bắt buộc phải thế, nhiệm vụ nhân dân giao phó là thiêng liêng nhất, cao cả nhất. Đừng nghĩ dùng cái chết để trốn tránh trách nhiệm. Cha nợ, con phải trả. Cha chưa xong nhiệm vụ, con phải tiếp tục. Vậy mới hợp với luân thường đạo lý, thuận theo tự nhiên, xuôi theo đạo.
Đứng trước bờ vực thẳm, chúng ta phải quy định như vậy thì cả dân tộc mới vươn mình, vững vàng bước thêm 1 bước nữa.