Brazil chỉ ra giới hạn của Nhật Bản - Trình còi nhưng mơ vô địch World Cup

Captain Rogers

Phó thường dân
Cựu HLV tuyển Nhật Bản và Việt Nam Philippe Troussier cho rằng Nhật Bản đã tiến rất xa, nhưng vẫn thiếu chiều sâu và đột biến cá nhân để phá dớp knock-out World Cup.

Nhật Bản thua Brazil 1-2 sáng 30/6, nhưng đây không phải trận đấu khiến họ phải cúi đầu. Đội bóng của HLV Hajime Moriyasu có kế hoạch rõ ràng, tổ chức tốt và nhập cuộc với tham vọng lớn. Vấn đề là trước Brazil, từng đó vẫn chưa đủ.

Cái giá của tham vọng​

Trao đổi với Tri Thức - Znews, Philippe Troussier, cựu HLV tuyển Nhật Bản và Việt Nam, cho rằng Moriyasu không sai khi chọn cách tiếp cận chủ động. Nhật Bản không bước vào trận với tâm thế chỉ phòng ngự. Họ muốn cầm bóng, điều tiết nhịp độ và chơi theo cách của mình.

“Kế hoạch của Moriyasu là hợp lý và phản ánh một cách tiếp cận đầy tham vọng”, Troussier nói.

Ngay từ đầu, Moriyasu sử dụng đội hình thiên về tấn công với Doan, Ito, Nakamura và Kamada. Ý đồ rất rõ: giữ bóng, giành thế chủ động và áp đặt lối chơi. Đó là lựa chọn dũng cảm khi đối thủ bên kia là Brazil.

Nhưng bóng đá đỉnh cao hiếm khi đi đúng kịch bản ban đầu. Brazil có chất lượng đủ lớn để kéo trận đấu sang hướng khác. Nhật Bản muốn tấn công, nhưng thực tế buộc họ phải phòng ngự nhiều hơn. Những cầu thủ được chọn để tạo sức ép phía trên phải làm rất nhiều việc không bóng: pressing, lùi về, bịt khoảng trống và giữ cấu trúc đội hình.

“Nhật Bản dành nhiều thời gian để phòng ngự hơn là tấn công”, Troussier phân tích.

Nhật Bản chơi tốt trong hiệp một vì họ giữ được kỷ luật. Đội bóng của Moriyasu không vỡ cấu trúc, không bị cuốn theo nhịp tấn công của Brazil và vẫn tìm được những pha phản công nguy hiểm. Một trong số đó mang lại bàn thắng.

Đó là phần hay nhất trong kế hoạch của Nhật Bản. Họ không chỉ chịu trận. Họ biết phản đòn khi khoảng trống xuất hiện. Họ chơi với sự chuẩn bị kỹ lưỡng và cường độ rất cao.

Troussier.jpeg


Nhưng cách chơi ấy có cái giá của nó. Các cầu thủ tấn công Nhật Bản tiêu hao quá nhiều thể lực cho nhiệm vụ phòng ngự. Sang hiệp hai, họ không còn duy trì được cùng cường độ. Nhật Bản vì thế mất dần khả năng phản công và ngày càng bị kéo sâu về phần sân nhà.

Đó là bước ngoặt. Khi một đội không còn đủ sức phản đòn, khối phòng ngự sẽ bị đẩy lùi. Khi lùi sâu, họ càng khó giữ bóng. Và khi không giữ được bóng, Brazil có điều kiện tạo sức ép liên tục.

Moriyasu.JPG


Troussier chỉ ra rằng ở thời điểm ấy, Moriyasu không còn nhiều lựa chọn tấn công tương tự trên ghế dự bị. Sự vắng mặt của Minamino, Kubo và Mitoma trở nên rất đáng kể. Họ là những cầu thủ có thể mang lại sáng tạo, tốc độ và năng lượng mới cho hàng công. Quan trọng hơn, họ có thể giúp Nhật Bản tiếp tục gây áp lực lên Brazil, thay vì chỉ lùi sâu để chống đỡ.

Không có những phương án đó, các thay đổi người của Nhật Bản nghiêng về hướng giữ cân bằng. Điều này có thể hiểu được. Moriyasu cần bảo vệ cấu trúc đội hình trước sức ép ngày càng lớn. Nhưng hệ quả là Nhật Bản dần mất đi điều họ muốn làm từ đầu: cầm bóng, điều tiết nhịp độ và buộc Brazil phải phòng ngự.

Một khi Brazil tạo được sức ép liên tục, chất lượng cá nhân của họ lên tiếng. Ở những trận đấu lớn, đó thường là khác biệt.

“Trước một đội ở đẳng cấp Brazil, phòng ngự trong thời gian dài mà không còn khả năng đe dọa lại là điều rất khó duy trì”, Troussier nhấn mạnh.

Nhật Bản không sụp đổ. Họ chỉ không còn đủ sức và đủ phương án để giữ trận đấu ở thế cân bằng đến cuối cùng.

Trận thua Brazil không làm lu mờ sự tiến bộ của bóng đá Nhật Bản. Ngược lại, nó cho thấy nền tảng của họ đã rất vững. Nhật Bản có tổ chức, có kỹ thuật và có kỷ luật tập thể. Họ đủ khả năng gây khó cho một đội bóng hàng đầu thế giới.

Tuy nhiên, World Cup, đặc biệt ở vòng knock-out, không chỉ kiểm tra sức mạnh tập thể. Nhiều trận đấu được định đoạt bởi một cá nhân biết tạo khác biệt. Một pha đi bóng. Một đường chuyền mở khóa. Một cú tăng tốc. Một quyết định táo bạo khi thế trận bị khóa chặt.

Trần kính của Nhật Bản​

Troussier cho rằng đây là bước tiếp theo của Nhật Bản. Họ cần tăng chiều sâu đội hình và có thêm những cầu thủ đủ khả năng thay đổi trận đấu bằng tài năng, cá tính và sự sáng tạo.
2026_06_29T185601Z_489602880_UP1EM6T1GLBPF_RTRMADP_3_SOCCER_WORLDCUP_BRA_JPN.JPG


“Ở đẳng cấp cao nhất, phẩm chất cá nhân thường tạo ra khác biệt quyết định”, cựu HLV tuyển Nhật Bản và Việt Nam nói.

Đó là khác biệt giữa một đội bóng rất tốt và một đội bóng có thể đi sâu. Nhật Bản đã có tập thể mạnh, bản sắc rõ và sự tiến bộ ổn định trong hai thập kỷ qua. Nhưng để thắng ở vòng knock-out World Cup, họ cần thêm những cầu thủ có thể làm điều đặc biệt trong thời điểm đặc biệt.

Troussier gọi đó là “trần kính” mang tính biểu tượng của bóng đá Nhật Bản: chiến thắng đầu tiên ở vòng knock-out World Cup.

“Bóng đá Nhật Bản vẫn chưa phá được trần kính mang tính biểu tượng: thắng trận knock-out đầu tiên tại World Cup”, ông nói.

Cột mốc ấy vẫn đang chờ Nhật Bản. Họ đã nhiều lần tiến gần, nhiều lần tạo cảm giác sẵn sàng, nhưng bước cuối cùng vẫn chưa đến. Để làm được điều đó, Nhật Bản phải tiếp tục phát triển ở mọi cấp độ, tăng chiều sâu cho đội tuyển và giúp cầu thủ tự tin hơn khi thể hiện phẩm chất cá nhân trên sân khấu lớn nhất.

Nhật Bản không còn là đội bóng chỉ biết gây bất ngờ. Họ đã trở thành một đối thủ nghiêm túc. Họ có nền tảng đủ mạnh để khiến Brazil vất vả. Nhưng lịch sử World Cup chỉ được viết lại khi một đội bóng vượt qua ranh giới cuối cùng.

Với Nhật Bản, ranh giới ấy vẫn còn ở phía trước.

 
một 9 một 10 thôi

ai xem trận qua đều hiểu, tất nhiên là nhân sự của Brazin đa dạng hơn, còn Nhật bị chấn thương nhiều hơn, vào hiệp phụ thì Nhật có nguy cơ thua hơn, nhưng trong 90 phút thì một 9 một 10 thôi
 

Có thể bạn quan tâm

Top