Tao nói thật mày bạc nhược từ trong suy nghĩ, bản thân mày đã tự thấy mày kém cỏi thì làm sao người ta đánh giá cao mày được ? Bắt đầu nhìn nhận lại bản thân của mày, thiếu sót chổ nào khắc phục dần dần, và tự tin lên, suy nghĩ thoáng ra.
Tao kể cho mày nghe, 6 năm trước tao vô SG với mấy bộ đồ rách trong balo, trong ví có mấy trăm bạc đi xe buýt cũng bị móc mẹ nó mất. Ko tiền ko giấy tờ tùy thân lê lết lang thang đi bộ xin việc từ Ngã tư An Sương về tuốt Chợ Vĩnh Lộc rồi qua khúc Bình Long - Tân Phú, tối ngủ lê la ngoài đường, gầm cầu, nhặt rau củ bỏ đi trước mấy cái cửa hàng BHX về ăn, có mỗi đôi tông lào cũng đứt mẹ mất, đi chân trần giữa cái nóng SG mà chân nó phồng rộp, rướm máu tối về đau nhức kinh khủng. Mà bây giờ cuộc sống tao cũng tạm ổn ở đây rồi, có công việc ổn định, đang là culi kiêm luôn ông chủ của 1 xưởng mộc nhỏ.
Về bất hạnh thì mày chưa bằng 1 góc của tao đâu. Ông già ko có, ở với bà ngoại từ bé, mẹ tao đi làm xa nuôi tao ăn học, hồi bé bị hẹp van tim, thấp tim, chích Penicilin 18 năm ròng, viêm gan B, viêm xoan mãn tính, thấp bé nhẹ cân ( 1m65 44kg ) nhưng mà tao vẫn luôn trân trọng cuộc đời và luôn cố gắng đi lên, nơi nào có ý chí nơi đó có con đường. Mạnh dạng lên tml, đm việc đầu tiên là phải tự tin, dám nghĩ dám làm, thoát khỏi vùng an toàn tư do bay nhảy đã rồi tính tiếp, tuổi trẻ đéo có bao lâu đâu.
À, tau cũng ở Huế. Cũng trạc tuổi mày, tau 97.