Có Hình Chỉ có bằng c3,cv như vậy ai tuyển t làm nvvp với

Chuẩn r, học đh tiếp xúc đc nhiều ng giỏi, có khi đi cùng nhau sau này
Vậy sao còn nghỉ. Em nói chuyện mâu thuẫn vãi cặc. Em nói lo cho ba má nhưng lại học được 2.5 năm thì bỏ học. Bao nhiêu tiền của ba má em nuôi em. Giờ mới 25 tuổi còn đòi vào văn phòng làm máy lạnh. Đụ má đúng là hết thuốc chữa. Em phải khi nào đói khát đến tận cùng, đéo còn cái gì nữa mới vực dậy được. Anh chỉ biết tặng em câu này "Chưa thấy quan tài chưa đổ lệ"
 

Dạ, cũng gửi kha khá hồ sơ rồi phỏng vấn, em ở tỉnh, nên mọi thứ có vẻ khó hơn ở tp, thứ ngta pv lúc nào cũng e sợ e k làm đc việc, từ chối khéo, có vẻ ngoại hình k tốt(ốm,nhỏ con), và cách ăn nói k mạnh bạo, 1 phần bị đau lưng nên có việc tốt lại k gắn bó đc, đó là điều rất đau đớn 😥, cái chết luôn ám ảnh nhưng vậy tội ba mạ quá, mà k ấy thì lại khổ mình, k biết sao
Tao nói thật mày bạc nhược từ trong suy nghĩ, bản thân mày đã tự thấy mày kém cỏi thì làm sao người ta đánh giá cao mày được ? Bắt đầu nhìn nhận lại bản thân của mày, thiếu sót chổ nào khắc phục dần dần, và tự tin lên, suy nghĩ thoáng ra.
Tao kể cho mày nghe, 6 năm trước tao vô SG với mấy bộ đồ rách trong balo, trong ví có mấy trăm bạc đi xe buýt cũng bị móc mẹ nó mất. Ko tiền ko giấy tờ tùy thân lê lết lang thang đi bộ xin việc từ Ngã tư An Sương về tuốt Chợ Vĩnh Lộc rồi qua khúc Bình Long - Tân Phú, tối ngủ lê la ngoài đường, gầm cầu, nhặt rau củ bỏ đi trước mấy cái cửa hàng BHX về ăn, có mỗi đôi tông lào cũng đứt mẹ mất, đi chân trần giữa cái nóng SG mà chân nó phồng rộp, rướm máu tối về đau nhức kinh khủng. Mà bây giờ cuộc sống tao cũng tạm ổn ở đây rồi, có công việc ổn định, đang là culi kiêm luôn ông chủ của 1 xưởng mộc nhỏ.
Về bất hạnh thì mày chưa bằng 1 góc của tao đâu. Ông già ko có, ở với bà ngoại từ bé, mẹ tao đi làm xa nuôi tao ăn học, hồi bé bị hẹp van tim, thấp tim, chích Penicilin 18 năm ròng, viêm gan B, viêm xoan mãn tính, thấp bé nhẹ cân ( 1m65 44kg ) nhưng mà tao vẫn luôn trân trọng cuộc đời và luôn cố gắng đi lên, nơi nào có ý chí nơi đó có con đường. Mạnh dạng lên tml, đm việc đầu tiên là phải tự tin, dám nghĩ dám làm, thoát khỏi vùng an toàn tư do bay nhảy đã rồi tính tiếp, tuổi trẻ đéo có bao lâu đâu.
À, tau cũng ở Huế. Cũng trạc tuổi mày, tau 97. :))
 
Vậy sao còn nghỉ. Em nói chuyện mâu thuẫn vãi cặc. Em nói lo cho ba má nhưng lại học được 2.5 năm thì bỏ học. Bao nhiêu tiền của ba má em nuôi em. Giờ mới 25 tuổi còn đòi vào văn phòng làm máy lạnh. Đụ má đúng là hết thuốc chữa. Em phải khi nào đói khát đến tận cùng, đéo còn cái gì nữa mới vực dậy được. Anh chỉ biết tặng em câu này "Chưa thấy quan tài chưa đổ lệ"
Đúng r anh, chửi đúng mà, e con út, obz nuôi theo kiểu nhà giàu quá, nên em bị đần so với chúng bạn, cơm có người lo, áo có người giặt, ở sg có ng lo chỗ ở, e bị thụ động á a, haha, e ghét chính mình vãi
 
Đúng r anh, chửi đúng mà, e con út, obz nuôi theo kiểu nhà giàu quá, nên em bị đần so với chúng bạn, cơm có người lo, áo có người giặt, ở sg có ng lo chỗ ở, e bị thụ động á a, haha, e ghét chính mình vãi
1998 thì vay 150 củ đi Nhật đi cu, nhanh gọn lẹ
 
T k rõ bằng cấp 3 ở vn công dụng gì nhưng mà t thấy bằng cấp 3 thì éo xin được việc gì ra hồn đâu. Trừ khi cty cơ sở gia đình lôi đầu vô làm thôi. T thấy m nên kinh doanh , đánh vào thị hiếu tại địa phương ăn uống hay dịch vụ gì đó. Ko sợ mang tiếng đu càng thì vay vốn gđ hoặc bank đi xklđ úc hoặc nhật. Kiếm mớ vốn về kinh doanh .
 

Đúng r anh, chửi đúng mà, e con út, obz nuôi theo kiểu nhà giàu quá, nên em bị đần so với chúng bạn, cơm có người lo, áo có người giặt, ở sg có ng lo chỗ ở, e bị thụ động á a, haha, e ghét chính mình vãi
Làm quả bom reset cả nhà mày. Do bản thân mày và cả nhà mày
 
Làm cái có thôi mà đã thấy chắn rồi. Có như vậy chi nên xin vậy việc đơn giản thôi. Kiếm lương 7 8 củ thôi
Có năm gần nhất nên để trên cùng
 
Tao nói thật mày bạc nhược từ trong suy nghĩ, bản thân mày đã tự thấy mày kém cỏi thì làm sao người ta đánh giá cao mày được ? Bắt đầu nhìn nhận lại bản thân của mày, thiếu sót chổ nào khắc phục dần dần, và tự tin lên, suy nghĩ thoáng ra.
Tao kể cho mày nghe, 6 năm trước tao vô SG với mấy bộ đồ rách trong balo, trong ví có mấy trăm bạc đi xe buýt cũng bị móc mẹ nó mất. Ko tiền ko giấy tờ tùy thân lê lết lang thang đi bộ xin việc từ Ngã tư An Sương về tuốt Chợ Vĩnh Lộc rồi qua khúc Bình Long - Tân Phú, tối ngủ lê la ngoài đường, gầm cầu, nhặt rau củ bỏ đi trước mấy cái cửa hàng BHX về ăn, có mỗi đôi tông lào cũng đứt mẹ mất, đi chân trần giữa cái nóng SG mà chân nó phồng rộp, rướm máu tối về đau nhức kinh khủng. Mà bây giờ cuộc sống tao cũng tạm ổn ở đây rồi, có công việc ổn định, đang là culi kiêm luôn ông chủ của 1 xưởng mộc nhỏ.
Về bất hạnh thì mày chưa bằng 1 góc của tao đâu. Ông già ko có, ở với bà ngoại từ bé, mẹ tao đi làm xa nuôi tao ăn học, hồi bé bị hẹp van tim, thấp tim, chích Penicilin 18 năm ròng, viêm gan B, viêm xoan mãn tính, thấp bé nhẹ cân ( 1m65 44kg ) nhưng mà tao vẫn luôn trân trọng cuộc đời và luôn cố gắng đi lên, nơi nào có ý chí nơi đó có con đường. Mạnh dạng lên tml, đm việc đầu tiên là phải tự tin, dám nghĩ dám làm, thoát khỏi vùng an toàn tư do bay nhảy đã rồi tính tiếp, tuổi trẻ đéo có bao lâu đâu.
À, tau cũng ở Huế. Cũng trạc tuổi mày, tau 97. :))
M giỏi thật, haha đụ mạ, chừ mệt quá mi ơi, ngày có sức khoẻ, bộ não, muốn thoát khỏi vũng bùn có đc mô. Tau tức mạ t mãi đến giờ, vì 1 lý do nớ mà ở Huế t hủy hoại sức khoẻ, con người tau luôn, ngu ghê m hấy 🙂
 
Tao nói thật mày bạc nhược từ trong suy nghĩ, bản thân mày đã tự thấy mày kém cỏi thì làm sao người ta đánh giá cao mày được ? Bắt đầu nhìn nhận lại bản thân của mày, thiếu sót chổ nào khắc phục dần dần, và tự tin lên, suy nghĩ thoáng ra.
Tao kể cho mày nghe, 6 năm trước tao vô SG với mấy bộ đồ rách trong balo, trong ví có mấy trăm bạc đi xe buýt cũng bị móc mẹ nó mất. Ko tiền ko giấy tờ tùy thân lê lết lang thang đi bộ xin việc từ Ngã tư An Sương về tuốt Chợ Vĩnh Lộc rồi qua khúc Bình Long - Tân Phú, tối ngủ lê la ngoài đường, gầm cầu, nhặt rau củ bỏ đi trước mấy cái cửa hàng BHX về ăn, có mỗi đôi tông lào cũng đứt mẹ mất, đi chân trần giữa cái nóng SG mà chân nó phồng rộp, rướm máu tối về đau nhức kinh khủng. Mà bây giờ cuộc sống tao cũng tạm ổn ở đây rồi, có công việc ổn định, đang là culi kiêm luôn ông chủ của 1 xưởng mộc nhỏ.
Về bất hạnh thì mày chưa bằng 1 góc của tao đâu. Ông già ko có, ở với bà ngoại từ bé, mẹ tao đi làm xa nuôi tao ăn học, hồi bé bị hẹp van tim, thấp tim, chích Penicilin 18 năm ròng, viêm gan B, viêm xoan mãn tính, thấp bé nhẹ cân ( 1m65 44kg ) nhưng mà tao vẫn luôn trân trọng cuộc đời và luôn cố gắng đi lên, nơi nào có ý chí nơi đó có con đường. Mạnh dạng lên tml, đm việc đầu tiên là phải tự tin, dám nghĩ dám làm, thoát khỏi vùng an toàn tư do bay nhảy đã rồi tính tiếp, tuổi trẻ đéo có bao lâu đâu.
À, tau cũng ở Huế. Cũng trạc tuổi mày, tau 97. :))
Kể cho nó tham khảo chứ nó phải vào đúng hoàn cảnh khổ cực nó mới biết. Lúc này chỉ có 2 ngã đường: Đứng lên đi tiếp or buông bỏ, lang thang giang hồ giang háng các kiểu.
 
Học đại học 2.5 rồi à. Thế bỏ tiền thì mua mẹ cái bằng giả, cho vào CV cho đẹp. Làm doanh nghiệp tư nhân đéo ai quan tâm mày bằng cấp như nào đâu, nộp vào cho đủ bộ hồ sơ
 
Kể cho nó tham khảo chứ nó phải vào đúng hoàn cảnh khổ cực nó mới biết. Lúc này chỉ có 2 ngã đường: Đứng lên đi tiếp or buông bỏ, lang thang giang hồ giang háng các kiểu.
Uh, kinh nghiệm của bản thân tao thì đầu tiên phải thay đổi suy nghĩ, thay đổi từ trong chính con người mình trước đã, dần dần nó mới bộc phát ra bên ngoài. Cái này cần có thời gian dài và quyết tâm.
Thời sinh viên tao cũng vô định và bê tha chết mẹ, đéo có thói hư tật xấu nào mà ko dính vào: banh bóng, số đề, game, nhậu nhẹt, đập đá, bar sàn bay lắc cho tới 1 ngày trong cơn phê ma túy tao thấy bà già tao khóc, rất nhiều hình ảnh, suy nghĩ xuất hiện trong đầu tao làm tao quyết tâm thay đổi cuộc đời, sau hôm đó tao bẻ sim, cắt đứt hết tất cả liên lạc với bạn bè, gia đình, bỏ nhà đi bụi tìm kiếm con đường làm lại cuộc đời trong gần 3 năm. :))
 
Ở quê đéo phát triển nổi đâu, tao nói thật.
Ở quê một là làm nông, hai là buôn bán, ba là làm cán bộ thôi, mà với cơ chế cocc như hiện nay thì khó với tốn nhiều tiền lắm
Tao về quê hơn nửa năm rồi đây, công việc bấp bênh, lương thì thấp 4-5 củ, muốn thay đổi cuộc đời thì chỉ có vô SG, BD kiếm việc gì đó không phạm pháp mà làm, rồi kiếm gì đó học để trau dồi thêm kiến thức, có thể học thêm tin học văn phòng chẳng hạn
 
Kể cho nó tham khảo chứ nó phải vào đúng hoàn cảnh khổ cực nó mới biết. Lúc này chỉ có 2 ngã đường: Đứng lên đi tiếp or buông bỏ, lang thang giang hồ giang háng các kiểu.
sao k ib đc cho anh nhỉ? em cần hỏi
 

Cứu t với, t cần lắm 1 công việc vp
Cuộc đời t toàn là 1 chuỗi dài sai lầm
Hi vọng ai đó chìa tay ra giúp
Chết thì chưa đủ dũng cảm, lại để lại nỗi đau cho người thân suốt đời,
Vì đâu nên nỗi 😢
Vl
 
Vote thi lại đại học, không thi lại quay lại năm 18t thì mãi mãi cuộc sống k thay đổi
 

Có thể bạn quan tâm

Top