Tóm tắt, một thằng giang hồ top 1 trái đất xách dao xông vào nhà thằng nghèo nhưng nhiều tài nguyên để cướp dưới danh nghĩa bảo vệ nhân quyền (mắc ỉa vl 🤣).
Cướp là cướp, còn giả nhân giả nghĩa. Thêm đám bợ đít định hướng xóc lọ chéo cho nhau trên đây. Đéo hiểu bổ béo mẹ gì, chắc hả hê khi thấy Mẽo thả bom giết mấy ngàn người Iran lắm, trong khi mồm chửi giáo chủ giết dân. Căn bản cũng là giết rất nhiều người, chúng mày sóc lọ làm gì vậy? Tiêu chuẩn kép đúng chuẩn phương Tây
*VỀ TUYÊN TRUYỀN "MỸ CƯỚP DẦU"
"Mỹ đánh vì dầu", câu nói ăn sâu vào nhận thức của nhiều người Việt. Nhưng khi đối chiếu với thực tế, luận điểm này không chỉ sai về bản chất mà còn đầy mâu thuẫn. Đây là di sản tuyên truyền của Soviet được kế thừa và truyền bá qua nhiều thập kỷ.
1/. IRAQ
Iraq có dầu, nhưng Mỹ không chiếm mỏ dầu. Dầu vẫn do nhà nước Iraq quản lý. Mỹ không chiếm mỏ dầu để sở hữu hay vận hành. Sau năm 2003, dầu không thuộc Mỹ, không chuyển về Mỹ miễn phí mà vẫn do nhà nước Iraq quản lý và bán ra thị trường quốc tế. Chi phí chiến tranh trên 2.000 tỷ USD, như vậy nói Mỹ gây chiến để cướp dầu chẳng khác nào nói Mỹ ngu.
TQ nhập khẩu khoảng 25-30% dầu Iraq, Ấn Độ nhập khoảng 15-20%, EU nhập khoảng 15%, còn Mỹ chỉ nhập dưới 5% và giảm dần về 0%. Bài toán kinh tế rất đơn giản. Dầu Iraq xuất khẩu mỗi năm khoảng 2-3 triệu thùng/ngày với giá dầu trung bình khoảng 70 USD/thùng trong giai đoạn từ năm 2003-2023, doanh thu dầu Iraq mỗi năm chỉ khoảng 50-100 tỷ USD. Nếu Mỹ lấy 100% dầu Iraq thì cần 20-40 năm mới hoàn vốn. Còn thực tế thì Mỹ không lấy gì hết. Tổng trữ lượng dầu Iraq là khoảng 145 tỷ thùng, nhưng cho dù có lấy hết toàn bộ, Mỹ vẫn lỗ nặng. Nếu muốn dầu, duy trì cấm vận rồi mua dầu rẻ từ chợ đen còn lợi hơn gấp ngàn lần.
Ai hưởng lợi từ cuộc chiến đó? Về dầu, câu trả lời là TQ , Ấn, và EU. Về địa chánh trị, Iran và các lực lượng Hồi giáo Shiite được tăng cường ảnh hưởng ở Iraq. Mỹ không đạt được mục tiêu chiến lược ban đầu. Đây là cuộc chiến quyền lực theo địa chánh trị, không phải cướp tài nguyên. Lý do chánh thức là Saddam Hussein có liên hệ với khủng bố, và cần giải phóng Iraq để mang lại dân chủ.
Động cơ thực sự là địa chánh trị. Mỹ muốn xóa bỏ chế độ thù địch lâu năm sau Chiến tranh Vùng Vịnh năm 1991, tái định hình lại Trung Đông, răn đe Iran và Syria, đồng thời thể hiện sức mạnh Mỹ sau Sự kiện 11/9. Trong nội bộ Mỹ, phe bảo thủ tin rằng lật đổ Saddam sẽ tạo "hiệu ứng domino" dân chủ, nhưng kỳ vọng này không thành hiện thực.
2/. LIBYA
Libya có dầu, nhưng trước năm 2011, thì Pháp, Ý, Anh đã khai thác dầu của Libya bình thường. Không cần chiến tranh để "cướp". Đặc biệt là sau khi Gaddafi chết, sản lượng dầu sụp đổ từ 1,6 triệu thùng/ngày xuống còn 0,2-0,4 triệu thùng/ngày. Hỗn loạn kéo dài hơn 10 năm. Công ty phương Tây thiệt hại nặng, nhiều công ty phải rút lui.
Nghị quyết LHQ được thông qua để bảo vệ dân thường theo nguyên tắc Responsibility to Protect (R2P) sau khi Gaddafi đe dọa thảm sát Benghazi. Nhưng động cơ thực sự tới từ EU, đặc biệt là Pháp và Anh, chứ không phải Mỹ. Họ lo ngại dòng người tị nạn tràn sang Châu Âu, một mối bất ổn sát Địa Trung Hải, và thấy đây là cơ hội loại bỏ một tên độc tài.
Ai hưởng lợi? Không một ai. Nếu mục tiêu là dầu thì kết quả là thảm họa cho chính phương Tây. Đây là can thiệp thất bại, không phải chiến tranh cướp dầu
3/. SYRIA
Dầu ở Syria càng rõ ràng hơn nữa. Syria có dầu nhưng quy mô nhỏ. Năm 2011 sản xuất khoảng 385.000 thùng/ngày, sau nội chiến giảm mạnh xuống còn 24.000-40.000 thùng/ngày, bằng khoảng 0,3% sản lượng Mỹ. Mỹ từng kiểm soát vài mỏ ở Đông Syria nhưng mục tiêu là không cho IS hay Assad xài tiền bán dầu, không phải khai thác thương mại cho Mỹ. Dầu vẫn do người Kurd địa phương quản lý.
Mỹ không có mục tiêu lật Assad bằng quân đội. Mỹ chỉ hỗ trợ phe đối lập, sau đó tập trung diệt IS thay vì đổi chế độ, nhằm tránh sa lầy như Iraq. Ai thực sự thắng ở Syria? Nga giữ được đồng minh Assad và mở rộng căn cứ quân sự. Iran mở hành lang ảnh hưởng tới Địa Trung Hải. Còn Mỹ không đạt mục tiêu chánh trị lớn và đã rút quân về. Không có logic "vì dầu" ở đây. Đây là chiến trường ủy nhiệm, không phải xâm lược cướp tài nguyên.