Live Chúa không tháo được đinh, Phật ăn nấm độc chết, vậy ai xứng đáng để chúng ta thờ

Hãy thờ Bác Hồ Chí Minh.
wXZOhS.jpg-webp
Bác đéo được siêu thoát. Adi hồ phật
 
Cái văn của dạng m ấy, có từ hơn 2000 năm trước rồi.
Không lạ gì với người tin Chúa đâu.
Lo mà sám hối.
Kẻ qua người lại đều nhục mạ Người, vừa lắc đầu vừa nói: “Mi là kẻ phá được Đền Thờ, và nội trong ba ngày xây lại được, hãy cứu lấy mình đi! Nếu mi là Con Thiên Chúa, thì xuống khỏi thập giá xem nào!”
Các thượng tế, kinh sư và kỳ mục cũng chế giễu Người mà nói “Hắn cứu được thiên hạ, mà chẳng cứu nổi mình. Hắn là vua Ít-ra-en! Hắn cứ xuống khỏi thập giá ngay bây giờ đi, chúng ta tin hắn liền! Hắn cậy vào Thiên Chúa, thì bây giờ Người cứu hắn đi, nếu quả thật Người thương hắn! Vì hắn đã nói: Ta là Con Thiên Chúa!”
Cả những tên cướp cùng bị đóng đinh với Người cũng sỉ vả Người như thế.
(Mt 27, 39-44)
 
Uh, nhưng m giải thích vì sao lại có lễ phục sinh, tại sao lại cần phải phục sinh lại để làm gì, tiếc nuối điều chi?
Nhập niết bàn rồi, thoát luân hồi rồi, cứ cho là có thần thông quảng đại, sao ko thông qua đệ tử từ xưa dẫn dắt mng theo kinh kệ thôi, tại sao lại để thờ tự nhiều như thế, cả 2 bên luông. Nhiều khi nó mâu thuẫn, ko logic. Còn chỉ để diệt cái ác, thì âm thầm điều động các cao thủ bem nhau, thằng nào làm ác, cho cno nếm đủ combo nghèo, hèn, bệnh tật ngay trong thời cno còn sống, cứ bảo sang kiếp sau thì ai kiểm chứng, và ko đủ thần thông kiểm chứng, chỉ thấy đời con, cháu bọn làm ác vẫn tồn tại ngon ơ là saooooo?
phật cần đéo gì ai thờ. bọn sau này nó biến tướng thì kệ mẹ nó thôi
 
Uh, nhưng m giải thích vì sao lại có lễ phục sinh, tại sao lại cần phải phục sinh lại để làm gì, tiếc nuối điều chi?
Nhập niết bàn rồi, thoát luân hồi rồi, cứ cho là có thần thông quảng đại, sao ko thông qua đệ tử từ xưa dẫn dắt mng theo kinh kệ thôi, tại sao lại để thờ tự nhiều như thế, cả 2 bên luông. Nhiều khi nó mâu thuẫn, ko logic. Còn chỉ để diệt cái ác, thì âm thầm điều động các cao thủ bem nhau, thằng nào làm ác, cho cno nếm đủ combo nghèo, hèn, bệnh tật ngay trong thời cno còn sống, cứ bảo sang kiếp sau thì ai kiểm chứng, và ko đủ thần thông kiểm chứng, chỉ thấy đời con, cháu bọn làm ác vẫn tồn tại ngon ơ là saooooo?
mày không phục sinh thì ai tin mày có phép màu, còn bên phật thì người ta tìm ra con đường giác ngộ, muốn truyền lại cho nhân thế con đường này để chúng sinh bớt khổ ải, tiếc là đám con cháu đệ tử sau này toàn lợi dụng, nhét chữ vào mồm phật để lòe bịp dân chúng, để kiếm tiền
 
Mấy thằng từ nghìn năm trước vẫn còn tối cổ tư duy thua xa bọn trẻ con bây giờ đi nghe chúng nó làm gì
 
Phật cũng từng chết qua muôn kiếp
Chúa cũng từng chết trên thập giá
Có người quyết sống mái với sự nghiệp chúng tar :shame:

ý của ổng ko phải zậy đâu, do tụi súc sinh hậu bối muốn dựng cái xác chết lên thành zombie thôi :look_down:
 
1 - Bác Hồ .... tha hồ ăn hết mấy múi mít xinh đẹp mà đéo phải chịu trách nhiệm gì. Chết mấy chục năm rồi nhưng vẫn sống mãi trong lòng tụi mày :waaaht:
2 - Muhammad của tụi Muslim .... cưới múi mít 6 tuổi, nuôi 3 năm, đến chín tuổi là thịt. Tml này chuyên đi bắt cóc các múi mít không theo đạo Muslim để làm sex slaves.

Hai tml này mà còn sống thì đều là xamer kì cựu. Đáng để tụi mày thờ.
 
mé!
Một ông không lấy vợ , một ông bỏ vợ cà cả 2 đều thấy đạo. Qua cũng bỏ vợ cái là thành tựu về đạo. Có lẽ, tao nên tìm hiểu một người vợ chồng hạnh phúc mà vẫn thấy đạo, anh em xamer giới thiệu giúp mình cảm ơn.
 
Thứ nhất, đồng chí chúa jesus không có thật , nên không có chuyện tháo được đinh. thứ 2, chuyện phật ăn nấm độc mà chết là chuyện xạo Lồn, cả 2 chuyện đều không có thật, có gì phải tranh cãi?
 
Uh, nhưng m giải thích vì sao lại có lễ phục sinh, tại sao lại cần phải phục sinh lại để làm gì, tiếc nuối điều chi?
Nhập niết bàn rồi, thoát luân hồi rồi, cứ cho là có thần thông quảng đại, sao ko thông qua đệ tử từ xưa dẫn dắt mng theo kinh kệ thôi, tại sao lại để thờ tự nhiều như thế, cả 2 bên luông. Nhiều khi nó mâu thuẫn, ko logic. Còn chỉ để diệt cái ác, thì âm thầm điều động các cao thủ bem nhau, thằng nào làm ác, cho cno nếm đủ combo nghèo, hèn, bệnh tật ngay trong thời cno còn sống, cứ bảo sang kiếp sau thì ai kiểm chứng, và ko đủ thần thông kiểm chứng, chỉ thấy đời con, cháu bọn làm ác vẫn tồn tại ngon ơ là saooooo?
Thờ tự là đời sau thờ tự
"Phục sinh" theo mày biết thì "phục sinh" có nghĩa là gì?
 
Thờ tự là đời sau thờ tự
"Phục sinh" theo mày biết thì "phục sinh" có nghĩa là gì?
Chỉ đơn giản là sống lại, t ko cần nghe trình bày huyễn hoặc thêm đâu, vì bọn ptay mồm thì amen, làm dấu, nói những điều hay, lẽ phải..Đcu, xong phát ra ngoài là sai lệch hoàn toàn tư tưởng
 
bác cả, bác kể từ khi ngồi một đít 2 ghế là đ ai lôi bác ra được. bác ngồi tới liệt thì nghỉ.
 
Chỉ đơn giản là sống lại, t ko cần nghe trình bày huyễn hoặc thêm đâu, vì bọn ptay mồm thì amen, làm dấu, nói những điều hay, lẽ phải..Đcu, xong phát ra ngoài là sai lệch hoàn toàn tư tưởng
Do mày không tìm hiểu dẫn tới hiểu sai + với sự cố chấp, không có năng lực triết học và thần học nên mày hiểu quá sai vấn đề dẫn đến sự ngộ nhận và võ đoán.

Tao, với tư cách là 1 người hành thiền, tu giải thoát, giải thích cho mày hiểu về vấn đề "Phục sanh" như sau:

- Sau khi chết, Đức Jesus Christ không hề "sống lại", đi đứng, ăn uống, như mày ngộ nhận. Theo Kinh Thánh, thân xác Ngài biến mất khỏi mộ, và sau đó, đâu đó người ta thấy Ngài xuất hiện để cứu vớt những người gặp nạn, và sau đó biến mất. Đây là sự chứng minh cho cái Chết (thể xác) không phải là Hết (như những đứa +sản vẫn hay huyên thuyên và kẻ vô thần tin). Sau khi chết, Linh hồn sẽ vẫn còn đó, sự bảo vệ của người Thầy (ở đây là Đấng Christ) với học trò vẫn còn.

- Phục sanh mà người Kitô Hữu mong chờ (mùa chay - __edited theo góp ý của người bạn thiện lành__) là ngày mà Đấng Jesus Christ trở lại Trái Đất để phán xét, xử lý tội - phước.

Đây là tư tưởng chung của Nhơn loại, được biểu hiện ở các niềm tin, tôn giáo như Long Hoa Hội (Phật giáo), Ngày Phán xét cuối cùng (Kitô , Islam, Jewish, ... - Thiên Chúa Giáo) và nó là Đúng. Bởi cuộc sống này là tạm bợ, và sẽ có ngày kết thúc. (Cũng như Kộng Xản dạy trong "quy luật của sự phát triển", nếu mày học tới đại học chắc mày hiểu, rằng cái gì sinh ra thì tất yếu phải bị tiêu diệt, cái cũ bị phủ định để sanh ra cái mới)

Lời khuyên cho mày, khi là cậu sinh viên, trong lòng dâng trào máu đỏ + sản, tao cũng từng phỉ báng các vị giáo chủ, khinh thần thánh, phủ nhận tôn giáo. Sau một số biến cố, tao đã khai ngộ nên chỉ khuyên mày chân thành là NGHIỆP VÔ THẦN nặng lắm, càng chấp càng nặng, bơ vơ vô định, không có thiên đàng, chẳng có địa ngục, không đường về, bơ vơ vô định, đau khổ lắm.
 
Sửa lần cuối:
Do mày không tìm hiểu dẫn tới hiểu sai + với sự cố chấp, không có năng lực triết học và thần học nên mày hiểu quá sai vấn đề dẫn đến sự ngộ nhận và võ đoán.

Tao, với tư cách là 1 người hành thiền, tu giác ngộ giải thoát, giải thích cho máy hiểu về vấn đề "Phục sanh" như sau:

- Sau khi chết, Đức Jesus Christ không hề "sống lại", đi đứng, ăn uống, như mày ngộ nhận. Theo Kinh Thánh, thân xác Ngài biết mất khỏi mộ, và sau đó, đâu đó người ta thấy Ngài xuất hiện để cứu vớt những người gặp nạn, và sau đó biến mất. Đây là sự chứng minh cho cái Chết (thể xác) không phải là Hết (như những đứa +sản vẫn hay huyên thuyên và kẻ vô thần tin). Sau khi chết, Linh hồn sẽ vẫn còn đó, sự bảo vệ của người Thầy (ở đây là Đấng Christ) với học trò vẫn còn.

- Phục sanh mà người Kitô Hữu mong chờ (mùa vọng) là ngày mà Đấng Jesus Christ trở lại Trái Đất để phán xét, xử lý tội - phước.

Đây là tư tưởng chung của Nhơn loại, được biểu hiện ở các niềm tin, tôn giáo như Long Hoa Hội (Phật giáo), Ngày Phán xét cuối cùng (Kitô , Islam, Jewish, ... - Thiên Chúa Giáo) và nó là Đúng. Bởi cuộc sống này là tạm bợ, và sẽ có ngày kết thúc. (Cũng như Kộng Xản dạy trong "quy luật của sự phát triển", nếu mày học tới đại học chắc mày hiểu, rằng cái gì sinh ra thì tất yếu phải bị tiêu diệt, cái cũ bị phủ định để sanh ra cái mới)

Lời khuyên cho mày, khi là cậu sinh viên, trong lòng dâng trào máu đỏ + sản, tao cũng từng phỉ báng các vị giáo chủ, khinh thần thánh, phủ nhận tôn giáo. Sau một số biến cố, tao đã khai ngộ nên chỉ khuyên mày chân thành là NGHIỆP VÔ THẦN nặng lắm, càng chấp càng nặng, bơ vơ vô định, không có thiên đàng, chẳng có địa ngục, không đường về, bơ vơ vô định, đau khổ lắm.
Chửi bác Tô F
 
Do mày không tìm hiểu dẫn tới hiểu sai + với sự cố chấp, không có năng lực triết học và thần học nên mày hiểu quá sai vấn đề dẫn đến sự ngộ nhận và võ đoán.

Tao, với tư cách là 1 người hành thiền, tu giác ngộ giải thoát, giải thích cho máy hiểu về vấn đề "Phục sanh" như sau:

- Sau khi chết, Đức Jesus Christ không hề "sống lại", đi đứng, ăn uống, như mày ngộ nhận. Theo Kinh Thánh, thân xác Ngài biết mất khỏi mộ, và sau đó, đâu đó người ta thấy Ngài xuất hiện để cứu vớt những người gặp nạn, và sau đó biến mất. Đây là sự chứng minh cho cái Chết (thể xác) không phải là Hết (như những đứa +sản vẫn hay huyên thuyên và kẻ vô thần tin). Sau khi chết, Linh hồn sẽ vẫn còn đó, sự bảo vệ của người Thầy (ở đây là Đấng Christ) với học trò vẫn còn.

- Phục sanh mà người Kitô Hữu mong chờ (mùa vọng) là ngày mà Đấng Jesus Christ trở lại Trái Đất để phán xét, xử lý tội - phước.

Đây là tư tưởng chung của Nhơn loại, được biểu hiện ở các niềm tin, tôn giáo như Long Hoa Hội (Phật giáo), Ngày Phán xét cuối cùng (Kitô , Islam, Jewish, ... - Thiên Chúa Giáo) và nó là Đúng. Bởi cuộc sống này là tạm bợ, và sẽ có ngày kết thúc. (Cũng như Kộng Xản dạy trong "quy luật của sự phát triển", nếu mày học tới đại học chắc mày hiểu, rằng cái gì sinh ra thì tất yếu phải bị tiêu diệt, cái cũ bị phủ định để sanh ra cái mới)

Lời khuyên cho mày, khi là cậu sinh viên, trong lòng dâng trào máu đỏ + sản, tao cũng từng phỉ báng các vị giáo chủ, khinh thần thánh, phủ nhận tôn giáo. Sau một số biến cố, tao đã khai ngộ nên chỉ khuyên mày chân thành là NGHIỆP VÔ THẦN nặng lắm, càng chấp càng nặng, bơ vơ vô định, không có thiên đàng, chẳng có địa ngục, không đường về, bơ vơ vô định, đau khổ lắm.

Mùa Vọng không phải là mong chờ Phục Sinh, nhưng là mong chờ Giáng Sinh.

Trước Phục Sinh có mùa Chay.

Đồng ý nghiệp vô thần không dễ đối phó đâu. Những thằng tuổi còn non, đời trải chưa nhiều thì kiêu ngạo, cứng lòng, nghĩ mình là nhất. Khi bắt đầu lờ mờ hình dung được cái chết, hoặc do đời vả cho nhiều nhát, thì mắt mới sáng ra được.

Đến một độ tuổi nào đó, con người ta sẽ nhận ra rằng: Chuẩn bị cho sự Chết, còn quan trọng hơn làm lụng để nuôi sự Sống vậy.
 
Sửa lần cuối:

Có thể bạn quan tâm

Top