Nhưng nghịch lý là với cộng đồng u mê thì như vậy mới là tu
.png)
.
Việc ông ấy ngộ ra "hạnh đầu đà" và tu hành theo pháp môn ấy sao lại là u mê? Hay "hạnh đầu đà" do ông ấy tự bịa ra để mê hoặc chúng sinh chứ bản thân ông ấy không tu, không giữ?
Tao không tu phật nên đừng hỏi tao phật pháp.
Trong đời người, có lúc ta chợt nhận ra con đường mình phải đi. Đó là
ngộ đạo: không nhất thiết tìm thấy một tôn giáo, mà tìm thấy lẽ sống và phương hướng của chính mình. Từ đó là
tri mệnh — hiểu điều mình nên làm, điều mình phải gánh vác. Nhưng nhận ra chưa đủ; phải
tu thân, hành đạo, biến điều đã ngộ thành cách sống. Và khó nhất là
thủ đạo — giữ vững con đường ấy qua năm tháng, trước cám dỗ, nghịch cảnh và chính những dao động trong lòng.
"Buổi sớm được nghe đạo, chiều chết cũng được" ý chính là như vậy, đạo không phải là đích đến mà là con đường để ta tu (sửa) bản thân theo nó.
Hiểu rộng ra, ông ấy ngộ ra bất cứ pháp môn tu hành nào phù hợp với bản thân và thực hành tu đạo, thủ vững bản tâm đều là đáng quý cả, trừ khi mày chứng minh được ông ấy "dối trời, lừa người" để phục vụ lợi ích bản thân.
Tu đạo, là quá trình tu (sửa) bản thân theo đạo (con đường) mà mình ngộ (nhận ra).
Ví dụ: người chiến sĩ kách mệnh, giác ngộ tư tưởng, phấn đấu vì sự nghiệp giải phóng dân tộc không ngại hi sinh cũng có thể coi là người tu đạo, nhưng những kẻ đặt lợi ích cá nhân là mục đích, lý tưởng chỉ là chiếc áo để đạt mục đích tìm kiếm lợi ích bản thân lại là giả tu,