Nói chung đối với dịch vụ y tế công thì gọi là phí. Còn y tế tư nhân gọi là giá.
Muốn xem xét nâng mức lương của y bác sĩ phục vụ y tế công, thì phải điều tra thống kê thu nhập bình quân của người dân, rồi xét các vùng miền, cùng nhiều chỉ số khác.
Trong khi thu nhập người dân, hầu hết dân Việt Nam vào bệnh viện công thăm khám chẳng khá khẩm gì, nhiều lúc họ còn than ko đủ tiền, cái này là thực tế. Vì 1 khi mang bệnh vào người là đốt tiền rồi, mà vào bệnh viện công thăm khám toàn dân lao động nghèo khổ.
Cho nên nếu tăng lương cho y bác sĩ, nhân viên y tế trong bệnh viện công, thì phí dịch vụ y tế công phải tăng theo, mà như thế thì lại khổ dân.
Bác sĩ làm bệnh viện công nhiều vất vả, nhưng có chế độ, lương cứng ca 1 thứ, còn bác sĩ ở bệnh viện tư nhân thu nhập cao, nhưng áp lực các thứ cũng nhiều, dễ bị đào thải, nợ lương, bệnh viện phá sản.
Cái gì cũng có 2 mặt cả. Y tế công, dịch vụ công các loại phí thấp, hoặc gần như miễn phí, thì dân họ được nhờ thôi, mặc dù chất lượng y tế ko cao, cái đấy là tất nhiên.
Kinh tế VN, đời sống kinh tế VN đang dần khá hơn, thu nhập của y bác sĩ bệnh viện công sẽ được quan tâm điều chỉnh cho phù hợp và xứng đáng.
Nhà nước cũng ghi nhận công lao của bác sĩ, nhân viên y tế ở các bệnh viện công đã cống hiến cho Đất nước, phục vụ nhân dân, chịu nhiều vất vả.