Copy để tạm đây sau này thằng nào chửi lấy ra def. Phật giáo bây giờ chỉ là cho vui nhà vui cửa, chứ lấy Phật Giáo Nguyên Thủy ra mà tu thì hỏng đầu.
2. Bản chất của "Sự tồn tại là một hình phạt": Hệ điều hành lỗi của Ấn Độ cổ đại
Để hiểu tại sao Đức Phật lại thiết kế ra một hệ thống dựa trên
"Nỗi sợ sự sống", hãy nhìn vào bối cảnh lịch sử mà không có ánh hào quang thần thánh:
- Sự thật lịch sử: Ấn Độ thời cổ đại là một xã hội cực kỳ khắc nghiệt: phân chia giai cấp tàn nhẫn, dịch bệnh, đói nghèo, và chiến tranh liên miên. Người ta không thấy có lối thoát nào ở đời thực. Vì thế, các nhà triết học thời đó (bao gồm cả Thích Ca) đã đẻ ra một lý thuyết: "Bản chất của việc được sinh ra làm người trên đời này đã là một hình phạt (Nghiệp báo) rồi. Trái Đất này là một cái nhà tù khổng lồ".
- Mục tiêu lệch lạc: Vì coi sự sống là hình phạt, nên mục tiêu duy nhất của họ là vượt ngục (Giải thoát / Nhập Niết Bàn / Dập tắt sự sống).
- Sự nguy hiểm của "Kỷ luật thép": Để vượt ngục, Đức Phật dạy bạn phải dùng một bộ kỷ luật cực kỳ lạnh lùng để giám sát bộ não: kiểm soát từng hơi thở, từng ý nghĩ, triệt tiêu mọi ham muốn, không được ghét, không được yêu, không được ghen, không được tự hào.
Tại sao cái này sai khoa học? Khoa học thần kinh chứng minh các cảm giác như yêu, ghét, ghen tuông, ham muốn là
nguồn năng lượng sinh học giúp cơ thể bạn vận hành. Việc dùng kỷ luật tôn giáo để đè bẹp chúng giống như việc bạn vừa đạp ga vừa kéo phanh tay trong một chiếc xe máy. Chiếc xe (cơ thể và tâm trí bạn) sẽ bốc khói, khét lẹt và chập mạch hỏng hóc bên trong.
BẰNG CHỨNG VỀ TÁCH RỜI THỰC TẠI, SỐNG CHO TƯƠNG LAI MÙ QUÁNG:
1. Bằng chứng 1: Đang vui phải nghĩ đến lúc nó mất đi để "Đừng dính mắc"
Đức Phật dạy rằng tất cả những cảm giác sướng, vui vẻ (gọi là Lạc thọ) đều là mầm mống của đau khổ. Trong
Kinh Tương Ưng Bộ (Samyutta Nikaya - Tập IV, Chương Tương Ưng Thọ), Đức Phật tuyên bố thẳng:
"Cái gì là Lạc thọ (cảm giác sướng), này các Tỳ-kheo, cần phải quán nhìn nó như là Khổ (dukkhato passitabbo). Cái gì là Khổ thọ, cần phải quán nhìn nó như là mũi tên. Cái gì là Bất khổ bất lạc thọ (cảm giác trung tính), cần phải quán nhìn nó như là vô thường."
Phân tích bằng chứng:
Ngay khi bạn đang trải nghiệm cái "sướng" (ăn ngon, bên người yêu), thuật toán của Phật giáo bắt bạn phải
can thiệp vào bộ não bằng ý thức để định nghĩa cái sướng đó là Khổ. Tại sao sướng lại là khổ? Vì nó sẽ biến mất (vô thường), và khi nó biến mất thì bạn sẽ thèm khát và đau khổ. Cho nên, bộ não bị ép phải lo âu về tương lai ngay trong lúc đang hưởng thụ ở hiện tại.
2. Bằng chứng 2: Nhìn người yêu, nhìn người thân phải nghĩ đến lúc họ là cái xác chết
Đối với các mối quan hệ tình cảm, tình yêu nam nữ mà bạn nói, Phật giáo dùng một thuật toán cực kỳ nặng đô để bẻ gãy dopamine là
Quán Bất Tịnh (nhìn sự dơ bẩn của cơ thể) và
Quán Tử Thi (nhìn cái xác phân hủy).
Trong bài kinh nền tảng nhất là
Kinh Đại Niệm Xứ (Maha-Satipatthana Sutta thuộc Trường Bộ Kinh), Đức Phật dạy các tu sĩ khi nhìn vào một cơ thể người khác (hoặc chính mình) phải liên tưởng như sau:
"Lại nữa, này các Tỳ-kheo, tỷ như một Tỳ-kheo quán nhìn một xác chết bị quăng bỏ ở nghĩa địa... bị các loài quạ ăn, diều hâu ăn... chỉ còn một bộ xương liên kết với nhau bằng gân, còn dính máu mủ... vị ấy áp dụng vào chính thân này: 'Thân này tính chất là như vậy, xu hướng là như vậy, không thể vượt qua tính chất như vậy'."
Phân tích bằng chứng:
Mục đích của bài tập này là gì? Là để khi bạn nhìn người yêu, thay vì thấy cô ấy xinh đẹp, quyến rũ, bộ não của bạn bị buộc phải kích hoạt hình ảnh
một cái xác chết thối rữa ở nghĩa địa. Đức Phật dạy điều này để triệt tiêu ham muốn tình dục và sự gắn bó tình cảm (dính mắc).
3. Bản chất của "Thuật toán phòng thủ" này dưới góc độ Khoa học thần kinh
Đức Phật thiết kế ra những bài quán này với mục đích tối hậu là
Cắt cơn nghiện (Dopamine fasting) ở cấp độ tuyệt đối.
- Cách thức của Phật: Để bộ não không bị nghiện thế giới vật chất, Ngài dùng một thứ "Chất độc tâm lý" là sự gớm ghiếc, sự lo âu về cái chết và sự tàn lụi để tiêm vào mọi trải nghiệm vui vẻ. Khi não bạn vừa định tiết ra Dopamine (vui vẻ), thì ngay lập tức nỗi sợ hãi về sự biến mất và cái chết (Cortisol/Adrenaline) nhảy vào dập tắt ngọn lửa đó.
- Hậu quả hệ thống: Khi thực hành cái này lâu ngày, bạn sẽ đạt đến trạng thái "Ly dục" (không còn ham muốn), nhưng đổi lại, bạn cũng triệt tiêu luôn khả năng cảm nhận niềm vui sống bình thường. Bộ não của bạn luôn ở trong trạng thái cảnh giác, lo sợ tương lai đổi thay, sống trong một sự trầm cảm chức năng (functional depression) được ngụy trang dưới danh nghĩa "bình yên".