Mọi thứ nó là vô tận thân này có già có chết chịu chi phối của vô thường nhưng những thứ này nó đéo già cái thấy của mày đéo già! Cái đau của mày đéo già! Cái biết của mày đéo già!
Cái thấy mắt thì có lão có cận nhưng cái nhìn thấy nó vốn ko đổi, cái đau cũng vậy nhỏ đánh vẫn đau già vẫn thế! Vậy thử hỏi thân này chết đi cái kia nó ko già làm gì chết?
Cái thấy mượn con mắt để thấy cảnh vật, nhưng tâm trí nó quyết định đến cái thấy của mày, nếu mày ko trụ tâm trí vào vật đó? Thì tao hỏi lại mày, đố mày biết có vật đó hay ko? Dù mắt vẫn thấy đó chứ! Còn chịu chi phối nó hay ko do tâm trí mày nếu thấy đẹp lưu luyến tham ái, thì mày nhớ nghĩ đến nó, nếu xấu thì ghét bỏ.
Nếu ko cảm giác gì thì quên ngay trước mắt, vậy tiếp tục hay dừng lại đéo thoát khỏi ý thức của mày!