Nói thật là khoản cười thì tao tệ nhất trong tất cả biểu cảm, vì tao thấy cuộc sống nó nhạt lắm, tao chỉ cười chính suy nghĩ của mình. Nhưng mà cuộc sống của tao lại cần dùng nụ cười hơi bị nhiều, mỗi khi gặp ai chào hỏi tao đều để một khung nụ cười trên miệng. Tuy nụ cười nhìn trông cũng không tệ, người gặp vài lần đầu thì không biết, nhưng với những người tiếp xúc lâu dài với tao thì họ nhận ra là tao cười giả. Và điều này làm tao thấy hơi ngại, thật ra không phải tao cố cười giả tạo để nịnh nọt, mà cười là vì tao muốn cho người khác biết là tao ổn, hoặc biểu thị kiểu " Ok, được " , họăc kiểu " tôi vẫn còn quý bạn " ...vv nói chung là tao xem nụ cười biểu thị cho thái độ hài lòng.
Vì vậy nên khi người khác nhìn ra tao cười chỉ là để cho có, họ lại nghĩ rằng tao không hài lòng vì vấn đề của họ nhưng không nói ra, cảm giác này rất hay mang đến sự lúng túng cho hai bên.
Tóm lại là : Giờ tao rất muốn nụ cười của tao trong thật hơn, vì tao muốn nụ cười của tao là biểu tượng cho sự hài lòng. Đôi khi tao đã hài lòng thật sự, nhưng nụ cười nó lại hơi sai sai nên khiến người khác hiểu lầm, và tao muốn khắc phục. Hết..
Vì vậy nên khi người khác nhìn ra tao cười chỉ là để cho có, họ lại nghĩ rằng tao không hài lòng vì vấn đề của họ nhưng không nói ra, cảm giác này rất hay mang đến sự lúng túng cho hai bên.
Tóm lại là : Giờ tao rất muốn nụ cười của tao trong thật hơn, vì tao muốn nụ cười của tao là biểu tượng cho sự hài lòng. Đôi khi tao đã hài lòng thật sự, nhưng nụ cười nó lại hơi sai sai nên khiến người khác hiểu lầm, và tao muốn khắc phục. Hết..

keo dẻo vl



