Chống tham nhũng xứ Lừa

pos

Địt mẹ đau lòng
Động cơ của tham nhũng

Trước đây người viết cũng có chứng kiến những cuộc tranh luận giữa lực lượng dư luận viên đối với các chỉ trích về tình trạng tham nhũng trong bộ máy cầm quyền. DLV phản bác các chỉ trích bằng luận điểm: ai cũng có thể tham nhũng, kể cả những người đang chỉ trích tham nhũng, nếu cho những người chỉ trích có được các vị trí quyền lực thì họ cũng sẽ tham nhũng, cho rằng tham nhũng là tất yếu.
Lúc này các anh em phản bác lại, cho rằng những quan chức cộng-sản tham nhũng là xấu xa, không phải ai cũng như cộng-sản, nếu anh em có được vị trí quyền lực thì sẽ không tham nhũng như cộng-sản.
Một phản biện như vậy từ phía người chỉ trích là mắc bẫy của DLV, vì họ không bao giờ chứng minh được việc họ không tham nhũng, đó là một tương lai vô định do họ không biết bao giờ nắm được quyền lực nhà nước để chứng minh điều đó.

DLV chỗ này mắc lỗi ngụy biện “anh cũng vậy” và ngụy biện cá trích đỏ, dẫn dắt sự việc đi xa khỏi phạm vi tranh luận, việc người chỉ trích có tham nhũng hay không cũng chả liên quan gì đến việc các quan chức cộng-sản đang tham nhũng.

Chỗ này ta sẽ xem xét cốt lõi của vấn đề,

Đảng thì cho rằng một trong những nguyên nhân chủ yếu của tham nhũng là ở cán bộ, do cán bộ suy thoái về chính trị, tư tưởng, đạo đức, lối sống, tự diễn biến tự chuyển hóa nên sinh ra tham nhũng. Giải pháp của đảng là phải thực hiện công tác xây dựng và chỉnh đốn đảng thực sự trong sạch vững mạnh, coi trọng công tác cán bộ, xác định “công tác cán bộ là nhiệm vụ “then chốt” của công tác xây dựng Đảng.
Vậy luận điểm của đảng và luận điểm của DLV đang đánh nhau chan chát, đảng cho rằng giáo dục cán bộ tốt sẽ chống được tham nhũng, DLV cho rằng ai lên cũng tham nhũng cả. Vậy ai đúng ai sai?

Lord Acton đã phát biểu như sau:
“Quyền lực làm con người tha hóa, quyền lực tuyệt đối sẽ dẫn đến tha hóa tuyệt đối”
Câu nói trên hàm ý khi một cá nhân hay tập thể nắm quyền, họ có khả năng chi phối người khác, quyết định lợi ích và trừng phạt. Nếu không bị kiểm soát, quyền lực dễ khiến con người đặt lợi ích cá nhân lên trên công lý, pháp luật và đạo đức. Khi quyền lực tập trung tuyệt đối vào một người hay một nhóm, không còn cơ chế giám sát, phản biện hay trách nhiệm giải trình. Lúc đó, sai lầm không bị sửa chữa, lạm quyền không bị ngăn chặn, và tha hóa trở thành điều gần như tất yếu.

Bản chất của đại đa số con người là có lòng tham “nếu có cơ hội và không bị trừng phạt” hoặc bị tha hóa trở thành tham lam, chỉ có rất rất ít người loại bỏ được lòng tham của mình, đây là nguyên lý tự nhiên của xã hội loài người mà không có cách gì chối bỏ được.

Vậy lý luận của đảng sai từ tiền đề (cho rằng đạo đức con người có thể ngăn được tham nhũng) dẫn đến giải pháp sai (giáo dục đạo đức cho cán bộ).
Lý luận của DLV thì đúng ở tiền đề (ai cũng có thể tham nhũng) nhưng giải pháp lại sai: coi tham nhũng là tất yếu không ngăn cản được, mặc kệ nó.

Nên lý luận phản biện lại DLV sẽ đại loại như thế này: Nếu giả thuyết của anh là mọi người đều có động cơ tham nhũng, kể cả đảng viên cộng-sản, kể cả tôi, kể cả anh, vậy thì phải có thể chế phù hợp để hạn chế, ngăn cản, ngăn chặn tham nhũng chứ. Vậy tình trạng tham nhũng hiện nay ở xứ Lừa là do thể chế rồi, khi bộ máy không có cách nào hạn chế, kìm hãm được tham nhũng là bộ máy vứt đi, vậy lỗi là ở đảng, khi chính đảng tự nhận mình lãnh đạo toàn diện và tuyệt đối, chính đảng đã tạo ra cơ chế, thể chế, bộ máy nhà nước hiện nay.

Nguyên lý chống tham nhũng không phải là đi tìm hay trông chờ người có đạo đức, đủ tốt để không tham nhũng (bị động) mà là nó phải xây dựng được thể chế để khống chế, kìm hãm được tham nhũng, cho dù người nắm quyền có là ai, nó không trông chờ vào lòng tốt hay đạo đức của con người mà nó phải luôn canh chừng, dè chừng lòng tham của con người (chủ động).

Việc này cũng giống như người ta nuôi chó mèo để giúp việc, ờ thì chó mèo thì cũng được việc đấy, nhưng nó hay ăn vụng. Có ai đi tìm con chó con mèo không ăn vụng làm gì cho mất thời gian, người ta che đậy treo thức ăn thật kỹ để nó không ăn vụng được, có thế thôi. Thế dân gian mới có câu nói “mỡ để miệng mèo”, “chó treo mèo đậy” là vậy.

Dựa vào nguyên lý trên, người viết quan sát thấy các nước văn minh họ chống tham nhũng dựa vào ba tấm khiên, như là ba cái chân kiềng chống chọi lại nạn tham nhũng.
 
Tấm khiên thứ nhất: Thể chế tam quyền phân lập

Montesquieu, trong học thuyết chính trị được trình bày ở tác phẩm tinh thần pháp luật, đã đưa ra giải pháp để ngăn chặn sự lạm quyền, đó là phân chia quyền lực nhà nước thành ba nhánh độc lập để kiểm soát lẫn nhau, gồm hành pháp, lập pháp và tư pháp.

Tam quyền phân lập: nghĩa là phân quyền và độc lập, các nhánh quyền lực không phụ thuộc nhau, không dưới quyền nhau, kiềm chế và cân bằng (check and balance).

Trong ba nhánh quyền lực trên thì nhánh quyền lực hành pháp trực tiếp điều hành và thực thi pháp luật, trực tiếp sử dụng ngân sách nhà nước nên có xu hướng dễ tham nhũng nhất. Vậy nên nhánh hành pháp bị nhánh lập pháp và tư pháp kiềm chế như sau:

- Thực thi pháp luật nhưng không được tạo ra pháp luật (lập pháp-quốc hội), không quyết định được việc thực thi luật có đúng hay không (tư pháp)?

- Sử dụng chi tiêu ngân sách nhưng không quyết định được việc được cấp bao nhiêu ngân sách và làm vào việc gì (quốc hội).

Người đọc quan sát thể chế của Mỹ, nó thực hiện tam quyền phân lập rất rõ ràng, một thuộc hành pháp thì không cho phép ở cơ quan lập pháp và ngược lại (hiến pháp), ví dụ cụ thể như Rubio là thượng nghị sỹ (nhánh lập pháp) khi được tổng thống Trump bổ nhiệm đã buộc phải từ chức thượng nghị sỹ để nhậm chức ngoại trưởng (hành pháp). Ở Mỹ thì thẩm phán tòa tối cao (tư pháp) còn phi đảng phái, phi chính trị, đương nhiên không phải thành viên các cơ quan hành pháp, lập pháp luôn.

Câu hỏi đặt ra là giả sử có một lực lượng, nhóm nào đó bằng cách nào vượt qua được rào cản thứ nhất tam quyền phân lập thì sao? Nó sẽ phải đối mặt với rào cản thứ hai, tấm khiên đối lập.

Tấm khiên thứ hai: Đối lập

Để trả lời câu hỏi nêu trên, giả sử một nhóm người, bằng cách nào đó vượt qua được tấm khiên thứ nhất tam quyền phân lập để tiếp cận được tham nhũng, thì sẽ phải đối mặt với tấm khiên thứ hai: đảng đối lập.

Ở các nước cộng hòa đại nghị châu âu thì sau khi bầu cử hạ viện thì hạ viện lại bầu ra thủ tướng và chính phủ, vậy một đảng chính trị được đa số tại hạ viện sẽ nắm quyền thành lập chính phủ, tức là nắm trong tay cả hai nhánh lập pháp và hành pháp. Lúc này, tấm khiên thứ hai là đảng đối lập hoạt động triệt để, họ làm cái việc đối lập, chỉ trích đảng cầm quyền một cách cần cù, nỗ lực, không kể thời gian, không cần lương thưởng.

Đảng đối lập là đảng chiếm thiểu số trong hạ viện, không đủ số phiếu để thành lập chính phủ, nhưng họ vẫn có các ghế ở hạ viện. Các nghị sỹ này thì đắc lực lắm, họ liên tục bới móc các sai trái ngu dốt của đảng cầm quyền (nếu có) cốt để chứng minh cho nhân dân thấy rằng họ xứng đáng hơn rất nhiều. Đảng cầm quyền, chính phủ mà ra chính sách lơ mơ là bị phe đối lập nó tế sống giữa nghị trường ấy chứ chưa nói gì đến các vi phạm pháp luật như tham nhũng, ăn hối lộ. Đảng đối lập mà nó vớ được trường hợp quan chức chính phủ của đảng cầm quyền tham nhũng thì nó lại chả mừng quá, gớm nó đưa lên giàn hỏa thiêu luôn, tiện thể bôi tro trát trấu vào mặt đảng cầm quyền luôn thể.

Cạnh tranh chính là động lực cho sự phát triển, đảng đối lập chính là chất xúc tác cho bất kỳ đảng cầm quyền nào, buộc nó phải làm việc tử tế, xem xét kỹ lưỡng các chính sách của mình ban hành, tự kiểm soát chính mình và các đảng viên về các hành vi vi phạm pháp luật như tham nhũng, tránh việc con sâu làm rầu nồi canh, đem tai họa cho cả đảng.

Về phía nhân dân, đất nước, thì các đảng phái càng cạnh tranh nhau thì nhân dân càng có lợi, cứ mỗi lần cạnh tranh nảy lửa, tranh luận nhau tóe khói là nhân dân được thực hiện quyền bỏ phiếu lực chọn đại diện cho mình ở cơ quan quyền lực nhà nước. Mà hệ quả của nó là gì? Là cho dù đảng nào lên cầm quyền thì cũng tự động phải phục vụ lợi ích của nhân dân, để lần sau còn tiếp tục kiếm phiếu của nhân dân, chứ không thằng ngu nào nghĩ đến việc tham nhũng.

Câu hỏi tiếp theo đặt ra là: Nếu giả sử tấm khiên thứ hai đảng đối lập bằng một cách nào đó không phát huy hiệu lực đủ lớn thì sao?
 
Tấm khiên thứ ba: Giám sát (từ bên ngoài hệ thống)

Lúc này, tấm khiên thứ ba thể hiện vai trò của nó, sự giám sát từ xã hội dân sự, bao gồm báo chí và dư luận. Vai trò này thể hiện qua hai quyền tự do cơ bản:

Tự do báo chí: tư nhân được quyền phát hành báo chí và báo chí có quyền phản biện, chỉ trích, phê phán hoạt động của chính phủ, đảng cầm quyền

Tự do ngôn luận: Nhân dân được quyền phát ngôn thể hiện quan điểm của mình, trong đó bao gồm cả phản biện, chỉ trích, phê phán chính phủ và đảng cầm quyền.

Ở Mỹ thì Tu chính án 1 còn nghiêm cấm quốc hội ra các điều luật ngăn cấm tự do báo chí và tự do ngôn luận.

Hệ quả của nó là quyền tự do báo chí và tự do ngôn luận trở thành một quyền giám sát đặc biệt đối với các hoạt động của chính phủ, đương nhiên trong đó bao gồm hoạt động tham nhũng vi phạm pháp luật. Chỉ cần dư luận và báo chí đặt ra các câu hỏi có tính nghi ngờ là đủ chết mẹ rồi, chứ chưa cần phải có cơ quan điều tra vào cuộc.

- Ô sao mấy ông chủ tịch, thủ tướng, bộ trưởng này lương có khoảng hai chục củ mà cho cả mấy đứa con đi du học âu mỹ thế kia, không biết tiền đâu ra nhỉ?

- Ô mấy anh chuyên viên sở này lương ba cọc ba đồng mà sao anh nào cũng cưỡi ô tô đến sở làm việc hàng ngày nhỉ? Không hiểu lương đó có đủ trả tiền xăng không nhỉ?

- Ơ sao tổng bí thư đéo gì mà vi phạm điều lệ đảng, cứ vô tư làm nhiệm kỳ thứ ba thế nhỉ?

- Ơ sao bộ trưởng này lắm tiền thế, sang tây ăn hẳn bó dát vàng, trong khi dân bị nạn covid không có cả mì gói mà ăn kìa.

Hàng chục triệu nhân dân là hàng chục triệu cặp mắt, lúc nào cũng dõi theo các hành vi của quan chức, hàng nghìn tờ báo là hàng nghìn cái loa sẵn sàng chỉ trích chính phủ trong một xã hội tự do, tạo áp lực rất lớn cho mỗi quan chức trước khi có ý nghĩ ngông cuồng về hành vi tham nhũng.

Ngoài ra, các kênh truyền thông báo chí họ cũng có kênh điều tra riêng, vớ vẩn họ công bố bằng chứng và phóng sự điều tra lên là các quan chức đủ vỡ mồm.
 
Ba tấm khiên chống tham nhũng ở xứ Lừa

Giờ sang chuyện xứ lừa, ta sẽ xem xét việc chống tham nhũng ở xứ Lừa như thế nào.

Như đã trình bày ở trên, các nước họ có cơ chế chống tham nhũng dựa trên 3 tấm khiên như ba cái chân kiềng vững chắc, khiến cho các hành vi tham nhũng rất khó để lọt được.

Người viết rất buồn khi nhìn lại xứ Lừa thì hóa ra họ chẳng có tấm khiên nào cả.

1/ Tam quyền phân lập: Ở xứ Lừa cũng phân quyền lực nhà nước ra 3 nhánh chính là lập pháp, hành pháp, tư pháp nhưng cả ba nhánh này đều không độc lập, đều bị quyền lực của đảng chi phối, nói là tay sai của đảng cũng chẳng sai. (có phân quyền nhưng không độc lập)

Hệ thống chia ra nhưng hoạt động thì chéo ngoe, quốc hội là cơ quan lập pháp nhưng ông hành pháp (chính phủ và các bộ) thì lại có quyền ra nghị định, thông tư, mà nghị định thông tư thì cũng áp dụng vào cuộc sống như luật, phạt vỡ mồm nhân dân bằng nghị định với thông tư. Ấy thế mà các ông tuyên truyền “sống và làm việc theo hiến pháp và pháp luật”, nhẽ ra phải đổi thành “sống và làm việc theo nghị định, thông tư” mới chuẩn.

Hệ thống tư pháp thì thẩm phán lại là đảng viên cộng-sản, vậy nếu chẳng may trong một vụ kiện mà liên quan đến đảng, đảng là nguyên đơn hoặc bị đơn thì đảng viên thẩm phán có còn khách quan không?

Trong nền tư pháp xứ Lừa thì có nhân vật huyền thoại, đó là ông Bòa Tình, ông này vốn là công an (hành pháp) xong nhảy vào đại biểu quốc hội (lập pháp) kiêm chánh án tòa tối cao (tư pháp), hiện nay ông được làm phó thủ thường trực. Thành tích của ông này trong một vụ án cướp của giết người là thiếu bằng chứng thì đi mua bằng chứng ngoài chợ mang vào tòa làm chứng, xong vẫn kết án như đúng rồi, ông còn tuyên bố “có sai sót nhưng không làm thay đổi bản chất vụ án”. Thật nghe kỳ tích của ông thì buồn cười đến phát khóc, không hiểu có cái nước văn minh nào mà có chuyện hài real life đến như vậy không?

Tóm lại, ở xứ Lừa không có tam quyền phân lập, mà quyền lực nhà nước còn là tập trung, thống nhất dưới tay đảng, hoàn toàn không có tấm khiên thứ nhất để chống tham nhũng.

2/ Đối lập: Ở xứ Lừa thì hoàn toàn, tuyệt đối không có đảng đối lập, cũng không có bất kỳ lực lượng nào đối lập nào cả, vì đảng không cho phép điều đó, chỉ cần manh nha hơi hơi có ý định, tư tưởng đối lập là đảng cho rũ tù rồi chứ chưa cần phải thành lập thành liếc gì. Trong tất cả các hoạt động chính trị đảng chả cần cạnh tranh với ai kể cả là bầu cử, đương nhiên không có đối lập nên các hoạt động của đảng kể cả trên nghị trường lẫn sau nghị trường đều không có lực lượng nào đứng ra cạnh tranh, phản biện, vậy thì các quan chức đảng viên cộng-sản sợ cái đếch gì mà không dám tham nhũng, móc ngoặc, tư lợi, dùng chính sách công để thu lợi riêng?

3/ Giám sát (từ bên ngoài hệ thống): ở xứ Lừa hoàn toàn không có giám sát từ bên ngoài hệ thống chính trị gồm báo chí và dư luận.

Không có tự do báo chí: ở xứ Lừa thì nhân dân không có quyền thành lập tòa báo hay cơ quan truyền thông, toàn bộ hệ thống báo chí, truyền thông xứ Lừa nằm trong tay đảng, nhà nước hoặc thuộc một trong các tổ chức chính trị-xã hội là cánh tay của đảng, đương nhiên phải nghe lệnh đảng hoàn toàn. Các chuyện tham nhũng của đảng viên thì báo chí chỉ được phép đăng theo sự cho phép của đảng, đương nhiên khi các đảng viên đánh nhau chí tử, đưa nhau ra tòa cho cái án vào đầu nhau thì mới cho báo đăng, chứ báo chí không có cái quyền độc lập đối với tình hình tham nhũng tiêu cực của đảng.

Không có tự do ngôn luận: Ở xứ Lừa thì nhân dân cũng nhìn thấy các cảnh chướng tai gai mắt về các khối tài sản của quan chức cộng-sản đấy, nhưng chả có ý nghĩa gì, vì thắc mắc thế chứ thắc mắc nữa thì đảng chả quan tâm, vớ vẩn còn cho nhân dân vào tù vì cái tội xâm phạm lợi ích của nhà nước, uy tính danh dự của lãnh đạo nọ kia.

Xứ lừa thì quan chức cộng-sản có lương chính thức chỉ khoảng hai mươi triệu đổ xuống, ấy thế mà cho con cái đi du học âu mỹ, tậu biệt thự, xe sang đầy rẫy, chả coi dư luận ra gì.

Có câu chuyện quan chức cấp tỉnh loại mèng mèng thôi, mà có hẳn biệt phủ hàng nghìn m2, dư luận hỏi thì ông này trả lời tỉnh bơ là chạy xe ôm, buôn chổi đót để có tiền làm nhà, không hiểu mấy cái nghề nghiệp trên thì phải làm mấy vạn năm mới đủ tiền cho cái biệt phủ, trả lời đúng cái kiểu coi dư luận, báo chí chả là cái đinh gì.

Kết: Trong ba tấm khiên trên thì xứ lừa chả có tấm khiên nào cả, thế nên đừng có ai thắc mắc tại sao tham nhũng là quốc nạn, “ăn của dân không chừa thứ gì”.
 
Ghqv3fR.jpeg
 
Đảng chống tham nhũng như thế nào?

Trong cơ cấu chính phủ có cơ quan thanh tra chính phủ, là cơ quan ngang bộ, phụ trách phòng chống tham nhũng. Nhưng vấn đề là thế này, một cơ quan thuộc biên chế chính phủ, là cấp dưới của chính phủ thì chống tham nhũng trong chính phủ kiểu gì? Tự chính phủ chống lại chính mình à, hay cấp dưới chống lại cấp trên, bản thân tổ chức như thế đã thấy không hiệu quả, tào lao hết chỗ nói.

Bên đảng thì có ban chỉ đạo trung ương về phòng chống tham nhũng, nghe oách lắm, nhưng lại mắc vẫn cái bệnh ta chống ta, tức là bản thân nó cũng chỉ là một bộ phận của đảng chứ không phải là ngoại vi hay độc lập với đảng và các cơ quan khác của đảng thì chống lại tham nhũng trong đảng cái kiểu gì?

Trước ban này để hẳn thủ tướng làm trưởng ban luôn, rất oách, ông 3X lên nhậm chức cũng hứa như đinh đóng cột: “Tôi kiên quyết và quyết liệt chống tham nhũng. Nếu tôi không chống được tham nhũng, tôi xin từ chức ngay”.
Thế nhưng sau đó thì “Tôi nhớ đồng chí Phạm Văn Đồng - có lẽ làm thủ tướng lâu nhất - có lần nói chưa xử lý kỷ luật một đồng chí nào. Hơn ba năm nay tôi làm thủ tướng cũng chưa xử lý kỷ luật một đồng chí nào, chắc là cũng phải học theo đồng chí Phạm Văn Đồng."

Thôi chết mẹ rồi, thảo nào mà các tập đoàn, tổng công ty nhà nước, các quả đấm thép chúng nó nắm bao nhiêu nghìn tỷ tài sản của nhân dân nó hóa vàng cả, mỗi quả đấm thép của thủ tướng là một phát đấm tung mồm nhân dân.

Đến nỗi cuối nhiệm kỳ, có đại biểu còn mạnh dạn đề nghị thủ tướng nêu gương từ chức mẹ đi thì 3X còn bảo đại ý “chức này tôi không xin, mà là đảng giao nhiệm vụ tôi phải làm”, ý là các đồng chí tuổi gì mà đòi tôi từ chức, thật hết nói.

Đến khi ông T’lú lên đuổi được 3X về vườn thì ông đảm nhiệm luôn chức trưởng ban, ông cũng phát động chống tham nhũng hăng lắm, đốt lò cho hết củi nọ củi kia vào lò, nhưng ông vẫn không thoát được quy luật “ta chống ta”. Ông chống người khác tham nhũng tiêu cực, thế chính ông tham nhũng tiêu cực thì ai chống ông, tự ông có chống được ông đâu?

Đại hội đảng cộng-sản lần thứ 13, nhẽ ra theo điều lệ đảng thì ông T’lú không thể tiếp tục ứng cử chức tổng bí thư, thế nhưng ông vứt mẹ điều lệ vào sọt rác, mặt trơ trán bóng ra làm tiếp. Đây chính là tham nhũng quyền lực chứ còn gì nữa, nhưng chắc vì ông nắm quyền lực sinh sát nên cả cái ban chấp hành trung ương im re.

Tóm lại, phương pháp chống tham nhũng của đảng và chính quyền là cho lập ra các ban bệ, phòng chống nọ kia nghe thì rất kêu, có chức vụ quyền hạn ăn lương của nhân dân đàng hoàng, nhưng các ban bệ này không có tính độc lập và khách quan, nên cuối cùng thành ra ta chống ta, chả ăn thua.
https://vietnamnet.vn/tong-bi-thu-chong-tham-nhung-kho-vi-ta-tu-danh-ta-334382.html
 
Tại sao đảng không chống được tham nhũng?
Theo suy nghĩ của người viết thì nó xuất phát từ nguyên nhân sau:

- Một là dốt, từ thời các lãnh tụ đời đầu của đảng không có hiểu biết gì về triết học hay khoa học chính trị, không nắm được quy luật vận động, hoạt động của con người trong môi trường chính trị, cũng không biết quan sát và học hỏi vào các mô hình thể chế tiến bộ trên thế giới. Thêm vào là mù quáng hoặc bị bắt ép tổ chức thể chế, bộ máy chính quyền y như Liên xô, trung cộng nên cũng gặp cái lỗi lặp lại y như của hai đại ca kia.

- Hai là tham, có thể các thế hệ lãnh đạo đảng đời sau nhìn thấy cái tai hại của thể chế như vậy, biết thừa là thể chế như cứt nhưng cứ để nó tồn tại còn trục lợi, kệ mẹ lợi ích của nhân dân của đất nước. Cao hơn nữa còn mị dân, lập ra các loại ban bệ phòng chống tham nhũng nọ kia để lòe bịp thiên hạ, à chúng ông cũng chống tham nhũng đấy, tích cực đấy.

Đảng còn bốc phét lúc nào cũng trong sạch vững mạnh, còn các quan chức tham nhũng kia là những đối tượng lợi dụng đảng, luồn sâu leo cao để tham nhũng.
Rồi thì đảng đổ lỗi cho con người, cho cá nhân, do cán bộ chưa có đạo đức đủ tốt chưa thấm nhuần tinh thần cách mạng, cần phải giáo dục cán bộ hơn nữa để “cán bộ phải không thích tiền, không đòi gái đẹp”.

Rồi thì “phê và tự phê”, gớm đặt hàng trăm hàng nghìn tỷ cho nó quyết định, không có một chế tài nào giám sát, kiểm soát nó rồi nó phê và tự phê?

Thế là đồng chí nào đen đủi bị lộ thì là do đạo đức cá nhân, các đồng chí chưa bị lộ thì cứ tiếp tục đớp, phá, hốc, “ ăn của dân không từ thứ gì”, tuyệt nhiên tránh mọi mũi dùi nhắm vào sự yếu kém của thể chế, của bộ máy.
https://tuoitre.vn/an-cua-dan-khong-tu-mot-cai-gi-568432.htm
Cung cách này thì đừng nói đại hội này mà có tổ chức thêm 100 cái đại hội nữa thì đảng cũng không chống được tham nhũng.

Ngụy biện của DLV về tham nhũng.
Nước nào cũng có tham nhũng.

Đây là sử dụng cùng lúc hai ngụy biện, ngụy biện “anh cũng vậy, người khác cũng thế” whataboutism, ủa thế nước khác tham nhũng hay không thì liên quan gì đến việc xứ Lừa đang có tình trạng tham nhũng vô cùng tồi tệ?

Ngụy biện thứ hai là đánh tráo khái niệm, thay thế cặp phạm trù hơn-kém, nhiều-ít bằng cặp phạm trù không có, dẫn tới đánh tráo nhiều ít cũng như nhau.

Giống như thằng học sinh đi thi làm được 1 câu sai 9 câu được 1 điểm, về nhà nó bảo với mẹ nó là cả lớp chả có ai làm đúng hết được 10 câu cả, nên các bạn nó cũng như nó. Khổ nỗi chúng bạn thì tụi nó làm đúng 9 câu sai 1 câu nên được toàn 9 điểm cả, tức là cậu học sinh đang đánh tráo khái niệm ít-nhiều sang không-có, coi 9 điểm cũng như 1 điểm, làm sai 1 câu cũng như làm sai 9 câu.

Ở đây DLV cũng dùng thủ pháp trên để đánh tráo, coi việc nước khác có tham nhũng dù rất rất ít đánh đồng với tình trạng tham nhũng tồi tệ của xứ Lừa.
 
Ngồi xổm trên luật pháp thì làm gì có tham nhũng thưa Mr @pos , những chế độ không có tham nhũng là nguyên thủy, chiếm hữu nô lệ, phong kiến và chủ nghĩa xã hội. Duy chỉ có tư bản là có tham nhũng vì chúng chịu giới hạn của luật pháp, chứ nếu tính tham nhũng theo tiêu chí của đám tư bản như IMF blah bloh thì sao mà xứ này vượt luật dễ vậy được ;))
 

Có thể bạn quan tâm

Top