dưa góp à
tao có cho vay nên mới bực phải lên đây xả, chứ đéo cho vay thì nói chuyện đéo gì
 
Biết tao kiếm được nên nhiều người nt hỏi vay tiền vkl, mà tính tao cả nể lại toàn chỗ anh em nên đéo bao giờ từ chối ai. Nhiều lúc đang bận làm cái gì hoặc công việc gặp truc trặc gì đang cáu trong người mà cứ có người nt hỏi vay tiền tao cũng bực mình vkl mà đéo nói ra cũng đéo từ chối cuối cùng vẫn cho phải cho vay. Sao nhiều người thích đi vay tiền thế nhỉ, đéo hiểu
Mua mảnh đất to to vào, vay ít ngân hàng. Rồi thằng nào vay mày bảo đang nợ đầm đìa cày trả nợ đây là xong.
 
T bị i như thớt
Nh cứ vài lần bị cno cù nhây mấy năm k trả là tựsau cứng rắn hơn nt lại luôn “T KO CÓ” thế là xog :)))
 
toàn anh em trong nhà họ biết tao làm gì mua gì mày ạ,2 năm vừa qua tao đã mua đất mua nhà xong xuôi giờ chỉ làm để tiền trong ngân hàng thôi chứ chưa có dự định làm cái gì mày ạ, họ biết thế nên lúc buồi nào cũng nt vay, ít thì chục triệu nhiều thì trăm triệu vkl nhiều khi đang mệt mỏi đéo ai hỏi han đc câu nào nt toàn vay tiền bực mình vkl nhưng là em út nên đéo dám nói gì
Anh em ruột hay ae họ
 

Có thể bạn quan tâm

Top