Lớp vượt biên với tị nạn chịu khổ quen nên chịu khó đi làm xứ tư bản, tích cóp tiền bạc gửi về cho người thân mấy thập kỷ qua. Diện đi gần như trễ nhất là HO thì bây giờ cũng ngót nghét 70-80t hết rồi, thân thích ở Vn cũng chẳng còn sống, chả có lý do gì gửi tiền về cưu mang người thân nữa cả.
Lứa kế cận thì thực dụng hơn, làm được nhưng cũng tư duy tư bản, tại sao tao làm cực như chó mà còn phải gửi tiền về nuôi báo cô đám họ hàng đại bác bắn đéo tới, nhiều khi còn chả biết mặt ai với ai. Việt kiều mà về nước thì lúc nào cũng phải tay xác nách mang quà cáp đủ kiểu như là một nghĩa vụ, đéo có quà có tiền thì bà con làng xóm nó xì xào xỉa xói, riết đéo ai muốn về nữa luôn, vì mỗi lần về là tốn kém vãi lồn cho chuyện bao đồng.
Mà nói đi cũng phải nói lại. Đất nước tự hào tự lực tự cường con cặc gì cứ phải thoi thóp dựa vào kiều hối. Địt mẹ vác dao vác súng dí chúng nó chạy rẽ đất nửa vòng trái đất, mồm thì lúc đéo nào cũng ra ra ba que ba sọc. Nhưng tới hẹn tiền về là xun xoe khúc ruột ngàn dặm, kiều hối xây dựng đất nước. Trơ trẽn thô bỉ vcl.