Khi thầy trò Đường Tăng trên đường đi qua thiền viện Quan Âm, họ được Kim Trì trưởng lão trong chùa thịnh tình khoản đãi, Kim trì trưởng lão thấy Đường Tăng dáng vẻ bất phàm, lại là từ đất nước giàu có phồn vinh tới nên cho rằng trên người Đường Tăng nhất định có mang theo bảo vật quý hiếm.
Đường Tăng là người khiêm tốn, chưa kể không có bảo bối, mà ngay cả khi có cũng sẽ không mang ra khoe khoang.
Nhưng Tôn Ngộ Không thì khác. Con khỉ này không chỉ thích khoe khoang mà còn thích kiếm chuyện. Ngộ Không thấy Kim Trì trưởng lão huênh hoang khoác lác, trong lòng không khỏi tức giận, vì vậy Ngộ Không đã thúc giục Đường tăng lấy ra chiếc áo cà sa lộng lẫy do Phật Tổ ban tặng
Đường Tăng nghe xong, liền vội vàng lắc đầu nói: “Đồ đệ, chớ có cùng người tranh giàu sang cao thấp, ta và ngươi bên ngoài không có người thân, chỉ e rằng có phiền phức”.
Đối với lời khuyên răn của Đường Tăng, Ngộ Không nghe cũng như không, và chỉ muốn ở trước mặt Kim Trì trưởng lão lấy áo cà sa ra khoe khoang một phen. Kết quả làm cho lòng tham của Kim Trì trưởng lão nổi lên, nghĩ đủ mọi cách để hại người đoạt bảo vật, thậm chí còn đưa tới con quái vật gấu đen, vô cớ sinh ra rất nhiều phiền toái.
Ngộ Không bất chấp lời khuyên, nằng nặc khoe áo cà sa, kết quả làm cho lòng tham của Kim Trì trưởng lão nổi lên, bày mưu tính kế hãm hại đoạt y.
“Tăng Nghiễm Hiền Văn” có một câu nói: “Khách bất ly hóa, tài bất lộ bạch.” nghĩa là khách không rời xa đồ của mình, của cải không để lộ ra.
Khoe khoang tài sản thì ngoài việc khơi dậy sự đố kị và thèm muốn của người khác ra thì không có chỗ nào tốt cả. Một người nội tâm phong phú thì sẽ không cần phải khoe khoang hay thể hiện bản sự ra bên ngoài.
Một câu chuyện tương tự cũng được ghi lại trong “thế thuyết tân ngữ”:
Vào triều đại Tây Tấn có một người giàu có tên là Thạch Sùng, ông có sở thích lớn nhất là “thể hiện sự giàu có theo phong cách lạ mắt”. Có một lần,Thạch Sùng cùng quốc cựu Vương Khải đấu xem ai là người giàu hơn. Vương Khải ra lệnh cho người hầu rửa nồi, rửa chén bằng nước đường, còn Thạch Sùng yêu cầu người hầu lấy đèn cầy thay củi để thổi lửa nấu cơm; Vương Khải dùng nhựa đá đỏ để sơn tường còn gia đình Thạch Sùng đã dùng hạt hoa tiêu quý giá để sơn tường.
Thạch Sùng có tài lực hùng hậu và luôn áp đảo Vương Khải một bậc, mặc dù màn “Khoe giàu” lần này của ông ta đã thắng lợi, nhưng cũng bị người có dã tâm theo dõi. Sau đó Triệu vương Tư Mã Luân nắm giữ quyền hành trong triều đình, Tôn Tú – một người thân tín bên cạnh Triệu vương Tư Mã luân đã thèm muốn sự giàu có của Thạch Sùng từ lâu, vậy nên liền vu cho Thạch Sùng tội mưu phản. Cuối cùng cả nhà Thạch Sùng bị chém đầu, gia tài cũng bị Tôn Tú đoạt mất, rơi vào kết cục bi thảm “người mất tiền cũng mất”.
Có người từng nói: “Dốt nát và giàu có mà ở cùng một chỗ thì chính là càng làm cho bản thân rơi rớt”.
Vì để thỏa mãn hư vinh nhất thời, khoe khoang tự cho ta là giàu có thì chính là dốt nát lớn nhất. Khoe khoang tài sản thì không có được sự tôn kính xuất phát ra từ nội tâm của người khác mà chỉ có thể phơi bày cái tinh thần cằn cỗi của một người.