Chiến tranh VN (phần 2)

pos

Địt mẹ đau lòng
Phần 2: Kết thúc cuộc chiến

1/ Vi phạm hiệp định Paris


Phần này người viết sẽ trình bày về những sai trái của phe cộng-sản khi kết thúc chiến tranh.

Như bạn đọc đã biết, sau nhiều năm chiến tranh dai dẳng ở VN, phía Mỹ đã có dấu hiệu muốn rút ra khỏi cuộc chiến trong danh dự, cái mà Mỹ để lại là một hiệp định hòa bình cho VN trước khi rút quân.

Đầu năm 1973, hiệp định Paris là hiệp định được ký kết trong đó có các điều khoản chấm dứt chiến tranh và đem lại hòa bình, tự do dân chủ cho đất nước VN. Tức là nếu theo đúng nội dung hiệp định này thì không những hòa bình được lập lại mà nhân dân còn được thụ hưởng các quyền tự do dân chủ tiến bộ giống như các nước văn minh trên toàn thế giới.

Cơ sở của một hiệp định là nó sẽ quy định trách nhiệm của các bên, như kiểu ông đưa chân giò thì bà thò chai rượu, trong hiệp định Paris thì trách nhiệm của các bên như sau

Mỹ: dừng tấn công bắc việt tức VNDCCH, quân đội nước ngoài rút ra khỏi VN, không can thiệp vào công việc của nam VN.

VN: ngừng bắn, chấm dứt chiến tranh, tôn trọng quyền tự do dân chủ và quyền tự quyết của nhân dân….

Sau khi hiệp định được ký, thì nói chung, các trách nhiệm của Mỹ thì nó tuân thủ đầy đủ, còn phía cộng-sản thì ký như kiểu để cho vui, cho Mỹ nó rút quân thôi, còn sau đó thì liên tục vi phạm.

Sau đây là những điểm chủ yếu của hiệp định mà phía cộng-sản đã vi phạm:

Điều 2 Một cuộc ngừng bắn sẽ được thực hiện trên khắp miền Nam Việt Nam kể từ hai mươi bốn giờ (giờ GMT) ngày hai mươi bảy tháng giêng năm một nghìn chín trăm bảy mươi ba.
Việc chấm dứt hoàn toàn chiến sự nói trong điều này là vững chắc và không thời hạn.
Điều 3 Các bên cam kết giữ vững ngừng bắn, bảo đảm hoà bình lâu dài và vững chắc


Nhận xét: đây là những điểm cơ bản nhất của hiệp định về nội dung chấm dứt chiến sự và lập lại hòa bình ở VN. Kết quả của nó là gì?
Chiến tranh không hề chấm dứt, phía cộng-sản liên tục vi phạm điều khoản hòa bình của hiệp định, chiến tranh tiếp diễn hơn 2 năm sau đó (04/1975) thì phe cộng-sản đánh cho VNCH gục ngã hoàn toàn bằng bạo lực, chiến tranh. Cộng-sản vi phạm điều 2 và điều 3.

Điều 7 Từ khi thực hiện ngừng bắn cho đến khi thành lập chính phủ nói ở điều 9 (b) và điều 14 của Hiệp định này, hai bên miền Nam Việt Nam sẽ không được nhận đưa vào miền Nam Việt Nam quân đội, cố vấn quân sự và nhân viên quân sự, kể cả nhân viên quân sự kỷ thuật, vũ khí, đạn dược và dụng cụ chiến tranh.
Điều 13. Trong số những vấn đề hai bên miền Nam Việt Nam thảo luận có các biện pháp giảm số quân của họ và phục viên số quân đã giảm. Hai bên miền Nam Việt Nam sẽ hoàn thành việc đó càng sớm càng tốt.


Nhận xét: Đến năm 1974 thì phía cộng-sản VNDCCH không ngừng tăng cường quân đội, vũ khí khí tài tuồn vào lãnh thổ miền nam, đến năm 1975 đã có vũ khí hạng nặng là xe tăng, đặc biệt trong giai đoạn cuối cuộc chiến thì có sự tham gia của quân đoàn 1 và quân đoàn 2 là các quân đoàn chủ lực của bắc việt, kể cả bộ chỉ huy, tư lệnh ở miền bắc đưa vào. Phía cộng-sản VNDCCH đã vi phạm điều 7, 13.

https://laichau.dcs.vn/index.php/qu...rong-chien-dich-ho-chi-minh-lich-su-8690.html
 
Điều 9 Chính phủ Việt Nam dân chủ cộng hoà và Chính phủ Hoa kỳ cam kết tôn trọng những nguyên tắc thực hiện quyền tự quyết của nhân dân miền Nam Việt Nam sau đây:
a) Quyền tự quyết của nhân dân miền Nam Việt Nam là thiêng liêng, bất khả xâm phạm và phải được tất cả các nước tôn trọng.
b) Nhân dân miền Nam Việt Nam tự quyết định tương lai chính trị của miền Nam Việt Nam thông qua tổng tuyển cử thật sự tự do và dân chủ có giám sát quốc tế.
c) Các nước ngoài sẽ không được áp đặt bất cứ xu hướng chính trị hoặc cá nhân nào đối với miền Nam Việt Nam.


Nhận xét:
Chính phủ VNDCCH tôn trọng điều 9 khoản a bằng cách cho xe tăng húc đổ cổng phủ tổng thống, bắt đầu hàng vô điều kiện. Không có quyền tự quyết nào cả, cộng-sản vi phạm khoản a.

Đến tận bây giờ, sau hơn 50 năm vẫn không có cái gì gọi là “tự quyết định tương lai chính trị của miền Nam” hay “tổng tuyển cử thật sự tự do và dân chủ có giám sát quốc tế”, dưới sự cai trị của cộng-sản thì không có cái gì là tổng tuyển cử thật sự tự do và dân chủ, kể cả cuộc bầu cử mới nhất đầu năm 2026 gần đây. Cộng-sản vi phạm khoản b.

Phía cộng-sản áp đặt chế độ độc tài toàn trị lên cổ nhân dân miền nam theo mô hình của trùm cộng-sản Liên Xô, điển hình là mô hình kinh tế bao cấp XHCN cấm nhân dân được tự do làm ăn, tự do sở hữu tài sản, mô hình này đến tận năm 1986 mới lục đục dỡ bỏ. Phe cộng-sản vi phạm khoản c.


Điều 11 Ngay sau khi ngừng bắn hai bên miền Nam Việt Nam sẽ:
- Thực hiện hoà giải và hoà hợp dân tộc, xoá bỏ thù hằn, cấm mọi hành động trả thù và phân biệt đối xử với những cá nhân hoặc tổ chức đã hợp tác với bên này hoặc bên kia;
- Bảo đảm các quyền tự do dân chủ của nhân dân: tự do cá nhân, tự do ngôn luận, tự do báo chí, tự do hội họp, tự do tổ chức, tự do hoạt động chính trị, tự do tín ngưỡng, tự do đi lại, tự do cư trú, tự do làm ăn sinh sống, quyền tư hữu tài sản và quyền tự do kinh doanh.


Nhận xét:
“Hòa giải và hòa hợp dân tộc” bằng cách cho cả triệu quân nhân VNCH đi tù không án dưới cái mác học tập cải tạo, có người đi đến mười mấy năm mới trở về thân tàn ma dại, rất nhiều người bỏ mạng trên rừng thiêng nước độc ở các trại tù cộng-sản miền bắc.
“Xóa bỏ thù hằn” bằng cách cướp trắng tài sản nhà cửa, đẩy gia đình người ta lên vùng kinh tế mới, khiến cho họ tan cửa nát nhà.
“Không phân biệt đối xử” bằng cách không cho con cháu của những người phục vụ chế độ VNCH được học đại học hay công tác, làm việc bình thường.
Tự do cá nhân, tự do ngôn luận, tự do báo chí, tự do hội họp, tự do tổ chức, tự do hoạt động chính trị, tự do tín ngưỡng, tự do đi lại, tự do cư trú, tự do làm ăn sinh sống, quyền tư hữu tài sản và quyền tự do kinh doanh” là những thứ bị lột sạch khi cộng-sản chiếm được miền nam. Kể cả những thứ rất vớ vẩn như là để tóc dài, mặc quần ống loe cũng bị cấm, thanh niên lớ ngớ bị bọn cờ đỏ nó cắt tóc, cắt quần giữa đường, nhảy đầm thì bị nó treo cái biển vào cổ rồi dong đi giữa phố, sỉ nhục như tội phạm.



Thậm chí đến tận ngày nay, năm 2026, thì nhân dân miền nam hay kể cả toàn VN vẫn chưa có được một số quyền tự do cơ bản nêu trên.

Cộng-sản vi phạm nghiêm trọng điều 11, thậm chí đến ngày nay vẫn đang vi phạm.
 
Điều 12 a) Ngay sau khi ngừng bắn, hai bên miền Nam Việt Nam sẽ hiệp thương trên tinh thần hoà giải và hoà hợp dân tộc, tôn trọng lẫn nhau và không thôn tính nhau để thành lâp Hội đồng quốc gia hoà giải và hoà hợp dân tộc gồm ba thành phần ngang nhau. Hội đồng sẽ làm việc theo nguyên tắc nhất trí.

Nhận xét: Tôn trọng lẫn nhau và không thôn tính nhau là dí súng vào tổng thống VNCH và bảo “Các ông đã bị bắt, các ông phải tuyên bố đầu hàng chứ không có gì để bàn giao”. Cộng-sản vi phạm điều 12a

Điều 15 Việc thống nhất nước Việt Nam sẽ được thực hiện từng bước bằng phương pháp hòa bình trên cơ sở bàn bạc và thoả thuận giữa miền Bắc và miền Nam Việt Nam không bên nào cưỡng ép hoặc thôn tính bên nào và không có sự can thiệp của nước ngoài. Thời gian thống nhất sẽ do miền Bắc và miền Nam Việt Nam thoả thuận.

Nhận xét: “không bên nào cưỡng ép hoặc thôn tính bên nào”, rồi cộng-sản không cưỡng ép đâu, không thôn tính đâu, chỉ có cho xe tăng húc đổ cổng dinh tổng thống, chỉ có bóp cổ cho nhân dân miền nam lòi mắt ra qua chiến dịch cải tạo kinh tế miền nam. Cộng-sản vi phạm điều 15.


Điều 15 d) Miền Bắc và miền Nam Việt Nam sẽ không tham gia bất cứ liên minh quân sự hoặc khối quân sự nào và không cho phép nước ngoài có căn cứ quân sự, quân đội, cố vấn quân sự và nhân viên quân sự trên đất mình, như Hiệp định Giơ ne vơ năm 1954 về Việt Nam quy định.

Nhận xét: Rồi thế bọn bỏ mẹ nào cho Liên Xô đặt quân đội, căn cứ quân sự ở Cam Ranh? Quân đội Liên Xô có phải quân đội nước ngoài không? Cam Ranh có phải lãnh thổ VN không?
https://vnexpress.net/cam-ranh-can-cu-quan-su-lung-lay-mot-thoi-2930501-p2.html
Cộng-sản vi phạm điều 15, khoản d

Điều 20
b) Các nước ngoài sẽ chấm dứt mọi hoạt động quân sự ở Campuchia và Lào, rút hết và không đưa trở lại vào hai nước đó quân đội, cố vấn quân sự và nhân viên quân sự, vũ khí, đạn dược và dụng cụ chiến tranh.
c) Công việc nội bộ của Campuchia và Lào phải do nhân dân mỗi nước này giải quyết không có sự can thiệp của nước ngoài.


Nhận xét: báo VN mô tả sự kiện quân Khmer đỏ đánh chiếm thủ đô Phnom Penh của Campuchia, trích dẫn:
Sau khi đánh thắng các cuộc hành quân lớn của địch, quân và dân Campuchia dồn dập tiến công địch trên các trục lộ giao thông, chặn đường vận chuyển quân sự và mở chiến dịch vây hãm thủ đô Phnôm Pênh. Phối hợp với cách mạng Việt Nam, đầu tháng 3-1975, lực lượng quân giải phóng Campuchia thực hiện cuộc tổng tiến công. Đến ngày 17-4-1975, quân giải phóng Campuchia làm chủ hoàn toàn Thủ đô Phnôm Pênh, giải phóng hoàn toàn Campuchia.
https://baoquankhu7.vn/su-giup-do-c...a-doi-voi-viet-nam-1597639536-0014864s34210gs

Chính báo Vn công nhận Khmer đỏ có phối hợp với cách mạng VN, phối hợp này là như thế nào? Có phải là Vn có hoạt động hay hỗ trợ hoạt động quân sự ở Campuchia không, có phải là can thiệp vào công việc nội bộ của Campuchia không?

Một bài báo khác của VN:
Hoàng thân Sihanouk từng viết trong hồi ký: “Luôn luôn ghi nhớ sâu sắc công ơn của các bạn chiến đấu Việt Nam đã giúp đỡ chúng tôi trong những ngày đầu kháng chiến, về những vũ khí mà Quân giải phóng miền Nam Việt Nam đã cung cấp cho chúng tôi, về những huấn luyện viên quân sự mà miền Bắc Việt Nam đã cử tới chỉ bảo quân đội chúng tôi”. Đó là cơ sở quan trọng và quyết định nhất để Campuchia giành thắng lợi trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, giải phóng thủ đô Phnom Penh vào ngày 17/4/1975.
https://baochinhphu.vn/viet-nam-campuchia-mai-mai-sat-canh-ben-nhau-102250350.htm

Vậy là theo như bài báo mô tả thì có sự cung cấp vũ khí, huấn luyện quân sự của cộng-sản VN dành cho Khmer đỏ dẫn đến sự kiện Khmer đỏ chiếm đóng phnom penh 17/4/1975.

Nếu đúng như thông tin trong bài báo, thì có thể cho rằng cộng-sản VN đã vi phạm điều 20, khoản b và c.

Kết luận: vậy là sau khi lược qua hiệp định Paris được ký kết và có hiệu lực chính thức thì phía cộng-sản đã vi phạm rất nhiều điều khoản trong đó, toàn bộ hiệp định có 23 điều thì các anh tài cộng-sản vi phạm tận 9 điều. Người viết sau khi đọc xong hiệp định cũng bất ngờ sao lại có thể tồn tại một sự thể là một hiệp định được ký kết chính thức, có sự chứng kiến của cộng đồng quốc tế mà một bên vừa ký xong thì vi phạm quá nhiều như vậy.

Các anh cộng-sản là một giuộc láu cá, các anh ký là cốt để Mỹ nó rút quân đội của nó ra khỏi VNCH, cốt để các anh dễ dàng ăn tươi nuốt sống miền nam, đưa nhân dân vào vòng nô lệ, lầm than, đói khổ. Ngay từ đầu các anh đã chẳng có ý định nào là tuân thủ hiệp định, giống y như hiệp định geneve 1954, các anh ký cứ ký và phá cứ phá.

Đây không phải là sự việc diễn ra một lần, mà nó đã lặp đi lặp lại, hiệp định geneve 1954 ký xong vi phạm, tuyên bố ngừng bắn tết mậu thân 1968 xong vi phạm, hiệp định paris 1973 ký xong vi phạm, đây đúng là bản chất lừa lọc, xảo trá của cộng-sản.
 
2. Giải phóng
Định nghĩa của giải phóng, theo từ điển tiếng việt:
1. Làm cho được tự do, cho thoát khỏi tình trạng bị nước ngoài nô dịch, chiếm đóng.
2. Làm cho được tự do, cho thoát khỏi địa vị nô lệ hoặc tình trạng bị áp bức, kiềm chế, ràng buộc.


Định nghĩa này có hơi khác chút so với định nghĩa từ oxford, oxford họ định nghĩa là làm thoát khỏi tình trạng nô dịch, chiếm đóng của bất kỳ lực lượng nào (không cứ là nước ngoài) cũng được coi là giải phóng.

Từ định nghĩa trên, ta hiểu rằng bản chất của giải phóng nghĩa là (làm cho nhân dân) được tự do hơn, sự tự do chuyển từ không sang có, từ ít sang nhiều.

Ngược lại, nếu việc làm cho sự tự do (của nhân dân) chuyển từ nhiều sang ít, từ có sang không thì đó là nô dịch hóa, nô lệ hóa.

Ta sẽ xem xét từng một số đặc điểm từ sau khi quân cộng-sản tràn vào và kiểm soát hoàn toàn lãnh thổ miền nam.

- Quyền tự do đi lại: Trích dẫn hồi ký Nguyễn Hiến Lê, phần VI, chương XXX
Cuối năm 1979, tôi làm đơn xin ủy ban nhân dân phường tôi ở cho phép tôi chở về nhà tôi ở thị xã Long xuyên một số đồ đạc (ba tủ sách, một tủ lạnh, vài cái ghế...) và một số sách báo Việt, Pháp, Anh, Hoa đề tôi về Long xuyên nghỉ ngơi, dưỡng bệnh. Việc tầm thường như vậy, thời trước chẳng phải xin phép xin tắc gì cả, mà cô thư kí phường (quen mặt tôi chứ) không dám quyết định, đẩy qua công an; thầy thư kí công an cũng không dám quyết định, đẩy qua phường; họ thảo luận với nhau ra sao tôi không biết, kiếm lẽ này lẽ khác để không cho phép, bắt tôi đi đi về về tất cả tám lần, sau cùng tôi phản kháng dữ, họ mới chịu kí giấy.
Quyền tự do đi lại chuyển từ nhiều sang ít

- Quyền tự do sở hữu tài sản (tư hữu), tự do làm việc, kinh doanh, mưu sinh, chỗ ở (mưu cầu hạnh phúc)
Các quyền này bị các ông cộng-sản xâm phạm triệt để, vì trong lý thuyết của các ông ấy thì tư hữu là kẻ thù cần phải tiêu diệt, không có chuyện nhân dân sở hữu tài sản riêng, đừng nói những cái lớn như công ty, nhà máy, xí nghiệp, ruộng đất… (tư liệu sản xuất) mà ngay cả những thứ nhỏ nhặt như chó mèo lợn gà trâu bò thì đảng đều muốn quản lý, thế nên mới có cái chuyện đơn xin mổ lợn, mổ trâu bò như trò cười. Trích dẫn:

Trong bài Nuôi lợn thời bao cấp, sách Chuyện thời bao cấp (NXB Thông tấn xuất bản, 2017) tác giả Hiệu Minh cho biết những năm 1960, nhà ai nuôi lợn phải đăng ký với chính quyền. Thịt mua bán đều phải làm đơn trình báo rồi nộp thuế khá cao. Lợn mình bỏ tiền ra mua, nuôi bằng nước gạo và cám nhà mình, nhưng thuộc sở hữu nhà nước.

Mang nguyên tư duy cộng-sản đó vào trong miền nam, các tay đấm hạng nặng liên tiếp tung ra các cú đấm móc vào nhân dân và nền kinh tế miền nam, cú nào cũng khiến cho nhân dân tối tăm mặt mũi, nền kinh tế điêu đứng.

Báo nhà nước mô tả:
Trầm ngâm một lát, bác Tám Cao đúc kết: “Sau chiến thắng 30/4/1975 với chủ trương “Tiến nhanh, tiến mạnh lên chủ nghĩa xã hội”, ngay sau khi giải phóng, TW đã giao nhiệm vụ cho TP. HCM phải bắt tay ngay vào chiến dịch mang bí số X1 và X2 với nội dung “Cải tạo kinh tế tư bản chủ nghĩa” vẫn được quen gọi là “Đánh tư sản mại bản”.
Chiến dịch X1, thì tạm được bởi chúng ta thực hiện cải tạo những tư sản có liên quan tới đế quốc, dù trong số họ không ít người chỉ thuần túy “làm kinh tế”.
Nhưng đến chiến dịch X2 thì sự sai lầm đã bộc lộ rõ: Vì “chỉ tiêu” được giao cao hơn, nên trong suốt một thời gian dài, hàng chục vạn lượt nhân dân lao động, thanh niên, sinh viên, học sinh rầm rộ xuống đường với khẩu hiệu, biểu ngữ, loa tay, loa phóng thanh, nắm tay hô vang khẩu hiệu “Đả đảo tư sản mại bản” khiến cho lớp “người giàu” thuộc chế độ cũ kinh hồn bạt vía.
Nhưng đến nửa chừng rà soát lại gần 2.000 “đối tượng X2”, thì chỉ đúng có… 3 đối tượng ! Chủ trương duy ý chí này đã làm sa sút ghê gớm, biến dạng diện mạo cũng như nội lực của thành phố, xóa đi hết những ưu thế, cơ sở vật chất sẵn có của “Hòn ngọc Viễn Đông”…
Không khí cải tạo ồ ạt, tịch thu, tịch biên tài sản của các đối tượng “X1, X2”, đem về đổ dồn, chất đống đầy các kho không chứa xuể, phải tấp táp đâu đó, sau một thời gian ngắn, những tài sản này phần thì biến mất, số còn lại hư hỏng trở thành một đống đổ nát khổng lồ…
Từ một thành phố hưởng thụ, một Trung tâm công nghiệp lớn nhất, vậy mà chỉ sau mấy năm khi “Chiến dịch X1, X2” đi qua, toàn bộ nền sản xuất công nghiệp của thành phố bị tê liệt tới mức cạn cùng: Nguyên vật liệu không còn, viện trợ từ các phía bị cắt đứt, cơ sở vật chất xuống cấp nhanh chóng, máy móc phương tiện “đắp chiếu” ngủ triền miên hết năm này sang năm khác.
Nền kinh tế của thành phố như thoi thóp, lạm phát gia tăng chóng mặt từ 15,3% đến 31% vào năm 1979; từ 20% năm 1980 đến 40% năm 1981, cộng với thiên tai, mất mùa, tăng viện cho cuộc chiến phía Tây Nam, số người thất nghiệp ngày càng gia tăng.
Rồi dịch bệnh tràn lan, phương tiện, thuốc men thiếu thốn đủ thứ khiến cho đời sống người dân ngày càng lâm vào cảnh cùng cực. Có nhiều người không chịu đựng nổi phải vượt biên.


Quyền tự do sở hữu tài sản (tư hữu), tự do làm việc, kinh doanh, mưu sinh, chỗ ở chuyển từ nhiều sang ít, từ có sang không.
 
Quyền tự do biểu tình:

Biểu tình ở đây là biểu tình phản đối chính quyền, chứ không phải là biểu tình ủng hộ chính quyền hay được chính quyền cho phép.
Trước năm 75, còn chế độ VNCH thì các anh tài nhân dân biểu tình khí thế lắm, oai hùng lắm, có mấy anh còn giương hẳn biểu ngữ giữa thanh thiên bạch nhật “chúng tôi thách đố mọi sự đàn áp của Thiệu-Kỳ”.


Sau 75 thì đói khổ thế thế mà tuyệt nhiên không có một bóng dáng nào biểu tình chống chính quyền, theo tuyên truyền thì các anh tài nhân dân ủng hộ chính quyền lắm, ấm no hạnh phúc lắm nên làm gì có ai phản đối chính quyền cách mạng, họ đi kinh tế mới ráo cả hoặc làm thuyền nhân hết rồi còn đâu.

Kể cả thời bây giờ, đố anh nào dám giăng công khai biểu ngữ “chúng tôi thách đố mọi sự đàn áp của Trọng-Lâm”? gớm mấy anh đem cờ đỏ sao vàng ra biểu tình chuyện đất đai (không phải chống hay phản đối chính quyền) còn bị công an vụt cho vêu mỏ ra nữa là.

Quyền tự do biểu tình chuyển từ nhiều sang ít.

Quyền tự do tư tưởng, học thuật, học tập, nghiên cứu.

Thời chế độ VNCH thì mấy cái này vẫn còn được tôn trọng, chính quyền thì ghét cộng-sản nhưng dân vẫn được nghiên cứu học hành về chủ nghĩa “đầu hói-râu dài”, sách triết học “đầu hói-râu dài” vẫn có ngoài hiệu sách, đương nhiên các luồng tư tưởng khác cũng không ai ngăn cấm cả. Từ khi các ông cộng-sản vào thì cấm tiệt, chỉ có chủ nghĩa “đầu hói-râu dài” của các ông ấy là duy nhất đúng, bách chiến bách thắng vô địch thiên hạ, còn các luồng tư tưởng khác là phản động chỉ đáng vứt sọt rác.

Nạn đốt sách:

Một trong những công việc đầu tiên của chính quyền là hủy tất cả các ấn phẩm (sách, báo) của bộ Văn hóa ngụy, kể cả các bản dịch tác phẩm của Lê Quí Đôn, thơ Cao Bá Quát, Nguyển Du; tự điển Pháp, Hoa, Anh cũng bị đốt. Năm 1976 một ông thứ trưởng Văn hóa ở Bắc vào thấy vậy, tỏ ý tiếc
Nhưng ông thứ trưởng đó có biết rõ đường lối của chính quyền không, vì năm 1978, chính quyền Bắc chẳng những tán thành công việc hủy sách đó mà còn cho là nó chưa được triệt để, ra lệnh hủy hết các sách ở trong Nam, trừ những sách về khoa học tự nhiên, về kĩ thuật, các tự điển thôi; như vậy chẳng những tiểu thuyết, sử, địa lí, luật, kinh tế, mà cả những thơ văn của cha ông mình viết bằng chữ Hán, sau dịch ra tiếng Việt, cả những bộ Kiều, Chinh phụ ngâm... in ở trong Nam đều phải hủy hết ráo.

-
Nhưng đó chỉ là những sách còn ở nhà xuất bản, những sách tuyệt bản còn ở nhà tư nhân thì nhiều lắm, làm sao kiểm duyệt được? Cho nên sở Thông tin văn hóa ra chỉ thị cho mỗi quận phái thanh niên đi xét sách phản động, đồi trụy trong mỗi nhà để đem về đốt. Bọn thanh niên đó đa số không biết ngoại ngữ, sách Việt cũng ít đọc, mà bảo họ kiểm duyệt như vậy thì tất nhiên phải làm bậy. Họ vào mỗi nhà, thấy sách Pháp, Anh là lượm, bất kì loại gì; sách Việt thì cứ tiểu thuyết là thu hết, chẳng kể nội dung ra sao. Họ không thể vào hết từng nhà được, ghét nhà nào, hoặc công an chỉ nhà nào là vô nhà đó. (Hồi ký Nguyễn Hiến Lê, chương XXX)

Nhân dân miền nam quen với tự do tư tưởng là đếch được, phải giáo dục cải tạo lại hết thảy. Không cứ quân cán chế độ cũ đương nhiên phải đi học tập cải tạo rồi (gọi thế cho sang mồm chứ thực ra là bỏ tù, có người lên hàng chục năm chưa học tập cải tạo xong) mà kể cả dân thường (nhắc lại là dân thường) cũng phải học chính trị hết. Trích dẫn:

Trình độ văn hóa của cán bộ chỉ vào hạng có tiểu học, bài học rất chán, mà cũng có một số người vỗ tay khen, có khi chưa hết câu đã vổ tay, khiến cho các học viên miễn cưỡng vỗ tay theo. Trò đó có vẻ lố bịch, sau dân chúng phá bằng cách đáng lẽ chỉ vỗ tay một thì họ vỗ tay hai, kéo dài ra, bọn nịnh kia thấy ngượng phải bỏ. Mới dầu dân còn đưa thắc mắc hoặc đề nghị xây dựng, thấy không ích lợi gì, người ta chán, có thái độ tiêu cực: đàn ông thì làm thinh, cán bộ hỏi ý kiến, họ một mực không đáp, đàn bà thì lấy len ra đan hoặc cho con bú, thì thầm nói chuyện với nhau, nếu không thì gục xuống ngủ, mặc cán bộ nói gì thì nói. Có những bài học kéo dài hai ba buổi học hoặc hai ba ngày. (Hồi ký Nguyễn Hiến Lê, chương XXX)

Giờ xin hỏi các anh ở trên Xàm này thì bò đỏ mở mồm ra nói ngu là các anh xông vào đấm đạp nó túi bụi, người khác không muốn nghe nó thì block cho đỡ rác mắt. Vậy ngày đó nhân dân miền nam phải ngồi nghe bò đỏ nó luyên thuyên phét lác về chính trị đầu hói râu dài, không được cãi, không được phản biện, không được block nó thì họ khổ đến nhường nào?

Cái chèn ép tự do tư tưởng này còn không tha cả trẻ em, những mầm non chưa có đủ sự hiểu biết và phòng vệ, phản biện, cái này là nạn nhồi sọ, trích dẫn hồi ký Nguyễn Hiến Lê:
Và người ta dạy phải ghi ơn bác Hồ trước hết. Sau ngày 30-4-75 mấy tháng, một cô giáo hỏi các em một lớp mẫu giáo ở Long xuyên:
Ai nuôi nấng các em?
Chúng nhao nhao lên, vui vẻ đáp:
Thưa cô, ba má.
Cô giáo bảo:
Không phải. Bác Hồ nuôi chứ không phải ba má.
Và cô chỉ hình bác Hồ cho chúng coi. Chúng tiu nghỉu, chẳng hiểu gì cả. Bác Hồ là ai? Chúng đã gặp lần nào đâu? Có bồng bế chúng lần nào đâu? Có mua kẹo bánh cho chúng đâu? Cha mẹ các em đó nghe con kể vậy, bất bình, có người không cho con tới lớp nữa.


Quyền tự do tư tưởng, học thuật, học tập, nghiên cứu chuyển từ nhiều sang ít.
 
Tự do bầu cử và ứng cử

Làm quái gì có tự do bầu cử và ứng cử, thời đó thì bầu bán cũng tương tự như bây giờ, tức là đảng chỉ cho phép nhân dân bầu trong danh sách mà đảng phê duyệt, không có chuyện có bất kỳ một ứng cử viên nào ngoài danh sách đó. Không có cái chuyện cạnh tranh giữa nhiều ứng cử viên, không có đối thoại, tranh biện, đường lối chính trị và đếch cần ra mắt cử tri luôn. Trích dẫn hồi ký Nguyễn Hiến Lê:

Phường có công sở lớn, nhiều phòng: hành chánh, y tế, giáo dục, kinh tế, công an, có nơi có cả đài phát thanh nữa... Phường trưởng mới đầu do chính quyền chỉ định, sau do dân trong phường bầu đại diện, đại diện lại bầu một hội đồng nhân dân, chủ tịch hội đồng này là phường trưởng. Cách thức bầu cũng như bầu quốc hội. Đảng lập một danh sách những người đảng cho phép ứng cử, giới thiệu mỗi người vài hàng: tên tuổi, nghề nghiệp, đã có những công tác gì... trên một bích báo. Còn 10 đại biểu nhân dân thì phường giới thiệu 11, 12, có khi đúng 10 người thôi, và dân chỉ được bầu cho những người đó. Chỉ là vấn đề hình thức. Dân đi bầu khắp mặt cho xong việc, không cần biết kết quả ra sao. ứng cử viên chẳng cần ra mắt quốc dân.

Thời đại nay dù sao các cán bộ cũng được đào tạo đàng hoàng, cho dù trình độ đào tạo như cứt thì cũng có cái bằng cử nhân luật, kinh tế nọ kia lòe bịp thiên hạ. Tất nhiên cái bằng cấp của các quan cộng-sản không phải lúc nào cũng tương ứng với trình độ hiểu biết của họ, có quan leo đến tận vị trí bộ trưởng, chủ nhiệm văn phòng chính phủ, ủy viên trung ương, học vị lên tới cử nhân luật vậy mà dám phát biểu công khai “Nếu chúng ta sai, chúng ta nhận lỗi trước dân. Nếu dân sai thì dân phải chịu trách nhiệm trước pháp luật”. Một phát biểu mà chứng tỏ người nói không có hiểu biết gì về pháp luật, nếu mà cấp một bằng cấp chứng chỉ gì về pháp luật cho người này thì chỉ nên cấp cái bằng mẫu giáo. Phát biểu quá khôi hài đến độ mà người dân còn nhắc đi nhắc lại mãi, mấy ông xe ôm bà bán nước còn kháo nhau: “các ông khôn hết phần thiên hạ, thế sao các ông sai thì các ông chịu trách nhiệm trước pháp luật, còn người dân sai thì họ chỉ cần xin lỗi là đủ?”

Thời trước thì cộng-sản họ còn chẳng cần phải dùng đến mấy cái bằng cấp như vậy, mấy đồng chí hoạn lợn, tiều phu, công nhân hỏa xa … còn làm được đến tận tổng bí thư thì các vị trí lìu tìu phường xã là cái quái gì. Đừng nói là mù chữ, thất học, ngu dốt đần độn, thần kinh cám hấp cũng đủ tiêu chuẩn làm cán bộ, kể cả đảng có cho một con bò (loài động vật, hiểu theo nghĩa đen) ra ứng cử thì dân cũng phải bầu cho nó để hợp thức hóa.

Kết luận: Vậy là sau khi điểm lại các quyền tự do cơ bản của con người, tức nhân quyền, thì sau khi cộng-sản vào chiếm đóng miền nam thì các quyền này đều bị suy giảm đáng kể, từ nhiều sang ít, từ có sang không. Giờ bạn đọc nhớ lại các định nghĩa về giải phóng mà người viết đã trình bày ở đoạn đầu, thì rõ ràng khi cộng-sản vào miền nam thì họ chẳng giải phóng gì cả, mà ngược lại, họ nô lệ hóa, nô dịch hóa nhân dân.
 
3/ Một số các tuyên truyền khác của tuyên giáo DLV về hiệp định Paris

Mỹ buộc phải công nhận độc lập chủ quyền của VN.

Điều 1: Hoa kỳ và các nước khác tôn trọng độc lập, chủ quyền, thống nhất, toàn vẹn lãnh thổ của nước Việt Nam như Hiệp định Giơ ne vơ năm 1954 về Việt Nam đã công nhận.

Đây là lợi dụng nội dung của hiệp định để ngụy biện nhét chữ trắng trợn, Mỹ chưa từng bao giờ không công nhận chủ quyền và sự độc lập của VN, Mỹ chưa từng sáp nhập VN hay tuyên bố VN là một phần lãnh thổ của Mỹ, bản thân Mỹ không có cái quyền đó.
Trước đây VN là thuộc địa của Pháp nên chỉ duy nhất có cái quyền tuyên bố VN có độc lập hay không chứ Mỹ chưa từng sở hữu lãnh thổ VN nên Mỹ không có quyền trao trả hay công nhận VN độc lập giống như Pháp được.
Ngược lại, thời điểm từ sau năm 1949 thì Mỹ còn tích cực tác động để Pháp nhanh nhanh bàn giao sự độc lập hoàn toàn cho VN bằng con đường ngoại giao, nhiều khi Mỹ còn khó chịu vì muốn viện trợ cho VN mà cứ phải thông qua Pháp (theo hồi ký Nguyễn kỳ nam, tập 2)
Vậy bản chất là Mỹ đã tác động và chủ động công nhận sự độc lập của VN từ lâu rồi chứ không phải đợi đến năm 1973, chỉ khác là Mỹ muốn một VN tự do chứ không phải là một VN bị cai trị, đè nén, áp bức bởi chủ nghĩa cộng-sản và sai khiến bởi cộng-sản quốc tế.

Mỹ phải bồi thường cho VN theo hiệp định Paris?
Báo chí Vn khẳng định Mỹ phải bồi thường cho VN
https://www.qdnd.vn/ho-so-su-kien/4...h-pa-ri-my-buoc-phai-rut-khoi-viet-nam-259943
Thông thường việc bồi thường chỉ diễn ra khi bên thua trận bồi thường bên thắng trận, còn tại thời điểm ký hiệp định Paris thì không có bên nào thắng hoặc thua, đơn giản là Mỹ nó muốn rút lui khỏi chiến tranh nên nó tìm cách để các bên ký vào hiệp định đẹp cái mặt nó.
Quả vậy, người viết đọc đi đọc lại hiệp định mấy lần cũng không thấy có chỗ nào quy định Mỹ phải bồi thường, chỉ có điều 21 nói về việc Mỹ “sẽ đóng góp vào việc hàn gắn vết thương chiến tranh và công cuộc xây dựng sau chiến tranh”

Hóa ra các anh cộng-sản dựa vào bức thư của nixon gửi để đòi bồi thường
https://tienphong.vn/tai-sao-my-khong-boi-thuong-chien-tranh-viet-nam-post795863.tpo

Người viết tìm nội dung thư nixon, thì nguyên văn như sau:
2) Preliminary United States studies indicate that the appropriate programs for the United States contribution to postwar reconstruction will fall in the range of $3.25 billion of grant aid over five years. Other forms of aid will be agreed upon between the two parties. This estimate is subject to revision and to detailed discussion between the Government of the United States and the Government of the Democratic Republic of Vietnam.
Tạm dịch:
2) Các nghiên cứu sơ bộ của Hoa Kỳ chỉ ra rằng các chương trình phù hợp cho đóng góp của Hoa Kỳ vào công cuộc tái thiết sau chiến tranh sẽ nằm trong khoảng 3,25 tỷ đô la viện trợ không hoàn lại trong vòng 5 năm. Các hình thức viện trợ khác sẽ được hai bên thỏa thuận. Ước tính này có thể được sửa đổi và thảo luận chi tiết giữa Chính phủ Hoa Kỳ và Chính phủ Cộng hòa Dân chủ Việt Nam.

Tức là trong nguyên văn thư của Nixon cũng không hề có chữ nào là bồi thường (war reparations), mà Nixon dùng cụm từ “đóng góp vào công cuộc tái thiết sau chiến tranh” (contribution to postwar reconstruction)
Hơn thế, nội dung bức thư này không hề tạo ra trách nhiệm của Mỹ đối với viện trợ, bạn đọc lưu ý cụm từ ban đầu là “Các nghiên cứu sơ bộ của Hoa Kỳ chỉ ra” khác với “Mỹ sẽ làm” hay “Mỹ phải có trách nhiệm”
Chính bản thân bức thư không phải hiệp định có tính ràng buộc, kể cả nội dung bức thư đã khéo léo tránh đi nghĩa vụ nhưng các anh cộng-sản đọc không hiểu cứ nằng nặc ăn vạ đòi Mỹ phải bồi thường thì mới chịu quan hệ ngoại giao với Mỹ mới hài.

Mỹ phải thừa nhận quân đội miền bắc không rút khỏi miền Nam, thừa nhận địa vị hợp pháp của Chính phủ Cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam
https://www.qdnd.vn/ho-so-su-kien/4...h-pa-ri-my-buoc-phai-rut-khoi-viet-nam-259943
Tào lao, trong hiệp định không có bất cứ điều khoản nào thừa nhận quân đội miền bắc không rút khỏi miền nam, cũng không có điều khoản nào mà Mỹ thừa nhận địa vị hợp pháp của Chính phủ CMLTMNVN.
Tức là, báo chí cộng-sản hoàn toàn đặt điều, dối trá, tự bịa ra những điều khoản và nội dung không hề có thật trong hiệp định, nhưng vẫn điềm nhiên đăng lên để cho nhân dân đọc. Ban tuyên giáo cũng cố tình đưa ra những luận điểm vô lý qua mồm DLV để lừa bịp nhân dân.
 
3/ Một số các tuyên truyền khác của tuyên giáo DLV về hiệp định Paris

Mỹ buộc phải công nhận độc lập chủ quyền của VN.

Điều 1: Hoa kỳ và các nước khác tôn trọng độc lập, chủ quyền, thống nhất, toàn vẹn lãnh thổ của nước Việt Nam như Hiệp định Giơ ne vơ năm 1954 về Việt Nam đã công nhận.

Đây là lợi dụng nội dung của hiệp định để ngụy biện nhét chữ trắng trợn, Mỹ chưa từng bao giờ không công nhận chủ quyền và sự độc lập của VN, Mỹ chưa từng sáp nhập VN hay tuyên bố VN là một phần lãnh thổ của Mỹ, bản thân Mỹ không có cái quyền đó.
Trước đây VN là thuộc địa của Pháp nên chỉ duy nhất có cái quyền tuyên bố VN có độc lập hay không chứ Mỹ chưa từng sở hữu lãnh thổ VN nên Mỹ không có quyền trao trả hay công nhận VN độc lập giống như Pháp được.
Ngược lại, thời điểm từ sau năm 1949 thì Mỹ còn tích cực tác động để Pháp nhanh nhanh bàn giao sự độc lập hoàn toàn cho VN bằng con đường ngoại giao, nhiều khi Mỹ còn khó chịu vì muốn viện trợ cho VN mà cứ phải thông qua Pháp (theo hồi ký Nguyễn kỳ nam, tập 2)
Vậy bản chất là Mỹ đã tác động và chủ động công nhận sự độc lập của VN từ lâu rồi chứ không phải đợi đến năm 1973, chỉ khác là Mỹ muốn một VN tự do chứ không phải là một VN bị cai trị, đè nén, áp bức bởi chủ nghĩa cộng-sản và sai khiến bởi cộng-sản quốc tế.

Mỹ phải bồi thường cho VN theo hiệp định Paris?
Báo chí Vn khẳng định Mỹ phải bồi thường cho VN
https://www.qdnd.vn/ho-so-su-kien/4...h-pa-ri-my-buoc-phai-rut-khoi-viet-nam-259943
Thông thường việc bồi thường chỉ diễn ra khi bên thua trận bồi thường bên thắng trận, còn tại thời điểm ký hiệp định Paris thì không có bên nào thắng hoặc thua, đơn giản là Mỹ nó muốn rút lui khỏi chiến tranh nên nó tìm cách để các bên ký vào hiệp định đẹp cái mặt nó.
Quả vậy, người viết đọc đi đọc lại hiệp định mấy lần cũng không thấy có chỗ nào quy định Mỹ phải bồi thường, chỉ có điều 21 nói về việc Mỹ “sẽ đóng góp vào việc hàn gắn vết thương chiến tranh và công cuộc xây dựng sau chiến tranh”

Hóa ra các anh cộng-sản dựa vào bức thư của nixon gửi để đòi bồi thường
https://tienphong.vn/tai-sao-my-khong-boi-thuong-chien-tranh-viet-nam-post795863.tpo

Người viết tìm nội dung thư nixon, thì nguyên văn như sau:
2) Preliminary United States studies indicate that the appropriate programs for the United States contribution to postwar reconstruction will fall in the range of $3.25 billion of grant aid over five years. Other forms of aid will be agreed upon between the two parties. This estimate is subject to revision and to detailed discussion between the Government of the United States and the Government of the Democratic Republic of Vietnam.
Tạm dịch:
2) Các nghiên cứu sơ bộ của Hoa Kỳ chỉ ra rằng các chương trình phù hợp cho đóng góp của Hoa Kỳ vào công cuộc tái thiết sau chiến tranh sẽ nằm trong khoảng 3,25 tỷ đô la viện trợ không hoàn lại trong vòng 5 năm. Các hình thức viện trợ khác sẽ được hai bên thỏa thuận. Ước tính này có thể được sửa đổi và thảo luận chi tiết giữa Chính phủ Hoa Kỳ và Chính phủ Cộng hòa Dân chủ Việt Nam.

Tức là trong nguyên văn thư của Nixon cũng không hề có chữ nào là bồi thường (war reparations), mà Nixon dùng cụm từ “đóng góp vào công cuộc tái thiết sau chiến tranh” (contribution to postwar reconstruction)
Hơn thế, nội dung bức thư này không hề tạo ra trách nhiệm của Mỹ đối với viện trợ, bạn đọc lưu ý cụm từ ban đầu là “Các nghiên cứu sơ bộ của Hoa Kỳ chỉ ra” khác với “Mỹ sẽ làm” hay “Mỹ phải có trách nhiệm”
Chính bản thân bức thư không phải hiệp định có tính ràng buộc, kể cả nội dung bức thư đã khéo léo tránh đi nghĩa vụ nhưng các anh cộng-sản đọc không hiểu cứ nằng nặc ăn vạ đòi Mỹ phải bồi thường thì mới chịu quan hệ ngoại giao với Mỹ mới hài.

Mỹ phải thừa nhận quân đội miền bắc không rút khỏi miền Nam, thừa nhận địa vị hợp pháp của Chính phủ Cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam
https://www.qdnd.vn/ho-so-su-kien/4...h-pa-ri-my-buoc-phai-rut-khoi-viet-nam-259943
Tào lao, trong hiệp định không có bất cứ điều khoản nào thừa nhận quân đội miền bắc không rút khỏi miền nam, cũng không có điều khoản nào mà Mỹ thừa nhận địa vị hợp pháp của Chính phủ CMLTMNVN.
Tức là, báo chí cộng-sản hoàn toàn đặt điều, dối trá, tự bịa ra những điều khoản và nội dung không hề có thật trong hiệp định, nhưng vẫn điềm nhiên đăng lên để cho nhân dân đọc. Ban tuyên giáo cũng cố tình đưa ra những luận điểm vô lý qua mồm DLV để lừa bịp nhân dân.
Đó là nguyên nhân tại sao mà những năm gần đây, kể từ khi Tô Lâm lên, xứ vẹm đang làm gấp rút chính sách hòa giải, hòa hợp dân tộc, mời ông Hùng Cao về nước, thiết lập các mối làm ăn với Mỹ, với các nước tư bản khác như Nhựt, Hàn,... nhiều hơn so với thời thằng lú. Hơn nữa, những trụ cột bia đá khẳng định chủ quyền của chính quyền Quốc-Gia VNCH xây trên các đảo thuộc quần đảo Trường Sa tới nay vẫn còn nguyên vẹn. Lũ cộng sảng không bao giờ dám phá hoại những bia đá này, bởi vì tụi nó cần tính chính danh của VNCH để đòi đảo với khựa trên trường quốc tế.
 
nhờ đảng cộ ng sản thì nước Vn mới dc như ngày hnay 🇨🇳🇨🇳🇨🇳
D8XOn3P.gif
 
Tao không biết thớt có già không hay rơi vào ngưỡng 19, đôi mươi.
Vì lúc đó, tao cũng như mày. Lý tưởng chống Cộng và tin rằng. Nếu tao giỏi sử và làm các luận án chứng minh này thì sẽ thay đổi được góc nhìn nhiều người. Và đặc biệt là chứng minh cho bên thua cuộc như ba tao không bị gọi là Nguỵ.

Những thứ mày làm rất chất lượng và tâm huyết. Làm tao nhớ lại một thời nhiệt huyết. Đến độ tao bỏ tiền là 1 đội bóng phủi, tập hợp lứa em út chống Cộng của tao để đi đá vừa giao lưu vừa làm cách mạng trong quần chúng thanh niên. Thế rồi!!! Trận chiến mà tụi tao đã huy hoàng nhứt là 99 năm đặc khu- nhóm trẻ tụi tao cùng hô xung phong. Dùi cui- nắm đấm- đè đầu cưỡi cổ- chả được gì giữa 1 đống tro tàn. Anh em thì tan rã.
….
Những thứ mày viết - ai chống cộng đều nắm nằm lồng. Nhưng CS sẽ không đọc. Bò đỏ cũng không.
Chỉ có bên thua cuộc đọc. Và lại buồn. Vì chúng ta có ông- cha - các chú phục vụ trong VNCH - một chính thể quá nhân văn - nhân ái.
….
Cám ơn chủ thớt đã cho tao sống lại năm tháng cũ nhé!!!
Trân quý!!!!
 
Tao không biết thớt có già không hay rơi vào ngưỡng 19, đôi mươi.
Vì lúc đó, tao cũng như mày. Lý tưởng chống Cộng và tin rằng. Nếu tao giỏi sử và làm các luận án chứng minh này thì sẽ thay đổi được góc nhìn nhiều người. Và đặc biệt là chứng minh cho bên thua cuộc như ba tao không bị gọi là Nguỵ.

Những thứ mày làm rất chất lượng và tâm huyết. Làm tao nhớ lại một thời nhiệt huyết. Đến độ tao bỏ tiền là 1 đội bóng phủi, tập hợp lứa em út chống Cộng của tao để đi đá vừa giao lưu vừa làm cách mạng trong quần chúng thanh niên. Thế rồi!!! Trận chiến mà tụi tao đã huy hoàng nhứt là 99 năm đặc khu- nhóm trẻ tụi tao cùng hô xung phong. Dùi cui- nắm đấm- đè đầu cưỡi cổ- chả được gì giữa 1 đống tro tàn. Anh em thì tan rã.
….
Những thứ mày viết - ai chống cộng đều nắm nằm lồng. Nhưng CS sẽ không đọc. Bò đỏ cũng không.
Chỉ có bên thua cuộc đọc. Và lại buồn. Vì chúng ta có ông- cha - các chú phục vụ trong VNCH - một chính thể quá nhân văn - nhân ái.
….
Cám ơn chủ thớt đã cho tao sống lại năm tháng cũ nhé!!!
Trân quý!!!!
Thế hệ trẻ bây giờ nhìn chung tụi nó cũng khôn ra rồi, ít bị nhồi sọ cộng sảng hơn so với thế hệ trước, ngoại trừ mấy con bò đỏ. Mày yên tâm, nhiều đứa sinh viên mà tao quen biết nó chửi cộng sảng còn dữ hơn tao. Rồi tụi nó sẽ khôn ra hết.
 
Điều 9 Chính phủ Việt Nam dân chủ cộng hoà và Chính phủ Hoa kỳ cam kết tôn trọng những nguyên tắc thực hiện quyền tự quyết của nhân dân miền Nam Việt Nam sau đây:
a) Quyền tự quyết của nhân dân miền Nam Việt Nam là thiêng liêng, bất khả xâm phạm và phải được tất cả các nước tôn trọng.
b) Nhân dân miền Nam Việt Nam tự quyết định tương lai chính trị của miền Nam Việt Nam thông qua tổng tuyển cử thật sự tự do và dân chủ có giám sát quốc tế.
c) Các nước ngoài sẽ không được áp đặt bất cứ xu hướng chính trị hoặc cá nhân nào đối với miền Nam Việt Nam.


Nhận xét:
Chính phủ VNDCCH tôn trọng điều 9 khoản a bằng cách cho xe tăng húc đổ cổng phủ tổng thống, bắt đầu hàng vô điều kiện. Không có quyền tự quyết nào cả, cộng-sản vi phạm khoản a.

Đến tận bây giờ, sau hơn 50 năm vẫn không có cái gì gọi là “tự quyết định tương lai chính trị của miền Nam” hay “tổng tuyển cử thật sự tự do và dân chủ có giám sát quốc tế”, dưới sự cai trị của cộng-sản thì không có cái gì là tổng tuyển cử thật sự tự do và dân chủ, kể cả cuộc bầu cử mới nhất đầu năm 2026 gần đây. Cộng-sản vi phạm khoản b.

Phía cộng-sản áp đặt chế độ độc tài toàn trị lên cổ nhân dân miền nam theo mô hình của trùm cộng-sản Liên Xô, điển hình là mô hình kinh tế bao cấp XHCN cấm nhân dân được tự do làm ăn, tự do sở hữu tài sản, mô hình này đến tận năm 1986 mới lục đục dỡ bỏ. Phe cộng-sản vi phạm khoản c.


Điều 11 Ngay sau khi ngừng bắn hai bên miền Nam Việt Nam sẽ:
- Thực hiện hoà giải và hoà hợp dân tộc, xoá bỏ thù hằn, cấm mọi hành động trả thù và phân biệt đối xử với những cá nhân hoặc tổ chức đã hợp tác với bên này hoặc bên kia;
- Bảo đảm các quyền tự do dân chủ của nhân dân: tự do cá nhân, tự do ngôn luận, tự do báo chí, tự do hội họp, tự do tổ chức, tự do hoạt động chính trị, tự do tín ngưỡng, tự do đi lại, tự do cư trú, tự do làm ăn sinh sống, quyền tư hữu tài sản và quyền tự do kinh doanh.


Nhận xét:
“Hòa giải và hòa hợp dân tộc” bằng cách cho cả triệu quân nhân VNCH đi tù không án dưới cái mác học tập cải tạo, có người đi đến mười mấy năm mới trở về thân tàn ma dại, rất nhiều người bỏ mạng trên rừng thiêng nước độc ở các trại tù cộng-sản miền bắc.
“Xóa bỏ thù hằn” bằng cách cướp trắng tài sản nhà cửa, đẩy gia đình người ta lên vùng kinh tế mới, khiến cho họ tan cửa nát nhà.
“Không phân biệt đối xử” bằng cách không cho con cháu của những người phục vụ chế độ VNCH được học đại học hay công tác, làm việc bình thường.
Tự do cá nhân, tự do ngôn luận, tự do báo chí, tự do hội họp, tự do tổ chức, tự do hoạt động chính trị, tự do tín ngưỡng, tự do đi lại, tự do cư trú, tự do làm ăn sinh sống, quyền tư hữu tài sản và quyền tự do kinh doanh” là những thứ bị lột sạch khi cộng-sản chiếm được miền nam. Kể cả những thứ rất vớ vẩn như là để tóc dài, mặc quần ống loe cũng bị cấm, thanh niên lớ ngớ bị bọn cờ đỏ nó cắt tóc, cắt quần giữa đường, nhảy đầm thì bị nó treo cái biển vào cổ rồi dong đi giữa phố, sỉ nhục như tội phạm.



Thậm chí đến tận ngày nay, năm 2026, thì nhân dân miền nam hay kể cả toàn VN vẫn chưa có được một số quyền tự do cơ bản nêu trên.

Cộng-sản vi phạm nghiêm trọng điều 11, thậm chí đến ngày nay vẫn đang vi phạm.
"Xóa bỏ thù hằn" là +Sản thù hằn thằng nào thì xóa bỏ thằng đó. Thật chuẩn chỉ. Thặt nhân cmn zăn mà.
 
Thế hệ trẻ bây giờ nhìn chung tụi nó cũng khôn ra rồi, ít bị nhồi sọ cộng sảng hơn so với thế hệ trước, ngoại trừ mấy con bò đỏ. Mày yên tâm, nhiều đứa sinh viên mà tao quen biết nó chửi cộng sảng còn dữ hơn tao. Rồi tụi nó sẽ khôn ra hết.
Khôn ra để làm gì.
Việt Nam này còn lại gì để chờ ngày bọn sinh viên mày nói chịu đứng lên.
Mày thử đi nhiều vào để thấy… CS phát nát bấy cả 1 đường dài biển và biển bao quanh hình chữ S. Những cái gì tinh hoa nhứt giờ là 1 đống đổ nát.
….
Có nhiều thằng trên xàm nói đúng. Và tao tin rồi!!!
Đó là Việt Nam đã chết rồi! Ai chạy được thì chạy thôi. Và đừng trông mong gì về vùng đất tởm tuốt này sẽ đến ngày phục sinh.
….
Nhìn lứa F4-F5 của VNCH. Chúng đã buông hết niềm tin về tổ quốc này rồi!!!
Còn tao, kể lại đôi dòng lịch sử của dân tộc này như những bí tịch võ công dần dần thất truyền.
 
Khôn ra để làm gì.
Việt Nam này còn lại gì để chờ ngày bọn sinh viên mày nói chịu đứng lên.
Mày thử đi nhiều vào để thấy… CS phát nát bấy cả 1 đường dài biển và biển bao quanh hình chữ S. Những cái gì tinh hoa nhứt giờ là 1 đống đổ nát.
….
Có nhiều thằng trên xàm nói đúng. Và tao tin rồi!!!
Đó là Việt Nam đã chết rồi! Ai chạy được thì chạy thôi. Và đừng trông mong gì về vùng đất tởm tuốt này sẽ đến ngày phục sinh.
….
Nhìn lứa F4-F5 của VNCH. Chúng đã buông hết niềm tin về tổ quốc này rồi!!!
Còn tao, kể lại đôi dòng lịch sử của dân tộc này như những bí tịch võ công dần dần thất truyền.
Nhìn lứa F4-F5 của VNCH. Chúng đã buông hết niềm tin về tổ quốc này rồi!!!
Làm gì có. F2 là nó buông hết rồi. Chờ đến F4-F5 à? Đám F2 của dượng tao có được 1 đứa là còn nói tiếng Việt, 3 đứa nói tiếng Việt như ngoại ngữ, còn lại thành Tây rặc hết. Chị tao dẫn nó về VN chơi, nó hỏi "VN là cái gì?" bằng tiếng Mẽo đế sài lang luôn.
 
VNCH cũng rất ngu..nếu hồi đó lên báo Quốc tế chỉ cần quan ngại thì có thể tồn tại cmnr.
Đằng này cứ im im khư khư ỷ vào Mỹ,mong nó quay lại
 

Có thể bạn quan tâm

Top